“Cậu sẽ sớm được thấy điều đó thôi, sớm thôi!” Jean-Claude Baptiste, tổng thống trọn đời* của nước Cộng hòa dân chủ Batanga, rót vào tai Charlie Marsh thứ tiếng Anh ê a của một người gốc Phi được nuôi dạy bằng thổ ngữ của bộ lạc. Cũng như phần lớn những người đang tham dự buổi quốc yến, Charlie khoác trên mình bộ lễ phục. Còn tổng thống Baptiste, người chưa từng giữ cấp bậc cao hơn trung sĩ, lại là tổng tư lệnh quân đội Batanga trong bộ quân phục thống tướng năm sao.
“Tổng thống trọn đời” hay “Tổng thống vô thời hạn” là chức vụ được một số nhà độc tài sử dụng và tự phong cho mình nhằm loại bỏ tính thời hạn của nhiệm kì tổng thống. Nếu không bị thế lực khác lật đổ hay phế truất, Tổng thống trọn đời sẽ được giữ chức vụ của mình cho đến khi qua đời.
“Nhìn cho kĩ nhé!” Tổng thống hân hoan nói khi trỏ một ngón tay vào một trong những chiếc tivi màn hình phẳng khổng lồ treo dọc các bức tường phòng tiệc trong dinh tổng thống. Căn phòng hoành tráng với chiều dài lớn hơn cả một sân bóng đá và được thiết kế rập theo mẫu sòng bạc Las Vegas, nơi Baptiste từng giành được trận thắng quan trọng nhất đời mình. Sử dụng tivi màn hình phẳng để trang trí trên tường hẳn là lạc lõng và không phù hợp với một nơi như Versailles, nhưng ở đây, chúng lại mang một vẻ tự nhiên hoàn hảo giữa những bức tường kính, ánh đèn rực rỡ và những bức tranh trên chất liệu nhung, đem lại cho phòng tiệc bầu không khí của một quán bar thể thao.
“Giờ thì nhìn xem,” Tổng thống hào hứng thốt lên. Trên màn hình của tất cả những chiếc tivi màn hình phẳng treo dọc các bức tường đang phát đi hình ảnh một Baptiste trẻ trung hơn Baptiste ngoài đời. Anh ta đang tươi cười dồn Vladimir Topalov, tay đấm hạng nặng đứng thứ hai thế giới, vào một góc võ đài. Anh chàng Baptiste này cao khoảng hai mét và nặng hơn một trăm cân. Da anh ta đen sậm và ánh đèn của đấu trường phản chiếu trên mái đầu cạo trọc nhẵn nhụi. Phiên bản Jean-Claude của hôm nay trông na ná chàng vận động viên quyền anh trên màn hình nhưng phải nặng hơn một trăm ba mươi cân và khiến người ta có cảm tưởng như đó là hai người đàn ông to lớn bị dính chặt vào nhau.
“Nhìn đi Charlie, đây này,” Baptiste nói với người đàn ông có đôi mắt xanh, tóc vàng và làn da đen rám vì phơi nắng đang ngồi bên trái ông ta ở cuối chiếc bàn tiệc làm bằng gỗ tếch đủ cho năm mươi người ngồi thoải mái. Charlie vờ như vô cùng hứng thú, hệt như ba mươi vị khách khác. Bất cứ ai để lộ ra rằng mình không hoàn toàn bị mấy thứ kĩ năng đấm đá của Baptiste làm cho mê mẩn đều có nguy cơ được tham gia một phiên sửa đổi thái độ diễn ra ngay tại tầng hầm của dinh tổng thống mà ít ai còn sống sót để ra khỏi đó.
Trên màn hình, đối thủ của Baptiste lảo đảo lùi lại vài bước. Máu chảy từ một vết rách sâu phía trên mắt phải khiến anh ta không nhìn thấy gì. Vị tổng thống tương lai của Batanga tung một cú đấm vờ nhử đối thủ trước khi hạ một cú móc hiểm hóc vào thái dương anh ta. Khi Topalov gục xuống sàn võ đài, cả anh chàng võ sĩ Baptiste trên màn hình lẫn tổng thống Baptiste ngoài đời đều quay đầu lại và cất tiếng cười lớn. Dù âm thanh đoạn ghi hình bị tắt nhưng mọi người có mặt tại bữa tiệc đều biết rõ những người hâm mộ của Baptiste đang hò reo ầm ĩ như họ vẫn thường làm khi “Chiến binh vui vẻ” của họ hạ gục đối thủ. Danh hiệu này được đặt cho Baptiste bởi anh ta luôn cười rạng rỡ mỗi khi dồn một đối thủ vào thế thất bại thảm hại.
Sau trận đấu, Topalov đã phải nhập viện. Người trị vì Batanga trước Baptiste còn không được may mắn như vậy. Sau khi hạ đối thủ người Nga, Baptiste trở về Batanga tham dự cuộc diễu hành mừng chiến thắng của anh ta và bữa tối vinh danh anh ta do tổng thống đương thời khoản đãi. Trong bữa tối đó, một toán lính được Baptiste mua chuộc bằng chính tiền thưởng có được từ trận đấu của mình, đã đột kích vào phòng tiệc và giành quyền kiểm soát. Người ta đồn rằng Baptiste đã vừa ăn quả tim của vị tổng thống tiền nhiệm vừa kể những truyện cười rất đặc sắc tại lễ tế juju, buổi lễ nhằm truyền lại cho anh ta bản thể linh hồn của người đã khuất.
Baptiste mỉm cười, để lộ hàm răng trắng bóng như ngọc trai, và nói: “Chẳng phải là một cú đấm rất tuyệt hay sao Charlie?”
“Rất mạnh mẽ, thưa tổng thống”, Marsh trả lời. Charlie thấp hơn vị chủ nhân bữa tiệc đến 1 foot và nhẹ hơn ông ta khoảng 150 pound. Không có được cái dũng khí và tính cách tàn bạo như Baptiste, Charlie phải ráng hết mình để không lộ ra nỗi kinh sợ trong suốt bữa tối. Và giờ thì anh đang gắng dồn chút ít can đảm còn sót lại trong người để gợi lên chủ đề đã khiến anh tò mò muốn tìm hiểu kể từ lúc được Baptiste mời ngồi vào vị trí vẫn thường dành cho Bernadette Baptiste, vị phu nhân duy nhất của tổng thống đã sinh được cho ông ta một người con.
“Phu nhân Bernadette hẳn rất thích ngài thể hiện sự mạnh mẽ như vậy, thưa tổng thống.”
Baptiste gật đầu đồng tình. “Phụ nữ đều muốn đàn ông mạnh mẽ, Charlie ạ. Họ biết rõ sức mạnh ấy sẽ đem lại sự hài lòng ở trên giường, không phải vậy sao?”
Charlie nhìn xuống chiếc bàn nơi Alfonse, cậu con trai năm tuổi của Baptiste đang ngồi bên bảo mẫu.
“Tôi thấy cậu con trai đáng yêu của ngài có mặt rồi nhưng không hiểu phu nhân xinh đẹp của ngài đâu nhỉ?”
Nụ cười của Baptiste kém tươi hẳn đi. “Đáng tiếc là cô ấy không thể tham dự bữa tiệc tối nay, nhưng cô ấy có bảo tôi chuyển lời chào anh nếu anh hỏi thăm.”
Tim Charlie như bị bóp nghẹt và phải vận hết sức lực, anh mới kiềm chế được cơn buôn nôn.
“A, món tráng miệng đây rồi,” Baptiste thở dài khi người phục vụ đẩy chiếc xe chất đầy bánh ngọt đi tới chiếc ghế dựa trang trí cầu kì ông ta đang ngồi. Vị chủ nhân quyền lực tuyệt đối và rộng lượng của Batanga yêu thích việc ăn uống cũng gần bằng việc gây đau đớn cho kẻ khác. Chiếc xe đẩy chất đầy những món yêu thích của tổng thống mà hầu hết đã được ông ta nếm thử lần đầu tiên ở các quán ăn nhanh và các buổi tiệc buýp-phê xa hoa tại sòng bạc Las Vegas.
“Món kia và món kia nữa, chắc thế”, tổng thống nói và chỉ tay vào một miếng bánh sôcôla kiểu Đức to đùng và món kem mứt với ba viên kem tròn phủ đầy kem tươi, rắc đầy các loại hạt, điểm xuyết những trái anh đào dại và cuối cùng được rưới một lượt xốt caramel trộn với dâu tây và sôcôla.
Tổng thống quay sang Charlie và cười rất tươi. “Ăn đi nào anh bạn.”
Charlie chẳng có bụng dạ nào để ăn nhưng anh biết tốt hơn hết là đừng cưỡng lại bất kì mệnh lệnh nào của tổng thống, ngay cả những lời nhân từ tưởng như vô hại bảo anh thưởng thức món tráng miệng. Khi người hầu bàn đặt vào đĩa Charlie một miếng lớn bánh pho-mát, Baptiste ghé sát vào tai anh và thì thầm vẻ bí mật:
“Tôi sẽ tiết lộ cho cậu một bí mật nhưng cậu không được cho ai biết, nếu không sẽ không còn gì là ngạc nhiên nữa. Sau bữa tối này, tôi đã sắp xếp một trò rất thú vị.”
“Thế ư?”
“Đúng vậy,” Baptiste đáp lại vui vẻ. “Chỉ có tôi và Nathan biết đó là việc gì thôi.”
Charlie ném ánh nhìn tò mò về phía Nathan Tuazama, người đang ngồi phía giữa bàn tiệc, kế bên phu nhân đại sứ Syria. Tuazama là người đứng đầu Văn phòng Giáo dục Quốc gia, thực chất là cơ quan mật vụ của Baptiste. Gã da đen với làn da tai tái quay đầu nhìn về phía Charlie cùng lúc anh ngoái nhìn hắn, cứ như thể hắn đọc được trong đầu anh nghĩ gì vậy. Người ta đồn rằng hắn có năng lực siêu nhiên và Charlie chẳng hề xem nhẹ những lời đồn đại ấy. Cặp môi mỏng dính nhợt nhạt của hắn không biểu thị bất cứ niềm vui nào tương tự ngài tổng thống. Không giống chủ của hắn, Tuazama không hề bộc lộ chút khiếu hài hước nào. Thậm chí Charlie không chắc hắn có cảm xúc hay không.
“Sau bữa tối, cậu sẽ cùng với tôi tham dự trò khác thường và khó quên nhất đấy nhé,” Baptiste nói và nụ cười rạng rỡ lại lóe lên trên môi ông ta. “Nhưng nói vậy là đủ rồi. Nào, hãy thưởng thức món bánh của cậu đi Charlie.”
+
+ +
Bữa tiệc kéo dài thêm một giờ đồng hồ nữa vì Baptiste còn bắt mọi người xem lại những trận đấu yêu thích của ông ta. Sau một giờ sáng một chút, ông ta chào tạm biệt và bày tỏ lòng cảm ơn tới mọi người đến dự tiệc, trừ một nhóm người được mời ở lại. Charlie lướt nhìn những người được chọn và nhận ra nhóm này bao gồm: Nathan Tuazama, Alfonse (mắt cậu bé đã gần như díp lại), bà O’Doulou, bảo mẫu của cậu bé, một thẩm phán của Tòa án Tối cao Batanga, người đã cả gan bày tỏ sự bất đồng ý kiến trong một vụ án mà Baptiste muốn giải quyết theo cách khác, và một viên tướng được cho là từng chỉ trích vị tổng tư lệnh.
“Hãy tới đây, những người bạn của tôi,” Baptiste kêu lên vui vẻ. “Để tôi cho các bạn xem một màn hay ho và thú vị nhé.”
Baptiste cười khoái trá và cái bụng đồ sộ của ông ta rung rinh. “Thực là rất thú vị đấy,” ông ta quả quyết với mọi người.
Không biết cười trước những điều mà tổng thống cho là thú vị cũng đồng nghĩa với sự mưu phản, vì thế, ai nấy đều mỉm cười, trừ cậu bé Alíonse đã quá mệt mỏi. Là người kế thừa Batanga, Alfonse - ít nhất là trong tương lai gần - được miễn trừ khỏi ý muốn giết người nhất thời của Baptiste. Khi mấy tên lính trong lực lượng đặc nhiệm Batanga vây quanh nhóm người được chọn, Charlie cố gắng duy trì nụ cười trên môi và dùng ý chí cao nhất để giữ bề ngoài vui vẻ trong lúc Baptiste đưa cả nhóm người tới chiếc thang máy đặc biệt dẫn xuống tầng hầm. Bốn vách thang máy sáng bóng lên nhờ được lau chùi hằng ngày hòng xóa đi các vết máu tươi, máu khô vẫn thường vấy bẩn lên chúng. Không ai nói một lời nào khi thang máy đi xuống. Charlie cầu nguyện trong lúc thang máy di chuyển và anh ngờ rằng chẳng phải mỗi mình anh đang thầm khẩn nài đức Chúa trời cho anh được trở về lành lặn, hay chí ít thì cũng chịu ít đau đớn nhất trước khi chết.
Nội thất phòng tiệc được thiết kế kiểu sòng bài trông hoàn toàn vui mắt. Còn giờ thì cửa thang máy mở ra và mọi người bước vào một thế giới tối tăm không chút niềm vui. Những bóng đèn công suất thấp phủ lên hành lang u tối ẩm thấp thứ ánh sáng vàng vọt yếu ớt trong khi các khu vực khác vẫn chìm trong bóng tối. Nấm mốc mọc đầy trên tường và không khí vẩn lên mùi phân và mùi tẩy uế khiến người ta lợm giọng.
Cánh cửa bằng thép cứng đặt chính giữa phá vỡ sự đơn điệu buồn tẻ của dãy hành lang. Khi mọi người ra khỏi buồng thang máy, một tiếng thét vang lên xé toang sự im lặng. Alfonse mở to đôi mắt và Baptiste cầm lấy tay cậu bé.
“Đừng lo, con trai yêu quý. Con rất an toàn khi ở bên cha.
Sẽ không có ai làm hại con đâu.”
Baptiste dẫn cả nhóm người tới cánh cửa nằm giữa hành lang chật hẹp. Rồi ông ta ngồi xuống để khuôn mặt mình sát với mặt con trai.
“Điều gì xảy ra với những cô bé và cậu bé hư hả con trai?” Baptiste hỏi.
Alfonse đã rất mệt rồi và trông có vẻ lúng túng.
“Nào nào, cục cưng của ta. Con biết câu trả lời cho câu hỏi đơn giản này mà.”
“Chúng bị phạt ạ?” Alfonse ngập ngừng.
Baptiste nở nụ cười tươi rói. “Chẳng phải đây là cậu bé thông minh nhất hay sao?” Baptiste hỏi.
Charlie gật đầu trong khi hai tiếng trừng phạt khiến cho tim anh đập thình thịch.
“Này Alfonse,” Baptiste nói tiếp. “Mẹ con đã rất hư. Bà ấy đã lừa dối và con cũng biết dối trá là rất xấu. Như thế là không trung thực, phải không con trai?”
Alfonse gật đầu nhưng những người lớn thì không ai cử động hay thở ra nữa.
“Con có muốn xem một bà mẹ phạm tội lừa dối thì bị phạt thế nào không?” Baptiste hỏi Alfonse.
Cậu bé tỏ vẻ lo lắng nhưng Baptiste chẳng đợi cậu trả lời. Ông ta đứng dậy và gật đầu ra hiệu cho Tuazama, người đang tra chìa vào ổ khóa. Khi cánh cửa mở ra, Charlie nhìn chằm chằm vào vùng bóng tối. Rồi anh bỗng cảm thấy một thứ vũ khí tự động ấn vào lưng khi anh bị lùa vào trong phòng.
“Ngạc nhiên chưa!” Baptiste hét lên khi Tuazama bật công tắc đèn.
Bà bảo mẫu ngất xỉu luôn. Vị thẩm phán của Tòa án Tối cao thì nôn mửa. Viên tướng sửng sốt tới mức không thể làm gì ngoài việc đứng đờ ra nhìn. Alfonse kêu thét lên. Tiếng cười ha hả khoái trá của Baptiste nhấn chìm tiếng thét của đứa trẻ.
Khi đèn bật sáng, đôi mắt Charlie bị hút về phía chiếc bàn dài bằng kim loại, vật dụng duy nhất trong căn phòng. Bernadette nằm sấp trên bàn. Cô bị lột trần truồng và đôi chân dài mịn màng bị dang rộng, phơi bày trước mắt mọi người. Phải mất một lúc, tâm trí tê liệt của Charlie mới nhận ra điều gì không ổn trong cảnh tượng đó - ngoài việc người yêu của anh đã chết. Khi nhận ra các ngón trên bàn chân của Bernadette đang chĩa lên trên và cô đang nhìn chằm chằm vào anh trong khi vẫn ở tư thế nằm sấp bụng, đầu gối Charlie khuỵu xuống và anh gần như chết lịm.
“Nhìn đó, nhìn đó, anh bạn,” Baptiste vừa nói vừa quàng vòng tay to lớn qua vị khách của mình để giữ cho anh khỏi gục xuống sàn nhà.
Charlie ước gì mình có thể ngất đi nhưng điều duy nhất anh có thể làm lúc này là nhìn chằm chằm vào đôi mắt đã chết của Bernadette; quả là một kì công khi người ta chặt đứt đầu nàng rồi khâu quay ra sau lưng và để tựa lên một cái gối. Hai chân của nàng cũng bị chặt lìa và xoay ngược.
Người bảo mẫu đã bất tỉnh của Alfonse chẳng giúp gì được cho cậu bé đang trong cơn hoảng loạn. Baptiste không để ý gì đến cậu mà hướng toàn bộ sự chú ý vào Charlie.
“Cậu vẫn ổn đấy chứ, anh bạn?” Hắn hỏi.
Charlie kinh hoàng không nói nên lời.
“Cho cậu biết nhé, tôi rất đau đớn khi phải làm thế này,” tổng thống nói tiếp, “nhưng tôi đã phát hiện ra một chuyện kinh khủng.” Cánh tay to lớn của Baptiste kéo Charlie vào gần tới mức anh có thể ngửi được mùi mồ hôi của hắn. “Cậu sẽ không tin điều này xảy ra với Bernadette yêu quý của tôi đâu, nhưng mẹ của Alfonse có nhân tình đấy.” Baptiste lắc lắc đầu vẻ buồn bã. “Cậu nghĩ sao về việc đó?”
“Điều đó là không thể, thưa tổng thống,” Charlie rên rỉ. “Người phụ nữ nào mà dám lừa dối ngài?”
“Đúng vậy, đúng vậy, tôi biết điều này thật khó tin nhưng buồn thay, đó lại là sự thực. Nhưng cậu biết không, ở đây vẫn còn một bí mật. Tôi vẫn chưa biết tên của kẻ tội nhân đã quyến rũ cô ấy. Cậu có thể nghĩ ra đó là ai không?”
Charlie thấy như có ai đang rút ruột mình ra. Bernadette hẳn không thề nào chịu đựng được sự tra tấn ấy.
“Không, thưa tổng thống. Tôi chưa từng nghe bất kì lời nói xấu nào về phu nhân Bernadette.”
Baptiste chậm rãi lắc đầu. “Cô ấy và nhân tình rất cẩn thận. Chúng rất thông minh. Nhưng Nathan đang điều tra việc này và tôi hoàn toàn tin rằng anh ta sẽ tìm ra được danh tính của tên bẩn thỉu đã cám dỗ Bernadette yêu quý phản bội lại lời thề hôn nhân.”
Và rồi tổng thổng lại mỉm cười. “Nhưng thôi nào, mọi người. Đã muộn rồi.”
Baptiste buông Charlie ra rồi cúi xuống nâng cậu con trai đang hoảng sợ dậy. “Nào Alfonse, con phải ra dáng đàn ông chứ. Một người đàn ông thì không được khóc khi đương đầu với cái chết. Đủ rồi đấy.”
Baptiste bước qua thân hình bất tỉnh của bà bảo mẫu. “Hãy làm cho bà O’Doulou tỉnh lại rồi đưa bà ta về phòng Alfonse,” ông ta nói với nhóm trưởng toán đặc nhiệm.
“Thế còn người này thì sao ạ?” Tên lính vừa hỏi vừa chỉ vào viên thẩm phán đang gập mình lại sau cơn nôn mửa lần thứ hai.
“Cứ để hắn lại với Bernadette. Ta sẽ quyết định xem nên làm gì với hắn sau.”