Đôi khi, trên dòng đời sẽ xuát hiện một dải ngăn cách. Sắc gọn, gần như tồn tại thật, hệt như nét quệt đen từ một cây cọ, hay đường kẻ trắng của một vệt phấn. Đôi khi, nhưng không phải thường xuyên.
Và nó đã xuất hiện trong cuộc đời cô. Nó nằm đâu đó trên hành lang toa tàu dài vài mét, giữa khung cửa sổ gian buồng trên toa tàu và thang xuống, nơi cô được khuất khỏi tầm mắt những người đứng đợi bên ngoài tầm một vài giây. Một cô gái rời khung cửa sổ. Một cô gái khác bước xuống những bậc thang. Một thế giới kết thúc, và một thế giới khác mở ra.
Cô không còn là cô gái ban nãy ôm con đứng cạnh cửa sổ tàu.
Cô là Patrice Hazzard đang bước xuống mấy bậc thang.
Hoảng sợ, run rẩy, mặt tái nhợt đi, nhưng vẫn là Patrice Hazzard.
Cô nhận thức được những điều ấy, nhưng chỉ gián tiếp mà thôi; cô chỉ để tâm đến những cặp mắt đang nhìn vào mắt mình từ cách đó vài phân. Tất cả mọi thứ khác đều là thông tin nền. Sau lưng cô, đoàn tàu tiếp chuyển bánh. Mang theo với nó hàng trăm hành khách đang sống. Và, mặc dù chẳng ai biết, trong một gian buồng trống trên đó, con tàu còn mang theo một bóng ma^ Hai bóng ma, một bóng ma lớn và một bóng ma rất nhỏ.
Giờ họ đã mãi mãi vô gia cư, vĩnh viễn không được ai đón.
Cặp mắt nâu nhạt tiến đến gần chỗ cô. Đôi mắt trông thật tử tế; quanh viền mắt ánh lên nụ cười; chúng rất nhẹ nhàng, dịu dàng. Chúng hơi tổn thương một chút. Và đầy vẻ tin tưởng.
Chủ nhân của cặp mắt ấy đã ngoài năm mươi tuổi. Tóc bà đã bắt đầu bạc đi, chỉ có phần tóc bên dưới là quy trình bạc hóa chưa lan đến. Bà cao ngang Patrice và mảnh mai chẳng kém; và như thế là không ổn, bởi vì đó không phải là nét mảnh mai sành điệu, có được nhờ bỏ công thực hiện, các đường nét trên quần áo của bà cho thấy dáng vóc này mới xuất hiện gần đây, trong khoảng thời gian vài tháng qua.
Nhưng ngay cả những chi tiết ấy cũng chỉ là thông tin nền và người đàn ông trạc tuổi bà, đứng ngay sau vai bà cũng là thông tin nền nốt. Chỉ có gương mặt bà là thứ rõ ràng nhất, và cả cặp mắt trên đó, giờ đã đến rất gần. Nó nói lên rất nhiều điều dù chẳng phát ra âm thanh nào.
Bà nhẹ nhàng đặt tay lên má Patrice, mỗi tay một bên, đóng khung mặt cô vào giữa như thể đang phong tước, đang thực hiện lễ ban ơn thiêng liêng.
Thế rồi bà lặng im hôn lên môi cô và cô có thể cảm nhận được rằng nụ hôn đó chứa đựng cả một kiếp đời. Kiếp đời của một người đàn ông. Trải qua bao năm tháng mới nuôi dưỡng được một người con trai, từ thuở ấu thơ, thời niên thiếu, rồi trở thành một người đàn ông trưởng thành. Trong nụ hôn ấy có vị mất mát đầy cay đắng của một người, bỗng mất hết tất cả chỉ trong khoảnh khắc. Dấu chấm hết cho mọi hi vọng và biết bao tuần lễ đau thương. Nhưng rồi nỗi mất mát ấy cũng được bù đắp, họ đã tìm thấy một cô con gái, và được bắt đầu lại với một cậu con trai khác, cậu trai nhỏ bé hơn. Không, vẫn với chính người con trai ấy; cùng máu mủ, cùng thịt da. Chỉ có điều cậu ấy đã quay về và bắt đầu lại từ đầu, bị nỗi mất mát làm mọi thứ trở nên buồn khổ hơn, mà cũng ngọt ngào hơn. Và có một mầm hi vọng mới đang đâm chồi.
Nó chứa đựng tất cả những điều ấy. Chúng đã được nó nói ra, chúng đã được nó truyền tải, và chúng được lồng vào trong nụ hôn kia để cô cảm nhận được.
Đây không phải là nụ hôn dưới một mái che ga tàu hỏa; đây là một lời thệ ước nhận nuôi.
Thế rồi bà hôn đứa bé. Và mỉm cười như thể đó là con trai của bà. Và một giọt pha lê nhỏ ban nãy không thấy đâu, giờ đang nằm trên bờ má hồng hào, nhỏ nhắn của thằng bé.
Người đàn ông tiến lên phía trước và hôn lên trán cô.
“Ta là cha của con đây, Patrice.”
Ông nghiêng mình tới trước, sau đó lại thẳng người lên, nói, “Để ta mang hành lý của con ra xe.” Ông có phần mừng khi được rời khỏi khoảnh khắc xúc động này, đúng với bản chất đàn ông.
Người đàn bà vẫn chưa nói lời nào. Trong suốt quãng thời gian đứng trước mặt cô, môi bà không thốt ra dù chỉ một chữ. Có thể, bà đã thấy cái vẻ tái nhợt trên mặt cô; đọc được cái vẻ co rúm, lưỡng lự trong mắt cô.
Bà choàng tay quanh cô và kéo cô lại phía mình, chào theo cái kiểu ấm áp hơn, thoải mái hơn, đời thường hơn cái kiểu ban nãy. Bà kéo đầu cô gái lại, để gục lên vai mình một lúc. Và vừa làm như vậy, bà lần đầu mở miệng, thì thầm vào tai cô, để tiếp cho cô can đảm, để cô cảm thấy bình yên.
“Con đã về nhà rồi, Patrice. Chào mừng con trở về nhà, con yêu.”
Và chỉ với vài từ vậy thôi, được nói ra đơn giản vậy thôi, mang ý nghĩa bất biến đến vậy thôi, Patrice Hazzard biết cuối cùng cô cũng đã tìm thấy mọi sự tử tế từng tồn tại trên cõi đời này, từ trước đến nay cũng như mãi mãi về sau.