Tiếng chuông báo giờ luôn là âm thanh vang vọng nhất có thể nghe thấy được bên trong tu viện Wynding. Xơ Maria Magdalena, người bốn mươi hai năm lẻ hai ngày trước đã chào đời với tên gọi Isabel Jones, mở mắt ra và nhìn thấy cái trần nhà vàng ố, nứt nẻ đầy quen thuộc. Trước đây, cô thường cho rằng những vết ố vàng dính trên trần nhà thạch cao đó là do linh hồn của những người phụ nữ bị giam cầm gây ra khi họ đang từ từ thoát khỏi sự buồn chán và tuyệt vọng.
Cô cảm thấy lạnh lẽo, nhưng cảm giác đó cũng chẳng có gì là mới mẻ. Và chỉ với một cái đệm, thậm chí là còn cũ và rách nát hơn cả cái này, cũng có thể trở thành nơi thoải mái nhất mà cô có thể ngủ được trong suốt vài đêm liền. Cô ngồi dậy và ý thức được rằng mình không còn đơn độc ở trong căn phòng này nữa. Trên chiếc ghế gỗ duy nhất nằm ở một góc phòng, có một dáng người rắn rỏi đang ngồi đó, chính là mẹ Hildegard.
“Chào buổi chiều, xơ.” Bà nói. “Mừng xơ đã về nhà.”
96
“Isabel?” Cảnh sát trưởng nói. “Isabel còn sống? Cậu chắc chứ?”
“Là xơ Maria Magdalena.” Ajax nói. “Và vâng, không còn nghi ngờ gì nữa. Thi thể đang trong nhà xác lúc này đã được xác nhận là của Jessica.”
“Sao có thể? Thế quái nào mà chúng ta lại nhầm lẫn như vậy chứ?”
“Thi thể mà chúng tôi thu nhận đã mặc trang phục nữ tu, dù vậy lúc này tôi không thể giải thích cho anh biết được lý do tại sao chuyện này lại xảy ra. Nhưng hai chị em nhà này thực sự rất giống nhau.”
Cảnh sát trưởng kéo một chiếc ghế ra và ngồi xuống. “Chuyện này đã mở ra một hướng mới cho mọi thứ. Jessica mới là người đã chết?”
Ajax cố nén một tiếng thở dài. “Điều đáng lưu ý nhất, thưa sếp, tôi nghĩ chúng ta có thể quên việc cô ta có thể đi nhờ đến London đi. Jessica thì có thể làm thế, nhưng một người đã dành đến hai mươi năm để trở thành một nữ tu thì hẳn sẽ không làm vậy đâu. Và cũng chẳng có lý do gì để cô ta làm thế cả.”
“Cô ta đã dùng bốn mươi tám giờ qua để qua mặt được đến hai lực lượng cảnh sát.” Chapman nói. “Tôi không nghĩ rằng chúng ta nên đánh giá thấp người phụ nữ này, bất kể cô ta có là ai đi chăng nữa.”
“Thêm một điểm nữa.” Stacey nói. “Cô ta vẫn là nghi phạm trong một vụ án liên quan đến hai mạng người. Và chúng ta thậm chí còn chưa biết lý do tại sao ngay từ đầu cô ta lại bỏ trốn.”
“Vậy thì mọi người nghĩ cô ấy đang ở đâu?” Cảnh sát trưởng hỏi. “Vẫn còn ở thành phố York sao?”
Chapman nói. “Có thể cô ta vẫn ở đó. Chúng ta đã cử người canh gác ở các trạm xe lửa và bến xe buýt kể từ lúc phát hiện ra cô ta ở phố Duke. Cô ta vẫn chưa rời khỏi York.”
“Trừ khi cô ấy đi nhờ xe ai đó.” Cảnh sát trưởng nói.
“Sếp, tôi không cho là một người phụ nữ như vậy lại dám đi nhờ xe vào giữa đêm với một người lạ được.” Stacey nói. “Và cho dù cô ta có làm như vậy thì bất cứ ai cho cô ta đi nhờ cũng có thể nhận ra cô ta và gọi cho chúng ta ngay.”
Cảnh sát trưởng gật đầu. “Cô ấy sẽ đi đến nơi mà cô ấy cảm thấy an toàn. Nơi mà những người theo đạo gọi là gì nhỉ? Thánh đường đúng không? Tôi cá là cô ấy sẽ đến một nhà thờ nào đó ở thành phố York. Cậu có thể đi đến Bắc Yorkshire chứ, Ajax? Hãy bắt đầu từ một nhà thờ lớn. Có ai đó sẽ che chở cho cô ấy.”
“Tôi nghĩ anh đã đúng, thưa sếp.” Ajax nói. “Tôi cũng nghĩ cô ấy sẽ ở nơi thuộc về mình.”