_khaiphongchiquai005.jpg)
Triển Chiêu hơi mỉm cười, chợt hạ giọng nói: “Tới rồi.”
Bọn đầu tiên không thể kiềm chế chính là Tạc Xỉ, chúng lao tới cực kỳ hung hãn, mũi giáo từ hai bên trái phải đâm thẳng đến, Triển Chiêu nhìn rõ thế tấn công của hai mũi giáo, chân hơi dịch chuyển, khom người tránh mũi giáo bên phải, tay kia nhanh chóng giơ lên nắm lấy thân giáo bên trái, nương theo lực đâm mà kéo mạnh ngọn giáo về phía trước, gã Tạc Xỉ kia không kịp trở tay, chân hẫng một nhịp, cả người ngã theo, Triển Chiêu cười gần một tiếng, cổ tay chuyển nhanh như chớp, mạnh tay đẩy ngọn giáo ra sau, Tạc Xỉ không kịp thu thế, ngực đập thẳng vào đuôi giáo, gã hú lên một tiếng quái dị, thất tha thất thểu lui ra.
Cánh trái vừa lui, ngọn giáo bên phải lại đâm tới, Triển Chiêu nghe tiếng xé gió cũng không ngẩng đầu mà giơ tay chộp lấy thân giáo, cánh tay vươn ra quặp chặt cán giáo, y ra tay rất mạnh, Tạc Xỉ không giữ được, ngọn giáo rời khỏi tay gã, khuỷu tay Triển Chiêu hơi duỗi ra, quay ngọn giáo giữa không trung, thoáng nhìn thấy gã Tạc Xỉ lúc nãy vừa thối lui lại muốn thử một phen, y đưa ánh mắt lạnh lùng, thản nhiên nói: “Chết đi!”
Chưa kịp dứt lời, ngọn giáo trong tay y đã bắn ra, cắm thẳng qua ngực tên Tạc Xỉ thứ nhất, lực còn chưa hết, ngọn giáo lại xuyên qua ngực tên Tạc Xỉ thứ hai, hai gã bị xuyên vào với nhau, lảo đảo nghiêng ngả một hồi rồi mới ngã vật ra đất.
Mấy chiêu này vừa liền mạch lưu loát vừa nhanh nhẹn vô cùng, chưa tính đến việc ra đòn hết sức chính xác, chỉ riêng tư thế thôi đã cực kỳ mãn nhãn, tuy Đoan Mộc Thúy không phải đứng ngoài quan sát, nhưng trong lòng cũng khấp khởi mừng thầm, nàng cười nói: “Triển Chiêu, công phu của ngài tốt đến vậy, ta đây có thể yên tâm đi ngủ rồi”.
Khóe môi Triển Chiêu hơi nhếch lên, y cúi đầu bảo: “Nếu cảm thấy buồn ngủ thì ngủ một giấc, lát nữa ta đánh thức cô dậy là được.”
Đoan Mộc Thúy khẽ “hừ” một tiếng, nói xéo y: “Nói năng huênh hoang quá nhỉ, ngài có coi ai vào mắt hay không? Ngài xem thường chúng đấy hả?”
Trong mắt Triển Chiêu hiện lên ý cười tinh nghịch, y nói: “Ta coi ai vào mắt, cô nhìn kỹ một chút là biết ngay đó thôi?”
Đoan Mộc Thúy chưa kịp trả lời, chợt cảm thấy eo thắt lại, cả người đã vọt lên không, đến khi kịp phản ứng thì bên tai đã nghe có tiếng kiếm va chạm, nàng không khỏi than thầm: vừa rồi chỉ lo nói chuyện với Triển Chiêu mà quên mất địch đang vây quanh.
Lần này khó khăn hơn lần trước rất nhiều, yêu thú tính nết hung tàn, chỉ lo kiếm mồi chứ không cần đánh đấm theo chiêu thức, ngoài Tạc Xỉ ra những yêu thú khác đều là dạng da cứng thịt dày, Cự Khuyết đánh không xuể mà cũng chẳng đánh chết được chúng, nhát kiếm chém xuống không khác nào gãi ngứa. Triển Chiêu chật vật chống trả, cũng may y định rút lui chứ không đánh tới, tuy rằng đỡ trái hở phải nhưng cũng dần tới gần lối rẽ bên tay trái. Sau khi kiểm tra lại chỗ trống, y đột nhiên bật người lên, thả lỏng cánh tay đang ôm lấy Đoan Mộc Thúy, dùng vỏ Cự Khuyết điểm nhẹ lên đầu một con yêu thú, nương theo đó định nhảy lên không, ngay khi y vừa tung người lên thì bỗng nghe Đoan Mộc Thúy hô lên một tiếng hoảng hốt, bên hông nặng trĩu, cả hai lập tức bị kéo tuột xuống.
Hiển nhiên phía dưới là một đám yêu thú miệng to như chậu máu, một khi rơi vào vòng vây thì khó lòng chạy thoát. Suy nghĩ trong đầu Triển Chiêu mau chóng xoay chuyển, ngón tay lật nhanh như chớp, một tiếng “keng” giòn tan vang lên, Cự Khuyết cắm thẳng vào vách hang, hai người không tiếp tục rơi xuống nữa.
Lúc cúi đầu nhìn xuống, y phát hiện ra một tên Sơn Tao mặt người thân khỉ không biết từ lúc nào đã bám chặt vào thân dưới của Đoan Mộc Thúy, một đôi chi trước gầy trơ xương luồn qua khoảng trống giữa hai người, ôm chặt hông Đoan Mộc Thúy không chịu buông ra.
Triển Chiêu hít sâu một hơi.
Tên Sơn Tao này thật biết chớp đúng thời cơ, tính ra thời gian mình buông tay cũng chỉ trong nháy mắt, khoảnh khắc ngắn ngủi ấy lại bị tên Sơn Tao này bắt được ư?
Lẽ nào tên Sơn Tao này quá may mắn?
Có thể lắm.
Hay nói theo cách khác là: Cơ hội sẽ đến với Sơn Tao luôn chuẩn bị sẵn sàng.
☆ ☆ ☆
Sơn Tao vốn đã gầy guộc lại thêm tính nết xảo quyệt, nó lấy thân thể của Đoan Mộc Thúy để che chắn cho mình, Triển Chiêu sẽ vì sợ ném chuột vỡ đồ mà không dám dùng kiếm.
Quả nhiên Triển Chiêu ngây người ra, không biết nên làm thế nào cho phải.
Triển Chiêu ngây người, nhưng đầu óc của đám yêu thú bên dưới lại trở nên hết sức nhanh nhẹn, một tên Sơn Tao khác kêu chít chít ầm ĩ một hồi, rồi đột nhiên nhảy tới nắm lấy hai chân của tên Sơn Tao trước đó, tiếp tục đu người lên. Đến lúc này trọng lượng mà Triển Chiêu phải gánh lại gia tăng, Cự Khuyết sắp không chống đỡ nổi.
Người ta thường nói “rèn sắt khi còn nóng” - rõ ràng Sơn Tao nhận ra rằng chiêu này rất hiệu quả, vì vậy tên thứ ba thứ tư vận sức sẵn sàng xông lên như thể chúng cũng muốn ra trận.
Suy nghĩ trong đầu Triển Chiêu xoay chuyển rất nhanh, chợt ánh mắt y đanh lại, y vươn tay nắm lấy mảnh đai lưng buộc hai người lại với nhau, cổ tay dùng lực bắn ra. “Xoẹt” một tiếng, chiếc đai lưng bị đứt đoạn.
Tiếng xé vải tuy không lớn, nhưng đối với Đoan Mộc Thúy chẳng khác nào một cú đánh vào đầu.
Trong phút chốc, tất cả những cảm xúc phức tạp khi bị thượng phụ bỏ rơi trên chiến trường ùa lên như thủy triều trào dâng, trái tim nàng bị nhấn trong nước sôi nóng hầm hập, khổ đau như nung như nấu nhưng lại chẳng thể làm được gì.
Năm ấy bị thượng phụ bỏ rơi, sau đó trùng sinh ở Doanh Châu, Dương Tiễn từng hỏi trong lòng nàng có oán trách hay không, nàng chỉ cười cho qua chuyện.
“Trên chiến trường quân lệnh như núi, phải tính cho toàn cục, từ bỏ huynh đệ thủ túc cũng là chuyện thường, Đoan Mộc Thúy là kẻ cầm quân, rất hiểu đạo lý này, sao ta có thể oán trách được chứ? Huống chi thượng phụ vì cho ta lên tiên mà tự bỏ thần vị, ta chỉ có thể một lòng biết ơn trước ân đức của thượng phụ”.
Dương Tiễn nhẹ lòng: “Đoan Mộc, cô quả là thấu hiểu đại nghĩa.”
☆ ☆ ☆
Đặt tay lên ngực tự hỏi, nàng thật sự không oán hận chút nào ư?
Đương nhiên là có, dù là từ bỏ hay là bỏ mặc thì cũng không tránh được chữ “bỏ” kia, đã “bỏ” là chứng tỏ nàng “có thể bị ruồng bỏ.”
Những chữ này khiến nàng cảm thấy mình có cũng được mà không có cũng chẳng sao, thử hỏi làm gì có ai vui vẻ khi cảm thấy như vậy.
Nhưng cũng chẳng hề gì, chung quy cũng chỉ là không vui mà thôi.
Chuyện trên đời đâu thể lúc nào cũng như mong ước của mình.
Nếu ngay cả thượng phụ mà nàng coi như cha ruột còn ruồng bỏ nàng, thì người ngoài bỏ rơi nàng có gì lạ đâu?
Dù thế nào đi chăng nữa, Triển Chiêu đã cùng nàng đi tới tận đây, tình bằng hữu ấy tuy ngắn ngủi nhưng cũng khắc sâu trong lòng.
Đoan Mộc Thúy khẽ thở dài một hơi, thân mình mau chóng rơi xuống, hai mắt hơi khép lại, khóe môi vén lên một nụ cười lạnh nhạt.
☆ ☆ ☆
Một tiếng trầm vang, có kẻ rơi xuống đất.
Nhưng Đoan Mộc cô nương lại bình yên vô sự.
Nếu muốn hỏi tại sao, thì vì dưới thân nàng còn có mấy tên Sơn Tao làm đệm lưng.
Tên thứ nhất, thứ hai lúc nãy tóm lấy nàng không tránh được đã đành, tên thứ ba thứ tư chờ thời chiếm lợi cũng chẳng có cơ may trốn thoát.
Với chuyện này chúng ta chỉ có thể nói một câu đầy thương cảm: rằng đánh nhau rất nguy hiểm, muốn tham gia phải cẩn thận.
☆ ☆ ☆
Ấy, hình như lạc đề mất rồi, quay lại đi thôi.
Như trước đó đã kể, Đoan Mộc Thúy không sao, nhưng một hai ba bốn tên Sơn Tao chắc là ngã bầm dập cả, dù rơi từ trên cao xuống hay bị vật từ trên cao rơi xuống đè trúng cũng chẳng phải chuyện gì sung sướng, huống chi phía trên còn là Đoan Mộc cô nương? Dẫu Đoan Mộc cô nương có mong manh, thon thả, nhẹ như chim én thì cũng là một người lớn đủ cân đủ lượng đúng không?
Như vậy cũng tốt, cánh tay siết chặt lấy eo Đoan Mộc Thúy cuối cùng cũng buông lỏng. Có trời chứng giám, suýt chút nữa nàng đã bị siết đến chết rồi!
Chưa kịp thở phào một hơi thì chợt nghe Triển Chiêu quát lớn: “Đoan Mộc, tránh ra!”
Đoan Mộc Thúy giật mình trợn mắt, nàng thấy Triển Chiêu rút Cự Khuyết ra, lao xuống như chẻ tre.
Trong phút chốc nàng ngơ ngác: Y còn xuống đây làm gì?
Nghĩ đến đây, nàng bất giác nghiêng đầu đi, chỉ thấy kiếm quang lóe lên trước mặt, Cự Khuyết xẹt qua tóc mai của nàng, mấy tên Sơn Tao nằm bên dưới chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, đầu đã lìa khỏi cổ.
Vừa rồi khi Đoan Mộc Thúy rơi xuống, đám yêu thú lập tức vây quanh, lúc này Sơn Tao chết thảm, ít nhiều gì cũng khiến chúng kinh hãi một phen. Nói thì chậm mà chuyện xảy ra thì nhanh, Triển Chiêu nhìn khoảng trống kia, đưa tay đỡ lấy eo Đoan Mộc Thúy, cánh tay vận lực, khẽ hô một tiếng “Lên”, rồi ném Đoan Mộc Thúy lên giữa không trung trước.
☆ ☆ ☆
Yêu thú trong minh đạo chắc hẳn rất ít khi được thấy những cảnh hiếm có như người ném người thế này, hoặc có lẽ yêu thú suy cho cùng cũng chỉ là yêu thú, dù đôi khi đầu óc linh hoạt nhưng gần như lúc nào cũng trì độn. Đang phải đối đầu với kẻ địch mạnh như Triển Chiêu, vậy mà chúng lại mất tập trung, cả lũ ngẩng đầu trợn mắt há mồm như đi xem kính Tây Dương [4] .
Lúc này không kết liễu lũ ngáng chân cản đường này thì định chờ đến bao giờ?
Đoan Mộc Thúy bị ném lên không trung, vừa hết đà thì lập tức rơi xuống, trong lúc ấy nàng nghe thấy tiếng la hét của đám yêu thú từ dưới vọng lên, không biết rốt cuộc Triển Chiêu ra sao, đang nóng lòng thì chợt hông lại bị siết chặt, ngước mắt lên liền thấy Triển Chiêu đang cúi đầu mỉm cười, nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, toan mở miệng nói đôi câu nhưng lại chẳng thốt nên lời.
Đoan Mộc Thúy cũng chẳng hiểu trong lòng mình nghĩ thế nào, chỉ cảm thấy thật mệt mỏi, nàng tựa đầu vào ngực Triển Chiêu, thầm mong cuộc chiến sẽ sớm kết thúc.
Một lúc sau chợt thấy toàn thân chấn động, biết mình đã đặt chân xuống đất, Đoan Mộc Thúy hoang mang, đang định ngẩng đầu nhìn thì Triển Chiêu ghé vào tai nàng nói nhỏ: “Chúng ta vào lối rẽ rồi.”