Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1891 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 4 ❀

Nghe xong chuyện nhóm Nitta thuật lại, đội trưởng Inagaki khoanh tay đặt trên bàn, khép mi. Khuôn mặt bự chảng với mái tóc ngắn, đuôi mắt nom như đang chùng xuống. Bình thường trông ông cũng hòa nhã, song đôi khi ánh mắt lại sắc lẹm không thể đùa.

Nitta và Motomiya đang đứng dàn hàng trước mặt Inagaki. Hozumi Risa thì đứng cách đó một đoạn, chốc chốc lại nhìn về phía họ đầy lo lắng.

Inagaki mở mắt.

“Tôi hiểu tình hình rồi. Thế hai người có ấn tượng gì với hắn ta không?” Ông hất cằm ý chừng giục Motomiya hãy phát biểu trước.

“Tôi không nghĩ hắn vô tội,” Motomiya lên tiếng. “Nói đúng hơn là một kiểu nửa có tội nửa không. Nạn nhân đã bị sát hại khi đang ở trong phòng nghiên cứu nên hung thủ chỉ giới hạn trong những người biết việc đêm nào anh ta cũng nán lại tới tận khuya. Mà những người khác thuộc phòng nghiên cứu đó đều có bằng chứng ngoại phạm. Nhìn kiểu gì vẫn thấy gã Nanbara đó đáng ngờ nhất.”

“Ừm,” Inagaki gật đầu, đoạn nhìn sang Nitta, ý bảo còn cậu nghĩ sao?

“Tôi cũng thấy Nanbara không thể nào không liên quan gì được. Đi gặp nhân tình nên không thể đưa ra bằng chứng ngoại phạm ư, thật vớ vẩn hết sức.”

“Nhưng lý do đó cũng chấp nhận được đấy chứ. Nó khớp với chuyện hắn ta nói dối về việc đã ở Kyoto vào lần khai đầu tiên.”

“Nhưng nếu đúng vậy sao hắn không gọi người kia đến thẳng khách sạn ở Kyoto?”

“Nanbara nói sao về chuyện này?”

“Hắn viện có rất nhiều người tham gia hội thảo cũng nghỉ tại khách sạn đó nên lo nhỡ đâu bị bắt gặp.”

“Hừm, cái đó cũng hợp lý nữa.”

Nitta không thể phản biện lời của Inagaki. Anh đành đáp, “Đúng vậy ạ.”

Nhờ sự giúp đỡ của cảnh sát Osaka, bọn họ đã sớm xác nhận được với hiệu sách nằm trong nhà ga Shinosaka. Và đúng như Nanbara khai, tối hôm ấy họ có bán một quyển tạp chí kia. Nhân viên hiệu sách không nhớ mặt người mua nhưng trong dữ liệu cửa hàng thì vẫn còn lưu lại thông tin đó.

Thế nhưng, việc hắn có mặt ở ga Shinosaka lúc 7 giờ tối không thể coi là bằng chứng ngoại phạm được. Bởi vẫn có khả năng, sau đó hắn đã về Tokyo thật nhanh và gây án.

Nitta đã thử thương thảo với Nanbara xem hắn có thể khai ra họ tên và địa chỉ liên lạc của người phụ nữ kia không, tất nhiên anh cũng hứa tuyệt đối sẽ không làm ảnh hưởng tới người kia. Thế nhưng Nanbara vẫn ngoan cố không chịu tiết lộ. Hắn bảo không thể tin tưởng cảnh sát được.

Sau rốt, họ vẫn phải để Nanbara ra về trong tình trạng như vậy. Bởi họ chưa nắm được bằng chứng nào để yêu cầu tạm giam cả. Không thể xem hắn như nghi phạm chỉ vì hắn không nói ra bằng chứng ngoại phạm của mình được.

“Chúng ta thử sắp xếp lại xem sao nào. Nếu Nanbara Sadayuki là hung thủ, thì liệu những thứ mà chúng ta đã điều tra ra được từ trước có mâu thuẫn gì với giả thuyết này không?”

Vậy nhưng cả Nitta lẫn Motomiya đều không thể trả lời câu hỏi của Inagaki ngay lập tức.

“Gì vậy, các cậu sao thế?” Tức thì, Inagaki chau mày vẻ khó chịu. “Có mâu thuẫn à?”

“Không hẳn là mâu thuẫn, nhưng nảy sinh vài nghi vấn…” Motomiya đánh mắt ra hiệu với Nitta, ý bảo cậu giải thích cho sếp nghe đi.

“Như tôi đã trình bày rất nhiều lần, Nanbara có động cơ để ra tay sát hại nạn nhân.” Nitta bắt đầu. “Đột nhập vào phòng nghiên cứu, đâm nạn nhân từ phía sau vào đêm ngày mùng 3 tháng Mười, theo tôi thấy Nanbara hoàn toàn có khả năng làm việc này. Vì họ quen biết nên hắn không cần phải rình cơ hội đâm lén từ phía sau mà có thể viện cớ gì đó để tới gần Okajima, canh lúc nạn nhân bất cẩn rồi ra tay. Chỉ là tôi không hiểu vì sao hắn phải di chuyển cái xác sang phòng bên cạnh và đánh xe ô tô qua chỗ khác. Nhờ đó hắn đã kéo dài được thời gian phát hiện cái xác nhưng việc này thì có lợi gì cho Nanbara?”

“Ừ nhỉ,” Inagaki khẽ gật gù. “Ngoài ra còn gì nữa không?”

“Cái này thì cũng không gọi là mâu thuẫn, nhưng tôi thấy lạ vì hắn dường như chẳng có kế hoạch gì cả.”

“Kế hoạch?”

“Bản thân Nanbara chắc chắn hiểu rõ, nếu xét về mặt động cơ, sau khi nạn nhân bị sát hại hắn sẽ bị tình nghi đầu tiên. Nếu thế chẳng phải hắn nên hành xử kín đáo hơn sao?”

“Có thể hắn suy tính làm không khéo đến khi bị vạch trần càng khó lấp liếm, chưa kể nếu không có bằng chứng thì hắn chẳng có gì phải sợ hết.”

“Cũng có thể. Nhưng tôi thấy hắn để mình bị lộ vì không có mặt ở Kyoto đêm mùng 3 theo cái cách giường còn y nguyên không dùng thì thật quá cẩu thả. Với lại, tôi cũng để ý một điểm này nữa.”

“Điểm gì vậy?”

“Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, không hiểu sao hắn đã thắc mắc về chuyện bị hỏi bằng chứng ngoại phạm hôm mùng 3. Ngay cả lần hỏi cung này hắn cũng đã hỏi tại sao chúng ta lại xác định được án mạng xảy ra vào hôm mùng 3. Có khi nào đối với hắn việc này là ngoài dự tính?”

Inagaki chu môi vẻ hồ nghi. “Là sao?”

“Phải chăng hắn đã lên kế hoạch để việc gây án sẽ được xác định xảy ra vào ngày mùng 4? Vì nếu là ngày mùng 4 thì hắn có bằng chứng ngoại phạm vô cùng hoàn hảo. Hắn đã gặp rất nhiều người ở Kyoto vào hôm đó.”

“Kế hoạch hóa trang vụ giết người từ hôm mùng 3 thành xảy ra hôm mùng 4 à?”

“Không, không phải vậy.” Nitta lắc đầu. “Tôi nghĩ trước khi nghe từ chúng ta hắn đã luôn nghĩ Okajima bị sát hại hôm mùng 4 rồi.”

Inagaki tròn xoe mắt ngạc nhiên.

“Cậu nói thế tức là Nanbara không phải hung thủ đâu đấy nhé.”

“Có thể hắn đã không trực tiếp ra tay.” Nitta nhìn mặt sếp. “Người ra tay là đồng bọn của Nanbara. Theo như kế hoạch ban đầu, tên kia sẽ ra tay vào ngày mùng 4 tháng Mười. Vậy nên Nanbara mới chuẩn bị sẵn bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo. Nhưng không hiểu vì sai sót gì đó mà tên kia lại ra tay vào ngày mùng 3. Nghĩ theo hướng đó, thì hành động và phát ngôn khó hiểu của Nanbara cũng sẽ dễ hiểu hơn. Các anh thấy sao ạ?” Nitta chốt lại đoạn trình bày.

Inagaki bĩu môi dưới, gườm gườm nhìn cậu cảnh sát cấp dưới, sau đó ánh mắt chuyển qua nhìn Motomiya, đoạn hỏi “Cậu nghĩ sao?”

“Suy luận không tồi đấy chứ,” Motomiya đáp lời. “Một tay kiêu căng, tính tình khó chịu nhưng được cái có đầu óc.”

Inagaki lại đưa mắt lên nhìn Nitta.

“Tức là việc Nanbara không thể khai rõ ràng bằng chứng ngoại phạm hôm mùng 3 chỉ là tình cờ thôi à?”

“Cái đó thì cũng chưa chắc. Có thể hắn chỉ đang cố che đậy điều gì đó liên quan tới việc gây án thôi. Nói chung là, tôi không chấp nhận được cái lý do gặp nhân tình bí mật của hắn.”

Inagaki gật đầu, gõ hai tay xuống hai đầu gối.

“Cố gắng giải quyết mấy vấn đề đó cho xong trước cuộc họp lần tới nhé. Tôi sẽ báo cáo trước với chánh thanh tra.”

“Rõ,” Nitta đáp lại, giọng đầy quyết tâm.

Sau đó, suy luận của Nitta đã được chứng minh là vô cùng hợp lý. Rất đông điều tra viên đi lấy lời khai, vậy mà họ không tìm được nhân chứng nào cho hay đã nhìn thấy Nanbara vào tối hôm án mạng xảy ra. Họ cũng đã phân tích tất cả hình ảnh của camera chống trộm lắp xung quanh trường đại học, nhưng không thấy nhân vật nào trông giống hắn xuất hiện trong đó cả.

Ngoài ra, cảnh sát cũng đã điều tra chiếc xe ô tô của Okajima. Tuy nhiên họ không những không tìm thấy dấu vân tay của Nanbara trên đó mà toàn bộ DNA tìm được trên xe cũng đều không khớp với DNA của hắn.

Vậy nên, giả sử Nanbara có dính líu gì đến vụ án này thì người ra tay cũng là một kẻ khác. Suy luận như thế hoàn toàn hợp lý.

Mặt khác, Nanbara vẫn giữ thái độ không hợp tác, nhất quyết không chịu khai rõ bằng chứng ngoại phạm hôm mùng 3 tháng Mười. Hắn chỉ một mực khẳng định hôm đó mình đã gặp một người phụ nữ.

“Vậy ít nhất anh có thể cho tôi biết tên khách sạn được không?” Nitta hỏi. Hôm nay, anh cũng đang ngồi đối diện với Nanbara để lấy lời khai.

“Tôi nói cho anh phỏng có ích lợi gì chứ? Đâu chứng minh được rằng khi đó tôi đã ở khách sạn? Vì tôi đâu có làm thủ tục nhận phòng.” Nanbara nói mà như ném từng từ vào mặt Nitta. Có lẽ hắn cũng đã thấm mệt vì bị hỏi cung mấy ngày liền.

“Biết đâu có nhân viên nào đó của khách sạn trông thấy anh thì sao? Nếu chúng tôi tìm được người đó thì anh sẽ được chứng minh không phải là người ra tay sát hại anh Okajima. Việc này đâu có hại gì cho anh nhỉ?”

Vậy nhưng Nanbara lại lắc đầu, mặt vẫn u ám y ban nãy.

“Nói gì thì nói đó vẫn là ngoại tình. Nên tôi đã luôn để ý hành động của mình, tránh không để ai thấy mặt mình. Các anh không thể tìm thấy nhân chứng đâu.”

“Không thử làm sao biết chắc được?”

“Vô ích thôi. Với lại nếu làm quá, danh tính người kia sẽ bị lộ, thế thì phiền phức lắm.”

“Người đó quan trọng đến mức dù thế nào anh cũng muốn giữ kín danh tính sao?”

“Tất nhiên rồi. Cô ấy là người đã có chồng mà.” Nanbara cong môi lên.

Nitta khoanh hai tay lại.

“Anh cố ý giấu mình đã đành nhưng hẳn phải nhớ gì đó về khách sạn kia chứ? Kiểu một phụ nữ nào đó trong trang phục phục vụ đi trên hành lang, hay một nhóm cosplay nào đó cũng nghỉ ở khách sạn đó hôm ấy chẳng hạn. Chỉ cần anh nói tên khách sạn kia và chúng tôi xác nhận được việc đó thì cũng chứng minh được bằng chứng ngoại phạm của anh.”

Nanbara vẫn im thin thít. Mắt chỉ chăm chăm nhìn mặt bàn.

Nitta vòng hai tay ra sau đầu.

“Cứ thế này thì mọi chuyện sẽ mãi chẳng đi đến đâu cả. Anh còn định cứng đầu tới khi nào đây?”

Nghe vậy, Nanbara lườm Nitta, vẻ thù địch. “Tôi nói câu đó mới phải đấy.”

“Ý anh là sao?”

“Ý tôi là, anh còn định tiếp tục việc này đến bao giờ nữa?”

“Việc này?”

“Thì cứ gọi tôi tới hết lần này đến lần khác, rồi nhai đi nhai lại cùng một câu hỏi chứ gì nữa. Tóm lại tôi muốn hỏi, các anh còn định nghi ngờ tôi tới bao giờ?”

“Đương nhiên là tới khi nào mối nghi ngờ này được làm sáng tỏ.”

“Các anh cũng phải thông cảm cho địa vị của tôi nữa chứ. Cứ bị xung quanh lời ra tiếng vào thì tôi làm việc sao được. Phía trường học đang bảo tôi tạm thời nghỉ ở nhà đi kia kìa. Đây là xâm phạm nhân quyền chứ gì nữa.”

“Điều tra viên phụ trách hành tung của anh có báo cho tôi biết anh đang tạm thời nghỉ dạy. Mà chúng tôi cũng chỉ điều tra theo quy định. Ở đây chẳng có gì là xâm phạm nhân quyền cả. Nếu anh thấy không thỏa đáng thì có thể trao đổi với luật sư.”

Nanbara đấm hai tay lên bàn. “Các anh thực sự cho rằng tôi đã giết thầy Okajima?”

“Phải nghi ngờ tất cả mọi người thì mới bắt đầu điều tra được. Sau đó là phương pháp loại trừ. Từ người có bằng chứng ngoại phạm cho tới người không có động cơ gây án. Chúng tôi cũng đã tiến hành tất thảy việc đó, và kết quả là xung quanh cái chết của nạn nhân chỉ còn sót lại mỗi tên anh.”

Nanbara lắc đầu.

“Ngốc nghếch. Nếu nghĩ tôi là hung thủ thì đưa bằng chứng ra đây đi.”

“Kiểu gì chúng tôi cũng sẽ đưa ra được thôi, nếu anh là hung thủ. Còn nếu không phải thì phiền anh hợp tác. Tùy vào thái độ của anh mà chưa biết chừng mai chúng tôi lại phải mời anh tới tiếp đó.”

Nanbara và Nitta gườm nhau không chớp mắt qua chiếc bàn. Mọi thứ chìm vào im lặng khoảng mươi giây.

Cuối cùng môi Nanbara cũng động đậy. “Cortesia…”

“Sao cơ?”

“Đêm mùng 3 tháng Mười tôi đã nghỉ lại khách sạn Cortesia Osaka ở ngay gần ga Osaka.”

Nitta gật đầu, viết lại cái tên đó vào sổ tay.

“Cảm ơn anh. Hy vọng chúng tôi sẽ xác minh được việc này. Còn tên của người đã ở cùng anh thì sao…?”

“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cái đó thì không được.” Nanbara lắc đầu, mặt khổ sở.

“Vậy anh có ấn tượng gì về khách sạn đó không?”

“Tôi nhớ tối hôm đó ở nhà hàng nào đấy có tổ chức ‘Lễ hội bia thế giới’ thì phải. Họ có đặt tờ rơi ở phòng khách sạn. Với lại lúc rời khỏi phòng sáng ngày mùng 4, tôi có vào chung thang máy với một nhóm mấy người Trung Quốc, toàn người già thôi. Khi đó là khoảng 9 giờ sáng.”

Nitta bắt tréo chân, tựa người vào lưng ghế. “Vậy được rồi.”

“Anh hài lòng chưa. Tôi về đây.” Nanbara vừa lườm vừa nói. “Được chứ?”

“Tất nhiên. Đây là lấy lời khai theo dạng tự nguyện mà. Chúng tôi không muốn xâm phạm nhân quyền của ai cả. Tuần tra viên Hozumi, tiễn anh Nanbara đây giúp tôi.”

“Rõ,” Hozumi đang ghi chép ở bên cạnh đáp, đoạn bật dậy.

Hozumi dẫn Nanbara đi rồi, Nitta vẫn ngồi nguyên trên ghế, nhìn vào khoảng không suy nghĩ mông lung.

So với một Nanbara có phần luống cuống vào lần đầu tiên tới phòng hỏi cung, dẫu dạo gần đây hắn ta trông có vẻ hốc hác song dường như đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh. Hẳn là sau vài lần hỏi cung, hắn càng đoan chắc, dù không có bằng chứng ngoại phạm nhưng nếu cảnh sát không đưa ra được chứng cứ phạm tội thì hắn cũng chẳng lo bị bắt. Nanbara tin chắc rằng cảnh sát sẽ không thể tìm ra bằng chứng. Phải chăng, vì thực tế hắn không phải người đã ra tay sát hại Okajima? Nitta gườm gườm mắt. Có lẽ đúng là một kẻ khác đã gây án.

Nếu mọi chuyện diễn ra theo đúng suy đoán của Nitta, thì tại sao kẻ kia lại gây án vào đêm mùng 3 tháng Mười? Anh vẫn chưa giải đáp được thắc mắc này. Hay có việc gì đó đột xuất khiến hắn buộc phải làm vậy? Nhưng nếu là thế, tại sao kẻ đó lại không nói lại với Nanbara? Rõ ràng Nanbara không hề biết án mạng đã xảy ra vào hôm mùng 3.

Thêm nữa, tại sao hung thủ lại muốn kéo dài thời gian phát hiện cái xác? Câu hỏi này cũng chưa có lời đáp.

Cánh cửa phía sau mở ra, rồi anh nghe thấy giọng Hozumi Risa, “Nhân chứng Nanbara về rồi ạ, còn lại tôi đã nhờ nhóm theo dõi.”

“Cảm ơn cô,” Nitta đáp mà chẳng buồn quay mặt lại.

“Cuối cùng anh cũng hỏi ra nhỉ.” Hozumi vui vẻ khen.

“Gì cơ?”

“Thì tên khách sạn ấy. Cortesia Osaka.”

“Việc đó thì có gì to tát. Chúng ta cũng đâu biết được hắn có nghỉ ở đó thật không. Mà dẫu có thật đi chăng nữa, cũng chỉ tổ mua thêm việc cho mình, lại đã gây án. Chưa kể việc đó thì vụ án lần này cũng đã có một bức tường chứng cứ ngoại phạm bằng thép rồi. Nhưng sao chỉ tên khách sạn thôi mà hắn mãi mới chịu khai thế nhỉ.” Nitta lại ngửa người ra ghế, nhìn lên trần nhà.

“Tôi nghe chuyện xong lại nghĩ, có khi anh ta không nói dối đâu?”

Nitta ngồi thẳng dậy, quay lại. “Là sao?”

Hozumi đặt ngón trỏ và ngón cái lên cằm, tay kia đỡ lấy cùi chỏ tay này, nghiêng đầu ra chiều đang suy nghĩ lung lắm.

“Biết đâu anh ta đã gặp cái người kia thật.”

Nitta phải cố để không đổ nhào khỏi ghế. “Cô vẫn đang nói thật đấy à?”

“Thì anh xem, bị nghi ngờ là tội phạm giết người mà anh ta vẫn một mực giấu danh tính đối phương. Chẳng phải ngoại tình thì là gì chứ.”

“Cô bị ngốc đấy à. Đang lên kế hoạch giết người mà còn đi ngoại tình. Cô nghĩ có ai vậy không?

“Cái đó cũng chưa chắc đâu. Nhỡ người kia sống ở Osaka thì sao? Hôm sau anh ta có lịch tới Kyoto nên mới tới Osaka gặp người kia trước.”

Nitta lắc đầu. “Tôi xin cá với cô, không có chuyện đó đâu.”

“Tại sao?”

“Cô động não đi chứ. Hắn đang bị tình nghi là hung thủ giết người. Để chứng minh được mình có bằng chứng ngoại phạm thì bị lộ vụ ngoại tình có là gì. Hơn nữa hắn lại còn độc thân. Tôi không tin hắn lại vì bảo vệ gia đình của tình nhân mà cứng đầu cứng cổ vậy.”

“Thì đấy, chắc vị tình nhân kia cũng có máu mặt chứ sao. Kiểu như nếu lộ chuyện thì cuộc đời anh ta cũng lộn tùng phèo hết cả ấy. Kiểu người kia là vợ của hiệu trưởng chẳng hạn.”

Nitta hừ mũi. “Có bị đuổi khỏi trường thì cuộc đời anh ta cũng chẳng kết thúc đâu.”

“Nhưng chắc gì đó là giá trị quan của anh ta. Chúng ta làm sao biết được anh ta nghĩ gì.”

“Tôi hiểu rồi. Cô đã nói đến vậy thì tôi có việc cho cô đây.”

“Vâng, việc gì vậy ạ?” Hozumi Risa hăng hái hỏi.

“Cô đi Osaka một chuyến đi. Chắc cũng chẳng thu được gì đâu. Mà đúng hơn là, tôi cử cô đi để xác nhận việc sẽ chẳng thu được gì ở đó cả.”

« Lùi
Tiến »