Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5619 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 64
Image

Triển Chiêu nhìn theo ánh mắt của nàng, nhìn thấy Ngạo Nhân dù bị cắt thành hai đoạn nhưng vẫn đang vặn vẹo, y nhận ra đao kiếm có thể làm hắn bị thương một cách dễ dàng nhưng muốn giết hắn thì lại rất khó, lại nghe Đoan Mộc Thúy nói “lo gì không dẫn được yêu quái tới”, y bất giác bật cười.

Đoan Mộc Thúy cả giận: “Ngài thấy buồn cười lắm sao? Sao ngài không ở yên trong kết giới chờ ta, tội gì phải chạy vào...”

Nói đến đây nàng bỗng “ồ” một tiếng, ngạc nhiên nói: “Tự nhiên ta lại quên mất, ngài ra khỏi kết giới bằng cách nào thế?”

Triển Chiêu biết vừa rồi nàng quá sợ hãi, định trêu chọc mấy câu để nàng bớt căng thẳng, y suy nghĩ một chút rồi đáp: “Pháp lực của Đoan Mộc cô nương quá kém, kết giới không chịu nổi cú chém của Cự Khuyết nên đã bị ta chém mở ra”

Quả nhiên Đoan Mộc Thúy liền nổi nóng.

“Pháp lực của ta mà kém ư? Kém ở chỗ nào chứ?”

Triển Chiêu không đáp, chỉ mỉm cười nhìn nàng, trong lòng thầm đếm một, hai, ba.

Vừa đếm đến ba, dáng vẻ vênh vang kiêu ngạo của Đoan Mộc Thúy đã xìu xuống, nàng ngập ngừng: “Bây giờ ta không có pháp lực, cũng không phải là lỗi của ta, tại ánh bình minh kia không được việc đấy chứ”

Triển Chiêu nhíu mày: “Hả?”

Dù trong lòng không muốn nhưng Đoan Mộc Thúy vẫn nói ra những điểm nghi ngờ của mình, cuối cùng nàng bảo: “Tất cả đều tại ánh bình minh kia vô dụng, sao có thể là do pháp lực của ta kém chứ?”

Triển Chiêu không nhịn được nữa, khẽ bật cười thành tiếng, Đoan Mộc Thúy biết ngay là y đang trêu chọc mình bèn giận dỗi: “Ngài lại nói linh tinh rồi, rốt cuộc ngài ra bằng cách nào?”

Triển Chiêu thở dài, lại nghe tiếng vang thật trầm, Cự Khuyết được rút ra khỏi vỏ.

Triển Chiêu giơ ngang thân kiếm rồi nói với Đoan Mộc Thúy: “Có phát hiện ra điều gì không?”

Đoan Mộc Thúy nhìn hồi lâu vẫn không rõ, do dự đáp: “Một thanh kiếm gãy.”

Triển Chiêu thở dài nói: “Có cô nương thần tiên nọ, không những pháp lực kém mà đầu óc còn chẳng được nhanh nhạy, ta đã đưa đáp án đến trước mắt mà cô ấy còn chẳng nhìn ra.”

Đoan Mộc Thúy hết sức ấm ức: “Đó chỉ là Cự Khuyết thôi mà, sao lại là đáp án được? Hồi trước từng gãy một lần, nếu không nhờ ta.”

Nói tới đây nàng như chợt nghĩ ra điều gì đó, lập tức “a” lên một tiếng, nói với Triển Chiêu: “Chẳng lẽ là...”

Triển Chiêu gật đầu: “Chưa đến nỗi ngốc lắm, cuối cùng cũng hiểu ra rồi.”

Đoan Mộc Thúy chẳng hề tức giận, suy nghĩ một lúc, chỉ cảm thấy hết sức bồi hồi: “Lúc trước ta giúp ngài sửa Cự Khuyết, dẫu tiên giao [3] hữu dụng nhưng vẫn để lại vết chắp nối trên thân kiếm, trông thật khó coi. Ta muốn cho nó vào lò đúc lại, hiềm một nỗi bảo kiếm cũng là hung khí binh đao, phải tưới máu thì mới rèn lại được. Tuy ta không thể như Âu Dã Tử lấy thân tế kiếm nhưng bỏ ra chút máu cũng chẳng ngại chi. Kết giới kia phải lấy máu của người làm phép để mở ra, vừa khéo trên Cự Khuyết lại có máu của ta... Đây cũng là ý trời, xem ra mạng của ta vẫn chưa tới đường cùng”

Ngẫm nghĩ một chút lại cảm thấy rợn người: “Nếu lúc ấy ta keo kiệt, chỉ dùng tiên giao để nối kiếm cho ngài thì hôm nay ngài không kịp thoát khỏi kết giới để tới cứu ta, cái mạng này đành chịu bỏ dưới tay gã Ngạo Nhân kia... May mà ta có lòng tốt”

Triển Chiêu dở khóc dở cười: “Đoan Mộc, dù người khác giúp cô làm cái gì, cô cũng nói năng nhăng cuội vòng vo một hồi, cuối cùng tự gán công lao lên người mình.”

Hóa ra lúc nãy cô được cứu giúp là do cô tốt bụng chứ chẳng liên quan gì tới ta.

Đoan Mộc Thúy cười duyên: “Thế ta không phải là người tốt à? Nếu ta không tốt thì làm sao ngài lại liều mạng tới cứu ta chứ?”

Triển Chiêu thấy nàng nói cười vui vẻ, không còn ủ dột vì những chuyện vừa rồi nữa, y cũng thầm mừng thay cho nàng, y đưa mắt nhìn xung quanh một vòng rồi nhẹ nhàng nói: “Cô thì tốt rồi, chỉ có điều chúng ta hiện giờ đang vô cùng bất ổn.”

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy biết trong lúc nàng nói chuyện với Triển Chiêu, từ lối giữa và lối bên phải lại xuất hiện rất nhiều thứ kỳ quái, lúc nãy không để ý, giờ nhìn kỹ lại mới thấy ngoài Tạc Xỉ và Ảo, nàng còn có thể nhận ra Chư Kiền mặt người thân báo, Tịnh Phong giống con lợn có hai cái đầu, Hề Nang chuyên hút hồn người, Sơn Tao mặt người thân khỉ... Còn có rất nhiều loài không nhận rõ được, nàng lẩm bẩm: “E rằng yêu thú tự cổ chí kim đều tập trung trong minh đạo. Triển Chiêu, lần này ngài được mở rộng tầm mắt rồi.”

Triển Chiêu không nói gì, cầm kiếm sang tay phải, khẽ nói: “Sao chúng vẫn chưa xông lên?”

Đoan Mộc Thúy cười khẩy: “Bọn chúng đều muốn xông lên, song đứa nào cũng sợ người ngoài, nhưng ngài yên tâm, trước sau gì cũng sẽ có đứa xông tới thôi.

“Vậy cô định làm thế nào?”

“Làm thế nào à?” Đoan Mộc Thúy hơi ngây ra, ngập ngừng một chút rồi khẽ nói, “Ta cũng không biết. Xem ra có lòng tốt cũng không phải chuyện hay ho. Nếu ngài còn bị nhốt trong kết giới thì lúc này đã bớt đi một người phải chết rồi.”

Triển Chiêu vội đáp: “Không biết làm gì thì nói ít đi, buông lời dèm pha làm dao động lòng quân, phải đánh ba mươi hèo”.

Đoan Mộc Thúy ngơ ngác, sau đó vui vẻ ngẩng đầu nói: “Triển Chiêu, ngài có cách gì không?”

Triển Chiêu thấy trong mắt nàng tràn đầy hy vọng, quả thực không đành lòng làm phật ý nàng, bèn cúi đầu kề sát bên tại Đoan Mộc Thúy thì thầm: “Đoan Mộc, đúng là ta không có cách nào, nhưng cũng không muốn khoanh tay chịu chết. Chính cô đã nói trì hoãn được bao nhiêu thì hy vọng lớn bấy nhiêu. Lối giữa và lối bên phải đều có yêu thú, nếu chạy ra ngoài đường chính sợ rằng chẳng mấy chốc sẽ bị bắt kịp, chỉ có lối rẽ bên tay trái im lặng như tờ, ta muốn chạy về phía đó nhưng sợ bên trong còn nguy hiểm hơn, sẽ làm hại đến cô.”

Đoan Mộc Thúy tiếp lời: “Nếu chưa đi thử một lần thì ngài cũng không cam lòng đúng không?”

Triển Chiêu mỉm cười gật đầu.

Đoan Mộc Thúy thở dài, gục đầu vào ngực Triển Chiều mà than vãn: “Vậy thì đi, cái mạng này là do ngài cứu, ngài muốn làm gì thì làm. Nếu trong đó còn nguy hiểm hơn thì coi như trước khi chết được mở rộng tầm mắt, kể ra cũng không đáng tiếc.”

Triển Chiêu nhắm mắt, cánh tay đang ôm lấy eo nàng hơi siết lại, y thì thầm: “Khi bọn chúng động thủ, ta sẽ nhanh chân chạy về lối rẽ bên trái. Có thể trên đường đi sẽ phải va chạm với bọn chúng, tới lúc đó ta không lo cho cô được”

Nói xong y suy tính một hồi, sau đó đưa tay tháo thắt lưng của Đoan Mộc Thúy, quấn một đầu quanh eo mình rồi thắt hai đầu lại với nhau, y nói: “Như thế này thì ổn hơn một chút.”

Đoan Mộc Thúy bật cười: “Ổn hơn một chút ư? Ta thấy lũ yêu thú kia vui hơn một chút mới phải, bắt một được hai.”

Triển Chiêu không nói gì, chỉ buộc nút thắt thật chặt, bỗng nhiên y khẽ nói: “Đoan Mộc, cô thật sự không sợ chút nào ư?”

Đoan Mộc Thúy không hiểu: “Sao cơ?”

“Ta thấy vừa rồi cô còn sợ chết khiếp như vậy, thế mà chỉ trong chốc lát đã lại nói cười như thường, cô thực sự không cảm thấy sợ ư? Vết thương cũng không đau sao?”

Đoan Mộc Thúy im lặng một lúc, rồi nghiêng đầu nói nhỏ: “Ngày trước lúc ta đi đánh giặc, mỗi khi bị thương đều yếu đuối vô cùng, hễ đau là chảy nước mắt, về sau có một lần bị thượng phụ mắng, ông ấy nói ‘Trên chiến trường bị thương là chuyện thường, cắt tay gãy chân cũng không có gì lạ, con ngồi đây khóc cho ai xem?’, ta bị ông ấy mắng như vậy nên không dám khóc tiếp nữa. Sau này đánh trận quen rồi, bị thương là chuyện thường ngày, vừa mới băng bó xong đã nghe có tiếng trống trận, làm gì dư dả thời gian để nghĩ xem có sợ không, có đau không? Tuy rằng mấy năm qua ta ở Doanh Châu yếu đuối hơn một chút, nhưng vẫn giữ thói quen trước kia. Triển Chiêu, nếu ngài chẳng nhắc tới thì làm gì có ai hỏi ta có sợ, có đau hay không?”

Triển Chiêu nghe nàng nói mà lòng không khỏi thương cảm, một lúc sau mới bảo: “Ở đây không phải chiến trường, có chuyện gì cô cứ nói ra là được, đừng giấu trong lòng.”

Đoan Mộc Thúy nghiêm túc suy nghĩ rồi nhíu mày nói: “Sợ thì không sợ, nhưng đúng là đau thật”.

Sau rốt còn nói thêm một câu: “Chờ bao giờ ta khôi phục được pháp lực, hễ gặp phải thứ nghiệt súc mạt hạng Ngạo Nhân này thì ta phải cho nó biết tay!”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »