Bám vào thân cây, hít vào thứ mùi mùn cưa ẩm mốc, sợ hãi việc mất đi cảm giác ở chân, cô nhích từng phân một xuống dưới cho đến khi nhìn thấy bãi cỏ và một góc của cái giỏ đã bị lật nghiêng qua những nhánh cây đan xen như một cái lưới mắt cáo.
Phía bên dưới, một chiếc xe địa hình bốn bánh đang đậu gần đó. Nó gần như đậu ngay dưới vị trí của cô. Những tiếng sủa đầy phấn khích của một con chó vang lên, và cả tiếng của một người phụ nữ ở bên dưới vọng lại nữa.
“Có ai ở đó không? Cứu tôi với!”
Một bóng đen đang di chuyển trên nền đất, một người đàn ông xuất hiện và nỗi kinh hoàng cứ thế dồn đến khiến cổ họng cô như nghẹn ứ lại. Gã đàn ông này không đến đây để giúp đỡ. Cô không thể lý giải tại sao mình lại biết điều đó, nhưng cô biết chắc là như vậy. Nhắm chặt mắt lại, cô nghe thấy tiếng của hòn đá lớn đập liên hồi xuống hộp sọ của ai đó và cả những tiếng nức nở tắc nghẹn của một người phụ nữ đang hấp hối.
Theo sau là sự im lặng.
Chỉ trong giây lát, cái bóng của gã đàn ông đó đã tiến đến gần thân cây, giẫm lên những hạt dẻ gai rơi vung vãi xung quanh gốc cây. Cô nhanh chóng rụt đầu lại trước khi gã ngẩng đầu lên nhìn.
Cô có thể nghe thấy được tiếng hít thở của gã, cảm nhận được đôi mắt gã đang đảo quanh những tán lá và các nhành cây.
“Có ai ở trên đó không?” Gã đàn ông gọi lớn.
Ép sát mặt mình vào thân cây, cô nhắm mắt lại, có cảm giác rất muốn lên tiếng đáp lời, như một cách để chấm dứt sự hồi hộp chẳng khác nào đang tra tấn toàn bộ tâm trí cô lúc này. Một cơn gió lướt qua thân cây, cô nghe thấy tiếng lá xào xạc vang lên xung quanh, thổi tung những sợi tơ đã bị xé rách toạc từ quả khinh khí cầu. Cứ như thể cơn gió đang đứng về phía gã, cố gắng kéo giật cô ra khỏi cây, tìm đủ mọi cách để nâng tấm vải phủ của quả khinh khí cầu lên, để cô phải lộ diện.
“Có ai không?” Gã lại gọi.
Gã đang chơi đùa với cô. Gã rõ ràng có thể nhìn thấy cô. Chỉ cần nhón chân lên một chút là gã hoàn toàn có thể với tới cô. Cô nín thở, chờ đợi cái cảm giác ớn lạnh khi bàn tay gã chạm vào mắt cá chân mình.
“Cảnh sát đây.” Gã đàn ông nói. “Xe cứu thương đang trên đường đến rồi. Trên đó có ai cần giúp đỡ không?”
Gã không phải là cảnh sát. Gió khẽ lướt qua những ngón tay lạnh như băng đang bấu chặt vào thân cây của cô, cứ như thể gã đàn ông này đã gửi những ý nghĩ đen tối của gã vào cây để kiếm tìm cô vậy. Cô cảm giác như có những sinh vật nhỏ xíu, xấu xa đang bò dọc thân cây, nhấc từng chiếc lá lên, để đánh hơi mùi vị của cô. Rồi cô lại nghe thấy tiếng lá khô lạo xạo vang lên khi gã quay người và rời khỏi bóng cây bên dưới.
Gã vẫn đang chơi đùa với cô. Gã đang muốn dụ cô ra ngoài. Hoặc, có thể là…
Cô bám thật chặt và hạ thấp trọng lượng cơ thể để mình trượt xuống thấp hơn, cho đến khi cô đạp được lên một nhánh cây khác. Vị trí của cô lúc này rất nguy hiểm, cô hoàn toàn có thể nhìn thấy gã đàn ông kia đang đi xa dần. Cô biết gã. Những hình ảnh lướt qua trong đầu cô, khi gã giơ khẩu súng lên, khi gã đập tảng đá xuống đầu người phụ nữ trẻ. Khi gã đuổi theo họ.
Gã có mái tóc dài, quăn lại bên dưới gáy, đôi vai rộng và đôi chân khỏe khoắn. Gã đang bước đến chỗ một dáng người trên mặt đất. Một dáng người mà cô có thể nhận ra ngay lập tức. Cô thấy gã dừng lại khi đến đủ gần người đó. Và rồi, gã dùng chân huých vào cơ thể người chị em gái của cô.
Tại sao người chị em của cô lại nằm ở đó? Và còn không hề cử động?
Cô phải làm gì đó. Nhưng cơ thể cô lại không chịu nghe lời. Nỗi khiếp sợ đã khiến nó đông cứng lại.
Gã dường như cứ nhìn như vậy trong một lúc rất lâu. Cô thở ra một hơi, rồi lại hít vào. Rồi lại thở ra lần nữa. Cô trông thấy gã quỳ gối xuống, nghiêng người về phía trước và… dường như gã đang ngửi tóc người chị em của cô.
Gã cứ gí đầu mình về trước, gần hơn nữa, như một con thú đang khụt khịt đánh hơi tìm kiếm thức ăn. Mỗi khi gã hít vào một hơi, cô lại thấy bờ vai gã rung lên một chút. Cuối cùng, gã rút điện thoại ra và nhìn chằm chằm vào màn hình. Bàn tay còn lại gã thực hiện một hành động khác, đầu tiên là nắm chặt tay lại, sau đó là bắt đầu đấm vào bàn phím. Vừa làm vậy, gã vừa bật dậy và sải bước quay lại chiếc xe địa hình bốn bánh của mình. Gã nổ máy, quay đầu xe và rời đi. Chiếc điện thoại áp vào mặt gã. Con chó cũng theo sát phía sau.
Khi chiếc xe địa hình biến mất phía xa, cô ngã xuống nền đất, một suy nghĩ rất rõ ràng hiện lên trong bộ não vẫn còn quá đỗi hoang mang và đờ đẫn của cô. Gã đã không giết người chị em gái của cô. Gã thậm chí còn chẳng thèm cố thử làm điều đó. Vậy có nghĩa là người chị em gái của cô đã chết.