_khaiphongchiquai005.jpg)
Nghĩ tới đây, trước mắt bỗng nhiên sáng lên.
Có lẽ vì không ngờ được rằng sẽ có ánh sáng đột ngột xuất hiện, Đoan Mộc Thúy lảo đảo lùi về phía sau một bước, toàn thân lập tức lại bị bóng tối bao trùm.
Nhưng trong lòng nàng chợt lóe lên một ý nghĩ, nàng suy tính một lát rồi chầm chậm bước tới.
Quả nhiên là có ánh sáng.
Ánh lân quang màu xanh ngọc xoay tròn trên vách hang đá tảng lởm chởm gồ ghề một cách ma quái, tuy còn tù mù tối tăm nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với bóng tối mịt mùng lúc nãy.
Đoan Mộc Thúy cúi đầu, từ từ chìa tay ra.
Lúc đầu chỉ thấy đầu ngón giữa, sau đó là năm ngón tay thon dài, rồi đến nửa mu bàn tay.
Nàng lại từ từ thu tay về, mu bàn tay cũng dần dần mất dạng.
Đoan Mộc Thúy hơi cau mày, nàng cứ thế ngả người về phía trước, lộ nửa người dưới ánh sáng u ám.
Quả nhiên là vậy, lúc đưa mắt nhìn xuống chỉ có thể thấy được một nửa thân thể của mình.
Xem ra chỗ nàng đang đứng chính là lối vào minh đạo.
Trong minh đạo có ánh sáng, nhưng ánh sáng ấy hết sức kỳ lạ, nó bị cắt ngang ngay tại lối vào mà không mảy may hắt ra ngoài dù chỉ một tia sáng.
Nghe nói bên ngoài minh đạo có một đám sương mù màu đen vừa dày vừa nặng bao quanh, đó là lý do tại sao sau khi minh đạo xuất hiện thì nàng và Triển Chiêu không nhìn thấy gì nữa.
Vậy ánh bình minh đâu mất rồi?
Lân quang trong minh đạo không phải là ánh bình minh, phía ngoài minh đạo lại bị làn sương đen quây kín, hoàn toàn không có ánh sáng.
Chẳng lẽ ánh bình minh dù có sáng đến mấy vẫn kém xa ánh sáng mà Nữ Oa phải mọi tim móc mật để tạo nên, vì vậy trong khoảng thời gian ngắn nó sẽ không thể xuyên qua lớp sương mù bao quanh minh đạo?
Nghĩ sâu xa hơn nữa, liệu có phải vì ánh binh minh không thể vào đây nên nàng mới không sử dụng được pháp lực?
Có lẽ chuyện này cũng có thể xảy ra.
Nàng nhớ trước kia Dương Tiễn đã từng nói, pháp thuật của tiên gia chân chính sẽ bị ngăn trở trong những vùng đất âm tà. Minh đạo được hình thành từ thời thượng cổ, tà khí không ngừng tích tụ trong mấy vạn năm, do đó khi thi triển pháp thuật bị cản lại phần lớn hoặc bị cắt đứt hoàn toàn cũng không phải chuyện lạ.
Trong lòng Đoan Mộc Thúy dần nhen lên hy vọng.
Nếu nàng đoán không lầm, chỉ cần có thể kéo dài thời gian hơn một chút, sống lâu hơn một chút, đợi đến khoảnh khắc ánh bình minh chiếu tới minh đạo thì tất thảy có thể trở về trong lòng bàn tay.
☆ ☆ ☆
Tính toán xong xuôi, Đoan Mộc Thúy không còn băn khoăn lo lắng nữa, nàng vội xé gấu váy lấy vải băng bó vết thương trên cổ tay.
Nàng tiến về phía minh đạo hai bước, nghĩ một chút rồi lại dừng chân, sau đó xé thêm một mảnh vải nữa, quấn thêm vài vòng quanh vết thương rồi cúi đầu ngửi thử, chắc chắn không còn mùi máu thì mới tiếp tục đi về phía trước.
Yêu nghiệt ở nơi này đông như kiến cỏ, mùi người sống và mùi máu rất dễ bị phát hiện ra, nàng là tiên nhân nên trên người vốn không có mùi người sống, chỉ cần giấu kỹ mùi máu rồi tìm nơi kín đáo để ẩn thân, cố gắng sống sót trong khoảng thời gian chờ ánh sáng là được.
Tiếng bước chân của Đoan Mộc Thúy hết sức nhẹ nhàng, bước đi cực kỳ thận trọng, nàng quan sát địa hình bốn phía thật kỹ, thỉnh thoảng lại áp lên vách đá, cẩn thận thăm dò âm thanh xung quanh.
Kỳ thực bên trong minh đạo đôi lúc có những tảng đá kỳ lạ nhô ra từ vách tường và có không ít những hốc đá lõm vào, muốn tìm chỗ ẩn nấp cũng không phải là khó, nhưng Đoan Mộc Thúy quyết tâm tìm một vị trí kín kẽ không có sơ hở, vì vậy nàng bỏ qua các hốc đá kia, càng lúc càng đi sâu vào bên trong.
Đi thêm một lúc, tầm nhìn bỗng nhiên mở rộng, nàng bước vào một vòm đá khổng lồ bán kính hơn mười trượng, minh đạo mới đầu chỉ là một con đường tối đen, đến đây lại chia làm ba ngả, ba lối đi ngoằn ngoèo vừa nhìn qua đã thấy quỷ khí nặng nề, không biết cuối cùng chúng sẽ dẫn tới đâu.
Đoan Mộc Thúy trầm ngâm một hồi rồi quỳ xuống, áp tai lên mặt đất để nghe ngóng động tĩnh phía sau lưng, sau đó nàng quan sát xung quanh một vòng, nhanh chóng lách vào sau một tảng đá cao khoảng nửa thân người ở cách đó không xa, cuối cùng mới yên lặng không một tiếng động chầm chậm khom người xuống.
Minh đạo rẽ nhánh ngay chỗ này chứng tỏ đây là lối đi chính, là kiểu đường lớn ngựa xe qua lại rất đông mà cũng lắm kẻ đi tới đi lui. Thông thường khi muốn ẩn nấp mai phục, người ta hay chọn những chỗ hiểm ác nước sâu núi thẳm, nhưng lại chẳng biết rằng nếu mai phục ở chỗ đường lớn rồi cướp được tiên cơ, bất ngờ tấn công kẻ địch thì sẽ có kết quả tốt ngoài dự tính.
Đương nhiên Đoan Mộc Thúy chọn nấp ở đây không phải vì muốn cướp lấy tiên cơ, nàng chỉ cảm thấy ẩn mình dưới con mắt của đám yêu nghiệt kia còn tốt hơn nhiều so với những góc khuất được lựa chọn cẩn thận.
Nhìn theo góc đó nào đó thì quả thực nàng đã chọn đúng chỗ.
☆ ☆ ☆
Ẩn thân chưa được bao lâu, từ đường lớn vọng tới tiếng bước chân nặng nề chậm chạp, Đoan Mộc Thúy biết chắc đó là những bóng đen vừa thấy bên ngoài minh đạo, không nhịn được bèn hơi nghiêng người ra nhìn về phía có tiếng động.
Đợi thêm một lúc, nàng thấy hai người rất cao lớn bước vào, tay chân đầy đủ, cầm giáo và khiên giống y như người bình thường, chỉ khác ở chỗ có một đôi răng dài như cái đục mọc xuyên qua cằm trong hết sức đáng sợ. Đoan Mộc Thúy nhận ra đây là loài quái vật sống ở vùng đầm lầy phương Nam dưới thời hoàng đế, giết người làm thức ăn, được gọi là “Tạc Xỉ”, trong lòng nàng giật thót: Nghe nói Tạc Xỉ đã bị Hậu Nghệ bắn chết ở núi Côn Luân, không ngờ chúng vẫn tồn tại trong minh đạo.
Sau Tạc Xỉ là một đám người ăn vận như người dân bình thường, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt đờ đẫn, bước đi cứng ngắc lảo đảo, liếc xuống mới nhận ra chân của những người này đều cách mặt đất một tấc, không phải thực sự bước đi, mặc dù trước đó Đoan Mộc Thúy đã đoán được linh hồn người chết ở Tuyên Bình bị đưa vào minh đạo, nhưng khi nhìn thấy tận mắt nàng vẫn không khỏi kinh ngạc, đếm sơ qua thấy cũng khoảng ba mươi người.
Đám vong hồn đi qua, lại có thêm mấy chục quái vật xấu xí nhếch nhác cao cỡ nửa người, trông giống cừu nhưng không phải cừu, giống lợn mà không phải lợn, thân hình cục mịch, trong miệng phát ra tiếng ưm ưm a a, mới đầu Đoan Mộc Thúy vẫn chưa nhận ra, nhưng sau khi nghe lũ quái vật này nói tiếng người thì nàng mới vỡ lẽ: Đây cũng là quái thú thượng cổ, được gọi là “Ảo”, truyền thuyết nói rằng chúng ở dưới lòng đất ăn óc người, chỉ cần dùng cành cây bách cắm vào não là có thể tiêu diệt được chúng.
Đối với Đoan Mộc Thúy, Tạc Xỉ hay Ảo đều chẳng đáng để mắt, nhưng hiện giờ nàng không mạnh bằng chúng, dù trong lòng có oán hận đến mấy thì lúc này cũng chỉ có thể cố gắng kìm chế, trơ mắt nhìn đám vong hồn Tuyên Bình kia bị giải vào lối rẽ ngoài cùng bên phải.
Mãi đến khi tiếng bước chân đã đi xa, Đoan Mộc Thúy mới thở phào một hơi: Tuy rằng lần này không có gì đáng sợ, nhưng nàng vẫn vô cùng căng thẳng không dám xem thường, chỉ sợ lỡ như rơi vào tay Tạc Xỉ hay Ảo thì đúng là lật thuyền trong mương.
Đang lúc cảm thấy nhẹ nhõm thì bỗng liếc thấy một người đang từ đường lớn đi tới, tâm trí Đoan Mộc Thúy lại căng như dây đàn, nàng chăm chú nhìn lên, trong lòng không khỏi chết lặng.
Sao... Triển Chiêu... cũng vào minh đạo?
☆ ☆ ☆
Trong khoảnh khắc, vô số ý nghĩ hiện lên trong đầu Đoan Mộc Thúy.
Lẽ nào vì mất đi pháp lực nên kết giới mình lập lúc đầu cũng mất tác dụng theo, do đó Triển Chiêu mới có thể thoát ra?
Vô lý, vừa rồi khi ở ngoài minh đạo Triển Chiêu vẫn bị nhốt kín đó thôi?
Nhưng sự thật bày ra trước mắt khiến nàng buộc phải tin.
Trong lúc còn đang băn khoăn, Triển Chiêu đã đi qua chỗ nàng, hướng y đang đi tới là lối rẽ ngoài cùng bên phải.
Đoan Mộc Thúy sợ y gặp phải đám Tạc Xỉ và Ảo, nên chẳng buồn suy nghĩ gì thêm, vội vàng từ chỗ ẩn nấp đi ra rồi gọi y: “Triển Chiêu.”
Triển Chiêu dừng bước, chậm rãi xoay người lại.
Lòng Đoan Mộc Thúy hơi thả lỏng, nàng vội bước tới đưa tay cầm lấy tay y: “Mau đi theo ta”.
Nói đoạn nàng xoay người định đi, nhưng đột nhiên cảm thấy cổ tay bị siết chặt, chân vừa nhấc lên toan bước tiếp đã bị Triển Chiêu kéo mạnh trở lại, nàng không đứng vững được, ngã thẳng vào lòng Triển Chiêu, trán bị va đập đau điếng, nàng cả giận khẽ gắt lên: “Ngài làm cái gì vậy hả?”
Triển Chiêu không đáp, một tay giữ lấy bả vai nàng, tay kia cưỡng ép nâng cổ tay đang được băng bó của nàng lên, Đoan Mộc Thúy cảm thấy không ổn, muốn thoát ra nhưng không đủ sức chống lại y, trong lúc giãy giụa cổ tay nàng đã bị y đưa tới bên môi.
Triển Chiêu hơi cúi đầu ngửi thử, bàn tay đột nhiên siết thật chặt khiến Đoan Mộc Thúy đau đớn kêu thành tiếng. Nàng cố nhịn đau nhìn thử, thấy phía dưới lớp vải đã có máu chảy ra.
Trong mắt Triển Chiêu hiện lên tia sáng kỳ dị, y cúi đầu liếm qua, Đoan Mộc Thúy lúc này tuy chưa rõ chuyện gì nhưng cũng biết người trước mắt có điểm kỳ lạ, trong lúc căng thẳng nàng đột nhiên đưa tay lên, tát thật mạnh vào mặt hình nhân kia, gã hình nhân hơi ngây ra, Đoan Mộc Thúy nhân cơ hội này tránh thoát khỏi hắn, nàng lập tức xoay người chạy trốn chẳng chút do dự.
☆ ☆ ☆
Đoan Mộc Thúy loạng choạng bước thấp bước cao chạy ra đường lớn, nhưng gã hình nhân không hề đuổi theo, không biết tại sao phía sau càng yên lặng nàng lại càng hoảng sợ, cuối cùng nàng hạ quyết tâm, vịn vào vách tường quay người nhìn lại.
Gã hình nhân kia vẫn ung dung đứng yên tại chỗ, vẻ mặt như đang trầm ngâm suy nghĩ.
Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, Đoan Mộc Thúy biết mình không thể trốn tránh, khi nhìn thấy khuôn mặt hắn đầy vẻ giễu cợt nhạo báng, lửa giận trong lòng nàng càng lúc càng dữ dội, nàng thầm nghĩ: Hôm nay cùng lắm là mất mạng, Đoan Mộc Thúy ta đây đường đường là một thượng tiên, cũng không đến nỗi phải cầu xin được sống trước mặt thứ nghiệt súc nhà ngươi.
Hình nhân kia thấy nàng đứng yên bất động, ánh mắt lạnh lẽo như đầu mũi tên lại tỏ ra kinh ngạc, nhưng hắn mau chóng lấy lại thái độ bình thường, rồi bỗng nhiên hắn nhếch mép cười.
Vừa mở miệng, một cái lưỡi đỏ lao ra, thoắt cái đã kéo dài đến mấy trượng, Đoan Mộc Thúy chưa kịp phản ứng thì thấy bên hông bị siết chặt, cái lưỡi nhơm nhớp đã quấn ba vòng quanh eo nàng.
Lưỡi ư?
Đoan Mộc Thúy chợt nhớ ra: Đây là Ngạo Nhân.
Trong chương Tây Hoang kinh của Thần dị kinh viết: “Dị thú Ngạo Nhân, hình người, thích ăn óc và gan người, lưỡi rất dài, có thể vươn ra hơn mười trượng, giỏi ngụy trang.”