Kẻ Đào Tẩu

Lượt đọc: 9491 | 9 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 44

Mike và Amanda lên giường lúc gần một giờ đêm. Cả hai quá mệt mỏi vì trải qua đêm thứ hai liên tiếp tới mức không thể làm gì nổi ngoài việc ngủ. Đôi tình nhân để quần áo để thay tại căn hộ của người kia và Mike đi tắm rồi cạo râu vào lúc năm giờ sáng để có thể kịp tới văn phòng cùng đống hồ sơ mà không bị ai trông thấy.

Amanda cố gắng ngủ lại sau khi Mike đi nhưng những câu hỏi đặt ra trong đêm qua cứ dồn dập tấn công cô. Arnold Pope có phải là đạo diễn của những vụ giết người đó không? Tony Rose có phải là kẻ bắn tỉa đó không? Và còn có cả bức ảnh chụp trong buổi hội thảo tại Dunthorpe nữa. Charlie có thể giúp cô chuyện đó, vì thế Amanda đi tắm, thay quần áo rồi đi thẳng tới bệnh viện.

Khi cô tới nơi, Charlie đang ngồi trên giường.

“Anh đã nghe chuyện Karl Burdett chưa?”

“Chuyện đó đã được đưa lên bản tin nhưng họ không nói gì, ngoại trừ việc ông ta bị bắn và cô là người tìm thấy ông ấy. Sao lại có chuyện như vậy?”

Amanda kể cho Charlie nghe về cú điện thoại.

“Cô có biết là vì sao Burdett muốn gặp cô không?” Charlie hỏi khi Amanda tóm tắt xong các sự kiện xảy ra đêm đó.

“Ông ấy không nói.”

“Nhưng ông ta đã nói đó là chuyện về tôi, về vụ án?”

Amanda gật đầu.

“Chuyện gì sẽ xảy ra khi mà giờ đây Burdett chết rồi?”

“Anh vẫn đang bị buộc tội. Một ủy viên công tố quận tạm thời sẽ được chỉ định - có thể là Wanda Simmons, trưởng phòng đặc trách án hình sự - và một ai đó sẽ được chỉ định để truy tố vụ án.”

“Họ vẫn không tha cho tôi sau tất cả những chuyện đã xảy ra?

“Werner Rollins đã rút lại lời khai của mình, vì thế họ không có bằng chứng trực tiếp nào cho thấy anh đã bắn Pope. Tôi sẽ cố thuyết phục công tố quận rằng đã có đủ nghi ngờ để có thể đưa ra lệnh bãi bỏ.”

“Thế còn những kẻ đã và đang cố giết tôi thì sao? Lẽ ra họ nên thấy là đã nhầm người chứ?”

“Anh bị đưa ra xét xử vì một vụ án xảy ra mười hai năm trước. Không có bằng chứng vững chắc nào cho thấy những vụ giết người mới đây có liên quan tới cái chết của viên nghị sĩ cả.”

“Thôi nào. Rất hiển nhiên mà.”

“Điều hiển nhiên duy nhất là có kẻ đang truy đuổi anh. Có thể là vì chúng nghĩ rằng anh đã giết Arnold Pope con và họ muốn trả thù.”

“Ý cô là bố của Arnie?”

Amanda gật đầu. “Tôi nghĩ rất có khả năng ông ta đã thuê ai đó giết anh.”

“Ai?”

“Tôi chưa muốn nói ngay lúc này nhưng tôi đã xem danh sách các nhân chứng mà Pope gọi ra làm chứng trong vụ kiện tranh giành quyền giám hộ, vì thế tôi có thể biết nhiều hơn sau phiên điều trần.”

“Cô nghĩ là có mối liến hệ giữa việc Pope cha cố giành quyền chăm sóc Kevin, vụ giết Pope con và những lần tấn công nhằm lấy mạng tôi sao?”

“Tôi nghĩ là có khả năng như vậy nhưng tôi sẵn sàng tiếp nhận các gợi ý khác. Ngoài Pope cha, anh có thể nghĩ ra ai muốn anh chết không?”

Charlie trông có vẻ căng thẳng. “Không. Ý tôi là còn có Tuazama, nhưng - như tôi đã nói - tôi không nghĩ hắn sẽ giết tôi cho tới khi có được số kim cương.”

“Vậy là anh không thể nghĩ ra ai khác?”

“Không.”

Amanda mở cặp và lấy ra một chiếc phong bì bằng giấy Manila. Bên trong phong bì là tấm ảnh cô đã trộm từ đống hồ sơ của Karl Burdett. Cô lấy nó ra và đặt lên tấm chăn trên giường Charlie.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin