Thứ Tư, ngày Hai mươi tháng Chín.
Cô tỉnh dậy, hét toáng lên điều gì đó, có lẽ là tên người chị em của cô. Cô đang nằm trên mặt đất, xung quanh là những tảng đá nhô ra như đang che chắn cho cô. Nơi này tuy không hẳn là một cái hang, nhưng cũng gần như vậy và cô hoàn toàn không biết tại sao mình lại đến được nơi này.
Sau đó, những hình ảnh và âm thanh hỗn loạn dần trở lại trong tiềm thức của cô, vụ tai nạn khủng khiếp như đang tái hiện lại trong đầu, như một “hỗn hợp” pha trộn giữa cảm giác nóng rực, nôn mửa, bạo lực và cả những tiếng la hét đáng sợ. Cô đã nhớ lại, hoặc cho rằng mình đã nhớ lại. Cô nhớ mình bị treo trên cây như thể cả tiếng đồng hồ đã trôi qua, lắng nghe tiếng lá cây rì rào cùng những tiếng rên rỉ từ gió.
Có lẽ đó chẳng phải là tiếng rên rỉ của gió.
Cô nhớ mình đã cố trườn đi và bị rơi khỏi những nhánh cây, quần áo bị cào rách và những ngón tay thì nhuốm máu. Còn mọi người. Cô gần như chẳng còn chút nhận thức nào về những gương mặt như đang trôi nổi trước mắt mình lúc này. Cậu thiếu niên đáng yêu, các vận động viên leo núi mặc những chiếc áo khoác màu sắc sặc sỡ, một người đàn bà hoảng loạn không ngừng la hét. Tất cả những người này là ai? Và tại sao cô lại có cảm giác chắc chắn rằng họ đều đã chết cả rồi?
Cô ngồi dậy, cảm thấy buồn nôn và đau đớn vì cứ cố nhớ lại. Đầu của cô đã bị thương trong vụ tai nạn đó. Cơn đau âm ỉ đã lan ra khắp hộp sọ và ở đâu đó dưới thái dương bên trái, cô có thể cảm nhận được từng cơn đau nhói. Người ta thường không nên ngủ khi bị chấn thương ở đầu, sự mệt mỏi thường là dấu hiệu của những thương tổn bên trong. Có thể vụ tai nạn đó cũng đã lấy mạng cô. Có lẽ thời gian cô có lúc này chẳng qua là vay mượn, có lẽ giờ cô đã trở thành một xác sống biết đi rồi, có lẽ cô chỉ đang cố giả vờ không nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc trong những giây phút cuối đời còn lại của mình mà thôi.
Cô nhớ là đang tìm kiếm người chị em của mình. Khuôn mặt đáng yêu của cô ấy đã bị cháy sém, chiếc cổ thon thả của cô ấy đã bị gãy lìa. Và cả tiếng chó sủa cùng cảm giác chắc chắn rằng người đàn ông lái chiếc xe địa hình bốn bánh đang quay lại, cô đã chạy trốn vào trong rừng, băng qua những gò đất, sau đó đi men theo một đường đi trông giống như lối mòn mà động vật thường đi qua. Cô đã đi bộ hàng giờ đồng hồ, hoặc cũng có thể chỉ mới từ vài phút trước mà thôi. Cô cố nín thở, lắng nghe tiếng chó sủa hoặc âm thanh phát ra từ chiếc xe địa hình bốn bánh, thế nhưng thế giới bên ngoài cái hang cô đang ở hoàn toàn tĩnh lặng.
Bên cạnh cô có một chiếc ba lô mà cô chưa từng thấy bao giờ. Có phải cô đã mang nó theo từ nơi xảy ra tai nạn? Hay là cô tìm được nó ở đây? Chiếc ba lô màu xanh lam có khóa kéo màu đen. Nó không phải là ba lô của cô. Thế nhưng, cô nhận ra rằng cô biết chắc trong đó có gì. Một chai nước. Một thanh sô cô la bơ đậu phông. Một cái áo len màu xanh lá, cô có thể mặc nó vào ngay lúc này, cô đang rất lạnh. Cô kéo khóa ba lô và lấy cái áo ra. Cô đã đúng. Tất cả mọi thứ cô đoán định trong đầu đều ở trong chiếc ba lô. Thêm cả một cái ví đã có sẵn tiền mặt nữa. Cùng một chùm chìa khóa. Cô có một chiếc ô tô ư? Cô nhớ, hoặc cô nghĩ rằng mình có, cô đã lái một chiếc ô tô nhỏ màu bạc. Nhưng cô lại không biết nó đang ở đâu.
Lái xe băng qua màn đêm trước khi bình minh ló rạng, ngắm nhìn những tia lửa ở phía cuối đường chân trời, cảm giác đặc biệt phấn khích ấy có phải đã diễn ra vào ngày hôm nay không?
Cô bò ra khỏi nơi trú ẩn. Sương mù đã trở nên dày đặc hơn trong khi cô bị bất tỉnh và tầm nhìn tới mọi hướng đã bị giảm xuống chỉ còn khoảng vài mét. Tuy vậy, mặt đất ngay dưới chân đã nói cho cô biết rằng hiện tại cô đang ở trên sườn dốc của một ngọn đồi. Lúc này vẫn là ban ngày nhưng ánh sáng vô cùng ảm đạm, mờ mịt dưới màn sương mờ ảo. Cô không thể phân biệt được các hướng đông tây nam bắc, không biết liệu mình nên đi thẳng, rẽ phải hay rẽ trái lúc này.
“Không được chết.” Cô lẩm bẩm, cũng không hoàn toàn chắc chắn rằng mình đang nói với ai. Không có ai đáp lời cô cả.
Nỗi cô đơn ập đến như một gánh nặng đè trĩu trên vai cô. Cô bắt đầu cất bước. Đi xuống ngọn đồi, bởi vì đi xuống thì dễ dàng hơn là leo lên.