“Bố,” Amanda nói ngay khi Frank Jaffe trả lời trên điện thoại, “Sally Pope chết rồi. Cô ấy bị giết.”
Amanda đợi một lời đáp. “Bố?” cô lặp lại khi không nghe thấy gì ở đầu dây bên kia.
“Bố... bố chỉ... Chuyện gì xảy ra vậy?”
Lúc đó là 6h38 sáng. Frank đang chuẩn bị đi làm và vừa tắm xong. Tiếng chuông điện thoại không mong đợi làm ông giật mình. Giờ thì những lời của con gái khiến ông choáng váng, sững sờ và ông ngồi sụp xuống giường.
“Con không biết rõ mọi chi tiết nhưng Charlie Marsh đã bị bắn. Nhờ thế mà con biết chuyện. Anh ấy đã nhờ ai đó gọi cho con từ bệnh viện. Sally bị sát hại tại nhà riêng. Charlie cũng có ở đó.”
“Marsh làm gì ở nhà Sally vậy?”
“Con không biết. Con sắp sửa tới bệnh viện. Con sẽ gọi cho bố khi tìm ra.”
Amanda gác máy. Frank giữ ống nghe một hồi lâu. Phải nỗ lực lắm ông mới đặt được nó lại giá gác điện thoại. Đột nhiên Frank thấy mình vô cùng già nua. Hai vai ông chùng xuống. Một tiếng nức nở buột khỏi môi và ông thấy mình chìm trong nỗi đau khổ tột cùng.ngatdoanViên sĩ quan cảnh sát gác ngoài cửa phòng bệnh của Charlie kiểm tra thẻ ra vào của Amanda trước khi cho cô vào. Charlie được băng nẹp cố định nằm trên giường, người anh được nối với màn hình theo dõi và các túi dịch truyền bằng một loạt những dây dợ và ống nhựa. Làn da rám nắng của anh hơi tái một chút và tay trái được đỡ bằng một băng đeo.
“Anh cảm thấy thế nào?” Amanda vừa hỏi vừa kéo một chiếc ghế tới bên cạnh giường.
“Tôi mà biết morphine đem lại cảm giác tuyệt vời thế này thì tôi đã để bị bắn từ lâu rồi,” Charlie trả lời kèm theo một nụ cười ủy mị. Rồi anh trở nên tỉnh táo hơn. “Họ không cho tôi biết gì cả. Có phải Sally chết rồi không?”
Amanda gật đầu. “Cả Gina, trợ lí riêng của cô ấy nữa. Con trai của Sally không bị thương nhưng bị chấn động tới mức bác sĩ không cho phép cảnh sát thẩm vấn cậu ấy. Anh là người sống sót duy nhất còn lại. Viên thám tử phụ trách điều tra vụ này đang ở trong phòng chờ. Anh ta muốn thẩm vấn anh. Tôi đã bảo anh ta là sẽ hỏi xem anh muốn làm gì.”
“Chuyện đó thật khủng khiếp. Tôi quý Sally.”
“Anh sẽ nói chuyện với thám tử chứ? Tôi sẽ có mặt để bảo vệ anh phòng khi anh ta đi quá xa vấn đề.”
“Được, tôi sẽ làm vậy.”
“Có một điều mà tất cả bọn họ đều muốn biết là vì sao anh không chết?”
“Dễ trả lời thôi. Có người đã cứu tôi.”
“Ai?”
“Tôi không biết. Tôi chưa từng gặp anh ta.”
“Anh làm gì ở nhà Sally Pope vào lúc nửa đêm khuya khoắt vậy?”
“Cô ấy gọi cho tôi. Cô ấy muốn tôi một mình đến đó ngay lập tức. Cô ấy nói là biết một thứ có thể giúp vụ án của tôi được bãi bỏ.”
“Đó là thứ gì?”
“Cô ấy không nói. Cô ấy bảo phải đưa cho tôi xem.”
“Giọng cô ấy thế nào khi nói chuyện với anh trên điện thoại?”
“Run rẩy, sợ hãi.”
“Anh có nghĩ là cô ấy bị buộc phải nói những điều đó để dụ anh tới nhà không?”
“Tôi chắc chắn là vậy. Tên sát nhân có thể đã dùng cậu con trai để dọa và buộc cô ấy gọi điện cho tôi.”
Amanda gật đầu đồng tình. “Anh kể tiếp đi.”
“Tôi gọi một chiếc taxi. Khi tôi tới đó, ngôi nhà chìm trong bóng tối. Tôi vào nhà, thấy con chó đã bị giết và có ánh sáng từ phía phòng khách. Khi tôi bước vào phòng, Sally đang bị trói vào ghế bằng băng dính. Đầu cô ấy gục xuống, vì thế tôi không thể biết chắc cô ấy chết hay chưa nhưng có máu vấy khắp trên váy ngủ của cô ấy. Có một người phụ nữ khác nằm sóng soài trên sàn nhà.”
“Đó là Gina.”
“Con trai Sally đã cố cảnh báo tôi nhưng tên sát nhân đã dán băng dính bịt miệng cậu bé nên tôi không biết cậu ta nói gì. Rồi gã đó bước ra từ đằng sau tấm rèm và bắn tôi.”
“Anh chắc chắn đó là một người đàn ông?”
“Khá chắc. Hắn đeo mặt nạ trùm đầu và đi găng tay nhưng hắn có thân hình của một người đàn ông.”
“Được rồi, chuyện gì xảy ra tiếp theo?”
“Ngay trước lúc bị bắn thì tôi nghe tiếng ai đó phía sau nhưng tôi đã trúng đạn trước khi có thể quay người lại. Tôi nghe thấy thêm vài tiếng súng nữa ở sau và trước mặt và tiếng kính vỡ. Tôi đoán là kính ở mấy chiếc cửa sổ kiểu Pháp. Rồi tôi tỉnh dậy ở đây.”
“Vậy là có hai tay súng,” Amanda đăm chiêu. “Điều đó lí giải về cú điện thoại gọi báo cho 911.”
“Cú gọi 911 nào?”
“Đó là lí do vì sao anh không bị chảy máu cho tới chết. Ai đó đã gọi điện thoại nặc danh tới 911. Nếu không thì người ta không kịp tìm thấy mà cứu anh. Khi nhân viên y tế đến thì anh gần như đã chết vì mất máu rồi. Tôi đoán là người cứu anh cũng là người gọi cú điện thoại đó.”
Cửa mở và viên cảnh sát canh bên ngoài bước vào. Trông anh ta không vui lắm.
“Có một người đàn ông ngoài kia cứ khăng khăng rằng anh ta nằm trong nhóm luật sư bào chữa. Anh ta muốn nói chuyện với anh Marsh.”
“Hãy nói với viên cảnh sát đó rằng tôi làm việc cùng cô và được quyền gặp thân chủ của chúng ta,” Dennis hét lên giận dữ từ ngoài hành lang.
“Tôi xin phép,” Amanda nói với Charlie. Cô bước ra ngoài và túm lấy khuỷu tay Levy.
“Đi theo tôi,” cô vừa nói vừa kéo Dennis đi về đầu kia hành lang tới khi cách xa khỏi viên cảnh sát một khoảng đủ để anh ta không nghe được hai người nói gì.
“Anh không phải là một thành viên của nhóm bào chữa,” Amanda nói. “Anh là một phóng viên và không có quyền hợp pháp để nói chuyện với Charlie.”
“Đợi chút. Đây là một câu chuyện cực lớn,” Levy nói trong khi người anh ta nhún nhẩy đầy vẻ hưng phấn.
“Anh không hề quan tâm dù chỉ chút ít tới việc Charlie đã bị bắn sao?”
“Này, tôi rất tiếc vì anh ấy bị thương. Thật sự đấy. Nhưng cô không hiểu câu chuyện này lớn thế nào đâu. Ý tôi là không hiểu gì cả!”
“Tôi biết anh thấy câu chuyện này lớn thế nào vì anh đã nói với tôi vài lần rồi. Thứ anh không thể hiện cho tôi thấy là một chút lòng trắc ẩn đối với những người liên quan trong vụ việc này. Anh không biết rằng đêm qua đã có vài người bị giết sao? Họ đã chết, Dennis ạ.”
“Ồ, các phóng viên đối mặt với chuyện chết chóc suốt ấy chứ. Nếu tôi để cảm xúc dính dáng vào thì tôi không thể làm được nghề này.”
“Việc anh thiếu cảm xúc là chuyện quá hiển nhiên nhưng tôi thì không thể vứt bỏ cảm xúc của tôi được. Tôi thật sự quan tâm tới Sally Pope, Gina và Charlie, họ đều là con người. Charlie có thể đã chết. Tôi cá là nếu điều đó xảy ra thì kế hoạch của anh sẽ bị đảo lộn đấy. Giờ thì hãy tới phòng chờ và đừng có làm phiền viên sĩ quan kia thêm nữa. Tôi sẽ cho anh biết những điều tôi có thể tiết lộ sau khi gặp Charlie xong.”
Amanda đợi tới khi Dennis rẽ khuất sau góc hành lang rồi mới tiến về phía viên cảnh sát.
“Tôi xin lỗi về chuyện anh Levy. Anh ấy đôi khi tích cực quá mức.”
Viên cảnh sát gật đầu nhưng trông anh ta vẫn có vẻ tức giận. Khi Amanda quay lại phòng Charlie, anh đang nhìn chằm chằm vào chiếc chăn, chìm trong suy tư.
“Có chuyện này tôi muốn nói cho cô biết,” Charlie nói.
“Anh nói đi.”
“Tôi vừa nằm đây suy nghĩ về việc mình đã suýt chết ra sao và tôi đã làm được những gì trong cuộc đời. Trước khi Freddy nổi điên và bắt cóc mấy con tin, tôi chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, một kẻ lừa đảo tầm thường. Rồi sau đó tôi trở nên nổi tiếng nhưng đó là vì tôi đã nói dối.”
“Đó là vì anh đã cứu mạng các con tin.”
“Cô có biết vì sao tôi mang thân mình ra che chắn cho viên giám ngục ấy không? Tôi chẳng mảy may quan tâm tới anh ta đâu. Tôi làm vậy là vì chính mình. Tôi biết mình sẽ phải ngồi trong tù cả đời nếu Freddy giết chết anh ta. Đó là lí do duy nhất khiến tôi hành động như vậy, để cứu chính mình chứ không phải là cứu anh ta.
Và cả cái thứ nhảm nhí ánh sáng nội tâm đó nữa. Tất cả chỉ là nhảm nhí. Tôi chẳng nhìn thấy thứ ánh sáng nào lúc tôi bị bắn mới đây cũng như khi tôi bị đâm trong lần đó. Mickey Keys đã nghĩ ra cái trò đó để giúp tôi được xuất hiện trên truyền hình. Và anh ta đã đúng. Tất cả mọi người đều tin sái cổ nhưng chuyện đó chưa bao giờ xảy ra. Phân nửa những chuyện tôi viết trong cuốn sách đó cũng chưa bao giờ xảy ra. Hay chí ít thì chưa từng xảy ra với tôi. Freddy thực hiện hầu hết các tội ác và tham gia các vụ đánh lộn. Tôi là kẻ hèn nhát. Tôi chưa từng xông vào vụ đánh lộn nào nếu có thể trốn tránh được và tôi chưa bao giờ sử dụng súng hay... Đấy, cô hình dung ra rồi đấy. Vì thế, tôi đã suy nghĩ. Tôi nên nói lại cho đúng trong cuốn sách mới này. Tôi nên nói ra sự thật. Nếu tôi làm vậy, cô nghĩ là Dennis sẽ nói sao?”
“Tôi không biết và nói thẳng là tôi không quan tâm. Cuối cùng thì anh phải làm những điều anh cho là đúng, bất kể Levy nghĩ cái gì. Tuy vậy, ngay lúc này anh nên nói chuyện với cảnh sát để họ có thể tóm được kẻ đã giết Sally và cố tìm cách giết anh.”
Amanda rời khỏi phòng và Charlie suy nghĩ về những điều anh vừa nói. Anh có thể nói ra sự thật về một số điều đã dối trá nhưng không thể kể toàn bộ sự thật về những chuyện đã xảy ra ở Câu lạc bộ Westmont vào buổi tối mà Arnold Pope con chết, trừ khi anh không còn lựa chọn nào khác.