Người đàn ông dáng người mảnh khảnh, mái tóc hoa râm đang mở cánh cửa ngôi nhà vườn kiểu Tudor có độ tuổi khoảng đầu sáu mươi. Cái cau mày khó chịu vì bị làm phiền vào lúc chiều muộn đã nhanh chóng chuyển sang vẻ bối rối khi ông ta nhìn thấy người đàn ông cao lớn có nước da đen đang đứng trước ngưỡng cửa nhà mình.
“Tôi có thể giúp gì…?”
Ajax giơ thẻ cảnh sát của mình lên. “Tôi là Chánh thanh tra cảnh sát Ajax Maldonado, thuộc sở cảnh sát Northumbria.” Anh giới thiệu. “Tôi có thể làm phiền ông một chút được không?”
Ngay cả hành lang rộng rãi được lát đá cẩm thạch của ngôi nhà cũng được xây dựng theo phong cách Tudor. Trần nhà được chống bằng những cái rầm gỗ thẳng và vô cùng hoàn hảo. Các bức tường đều được ốp bằng những tấm gỗ, dường như tất cả đều được làm từ gỗ cho đến khi bạn đến gần hơn. Có một bộ áo giáp thu nhỏ được đặt ở bên cạnh một vài cánh cửa đôi.
Ajax theo người đàn ông băng qua hành lang rộng để tiến vào trong phòng làm việc. Anh được mời ngồi xuống một chiếc ghế làm từ gỗ cây óc chó, với lớp đệm bằng vải lụa sọc và chờ đợi chủ nhà cũng ngồi xuống một chiếc ghế tương tự. Thế nhưng ông ta không ngồi, thay vào đó, ông ta dừng lại ngay trước bàn làm việc và quay mặt về phía Ajax.
Ajax lấy cuốn sổ ghi chép của mình ra. Hoàn toàn chỉ là hình thức chứ thực chất trong đó không hề ghi chép bất cứ thứ gì cả. Thậm chí anh còn chẳng mang theo cái bút nào. “Tôi có thể hỏi vào hai đêm trước, ông đã ở đâu không, bác sĩ? Khoảng từ tám giờ tối cho đến mười giờ?” Anh hỏi.
Người đàn ông quay đi, mở một cuốn sổ nhật ký có bìa bằng da ra và nghiên cứu nó trong khoảng vài giây.
“Đây rồi.” Ông ta nói. “Tôi làm việc ở bệnh viện đến khoảng bảy giờ. Sau đó tôi đã đến câu lạc bộ golf uống một chút. Tuy vậy, tôi khá chắc chắn là mình đã trở về nhà vào khoảng tám giờ ba mươi phút.”
Vụ gây tai nạn rồi bỏ trốn đã khiến mẹ cậu bé kia tử vong xảy ra vào lúc gần chín giờ.
“Ông lái một chiếc Mercedes màu bạc dòng E-Class, đúng không?” Ajax hỏi.
“Đúng vậy.”
“Tôi có thể xem nó không?”
Vị bác sĩ nở một nụ cười lịch sự. “Tôi e là hiện giờ vợ tôi đã lái nó đi rồi. Tối nay bà ấy đến rạp hát.”
“Ông nghĩ khi nào thì bà ấy trở về nhà.”
“Bà ấy đang đi cùng bạn bè. Tôi có thể thử gọi cho bà ấy, nhưng bà ấy có thói quen xấu là không mang theo điện thoại bên mình. Đặc biệt là khi tới rạp hát.”
“Có một chiếc xe tương tự như chiếc mà ông đang sở hữu có liên quan đến một vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy vô cùng nghiêm trọng vào tối thứ Tư vừa rồi trên đường Woodstone Drive.”
Người đàn ông khẽ cau mày, khiến cho đôi mắt của ông ta hơi nheo lại, như thể cái tên này nghe có vẻ quen thuộc, nhưng ông ta lại không thể… “Tôi hiểu rồi. Vậy nên anh đang kiểm tra tất cả các chủ sỡ hữu những chiếc xe tương tự trong khu vực đúng không? Rất tận tâm. Vậy thì tôi có thể mang nó đến trụ sở cảnh sát vào ngày mai khi cô ấy về nhà. Có thể là khoảng hai giờ chiều, được chứ?”
“Chiếc xe gây tai nạn đó có thể đã bị hư hỏng một chút ở phần cánh trước bên trái.”
“Tôi có thể tưởng tượng ra được. Đèn pha bị hỏng. Những mảnh vỡ thủy tinh vương vãi trên đường. Tôi đã xem chương trình Tin tức điều tra[28] mà, thanh tra. Cậu biết không, trông cậu có vẻ rất quen. Tôi dám chắc có lẽ chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó trước đây rồi. Ở cậu lạc bộ đánh golf phải không nhỉ?”
“Tôi không thể trả nổi phí ở đó đâu.” Ajax nói. “Đèn pha vẫn còn nguyên vẹn khi chiếc xe chạy khỏi hiện trường, nhưng chúng tôi đã tìm được vài mảnh sơn còn dính lại trên chiếc túi đeo vai của nạn nhân. Những mảnh sơn đó đã giúp chúng tôi có thể xác định được dòng xe. Thậm chí là nhà máy sản xuất ra chiếc xe đó nữa.”
Người đàn ông gật đầu, như thể đang rất hứng thú. “Những gì mà cậu đã làm được chỉ trong vài ngày thực sự rất ấn tượng.”
“Thành thật mà nói thì chúng tôi không mấy thành công trong việc giải quyết những vụ án gây tai nạn rồi bỏ trốn thế này.”
“Cậu đừng nói vậy.”
“Không có nhân chứng, và vụ án này cũng không có gì chắc chắn cả, camera giám sát không quay lại được gì, và trên một con đường có dân cư thì được bao nhiêu camera giám sát chứ? Chúng tôi chỉ có thể dựa vào lương tâm của người lái xe mà thôi. Chúng tôi phải hy vọng rằng ông ta sẽ cảm thấy lương tâm bị cắn rứt. Hy vọng rằng đến lúc nào đó ông ta sẽ phải tự mình ra đầu thú.”
“Vậy điều đó có thường xảy ra không?”
“Hiếm lắm. Bản năng tự vệ của con người hầu như luôn vượt qua lương tâm xã hội của họ.”
“Thật đáng tiếc.”
“Ông biết không, ông nói đúng rồi đấy. Tôi và ông đã gặp nhau trước đây rồi.”
“Tôi cũng nghĩ vậy. Anh uống chút gì không?” Ông ta liếc mắt về phía những chiếc bình trên bàn. “Hay là lúc này không được phép?”
“Vợ tôi là một trong số những bệnh nhân của ông. Chúng tôi đã đến gặp ông vài tuần trước.”
“Thật ư?” Ông ta nhíu mày. “Maldonado không phải là cái tên thông dụng. Tôi dám chắc là mình…”
“Cô ấy vẫn sử dụng tên gọi thời con gái. Cô ấy xuất thân từ một gia đình có truyền thống rất lâu đời. Cô ấy có hứa với tôi rằng cô ấy sẽ chuyển sang họ của tôi khi chúng tôi có con.”
“Đúng vậy, người trong một gia đình nên mang chung họ với nhau. Thanh tra Maldonado, có phải…”
“Chúng tôi đã cùng đến. Khoảng mười hai người, vẫn y như phong cách thường thấy của họ. Lúc đầu họ làm tôi phát điên lên, nhưng giờ thì tôi đã quen với việc đó.”
“Ôi, Chúa ơi. Moira Faa. Giờ thì tôi nhớ ra rồi. Cô ấy thế nào rồi?”
“Moira Joanne Faa Maldonado. Tôi thường gọi cô ấy là Mojo. Và tình trạng của cô ấy rất tệ. Giờ thì chúng tôi e rằng cô ấy sẽ yếu đi rất nhanh thôi.” Ajax đứng dậy và đi về phía bàn để rượu. “Ông biết đấy, tôi nghĩ tôi sẽ uống một chút.” Anh tìm được một cái ly trên kệ, với lấy một bình rượu và rót vào ly dù không hề biết đó là rượu gì. Sau đó, anh lại ngồi xuống ghế.
“Bác sĩ Wallace, người phụ nữ thiệt mạng trong vụ tai nạn giao thông hôm thứ Tư tuần này ba mươi hai tuổi và có sức khỏe rất tốt. Đầu cô ta đã bị tổn thương nghiêm trọng nhưng các bộ phận khác thì vẫn còn lành lặn. Cô ta lại đến từ khu vực Trung Đông. Liệu có thể phù hợp với vợ tôi không?” Anh nâng ly rượu lên nhấp một chút, là rượu whisky. “Lẽ ra lúc này vợ tôi có thể đang nằm trên giường bệnh, dần hồi phục sau ca phẫu thuật cấy ghép và đọc một cuốn sách về việc đặt tên cho con. Nhưng thay vào đó, cô ấy lại đang phải nằm bẹp ở nhà, làn da xanh xao càng lúc càng chuyển sang màu vàng vọt mỗi khi tôi nhìn cô ấy.”
Wallace tựa lưng vào chiếc bàn. “Tôi hiểu cảm giác của cậu, và việc đó có vẻ như một sự lãng phí thời gian khủng khiếp, nhưng…”
“Người phụ nữ đó có mang theo thẻ hiến tạng, nhưng gia đình của cô ta lại đang đi ngược lại với mong muốn của cô ta. Chính vì sự cứng nhắc và ích kỷ ấy của họ mà mọi mong muốn của cô ta đều trở thành vô nghĩa.”
“Tôi hiểu, nhưng đó là luật. Nếu như không có sự đồng ý của gia đình…”
Ajax cho tay vào túi áo và rút ra một chiếc iPad. Anh mở một ứng dụng ra rồi xoay chiếc iPad về phía Wallace. “Ông xem đi.” Anh nói.
“Cái gì vậy?”
“Ông xem thử đi.” Anh đẩy chiếc iPad về phía vị bác sĩ, không cho ông ta được lựa chọn. Wallace chạm vào màn hình. Ajax quan sát vẻ mặt của ông ta. Đoạn clip chỉ có hai giây và không có chút âm thanh nào.
Sáng sớm ngày hôm đó, anh đã ghé vào một cửa hàng nằm ở góc đường Woodstone Drive và đường A1148, cách nơi xảy ra vụ tai nạn chưa đầy ba trăm mét. Cửa hàng đó đã từng trải qua hàng loạt những vụ trộm cắp và phá hoại trong những tháng gần đây nên chủ cửa hàng đã cho lắp đặt camera giám sát ở bức tường bên ngoài. Camera tập trung theo dõi vào cửa sổ của cửa hàng hơn là con đường bên ngoài, nhưng vào tối thứ Tư hôm ấy trời mưa, nó đã bắt được hình ảnh phản chiếu của chiếc xe hơi chạy qua đó.
“Ông có thể thấy được biển số xe của chiếc Mercedes màu bạc đó.” Ajax nói. “Để chắc chắn, tôi đã cho dừng hình và phóng to hình ảnh đó lên. Để có thể đi qua cửa hàng này vào thời điểm đó thì chiếc xe chắc chắn phải đi qua hiện trường vụ tai nạn ở thời điểm rất gần với thời điểm vụ tai nạn xảy ra. Nếu như những mảnh sơn được tìm thấy trên chiếc túi xách của nạn nhân trùng khớp với màu sơn trên thân xe của ông, tôi có thể nói rằng chúng tôi đã có được bằng chứng khá vững chắc rồi đấy, ông có nghĩ vậy không, bác sĩ Wallace?”
Wallace không trả lời. Tuy nhiên, Ajax đã để ý thấy bàn tay đang đặt trên chiếc iPad của ông ta run lên.
“Mặt khác, nếu như đoạn clip hai giây này được xóa đi ngay bây giờ. Ngoài tôi ra sẽ không một ai biết đến sự tồn tại của nó, vậy nên, nếu như nó biến mất, thì đương nhiên là sẽ không ai biết được chuyện này. Vụ án này sẽ giống như rất nhiều vụ án gây tai nạn rồi bỏ chạy khác, sẽ trở thành án treo không thể giải quyết.”
“Vậy anh muốn gì?”
Ajax uống cạn ly của mình. “Tôi muốn bàn về chuyện của vợ tôi.”