Cô không biết mình đã ngồi bên cạnh người chị em gái của mình bao lâu rồi. Cô thậm chí còn không dám chắc bản thân có thể nhận thức được mình đang làm gì hay không. Tất cả những gì cô biết chính là cơn đau trong đầu đã lan ra toàn bộ cơ thể, khiến cô luôn có cảm giác như muốn nôn khan, quần áo thì vừa dính nhớp nháp lại vừa lạnh lẽo và đôi chân của cô thì chẳng còn chút cảm giác nào nữa, như thể chúng không cách nào duỗi ra được và nâng cô đứng dậy.
Lúc này, trời đã tối dần. Phía cuối chân trời, cô có thể nhìn thấy những vệt xám chạy dài theo những đường chéo rõ nét kéo từ trên trời xuống mặt đất, báo hiệu một cơn dông bão lớn sắp đến gần.
Khu rừng mà họ rơi xuống là một trong những khu vực có độ cao khá thấp của công viên và qua những tán cây, cô có thể quan sát một vài khoảng cách nhất định xung quanh. Không có bất cứ ngôi nhà hay con đường nào cả. Dấu hiệu duy nhất chứng tỏ nơi đây vẫn còn kết nối với thế giới bên ngoài chỉ có những đường dây điện nối dài mà thôi.
Những người đã chết nằm la liệt khắp nơi. Bà mẹ và cậu con trai, người cha nằm cách cái giỏ một đoạn ngắn. Nhà báo về hưu, thi thể mất đầu của nhà leo núi vẫn mặc cái áo khoác màu đỏ. Rất nhiều người chết. Có lẽ, chính bản thân cô cũng là một trong số họ. Có thể khắp xung quanh cô là hồn ma của tất cả những người khác ở đây, đang ngồi đó, và tự hỏi chuyện quái gì đã xảy ra lúc này.
Ở đâu đó bên ngoài tầm mắt của cô, tiếng chó sủa bắt đầu vang lên. Theo sau nó, xuyên qua âm thanh của cơn bão đang đến gần, cô nghe được tiếng động cơ của chiếc xe địa hình bốn bánh. Tiếng vọng từ xa, nhưng càng lúc càng lớn dần. Hướng về phía này. Sự hoảng loạn ùa đến như cái thứ dung dịch màu đỏ đang chảy khắp cơ thể cô lúc này. Gã đàn ông kia đang quay lại.