Kẻ Sống Sót

Lượt đọc: 11671 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 29 -

Thứ Tư, ngày Hai mươi tháng Chín.

“Vậy ý cậu là gì, viên phi công đã tự sát? Anh ta đã tự nhảy ra ngoài ư?”

“Đó cũng là một khả năng, thưa sếp.” Ajax nói. “Không có dấu vết nào của thi thể anh ta ở gần nơi chiếc khinh khí cầu đó rơi xuống. Các bằng chứng đã cho thấy một trong số những hành khách khác đã phải thay thế vị trí của anh ta để cố gắng làm cho chiếc khinh khí cầu đó tiếp tục bay và đã mắc phải một sai lầm nghiêm trọng. Đội hỗ trợ mặt đất đã khẳng định chắc chắn là sự cố lẽ ra không thể xảy ra được, và khăng khăng là nó sẽ không thể tồi tệ đến vậy nếu như Sean Allan có mặt trên đó và làm đúng trách nhiệm của mình.”

Một lần nữa, Ajax tự hỏi rằng liệu anh có nên nói cho sếp của mình biết giả thiết về mô não mà nhân viên điều tra hiện trường Jane đã nêu ra hay không.

“Nhưng không có chút dấu vết nào về thi thể của anh ta sao?” Cảnh sát trưởng hỏi.

Jane cũng nói cô ấy không chắc chắn. Tốt hơn là cứ chờ thêm một thời gian đã. “Trực thăng tìm kiếm và cứu hộ đã rà soát một lượt tuyến đường bay của chiếc khinh khí cầu đó vài lần rồi, nhưng không thấy dấu vết gì.” Anh nói. “Chúng tôi cũng đã cử đội tìm kiếm mặt đất và cả cảnh khuyển đi rà soát rồi.”

“Để đề phòng thì chúng ta nên cho người đến nhà anh ta, tìm thử xem có ghi chép nào để lại hay không?”

Ajax liếc nhìn đồng hồ. Đã hai tiếng trôi qua và anh còn đang rất đói nữa. “Ông bà Allan, cha mẹ của viên phi công đó, khẳng định rằng anh ta hoàn toàn khỏe mạnh. Khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần. Nhưng khi tôi hỏi dồn họ một chút thì phát hiện ra rằng anh ta đã li dị vợ cách đây một năm và chính xác thì vụ li dị đó cũng không được êm ấm cho lắm. Dù chưa được chẩn đoán nhưng rất có thể anh ta đã có những triệu chứng của việc bị trầm cảm, những cảm giác tức giận.”

Cảnh sát trưởng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. “Họ vẫn đang tìm kiếm sao? Thời tiết bên ngoài rất tệ.”

“Khi sương mù buông xuống, máy bay trực thăng sẽ được điều về, nhưng ngay khi thời tiết sáng sủa hơn, họ hy vọng sẽ tiếp tục tìm kiếm thêm lần nữa.”

“Chà, nếu anh ta thực sự nhảy ra ngoài thì họ sẽ tìm thấy anh ta thôi.”

Thở dài một hơi, Ajax bước hẳn vào trong phòng. “Mặc dù lý thuyết là vậy, cảnh sát trưởng, nhưng cũng có thể sẽ khó đấy. Hoặc họ không thể tìm được thi thể ngay lập tức. Chiếc khinh khí cầu đó đã bay qua hồ Harcourt, và có vẻ như các phi công đều thích điều khiển khinh khí cầu bay là là trên mặt nước thấp nhất có thể. Theo những gì tôi biết thì làm như vậy là phạm luật, nhưng tất cả bọn họ đều thích làm như vậy cả. Chà, tôi đang nghĩ đến khả năng lỡ như anh ta đã nhảy xuống khi họ bay qua hồ thì sao?”

Đôi hàng lông mày đen của cảnh sát trưởng nhíu chặt lại. “Anh ta sẽ không chết được.”

“Nếu như trong túi quần áo của anh ta chứa nhiều vật nặng thì sao? Cái hồ đó rất sâu. Tôi sẽ không đổ cả đống tiền bạc vào việc cố nạo vét tìm thứ gì đó dưới cái hồ kia trong tương lai gần đâu.”

“Tôi cũng đã nghe nói là không tìm thấy một chiếc điện thoại nào ở đó cả. Thế không phải là kỳ lạ lắm sao?”

Vào hẳn trong phòng rồi, Ajax kéo ghế ngồi xuống. “Tôi cũng đang suy nghĩ về chuyện đó, và tôi không dám chắc chắn lắm. Khi hành khách trên chiếc khinh khí cầu đó biết chắc rằng mình đang gặp rắc rối, theo bản năng, việc đầu tiên mà họ làm sẽ là rút điện thoại ra để tìm kiếm sự giúp đỡ. Tín hiệu ở công viên đó rất yếu, nên họ sẽ càng phải cố gắng hơn nữa. Nếu như khi vụ tai nạn xảy ra mà họ vẫn đang cầm điện thoại trên tay thì hẳn điện thoại sẽ bị văng đi khá xa. Tôi dám chắc chúng ta sẽ tìm được những chiếc điện thoại đó trong vài giờ đồng hồ nữa thôi.”

Cảnh sát trưởng lên tiếng: “Thế còn hai thi thể vẫn đang mất tích thì sao?”

Ajax liếc nhanh vào cuốn sổ ghi chép của mình. “Là hai nữ. Một cô bé mười lăm tuổi tên Poppy Carlton và một người phụ nữ tên Jessica Lane. Có thể họ đã chết, nếu căn cứ theo tình trạng của những người khác cùng có mặt trên chiếc khinh khí cầu đó. Nhưng tôi cũng cho rằng chúng ta không thể loại trừ bất cứ khả năng nào. Helen Carlton vẫn đang thoi thóp, hoặc đã còn thoi thóp, khoảng ba mươi phút trước.” Anh bất chợt nhận ra sếp của mình đã trở nên yên lặng đến thế nào. “Anh không sao chứ, cảnh sát trưởng?”

Cảnh sát trưởng hạ mắt nhìn xuống. “Nhắc lại những cái tên đó một lần nữa.”

“Poppy Carlton. Jessica Lane.”

Lại im lặng. Lần này còn lâu hơn. Ajax nhìn về phía cánh cửa. Sau đó nghe thấy sếp của mình lẩm bẩm gì đó.

“Xin lỗi, cảnh sát trưởng.” Anh nói.

“Tôi biết Jessica Lane.” Cảnh sát trưởng nói, mắt vẫn nhìn xuống bàn. “Rất lâu về trước.” Anh ta ngẩng đầu nhìn lên. “Cậu có thông tin gì nữa về cô ấy không?”

Ajax mở cuốn sổ ghi chép. “Độ tuổi khoảng giữa ba mươi, tầm ba lăm, ba sáu tuổi; dáng người dong dỏng, mái tóc màu đen dài chấm ngang vai; mặc một chiếc áo khoác màu lục sáng màu. Đây là tất cả những gì mà nhân viên của công ty khinh khí cầu đã báo lại. Địa chỉ nhà cô ta ở York và người thân của cô ta là xơ Maria Magdalena của tu viện Wynding nằm ngay bên bờ biển Fenham.”

Cảnh sát trưởng đứng dậy và quay về phía cửa sổ. Anh ta đứng đó, xoay lưng về phía Ajax, nhìn chằm chằm vào tấm kính chằng chịt những những vệt nước mưa. “Nữ tu đó có quan hệ gì với Jessica, chúng ta có thông tin gì không?” Anh ta hỏi.

“Là chị gái, tôi nghĩ vậy.” Ajax quan sát bờ vai vững chắc của sếp mình.

“Và người chị gái đang ở tu viện này sao? Fenham cũng không xa đây lắm đúng không? Nếu tôi nhớ không nhầm thì nó nằm đối diện với đảo Thánh. Đã ai đến thông báo cho cô ấy chưa?”

“Người chị gái cũng có mặt trên chiếc khinh khí cầu đó. Chuyến đi này chính là món quà mừng sinh nhật tuổi bốn mươi của cô ấy. Chúng tôi đã nhanh chóng tìm được thi thể của cô ấy. Cảnh sát trưởng, anh có biết gì về cô ấy như biết về Jessica Lane không?”

Cảnh sát trưởng quay người lại. “Không.” Anh ta kéo ghế ra lần nữa. “Theo tôi thì cô ấy còn lớn hơn độ tuổi cuối ba mươi. Tôi đoán là tên gọi cũng phổ thông. Được rồi, cậu còn có thêm thông tin gì nữa không?”

“Tất cả thi thể đều đã được chuyển đến bệnh viện đa khoa Newcastle. Việc khám nghiệm tử thi sẽ được bắt đầu tiến hành từ ngày mai, nhưng có thể sẽ mất khoảng vài ngày mới xong. Giỏ của chiếc khinh khí cầu đang được đưa đến phòng thí nghiệm.”

“Nếu thực sự vẫn còn hai người phụ nữ sống sót, chúng ta cần nhanh chóng tìm được họ.” Cảnh sát trưởng nói. “Chắc chắn họ biết được chuyện gì đã xảy ra và rất có thể họ đang trong tình trạng hoảng loạn. Cậu cần những gì để có thể tiếp tục công việc tìm kiếm xuyên đêm?”

“Tôi đã trao đổi với đội cứu hộ trên không nhưng họ khuyến nghị rằng không nên bay trong đêm ở tình trạng thời tiết như thế này. Tầm nhìn có thể xuống bằng không, và các thiết bị cảm ứng nhiệt sẽ không thể phát huy tác dụng khi xung quanh đó có quá nhiều cừu.”

Cảnh sát trưởng gật đầu, nhưng có vẻ rất miễn cưỡng. “Đành chờ đến bình minh vậy. Còn đội cảnh khuyển thì sao?”

“Như tôi đã nói, vẫn đang tiếp tục tìm kiếm. Các nhà chức trách ở công viên đó cũng đã cử người hỗ trợ.”

“Chúng ta cần phải làm tất cả những gì có thể để tìm cho ra những người còn lại.”

“Chúng ta sẽ làm tất cả những gì có thể, tuy nhiên…” Ajax không nói hết những gì mình đã nghĩ. Điều đó thực sự không cần thiết. “Nếu đó là tất cả, cảnh sát trưởng, tôi thực sự cũng cần xem các nhân viên của chúng ta đang tiến hành thông báo cho người thân của các nạn nhân như thế nào. Và tôi cần phải đến tu viện Wynding trước khi quá muộn.”

Cảnh sát trưởng nhìn anh với vẻ khó hiểu.

“Họ không trả lời điện thoại.” Ajax giải thích. “Nội bất xuất, ngoại bất nhập, là những thông tin mà tôi thu thập được. Và hoàn toàn tĩnh lặng. Họ sẽ không giao tiếp với bên ngoài suốt từ ngày này sang ngày khác. Nhưng cần phải có ai đó thông báo với họ rằng xơ Maria của họ sẽ không thể trở về nhà để cùng họ tham gia buổi cầu nguyện đêm được.”

“Tu viện Wynding? Ngoài Fenham.”

“Đúng vậy. Vậy nên, tôi có thể…”

“Đương nhiên rồi. Cậu có thể đi.”

Ajax xoay người.

“Chờ chút đã, Ajax.”

Tay anh đã đặt lên nắm cửa. “Vâng, cảnh sát trưởng?” Anh từ từ quay lại.

“Cậu ổn chứ? Tôi thường không hỏi cậu đang làm gì. Nhưng cậu thì dường như luôn không ngừng làm việc, không bao giờ kêu ca bận rộn. Cho dù nhiệm vụ này có khiến cậu phiền lòng, phải không?”

Ajax cố gắng chọn lựa ngôn từ thật cẩn thận. “Không phải là những gì tôi đang mong đợi vào buổi sáng nay, thưa sếp. Nhưng tôi nghĩ đây mới đúng là bản chất của những tai họa.”

“Chính xác. Vậy giờ cậu sẽ đến gặp các nữ tu. Được rồi. Cảm ơn Ajax. Báo cho tôi khi có tin tức mới.”

Ajax nhìn quanh một lượt khi cánh cửa đóng lại. Sếp của anh đã quay lại phía cửa sổ, nhìn chăm chăm vào tấm kính mờ, chằng chịt những vệt nước mưa.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sharon bolton