Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5617 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63
Image

Ngạo Nhân cười mấy tiếng quái dị rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, lực của cái lưỡi rất mạnh, Đoan Mộc Thúy đứng không vững liền bị hắn dùng lưỡi ném lên không trung, trong lúc khí huyết đảo lộn nàng lại cảm thấy lực đạo thay đổi, cả người bị quật thẳng xuống đất.

Đoan Mộc Thúy nghiến răng nghĩ thầm: Tên nghiệt súc này muốn quật chết ta đây mà!

Trong chớp nhoáng, lưng của Đoan Mộc Thúy hơi cong lên, cố gắng cúi đầu sát ngực, lấy một tay bảo vệ đầu và cổ, tay còn lại chặn phía trước, đánh liều tự phế một cánh tay để giữ được mạng sống.

Khi tay vừa tiếp đất, nàng liền cảm thấy lực nén dội lại hết sức nặng nề, một tiếng “rắc” vang lên, xương cánh tay của nàng đã bị gãy.

Trong khoảnh khắc mồ hôi lạnh túa ra như mưa, hai mắt nàng tối sầm lại, suýt chút nữa đã ngất xỉu, cũng may trong tiềm thức của nàng vẫn nhớ tới cách đối phó trước đây, nương vào sức chống đỡ của xương cánh tay bị gãy, nàng nghiêng người chạm lưng xuống đất trước, tuy đã chuyển từ ngã sang lăn nhưng toàn thân gần như đã mất hết sức lực, toàn thân nàng run rẩy, các khớp xương như rời ra thành từng mảnh.

Nàng còn chưa kịp thở một hơi thì đằng sau có tiếng gầm ồ ồ, hai tên Tạc Xỉ lúc nãy vừa đi vào lối rẽ nghe thấy động tĩnh liền nhảy ra, thấy cái răng dài sắc nhọn đang chuẩn bị cắm vào bụng mình, Đoan Mộc Thúy như bị dội một gáo nước lạnh: Lúc nãy thận trọng đến vậy cũng chỉ vì sợ thất bại trong gang tấc thế này đây.

Răng nhọn vừa chạm đến vạt áo bỗng Ngạo Nhân giận dữ gầm lên một tiếng cực kỳ hung hãn, Tạc Xỉ đưa mắt nhìn nhau, hình như chúng thấy sợ hãi, tuy đều lùi về phía sau một bước nhưng vẻ mặt chẳng chút cam lòng, chúng cứ dùng dằng ở đó không chịu rời đi.

Xem ra đám quái vật trong minh đạo này đều là thân ai nấy lo, không đồng tâm hiệp lực. Đoan Mộc Thúy cười bất đắc dĩ: Bây giờ mình lại thành thức ăn cho chúng tranh giành với nhau.

Tranh giành cũng hay, nếu chúng thân thiết hòa thuận có việc gì cũng chia sẻ cho nhau thì mình đã bị chúng chia ra ăn từ lâu rồi.

Trong lòng Đoan Mộc Thúy thầm mong cho chúng đánh nhau, đánh càng hăng càng tốt, suy cho cùng trì hoãn được lâu bao nhiêu thì hy vọng của nàng lớn bấy nhiêu - nhưng có vẻ Tạc Xỉ rất sợ Ngạo Nhân, nếu mong chờ chúng vì tham ăn mà liều mạng tranh cướp thì đúng là mơ tưởng hão huyền.

Vừa nghĩ đến đây, Ngạo Nhân lại có hành động khác thường, hắn nhào tới trước mặt Đoan Mộc Thúy, thu lưỡi vào trong miệng, từ trên cao nhìn nàng một hồi rồi chầm chậm cúi người xuống.

Đoan Mộc Thúy lấy lại bình tĩnh, nàng lạnh lùng cười và nói: “Ngươi cũng biết bộ dạng của mình trông rất đáng xấu hổ ư? Ngươi nên hiện nguyên hình là hơn, loại nghiệt súc bẩn thỉu như ngươi làm sao xứng đáng mang dáng vẻ này?”

Ngạo Nhân như nghe hiểu lời nói của nàng, hắn mỉm cười, nét mặt cũng đã thay đổi, chẳng bao lâu sau liền trở lại như cũ, chỉ thấy trên cổ hắn mọc một cục thịt trụi lủi dính dớp trắng bệch, bên trên có ba cái lỗ đen, vừa nhìn qua đã biết là mắt và miệng, cảm giác buồn nôn dâng lên, Đoan Mộc Thúy phải cố nén xuống rồi nói: “Quả nhiên là xấu xí khó coi, muốn chém muốn giết gì thì ngươi mau làm đi”.

Ngạo Nhân ngừng lại một chút rồi đưa tay tới bóp chặt cằm Đoan Mộc Thúy.

Hắn làm như thế khiến miệng của Đoan Mộc Thúy không thể khép lại được. Thời xưa thường dùng cách này để đề phòng các cô gái bị đưa vào lầu xanh cắn lưỡi tự sát, lúc ra tay mạnh quá có khi còn khiến họ bị trật khớp hàm. Thế nhưng tại sao Ngạo Nhân lại làm như vậy, chẳng lẽ là vì sợ nàng tự sát?

Câu hỏi này nhanh chóng có được đáp án.

Đáp án ấy khiến cho nàng hồn phi phách tán thà chết còn hơn.

☆ ☆ ☆

Gã Ngạo Nhân ấy há miệng ra, cái lưỡi đỏ như máu chầm chậm duỗi về phía miệng nàng, rêu lưỡi dính nhớp, dịch nhầy tanh hội trên cái lưỡi ấy còn loang loáng phản chiếu ánh sáng.

Tâm trí Đoan Mộc Thúy như nổ tung, sợi dây thần kinh cuối cùng đứt phụt.

Trước đó dù sợ hãi hay đau đớn đến đâu, dẫu có phải gãy xương cánh tay thì nàng vẫn có thể chịu đựng để níu kéo thêm thời gian chờ ánh bình minh.

Nhưng lúc này nàng chỉ tiếc trước đó tại sao mình lại không chết quách đi cho xong!

Cứ tưởng Ngạo Nhân giết chết nàng rồi mới mọi lấy óc và nội tạng, ngờ đâu hắn lại muốn với lưỡi vào từ miệng, luôn qua cổ họng xuống dưới, cứ thế móc sống nội tạng của nàng ra?

Thấy cái lưỡi kia tới gần ngay trước mắt, Đoan Mộc Thúy như sắp phát điên, nàng giãy giụa muốn thoát ra, không ngừng thúc đầu gối vào thân dưới của Ngạo Nhân.

Việc đó khiến Ngạo Nhân tức giận, hắn đau đớn rít lên một tiếng, trong mắt bỗng nhiên hiện ra màu đỏ, hắn đưa tay túm lấy tóc Đoan Mộc Thúy, dùng sức nhấc đầu nàng lên rồi lại quật mạnh xuống đất.

Đoan Mộc Thúy mỉm cười sầu thảm, nhắm mắt chờ chết: Chết như vậy cũng còn đỡ hơn bị Ngạo Nhân làm nhục.

☆ ☆ ☆

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, chợt nàng nghe thấy một tiếng gầm giận dữ, Ngạo Nhân kêu thảm thiết, động tác trên tay hắn lập tức dừng lại.

Đoan Mộc Thúy vội mở mắt ra nhìn, thấy thân dưới của Ngạo Nhân vẫn còn ở bên cạnh mình, nhưng thân trên đã bay ra cách đó hơn một trượng, sau một lúc chỗ bị chém đứt mới chầm chậm rỉ máu, chứng tỏ người vừa tới ra tay cực nhanh.

Không ngờ bản thân lại có thể giữ được mạng sống, Đoan Mộc Thúy nước mắt tràn mi, trong đôi mắt nhòa lệ chỉ thấy một bóng người quen thuộc vội vàng chạy tới, lo lắng gọi: “Đoan Mộc!”

Giọng nói này quá quen thuộc, không phải Triển Chiêu thì là ai?

Đoan Mộc Thúy lại không tin mình có thể may mắn như vậy, chỉ sợ lại là một gã Ngạo Nhân biết nói tiếng người, nàng run rẩy nói: “Ngươi lại là ai nữa?”

Triển Chiêu thấy nàng thần trí hỗn loạn, nỗi chua xót trong lòng khó kìm lại được, y đáp: “Là ta.” Vừa nói y vừa đưa tay đỡ nàng đứng dậy.

Vừa chạm vào người nàng, Đoan Mộc Thúy như bị đao chém cho một nhát, nàng đẩy phắt y ra và nói với giọng khàn khàn: “Ngươi muốn giết thì cứ giết, không cần phải giở trò lừa ta!”

Triển Chiêu thấy mắt nàng đờ đẫn mà phản ứng lại dữ dội như vậy, biết nàng không còn tin mình là thật, cũng không muốn kích động thêm, y từ từ rút tay về, suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng nói: “Đoan Mộc, lúc nãy khi ở ngoài minh đạo chúng ta nói đến chuyện ngủ sâu, cô còn bảo muốn hóa thành mẫu đơn, có nhớ hay không?”

Lời bông đùa ấy chỉ mới được nói cách đây chưa bao lâu, nhưng lúc này Đoan Mộc Thúy nghe thấy mà như đã qua mấy đời, nàng sững sờ một lúc lâu, cuối cùng ý thức dần rõ ràng trở lại, khi thấy được nét lo lắng trong đôi mắt Triển Chiêu, lòng chợt dâng lên nỗi buồn khó có thể kìm nén lại được, nàng nhào vào lòng Triển Chiêu khóc òa lên.

Trận khóc này thảm thương biết bao, liên tục trải qua cảm giác cận kề cái chết, tính tình nàng xưa nay vẫn rất kiên cường, vừa rồi nỗi đau bị đè nén trong lòng, lúc này bộc phát ra khiến nàng khóc như đứt từng khúc ruột. Kẻ có lòng dạ sắt đá nghe thấy tiếng khóc xé lòng này cũng phải rơi nước mắt, huống chi là Triển Chiêu lúc nào cũng có lòng thương xót cho người khác? Trong lúc nhất thời không biết phải an ủi nàng ra sao, y chỉ bất giác ôm chặt lấy nàng, đưa tay vuốt tóc nàng, khi vòng tay qua chợt đụng tới cánh tay nàng, y hoảng hốt hỏi: “Đoan Mộc, cánh tay cô bị làm sao vậy?”

Đoan Mộc Thúy lại quên mất chuyện tay mình bị gãy, mù mờ đáp: “Hả?”

Triển Chiêu kinh sợ, y không màng tới khác biệt nam nữ, vội đưa tay vén ống tay áo của nàng lên, thấy trước mắt xương trắng đã đâm xuyên qua da thịt mà lòi ra ngoài, y không khỏi hít sâu một hơi, lòng lên nỗi căm hận Ngạo Nhân đến tận xương tủy.

Tuy Đoan Mộc Thúy không nhìn rõ nhưng nàng vẫn thấy được vẻ mặt của Triển Chiêu, biết mình bị thương không nhẹ. Triển Chiêu nắm lấy cổ tay nàng và nói: “Cố gắng chịu đựng một chút, ta giúp cô nối lại đã”.

Chưa nói dứt câu y đã động thủ, y biết nối xương rất đau, không muốn nàng phải chịu nhiều đau đớn, vì thế y ra tay cực nhanh, lôi một cái đẩy một cái, xương cánh tay đã trở về vị trí cũ.

Đoan Mộc Thúy không kịp đề phòng, trước mắt tối sầm lại, lả xuống trong vòng tay của Triển Chiêu, Triển Chiêu đỡ eo giúp nàng ngồi thẳng dậy, thở dài một tiếng, cúi đầu hôn lên mái tóc nàng. Vì không tìm được thứ gì có thể cố định xương cánh tay nên y đành phải lấy mảnh vải quấn chặt tay nàng lại, cố nắn về như cũ.

Đang băng bó chợt nghe Đoan Mộc Thúy nói ngắt quãng: “Triển Chiêu, sau này nếu ngài không làm hộ vệ ở phủ Khai Phong nữa, thì có thể làm... đại phu nối xương.”

Triển Chiêu cúi đầu xuống, thấy khuôn mặt xinh đẹp của Đoan Mộc Thúy ủ rũ mệt mỏi nhưng trong mắt vẫn lộ ra ý cười, lòng y cũng thả lỏng hơn một chút, y gật đầu bảo: “Đúng, chắc chắn khách đến như mây, ngày ngày hốt bạc.”

Quả nhiên Đoan Mộc Thúy bật cười thành tiếng, Triển Chiêu vỗ vai nàng, dịu dàng nói: “Cô cứ nghỉ ngơi một chút, bồi dưỡng tinh thần”.

Đoan Mộc Thúy cười gượng: “Đây có phải nơi non xanh nước biếc gì đâu mà bảo ta bồi dưỡng tinh thần?”

Nói đoạn nàng ngẩng đầu lên, thấy hai tên Tạc Xỉ vẫn đứng trong góc như hổ rình mồi, trong lòng vô cùng mỏi mệt, nàng nói với Triển Chiêu: “Ngài vừa chém Ngạo Nhân, hai tên Tạc Xỉ này còn sợ hãi không dám tiến tới, nhưng trên người ngài đậm mùi người sống, trên người ta lại đầy mùi máu tươi, hai chúng ta ở cùng một chỗ lo gì không dẫn được yêu quái tới?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »