Kẻ Sống Sót

Lượt đọc: 11756 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 90 -

Shinto, đi nào.”

Con chó không hề ngó ngàng tới gã. Patrick lại gọi thêm lần nữa. Vẫn không thấy gì, và việc phải lớn tiếng gọi vào sáng sớm hôm nay khiến cho cổ họng gã đau đớn, hậu quả của việc đêm qua gã đã uống quá nhiều. Lúc này vẫn còn quá sớm, ánh sáng bình minh vẫn đượm một màu xanh lành lạnh. Gã bước lên cửa sau đã mở sẵn của chiếc xe van. Ở phía trước, gã chỉ có thể nhìn thấy cái đuôi của con chó vẫn đang ngoe nguẩy, còn đầu của nó thì vẫn đang chúi xuống. Có vẻ như nó đã tìm được đồ ăn. Hy vọng rằng đó không phải là một bãi nôn, hoặc là cầu Chúa, không phải là bãi phân nào đó, mặc dù đây cũng chẳng phải là lần đầu nó làm vậy.

“Tao xong rồi, Pat. Mày có muốn tao rửa nó luôn không?” Patrick nhìn về phía góc sân đằng xa, chỗ William đang rửa những chiếc thùng rác.

“Không, đợi em vài phút nữa.” Gã nhảy vào thùng xe, lập tức cảm thấy hối hận vì đã di chuyển một cách đột ngột. Gã hít vào một hơi thật sâu, rồi thêm một hơi nữa. Gã phải dọn dẹp khoang sau chiếc xe đã rồi mới rửa nó được. Chỉ vì một thứ, tấm chăn phủ cho ngựa đang phủ trên vòm bánh xe cần phải tống ra ngoài. Và vì một thứ gì đó mà Shinto đã tìm thấy.

Shinto rúc vào tấm chăn, một chân giữ chặt thứ gì đó xuống sàn chiếc xe van, dùng răng để xé rách thứ gì đó. Patrick đá nhẹ vào người con chó và nhìn thấy một thanh sô cô la bọc trong cái vỏ màu cam sáng. Thanh bơ đậu phộng hiệu Reese. Ngay lập tức, gã nhận thấy rất rõ tiếng tim đập của mình.

Gói bơ đậu phộng này cùng nhãn hiệu với gói mà gã nhìn thấy tại nhà của Jessica Lane ở thành phố York. Nhóm người nhập cư mà gã đón tối hôm qua không hề đến bất cứ một cửa hàng châu Âu nào trong suốt hơn một tuần qua nên họ rất khó có cơ hội mang theo kẹo sô cô la.

Gã cúi xuống và áp mặt vào tấm chăn phủ cho ngựa. Không chỉ có mùi của ngựa. Không chỉ có mùi hôi thối của những con người bị giam cầm. Là thứ gì đó tinh khiết. Mùi hoa. Một mùi hương mà gã nhớ rõ đã ngửi được trong phòng tắm ở York.

“Mẹ kiếp! Chết tiệt!” Gã úp cả hai bàn tay lên trên mặt mình.

“Gì vậy?”

Chắc chắn mẹ của gã đã ở ngay trong tầm nghe khi gã buông đến lời chửi rủa thứ hai.

“Không có gì.” Gã đứng dậy.

“Pat?”

“Để cho con yên một phút đi.”

Gã đẩy bà ta ra, dù biết chắc rằng sau này gã sẽ phải trả giá cho điều đó, nhưng gã vẫn bước đi, hướng về phía hàng rào dây thép. Gã đi dọc theo hàng rào đó vòng quanh khu đất, lướt những ngón tay lên hàng rào thép khi có thể, cứ như là nếu gã không chạm vào nó nữa, dù chỉ một giây thôi, gã cũng sẽ bỏ lỡ điều gì đó vậy. Chỉ khi đến được chỗ chiếc Ford Mondeo bị dựng thẳng lên trên hàng rào, gã mới dừng lại. Gã mở cánh cửa, trèo vào bên trong và nhìn thấy chiếc khăn trùm đầu màu xanh lam.

Không phải là một chiếc khăn trùm đầu bình thường. Là một chiếc khăn trùm từ đầu xuống đến ngực của phụ nữ Hồi giáo. Gã chẳng có gì để làm với một người phụ nữ như thế, hoặc không thì một người như vậy cũng không ẩn nấp trong thùng xe sau của gã vào đêm hôm qua được, nhưng gần như chắc chắn rằng đã từng có một lần, một cô gái đã trốn thoát khỏi khu nhà vào thời điểm rất sớm trong buổi sáng ngày thứ Tư. Người đã khởi đầu cho toàn bộ những sự cố chết tiệt này.

Gã trèo ra từ phía bên kia của chiếc xe và đứng đó quan sát hàng rào. Hàng rào này đã vây kín cả khu đất ở đây rồi. Làm thế quái nào mà bọn họ có thể thoát ra được chứ?

Sau đó, hắn đã nhìn thấy một khoảng trống.

Thế quái nào mà nó lại xuất hiện ở đó được cơ chứ?


Nguồn: Nhà xuất bản: Văn Học - ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2022

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sharon bolton