Kẻ Sống Sót

Lượt đọc: 11782 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 117 -

Hai năm sáu tháng trước.

Ajax có thể dễ dàng tìm ra được hiện trường vụ tai nạn. Các dải băng chắn hiện trường được căng dọc theo toàn bộ chiều rộng của con đường. Cách đó khoảng một trăm mét, anh có thể thấy một chiếc xe cứu thương. Có khoảng một tá hoặc hơn các sĩ quan cảnh sát vây quanh hiện trường tai nạn, những chiếc áo phản quang họ mặc trên người như đang phát sáng dưới ánh đèn đường chiếu xuống từ phía trên đầu họ. Đội điều tra hiện trường cũng đã có mặt tại đây.

“Ajax.” Viên sĩ quan cảnh sát phụ trách hiện trường chào hỏi anh.

“Chuyện này xảy ra thế nào vậy?” Ajax hỏi. Ba nhân viên y tế đang tập trung quanh một người nào đó nằm trên đường.

“Vừa được thông báo là đã chết ngay tại chỗ. Họ đang chuẩn bị đưa cô ta đi.”

Ajax tiếp tục di chuyển về phía chiếc xe cứu thương. “Là nữ sao?”

“Một phụ nữ người châu Á, khoảng ba mươi tuổi.”

“Cô ta đi một mình à?” Vào lúc chín giờ tối một ngày tháng Hai thế này, trời đã tối từ lâu rồi.

“Cô ấy đi cùng con trai. Cậu bé hiện đang ngồi trong một trong những chiếc xe chờ người thân đến đón. Theo như những gì cậu bé đó nói với chúng tôi thì cậu bé cùng mẹ của mình đang sang đường thì có một chiếc xe lao đến với tốc độ rất nhanh. Đây là theo những gì mà cậu bé ấy nói. Mẹ của cậu bé đã đẩy cậu bé lên vỉa hè, nhưng chiếc xe đã tông phải cô ấy. Đầu cô ấy bị đập mạnh xuống lề đường.”

Chiếc xe hơi đó không hề dừng lại. Hiện giờ vụ tai nạn này đã được liệt vào dạng gây tai nạn rồi bỏ trốn rất nghiêm trọng. Vì vậy mà Ajax mới phải xuất hiện ở đây.

“Từ vị trí mà chúng tôi đã tìm thấy cô ấy và từ những thông tin mà đứa trẻ đã cung cấp, chúng tôi khá chắc chắn rằng chiếc xe đó hiện giờ đang di chuyển về phía nam hướng đến đường A1148. Chúng tôi không tìm được dấu vết phanh xe trên đường.” Viên sĩ quan cảnh sát nói. “Chiếc xe đó hẳn chỉ phanh lại một khoảng rất ngắn, rồi lại tiếp tục tăng tốc bỏ chạy.”

“Có nhân chứng nào không?” Ajax cũng không hy vọng gì nhiều khi hỏi như vậy. Chẳng ai thích ra ngoài vào cái giờ này cả.

“Chỉ có cậu bé đó thôi.”

Họ đi đến chỗ các nhân viên y tế. “Tôi có thể xem qua được không?” Ajax cúi thấp xuống mà không cần chờ họ đồng ý. Anh nâng tấm vải che bằng nhựa lên. Có ai đó khẽ nghiêng người qua che ô cho anh.

Thi thể người phụ nữ nằm vắt một nửa trên vỉa hè. Nửa phần gương mặt phía trên lông mày của cô ta đã bị giập nát. Làn da cô ta nhợt nhạt và nhão nhoẹt. Trông cô ta có vẻ không bị mất nhiều máu lắm, nhưng rất có thể máu đã thấm hết vào chiếc khăn trùm đầu màu đen mà cô ta đang đội rồi. Trông cô ta giống người Ả Rập hơn là người Ấn Độ hoặc người Pakistan.

“Cô ấy có mang theo thẻ căn cước không? Cô ấy có mang túi xách không?” Ajax liếc mắt nhìn viên sĩ quan cảnh sát gần nhất.

“Tôi không chắc.”

“Tìm xem. Đảm bảo rằng nó sẽ được đưa đến bệnh viện cùng với cô ấy. Thực ra, cậu có thể nhận trách nhiệm này được không? Cậu có thể đảm bảo sẽ tìm được tư trang của cô ấy, đặc biệt là ví tiền và các giấy tờ tùy thân của cô ấy không?”

“Đương nhiên rồi, thưa thanh tra.” Viên sĩ quan cảnh sát rời đi.

Ajax đứng dậy. “Làm thế nào chúng ta có thể tìm được người thân của cô ấy?”

“Cô ấy sống cách đây vài con phố. Chúng tôi đã cử người đi hỏi xung quanh rồi.”

“Tốt lắm. Hãy đảm bảo rằng sẽ có xe đưa họ đến bệnh viện ngay nếu như họ cần.” Anh nói, phớt lờ những cái nhăn mày khó hiểu xung quanh. “Tôi cần nói chuyện với đứa trẻ đó.”

Đứa trẻ đang được “gói” trong một cái chăn ở ghế sau một chiếc xe cảnh sát. Cậu bé đã khóc rất nhiều, nhưng giờ cũng đã bình tâm hơn rồi.

“Cậu bé tên là Jarfa.” Nữ sĩ quan cảnh sát đang chăm sóc cho đứa trẻ nói với Ajax.

“Jarfa, chú cần phải hỏi cháu vài vấn đề.” Ajax chưa bao giờ nhẹ nhàng an ủi những đứa trẻ, đặc biệt là những đứa trẻ đang bị tổn thương. Việc đó chẳng giúp gì cho chúng cả. “Cháu có thể nói cho chú biết về chiếc xe đã tông mẹ cháu không?”

Đôi mắt đen tròn của đứa trẻ nhìn chằm chằm vào anh.

“Chúng tôi đã lấy lời khai của cậu bé rồi.” Nữ cảnh sát nói nhỏ với anh.

Ajax phớt lờ cô ta. “Nó màu gì?”

“Màu bạc.”

“Tốt lắm chàng trai. Cháu có quan tâm đến xe cộ không? Có biết nó hiệu gì không?”

Ánh mắt đứa trẻ trở nên mờ mịt.

“Cháu có biết số đăng ký xe là gì không?”

Một tiếng tặc lưỡi rất rõ phát ra từ viên sĩ quan cảnh sát.

“Cháu có nhìn thấy người lái xe không?”

“Không có lái xe nào cả.”

Ajax ngả người gần hơn. “Chú rất xin lỗi, Jarfa. Cháu vừa nói gì vậy?”

“Không có người lái. Chiếc xe đó không hề có người lái.”

Ajax liếc mắt nhìn về phía những bãi đỗ xe nằm ở bên kia con đường. Người ta thường rất khó nhìn ra được lái xe và cả những hành khách ngồi trong xe vào lúc đêm muộn thế này, nhưng thường họ vẫn không thể hoàn toàn vô hình được. Chiếc xe bỏ trốn có thể vẫn còn ở đây.

“Hắn đã cúi xuống.” Anh lẩm bẩm. “Cố gắng nhặt thứ gì đó trên ghế hoặc thứ gì đó bị rơi xuống sàn xe. Hắn không hề nhìn thấy họ.”

“Ở phía trước có cái vòng tròn.”

Ajax quay lại nhìn đứa trẻ.

“Có một cái vòng tròn ở phía trước xe.” Ngón tay nhỏ bé của đứa trẻ vẽ hình một vòng tròn giữa không trung, có đường kính khoảng tám xen ti mét.

Ajax liếc mắt về phía chiếc xe ô tô. “Chú bảo này, Jarfa, cháu có thể ra ngoài một chút để vẽ cho chú xem cái hình tròn đó được không?” Anh đưa tay bế đứa trẻ xuống, sau đó để cậu bé xoay mặt nhìn về cái bảng điều khiển ở phía đuôi chiếc xe cảnh sát. “Giống với cái này không?” Ajax chỉ vào một cái vòng tròn.

“Lớn hơn.” Jarfa vẽ lại một hình tròn, sau đó lại vạch thêm hai đường chéo ở giữa. Cậu bé nhìn chằm chằm vào hình tròn đó, như thể cũng không chắc chắn lắm.

“Như thế này sao?” Ajax lại vẽ một hình tròn mới. Lần này, thay vì vẽ hai đường gạch chéo bên trong đó, anh lại vẽ hình một ngôi sao có ba cánh.”

Jarfa gật đầu.

“Ở phía đầu xe sao? Nằm dưới nắp ca pô?”

Cậu bé lại gật đầu.

“Giỏi lắm, Jarfa.”

Vậy là anh đang phải tìm kiếm một chiếc Mercedes màu bạc.


Nguồn: Nhà xuất bản: Văn Học - ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2022

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sharon bolton