“Tóm lại đêm nay tôi đã đưa cho vị khách ấy một chiếc máy tính khác để dùng rồi ạ. Còn về chiếc máy tính hỏng, tôi có đề nghị để chúng ta với người đến sửa nhưng ngài Kurihara nói sẽ mang tới cửa hàng mà mình tin tưởng.” Yamagishi Naomi đứng nghiêm trang báo cáo tình hình.
“Vậy cô bảo với khách, khi nào có hóa đơn thanh toán tiền sửa thì đưa lại cho chúng ta.” Người vừa lên tiếng là Fujiki, tổng quản lý khách sạn.
“Tôi cũng đã nói vậy nhưng khách bảo là không cần ạ.”
Fujiki nghiêng đầu. “Thế nghĩa là sao nhỉ?”
“Chắc vị khách ấy muốn thể hiện rằng tôi không định bắt các người bồi thường, hoặc tôi không tức giận vì mấy chuyện như thế chăng ạ?”
“Thế là vì chuyện gì?”
“Chuyện này,” nói đến đó Naomi dừng lại. Nitta đứng bên cạnh nhận ra dường như Naomi đang nhìn mình.
“Hay vì vị khách ấy không ưng thái độ của anh Nitta?" Fujiki hỏi.
“Ngài Kurihara đã nói thế đấy ạ.”
“Hừm,” Fujiki ôn hòa nhìn qua Nitta. “Tôi nghe nói có thể anh biết vị khách đó? Anh vẫn chưa nhớ ra gì à?”
“Tôi xin lỗi. Nhưng có lẽ tôi đã gặp người này ở đâu đó rồi. Nếu không ông ta đã chẳng làm những việc như vậy.”
“Không làm... Anh cho rằng vị khách đó cố ý gây ra những chuyện này à?”
Nitta gật đầu thật mạnh.
“Vụ phàn nàn về phòng ở cũng đã được tính toán trước. Tôi nghĩ hắn ta làm vậy là để cho tôi xem máy tính, và sau đó bắt tôi cầm cái cặp đựng chiếc máy kia.”
“Vậy người làm hỏng chiếc máy tính là...”
“Tôi nghĩ tự hắn ta đã làm hỏng.” Nitta quả quyết. “Máy để trong túi xách, tôi cũng không làm va đập mạnh vào đâu mà lại bị hỏng như thế, không phải rất lạ sao?”
Fujiki quay lại nhìn Naomi. “Cô nghĩ sao?”
Naomi ho khan một tiếng rồi mới trả lời.
“Tôi không rành về máy tính lắm. Nhưng trước có nghe loáng thoáng nếu máy đang mở, chỉ va chạm nhẹ vào đâu đó thôi pin cũng có thể bị hỏng, còn nếu máy đang tắt, có va chạm chút thì hình như không sao. Vả lại, không có bằng chứng gì mà đã đổ cho khách tự làm hỏng như thế tôi e hơi nóng vội.”
“Không, có bằng chứng đấy.” Nitta đáp trả. “Cứ kiểm tra cái máy tính ấy là sẽ rõ nó vô tình bị hỏng hay ai đó đã cố ý làm hỏng ngay thôi.”
“Nhưng không có lý do gì để ngài Kurihara làm việc đó cả. Ngài ấy nói sẽ tự trả tiền sửa máy.”
“Hừm,” Nitta thở hắt ra, nhìn Fujiki. “Nói gì thì nói hắn ta đã tính toán đâu vào đấy. Hắn ta không nhắm vào tiền mà cố ý công kích cá nhân tôi. Dù tôi cũng không biết hắn ta làm vậy với mục đích gì.”
“Kể cả vậy, cậu kích động thế là sai rồi. Dù bất cứ lý do gì, chúng ta cũng không thể động thủ với khách được.”
“Đúng là tôi đã bất cẩn...” Nitta cúi mặt xuống, nhẫn nhịn.
“Anh Inagaki này,” Fujiki gọi. Inagaki đang ngồi trên ghế xô pha cùng trưởng bộ phận phòng Takura.
“Các anh định thế nào? Có thể vị khách Kurihara đã lờ mờ biết được thân phận thật của anh Nitta đây. Thế nên ngài ấy mới cố tình làm ra những việc này để lật tẩy anh Nitta, à không, tôi xin lỗi, lật tẩy việc che giấu thân phận của anh Nitta.”
Inagaki ngẫm nghĩ một hồi, sau đó chậm rãi lắc đầu.
“Hiện tại chúng tôi không có ý định thay đổi kế hoạch. Cứ thế này theo đến cùng thôi. Giả dụ đúng là anh Kurihara kia định lật tẩy thân phận của Nitta, mà cậu ấy lại rời đi như thế, có khi chuyện còn ầm ĩ hơn.”
“Ra là vậy. Anh nói nghe cũng có lý,” Fujiki đan các ngón tay vào nhau đặt trên mặt bàn. Nhìn cặp lông mày chau lại kia, hẳn ông đang suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông ngẩng mặt lên. “Tôi hiểu rồi. Vậy chúng ta cứ theo dõi tình hình thêm xem sao. Có điều anh Nitta nhớ cẩn thận hành động và lời nói. Đừng để lộ bất cứ sơ hở nào.”
“Tôi sẽ chú ý.”
Nitta trả lời, đúng lúc đó tiếng gõ cửa từ phía sau vang lên. “Mời vào,” Fujiki đáp lại.
Người mở cửa bước vào là Kuga. Anh bối rối nhìn một lượt quanh phòng.
“Ngài Kurihara lại vừa gọi điện xuống phòng lễ tân. Ngài ấy muốn anh Nitta lên đó ngay.”
Mọi người nhất loạt buông tiếng thở dài.
“Ngay bây giờ à?” Fujiki hỏi. “Anh Nitta nắm được tinh thần rồi đúng không? Dù ngài Kurihara có đưa ra yêu cầu khó đến mấy, anh cũng phải cố gắng nhẫn nhịn đấy.”
“Tôi hiểu rồi ạ,” Nitta cúi đầu, ra khỏi phòng tổng quản lý.
Kurihara đã đợi sẵn trên phòng 2210 với bộ mặt khó đăm đăm. Trên bàn đặt chiếc máy tính cá nhân khách sạn cho mượn.
“Máy tính không có vấn đề gì chứ ạ?” Nitta hỏi.
“Khó dùng quá. Chắc do khác loại,” Kurihara nói cụt lủn. “Nhờ phúc của cậu mà tôi được một phen khốn đốn đấy.”
Hắn ta nói như thể Nitta làm hỏng máy tính thật. Hay hắn chỉ đang diễn thôi nhỉ?
“Chắc là do tôi cầm cặp không cẩn thận.”
“Giờ đã chịu thừa nhận rồi đấy à.”
“Tôi không thể nói rõ tại sao chiếc máy lại hỏng, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức trợ giúp để công việc của quý khách không bị ảnh hưởng ạ. Tôi xin chịu trách nhiệm về việc đó.” Naomi đã dạy anh lời thoại này.
“Được, nói lời phải giữ lấy lời đấy.”
Kurihara với lấy chiếc cặp đang đặt bên cạnh, lôi từ trong đó ra một quyển sách. Chỉ có điều đó lại là một cuốn tài liệu bằng tiếng Anh.
“Đây là tài liệu tham khảo giải thích các mẫu câu tiếng Anh với rất nhiều ví dụ khác nhau.” Kurihara đặt cuốn tài liệu lên trên bàn. “Tôi phải đánh máy hết chỗ này.”
“Dạ, cả tập này ấy ạ?”
“Phải, tất cả. Vốn dĩ tôi đã gõ xong hết, vào cái máy cậu làm hỏng ấy. Mà không có cái này công việc của tôi sẽ tanh bành. Ngày mai tôi cần.”
Nitta cầm cuốn tài liệu lên, giở lướt qua một lượt. Phần lớn các trang đều in những câu tiếng Anh khá dài.
“Tức là đêm nay phải đánh máy hết chỗ này ạ?”
“Đừng nói cậu không làm được nhé. Cậu bảo sẽ chịu trách nhiệm rồi đấy.” Kurihara nói mà phun cả nước bọt ra.
Thôi xong, Nitta nghĩ bụng. Gõ hết đống này phải ngốn nhiều tiếng đồng hồ chứ chẳng chơi. Nhưng anh không thể từ chối. Với lại, anh cũng có thể cầu viện mà.
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ cố gắng ạ. Gõ xong tôi sẽ mang máy trả cho quý khách ạ.”
“Mang trả? Cậu nói gì vậy? Cậu cứ làm ở đây đi.”
“Nhưng mà...”
“Tôi đang bảo cậu làm cơ mà. Cậu không làm thì còn ý nghĩa gì nữa. Tôi không chấp nhận việc nhờ vả người khác.”
“Nhưng việc này nhiều người làm sẽ hiệu quả hơn chứ ạ.”
“Nhiều lời quá,” Kurihara đấm xuống bàn, đứng dậy. “Ý tôi là cậu tự làm một mình đi, nếu thấy bản thân phải có trách nhiệm, hãy làm như tôi bảo. Hiểu không hả?”
Đây là công kích cá nhân chứ gì nữa. Hắn chỉ muốn gây khó dễ cho Nitta chứ chẳng phải khách sạn này. Tại sao hắn lại làm như vậy? Và hắn là ai?
“Ánh mắt đó là sao?” Kurihara lườm lại. “Cậu định ý kiến?”
“À, không ạ.” Nitta nhìn xuống phía dưới. Tự nhiên mắt anh trở nên đáng sợ.
Kurihara nhìn đồng hồ đeo tay.
“Giờ là 9 rưỡi. Tôi sẽ ra ngoài, trong lúc ấy cậu cố mà làm đi. Tôi nói rồi đấy, không được nhờ người khác, cậu phải tự làm một mình.”
“Vâng... tôi hiểu rồi ạ.”
“Cậu có cầm điện thoại đấy không?”
“Điện thoại ấy ạ? Có ạ...”
Kurihara với lấy điện thoại của mình đang đặt trên bàn, chìa về phía Nitta.
“Lấy máy này gọi tới số của cậu đi.”
Cực chẳng đã, Nitta đành làm theo. Chiếc điện thoại Nitta đang để trong túi trong rung lên. “Được rồi.” nói đoạn Kurihara lấy lại điện thoại của mình.
“Cậu kiểm tra lại số điện thoại của tôi đi. Thỉnh thoảng tôi sẽ gọi cho cậu để kiểm tra nhưng sẽ tắt máy luôn nên cậu không cần trả lời. Sau đó, trong vòng ba mươi giây, cậu phải dùng điện thoại của phòng này gọi lại cho tôi. Cậu phải gọi bằng điện thoại của khách sạn đấy nhé, đừng có nhầm.”
Nitta chớp mắt. “Tại sao lại phải làm vậy ạ?”
“Để giám sát cậu chứ còn gì nữa. Có như vậy cậu mới không thể đi đâu hoặc nhờ ai đó làm giúp được. Không biết tôi gọi điện lúc nào nên cậu sẽ không thể rời khỏi căn phòng này.”
“À, hóa ra là vậy ạ.”
“Cậu có muốn lừa tôi cũng không được đâu nên làm cho tử tế vào.” Kurihara quát lên rồi cầm lấy thẻ khóa phòng, đoạn rời đi.
Nghe thấy tiếng cửa bị đóng sầm lại, Nitta bần thần mất một lúc. Nhưng sau đó anh bắt đầu sôi máu. Tại sao anh lại gặp phải chuyện này? Anh chỉ đang nằm vùng để điều tra thôi cơ mà?
Đúng lúc đó, điện thoại của Nitta rung lên. Nitta còn đang nghĩ Kurihara sao đã gọi nhanh vậy, nhưng hóa ra là điện thoại từ Naomi. Hẳn cô thấy anh đi lâu nên lo đây mà.
“Chuyện thế nào rồi ạ?” Naomi hỏi.
“Tệ lắm,” đoạn Nitta thuật lại sự tình. Anh không kiềm được, cứ thế nói với Naomi bằng giọng lỗ mãng. “Rõ ràng hắn ta cố ý chơi xấu tôi. Đã vậy tôi sẽ nói toạc ra luôn tôi là cảnh sát.”
“Anh không thể làm vậy. Đừng vội, chưa chắc ngài Kurihara đã biết danh tính của anh Nitta đâu. Ngài ấy không biết mà anh làm vậy chuyện sẽ rùm beng lên đấy.”
“Thì... đúng là vậy, nhưng mà...” Cô ấy nói không hề sai.
“Anh đợi nhé, giờ tôi sẽ lên đó.” Nói đoạn Naomi cúp máy, chẳng buồn đợi Nitta trả lời.
Năm phút sau cô đã có mặt, vẫn vận bộ đồng phục nhân viên lễ tân ban nãy. Đêm nay hẳn cô cũng không về sớm được rồi. Nghĩ vậy Nitta lại thấy thương thay cho cô.
“Đây là tiếng Anh cấp ba nhỉ?” Naomi nói sau khi nhìn cuốn tài liệu tham khảo. “Có lẽ anh ta là giáo viên cấp ba hoặc thầy giáo ở trung tâm dạy thêm chăng.”
“Tóm lại tôi chẳng nhớ gì cả. Mà tôi cũng không nghĩ mình đã từng gây sự với ai.”
“Nhưng nghe chuyện thì có vẻ ngài Kurihara kia đã biết anh Nitta từ trước.”
“Không những biết mà còn hận tôi kìa. Nhưng nghề của tôi nó vậy, không thể biết mình đã từng gây thù chuốc oán với ai, ở đâu và khi nào.”
Nitta vừa nói xong thì chiếc điện thoại di động đặt trên bàn rung lên. Lần này chắc là Kurihara. Chuông kêu được ba tiếng rồi tắt ngúm.
Nitta với lấy chiếc điện thoại trên bàn, gọi cho Kurihara. Điện thoại vừa kết nối, Nitta đã nghe thấy giọng nói cộc cằn của hắn ta. “Tôi đây.”
“Tôi Nitta đây ạ.”
“Hừm, ít nhất thì cậu cũng đang ở trong phòng. Vẫn đang làm việc chăm chỉ đấy chứ?”
“Vâng, tôi vừa mới bắt đầu đây ạ.”
“Liệu có xong được không đấy? Tôi sẽ gọi lại nên đừng có lơ là, chịu khó làm cho xong đi.”
Điện thoại ngắt cái rụp. Nitta nhìn chiếc điện thoại, lắc đầu. “Thôi xong rồi.”
Naomi cởi áo khoác, xắn tay áo, ngồi xuống trước chiếc máy tính xách tay.
“Cố định gõ hộ tôi đấy à?” Nitta ngạc nhiên hỏi.
“Vâng... nhìn thế này thôi chứ tôi gõ bàn phím lành nghề phết đấy.”
“Thật ngại quá...”
“Anh đừng để ý. Mặc dù không thể rời khỏi đây, nhưng anh cứ chuẩn bị sẵn tinh thần có thể hành động bất cứ lúc nào đi. Việc này cứ để tôi lo.” Nitta nghe thấy trong giọng điệu trầm thấp bình tĩnh ấy là cả niềm kiêu hãnh và sự giản dị của một nhân viên khách sạn chuyên nghiệp.
“May mà có cô,” Nitta cúi đầu.
Đúng là lành nghề thật, ngón tay Naomi lướt êm ru. Cô gõ những đoạn tiếng Anh dài vô cùng trơn tru, chẳng hề mắc lỗi, trong khi mắt không cần nhìn bàn phím.
“Được của nó đấy chứ.” Nitta nhòm vào từ phía sau khen. “Tôi gõ tiếng Nhật không đã chẳng đâu ra đâu rồi.”
“Gõ tiếng Anh nhàn hơn tiếng Nhật nhiều chứ, vì không phải mất công đổi phím mà,” Naomi trả lời mà chẳng cần ngơi tay.
“Thế sao? Nhưng dù gì mấy đoạn văn này nội dung có vẻ khó nhỉ,” Nitta nhìn tập tài liệu nhận xét. “Như kiểu mấy đoạn trích trong sách triết học ấy.”
Naomi dùng tay, quay đầu lại.
“Anh hiểu à? Đúng là anh Nitta có khác.”
“Đại khái thôi.”
“Hóa ra ngoài giao tiếp, anh Nitta còn giỏi cả đọc hiểu nữa nhỉ,” Naomi nói vậy có lẽ vì lúc đào tạo Nitta, cô đã kiểm tra trình độ của anh. Hồi cấp hai, do công việc của bố, anh đã sống ở Los Angeles hai năm.
“Giờ họ vẫn dạy mấy thứ tiếng Anh cổ thế này ở trường học à? Tôi nhớ hồi tôi mới quay lại Nhật, nhìn sách giáo khoa tôi đã ngạc nhiên lắm.”
“Tôi nghĩ là tùy trường và tùy giáo viên ấy.”
“À, cũng có thể nhỉ.”
“Trong mắt những người như anh Nitta, mấy thầy cô giáo đang ngày ngày nỗ lực dạy ôn thi tiếng Anh chắc trông nực cười lắm nhỉ?”
“Làm gì đến mức ấy...” nói đến đây trong đầu Nitta lóe lên một ý nghĩ. Anh cảm thấy một mảnh ghép chẳng hề liên quan đến mọi chuyện tự nhiên lại vừa khít với một ô trống mà anh không hề ngờ tới. Anh thấy sửng sốt, và sau đó là thất vọng trước sự ngu ngốc của bản thân.
“Anh sao vậy?” Naomi hỏi.
“Tôi nhớ ra rồi,” Nitta nói. “Tôi đã gặp hắn ta hồi cấp ba.”