Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5598 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61
Image

Nỗi sợ hãi trong lòng Đoan Mộc Thúy cuồn cuộn ập đến rồi vội vã rút đi, đó phần lớn là nhờ cú đâm đau đớn của xuyên tâm liên hoa, khoảnh khắc ấy thứ chảy ra không chỉ có máu của nàng, mà còn cả tinh thần chiến đấu ngoan cường đầy tính toán đã ẩn sâu trong xương cốt nàng bao lâu nay.

Dù sao đây cũng là một cuộc chiến không có cửa thắng, trừ cái mạng này ra nàng chẳng còn gì để mất. Thế rồi nàng chuyển sự chú ý của mình sang “đối phương”.

Xưa nay trong những trận đụng độ trực diện trên chiến trường, làm có chuyện đánh thắng mà chẳng mất lấy một binh một tốt, người ta thường nói “Giết địch một vạn, ta mất ba ngàn” đó thôi.

Nếu trời định nàng là “một vạn” bị giết kia, thì nàng cũng sẽ bắt đối phương trả cái giá thật đắt.

Phải di chuyển giữa chốn tối tăm không thấy bất cứ thứ gì, ấy vậy mà Đoan Mộc Thúy vẫn mỉm cười.

☆ ☆ ☆

Thượng phụ thực sự rất sợ cái tính này của nàng.

Không ít lần ông dạy dỗ nàng rằng: “Ta cho con đi đánh giặc là muốn con sống sót quay về, chứ không cần con đồng quy vu tận!”

Nàng cười hì hì gật đầu, chiến bào màu bạc bám đầy bụi đất, thương xích tùy tiện vắt lên cánh tay, máu trên đầu thương vẫn còn chưa khô.

Gật đầu thì kệ gật đầu, sau đó lại đâu vào đấy.

Quân do thám của Tây Kỳ đi dò hỏi quân tình trở về, lần nào nhắc tới Đoan Mộc Thúy mặt mày cũng hớn hở: “Quân Thương lén nói với nhau, khi đấu với tướng lĩnh Tây Kỳ, nếu gặp người khác còn có thể nghênh chiến, chứ nếu thấy Đoan Mộc tướng quân thì cứ tránh đi là hơn, nàng là kẻ dù có đánh thua cũng phải cố kéo thành hòa mới được”.

Không phải nàng chưa từng bị đánh bại, nhưng mỗi lần thua là nàng như bị cắt đi một khúc ruột, mắt vằn tia máu, thà chết không lui, đánh giết liên hồi, dù không thể xoay chuyển cục diện trận chiến thì nàng cũng phải gây ra thiệt hại nặng nề không kém cho quân Thương.

Ngay cả khi thượng phụ giám sát trận chiến, tình hình cũng không thay đổi, đứng trước chủ trướng trên đỉnh núi nhìn ra chiến trận, thấy rõ ràng quân Thương bỏ chạy tan tác như thủy triều xuống, vậy mà từ trận địa của Tây Kỳ lại có một đội nhân mã thình lình xông ra, cắn chặt lấy kẻ địch không tha, nhìn lại cờ hiệu liền biết ngay trong trận đánh này quân dưới trướng Đoan Mộc Thúy chịu thiệt hại, nếu không đòi lại cho đủ thì nàng sẽ không đánh trống lui quân.

Thấy nàng như thế, thượng phụ cũng đành thở dài để kệ nàng muốn làm gì thì làm.

Có đôi lần tuy quân Thương đã rút lui nhưng không chịu nhận thua, thượng phụ sợ nàng chịu thiệt nên sai Dương Tiễn đuổi theo gọi nàng về.

Quanh đi quẩn lại Dương Tiễn cũng chỉ có mấy câu để khuyên nàng.

“Giữ được rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt. Cô cứ muốn đánh đến lở núi mới chịu hay sao?” (Nghe có lý, tuy không bằng lòng nhưng nàng vẫn vẫy cờ lệnh thu quân.)

“Con gái các cô tính toán chi li, ra đến chiến trường vẫn tính toán, cứ như vậy thì người ta sợ lắm đấy.” (Những lời này tưởng chê mà lại là khen ngầm, nàng nghe thấy bùi tai nên cũng quay đầu ngựa trở về.)

Khi về đến chủ trướng, không thể thiếu được màn dạy dỗ của thượng phụ.

“Trên chiến trường việc thua trận có gì mà lạ? Đến bao giờ con mới có thể khắc chế được lòng háo thắng đây?”

Nàng cười hì hì, ra vẻ ngoan ngoãn như thể mình đã hoàn toàn tỉnh ngộ.

Nhưng Thượng phụ hiểu rõ tính tình của nàng, biết nói nữa cũng vô ích, cuối cùng ông thở dài một tiếng:

“Đoan Mộc, con cứ như vậy thì sớm muộn gì cũng sẽ vấp ngã thôi”.

Lời vận vào người.

Một năm chín tháng sau trận chiến thành Sùng, nàng bỏ mạng trong trận Mục Dã [2] .

☆ ☆ ☆

Trong sử sách chỉ có vài ghi chép về trận Mục Dã, viết rằng quân chủ lực của nhà Thương đi đánh Đông Di không kịp quay về trấn thủ, nhà Thương buộc phải vội vàng tập trung nô lệ thành một đội quân, đội quân này đã nổi dậy ngay trong trận Mục Dã, đại quân tiến quân thần tốc đến Triều Ca, Trụ Vương trong lúc tuyệt vọng đã tự thiêu ở Lộc Đài.

Trận Mục Dã quả thực oanh liệt xiết bao!

Việc nô lệ nổi dậy là sự thật, nhưng Trụ Vương cũng không hồ đồ đến mức chỉ dùng nô lệ để chiến đấu. Nói cho chính xác, quân Thương dàn trận bậc thang ba nấc, nấc thứ nhất lấy nô lệ làm tường người khiên thịt, nấc thứ hai là tù binh quy hàng nhà Ân, cản quân Tây Kỳ xông lên liều chết, nấc thứ ba mới là tinh binh nhà Thương gươm giáo trùng trùng tử chiến đến cùng!

Theo Kinh Thi ghi lại, lúc ấy “Nhà Ân hành quân, người đông như rừng” , sử viết có tới bảy mươi vạn quân, mà quân Tây Kỳ phạt Trụ có “Ba trăm chiến xa, ba nghìn dũng sĩ, bốn vạn năm nghìn binh lính” , tuy sau khi đến Mạnh Tân đã hợp quân với các nước khác, nhưng binh lực vẫn chênh lệch rất nhiều.

Huống chi đối với Trụ Vương mà nói, trận chiến này có liên quan đến sự tồn vong của nhà Ân Thương, chỉ cần trì hoãn đủ lâu là có thể đợi đến khi đại quân chinh phạt Đông Di trở về, Sử Bắc đại tướng - Phi Liêm cũng quay lại thì chưa chắc Ân Thương đã không thể trở mình.

Vì vậy ở trận Mục Dã người ta chém giết đến non sông đổi sắc, máu chảy thành sông, hơn mười vạn nô lệ nổi dậy kia bị kẹp giữa hai quân, tả xung hữu đột, gây trở ngại cho quân Tây Kỳ vốn ở thế yếu.

Thượng phụ sốt ruột đến đỏ mắt, ông giận dữ quát lớn: “Mở đường ra cho ta!”

Muốn mở đường giữa đám quân Thương như thế quả là một việc rất khó khăn, nhưng quân lệnh như núi, mệnh lệnh vừa đưa ra, hơn mười đạo nhân mã như mười cái nêm gỗ sắc nhọn xông thẳng tới chọc sâu vào quân Thương.

Trận thế hình nêm không giữ được bao lâu, quân Thương thực sự quá đông, toán quân kia như dòng nước nhỏ chảy vào sa mạc, nhanh chóng bị đám quân Thương giết mãi không hết lũ lượt kéo tới bao vây ngăn cách, sau đó bị tiêu diệt hoàn toàn.

Đoan Mộc Thúy gào khóc thất thanh.

Toán quân cuối cùng bị tiêu diệt trong vòng vây quân Thương đều là binh tướng tiên phong của nàng.

Mười lăm tuổi lãnh binh, sáu năm thúc ngựa giương đao, những binh tướng ấy đã theo nàng từ Tây Kỳ, sống chết có nhau thân thiết hơn anh em một nhà, nay chết không toàn thây, thử hỏi làm sao nàng có thể chịu đựng được?

Nàng giận dữ gầm lên một tiếng, con ngựa đang cưỡi chồm lên như giao long, người vác cờ bên cạnh mới đầu còn ngơ ngác, sau đó cũng không chút do dự liều chết đi theo.

Người vác cờ như đại diện cho tướng quân, cờ hướng về nơi đâu, binh tướng dưới trướng liền theo tới đó. Cờ hiệu của Đoan Mộc Thúy vừa vung lên, tướng sĩ dưới trướng ở phía sau đợi lệnh lập tức giương đao kích nghiêng về phía trước, thanh thế như mãnh hổ xuống núi sấm sét dậy trời, cứ vậy xông qua muôn người.

Dương Tiễn cả kinh, toan chạy theo gọi Đoan Mộc Thúy lại thì chợt nghe thấy tiếng thượng phụ phía sau lưng thở dài: “Để nó đi đi”.

Quay đầu nhìn lại, thấy trong đôi mắt kiên quyết của thượng phụ man mác nét bi thương.

Dương Tiễn hiểu ngay.

Giờ này khắc này, thượng phụ rất cần một toán quân hung tàn không sợ chết sẵn sàng vì quân Tây Kỳ mở đường máu, bất chấp phải trả giá ra sao.

Nàng không làm thượng phụ thất vọng.

Sức mạnh của toàn quân dưới sự chỉ huy của nàng như một chiếc rìu phá núi, dũng mãnh đập vỡ nấc thang thứ hai của quân Thương, sau đó chia làm hai ngả Đông Tây xông lên chém giết, từ đó quân Thương không thể dùng chiến thuật bao vây, nấc thang thứ hai vốn vững chắc như thép lúc này biến thành hai bên hỗn chiến.

Thế trận vừa thay đổi, sao có thể để cơ hội trôi qua? Vũ Vương lập tức truyền quân lệnh: “Chiến xa xông lên!”

Sử gia nói rằng, quân Thương có ưu thế binh lực mà lại nhanh chóng bị phá vỡ, nguyên nhân căn bản là vì sĩ khí đi xuống, nhưng nguyên nhân trực tiếp nhất là vũ khí của quân Tây Kỳ có ưu thế rất lớn.

Quân Tây Kỳ sử dụng vũ khí hạng nặng tiên tiến nhất thời bấy giờ - chiến xa.

Nếu xem xét từ góc nhìn quân sự hiện giờ thì những chiếc chiến xa thời đó không khác gì những chiếc xe tăng ngày nay, ngựa khỏe xe nặng, xung lực kinh người, bức tường người được xây dựng bằng những toán quân Thương xếp thành hàng dọc không chịu nổi một cú đâm.

Dụng ý của Vũ Vương không cần nói cũng biết: Ba trăm chiếc chiến xa đều ra trận, xếp thành đội hình bậc thang cứ thế cán thẳng về phía trước, nhanh chóng làm sĩ khí của quân Thương tiêu tan, biến cuộc hỗn chiến ở nấc thang thứ hai thành quân Thương bỏ chạy tan tác, sau đó dùng đội quân nô lệ nổi dậy thực hiện chiến thuật biển người, phá vỡ trận thế của dàn quân tinh nhuệ cuối cùng.

Đây mới là binh bại như núi đổ đúng nghĩa.

Nhưng nếu làm theo cách này thì đại quân Tây Kỳ không thể phối hợp với Đoan Mộc Thúy, binh tướng của nàng phải đối đầu trực tiếp với đoàn quân tinh nhuệ ở nấc thứ ba của Ân Thương, đồng thời cũng không thể tránh được những mũi tên từ chiến xa bắn ra như mưa.

Hàng đầu trên ván cờ là để hy sinh.

Thượng phụ thở dài một tiếng, giọng nói lại không chút do dự: “Chiến xa dàn trận!”

Dưới ánh ban mai rực rỡ, trên đất Mục Dã rộng lớn bằng phẳng, chiến xa chủ lực chuyển thành đội hình bậc thang xông thẳng về phía trước, thân xe nặng nề, bánh xe xoay tròn, tựa như đám mây đen khổng lồ từ phía chân trời cuồn cuộn kéo tới khiến mảnh đất mênh mông chấn động.

Quân Thương hồn phi phách tán kêu gào thảm thiết hồng hộc bỏ chạy. Khi Đoan Mộc Thúy vội quay đầu lại, một cơn mưa tên ngập trời phản chiếu trong mắt nàng.

Chỉ trong thoáng chốc, lồng ngực nàng bỗng lạnh ngắt, một mũi giáo đồng đâm xuyên qua trái tim.

Không biết tại sao trong khoảnh khắc ấy nàng lại cảm thấy yên lặng lạ thường, lúc nặng nề ngã xuống, thứ cuối cùng vang lên bên tai là tiếng kêu đau đớn thấu tận tim gan của lính hộ vệ.

Và hình ảnh cuối cùng Đoan Mộc Thúy nhìn thấy là cây cờ hiệu của nàng bị bẻ gãy, lá cờ từ từ rơi xuống dưới ánh nắng trong trẻo ấm áp như khúc hát đau thương dần dần chìm lắng.

Hà cớ vì đâu mà dạo này lại hay nhớ về chuyện Tây Kỳ năm xưa? Lẽ nào đại nạn đang đến gần kề rồi ư?

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »