_khaiphongchiquai005.jpg)
Trong lúc nhất thời, Triển Chiêu không biết nên hiểu câu nói này của Đoan Mộc Thúy ra sao.
Hay có lẽ là y không tin nổi.
Thường ngày Đoan Mộc Thúy rất thích nói đùa, nhưng câu nói đùa này thực sự không buồn cười chút nào.
Yết hầu của Triển Chiêu bỗng cử động một cách khó khăn, y chợt cảm thấy đôi môi mình khô không khốc.
Đoan Mộc Thúy mở to hai mắt nhìn y.
Triển Chiêu vẫn luôn thích nhìn vào đôi mắt của Đoan Mộc Thúy, chúng linh động như có thể đoán được lòng người, quan trọng hơn là trong đôi mắt nàng luôn ẩn chứa nụ cười.
Những khi nàng hờn dỗi, đắc ý, nghịch ngợm hay giả vờ tức giận, y đều có thể nhìn thấy nét cười vụt qua mắt nàng như một vì sao.
Nụ cười ấy tựa tia sáng ấm áp, khéo léo ôm lấy góc mềm mại nhất của trái tim Triển Chiêu, dường như lúc nào cũng nhắc nhở y rằng: Dù quan trường vô thường, giang hồ hiểm ác, lòng người xảo trá thì trên thế gian này vẫn luôn có điều tốt đẹp đáng được bảo vệ.
Nhưng giờ đây, đôi mắt nàng đong đầy nước, yếu ớt bất lực lại thêm hoảng hốt, Triển Chiêu như cảm thấy nỗi đau đang dấy lên trong lòng mình.
“Đoan Mộc, cô đừng sợ. Cô nghĩ lại thật kỹ xem, ngoài pháp lực thì còn cách nào để mở bức tường chắn này ra không?”
Y là người lấy lại bình tĩnh trước.
Có lẽ được sự dịu dàng trong giọng nói của y xoa dịu, Đoan Mộc Thúy dường như bình tâm hơn một chút, nàng lẩm bẩm: “Dùng máu của ta cũng được.”
“Vậy thì tốt rồi”, giọng điệu của Triển Chiêu càng thêm bình tĩnh, “Lấy vật gì sắc nhọn cắt vào tay cô rồi mở bức tường chắn này ra.”
Tâm trí Đoan Mộc Thúy đang rối bời, lúc này không thể giữ được tỉnh táo, lời nói của Triển Chiêu như dẫn đường chỉ lối cho nàng, nghe xong nàng lập tức gật đầu, run run tháo xuyên tâm liên hoa trên cổ tay xuống.
Triển Chiêu thở phào thật khẽ, giơ hỏa chiết tử lên cao hơn một chút, bấy giờ mới nhận ra không xa phía sau Đoan Mộc Thúy là một cái hố đen kịt.
Lẽ nào đó là lối vào minh đạo?
Triển Chiêu trong lòng nghĩ như vậy nhưng vẻ mặt vẫn không mảy may biến sắc, trước khi kết giới bị phá vỡ, có một số việc y không muốn nhắc cho Đoan Mộc Thúy biết.
Có lẽ Đoan Mộc Thúy đã quá căng thẳng, nàng tháo xuyên tâm liên hoa ra nhưng không giữ được, chiếc vòng tay tuột xuống đất, nàng vội cúi người nhặt lên.
Triển Chiêu vốn đang định đưa hỏa chiết tử xuống thấp hơn, nhưng vừa cúi xuống y bỗng cảm thấy trái tim giật thót, y quay phắt người lại, chiếu hỏa chiết tử về một góc khác của kết giới.
Trong khoảng tối mênh mang xuất hiện những bóng đen lố nhố, không biết có thể nhìn thấy bao nhiêu, cũng không biết ở nơi ánh lửa không chiếu tới có còn nhiều hơn nữa không, nhưng bọn chúng đều đang tiến về phía này!
Từ nãy y đã nghe thấy những tiếng động quái dị, biết rằng xung quanh chắc chắn có điều gì đó kỳ lạ, nào ngờ chúng đến nhanh như vậy!
Triển Chiêu nghiến răng, khi quay đầu lại thì thấy Đoan Mộc Thúy đã đứng dậy từ lúc nào, một tay nắm chặt xuyên tâm liên hoa ấn móc khóa vào cổ tay, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào phía sau lưng y.
“Triển Chiêu, đó là...”
“Mở tường chắn ra.”
“Nhưng…”
“Cô không cần lo nhiều như vậy, cứ mở tường chắn ra trước đã!” Triển Chiêu như quát lên.
Đoan Mộc Thúy cắn môi, hạ quyết tâm, sau đó ấn móc khóa vào cổ tay rồi xoáy thật mạnh, máu tươi lập tức trào ra, mau chóng chảy qua cổ tay, nhỏ giọt xuống mặt đất.
Móc khóa xoáy vào da thịt mang theo cảm giác đau đớn, khiến Đoan Mộc Thúy đau đến tỉnh cả người.
Nàng bỗng ngẩng đầu lên, nghẹn ngào nói: “Triển Chiêu, nếu mở tường chắn ra thì ngài biết phải làm sao?”
Chết tiệt!
Lòng Triển Chiêu chùng xuống, bàn tay đang buông thõng siết chặt lại, vừa rồi y thúc giục nàng như vậy là vì sợ nàng tỉnh ra rồi bắt đầu tính toán thiệt hơn, không ngờ y vẫn thất bại trong gang tấc.
“Đoan Mộc, cô nghe ta nói đây,” cổ họng Triển Chiêu nghèn nghẹn, y thầm nghĩ trước hết phải giúp nàng bình tĩnh lại, “Cô cứ mở...”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu, chầm chậm lùi vào bóng tối phía sau: “Không được đâu Triển Chiêu, ngài ra khỏi kết giới là tự tìm đường chết. Nếu thả ngài ra thì cả hai người cùng chết... Một người chết vẫn tốt hơn hai người.”
☆ ☆ ☆
Ánh sáng của hỏa chiết tử cuối cùng cũng mờ đi, còn bóng dáng của Đoan Mộc Thúy đã chìm vào trong bóng tối.
Triển Chiêu đứng bần thần hồi lâu, rồi bỗng đánh một chưởng thật mạnh vào tường chắn.
Vách tường hết sức vững chắc, lực đánh dội ngược trở về khiến xương cổ tay của y đau như bị gãy.
Triển Chiêu không nhận ra rằng cuộc đời y chưa bao giờ có khoảnh khắc nào căm hận thân phận thượng tiên của Đoan Mộc Thúy đến vậy.
Y cũng căm hận những đạo lý dù hiển nhiên nhưng lại như xé nát ruột gan.
Rõ ràng lý do của Đoan Mộc Thúy rất hợp lý, dẫu có thả y ra thì cũng không đánh lại được yêu ma trong minh đạo, một người chết vẫn hơn hai người gặp nạn.
Nhưng y không thể cứ ở trong kết giới, tạm thời giữ được tính mạng an toàn, trơ mắt nhìn nàng đi vào chỗ chết.
Vì thế dù biết mình chẳng thể làm được gì, y vẫn dồn hết sức lực toàn thân, đánh vào bức tường chắn kia hết cú này đến cú khác.
☆ ☆ ☆
Không biết đã đánh bao nhiêu chưởng, Triển Chiêu chỉ cảm thấy khí huyết cuộn trào trong lồng ngực, y loạng choạng lùi về sau, tựa vào bức tường chắn để bản thân không ngã xuống. Chợt liếc thấy những bóng đen to lớn quái dị đi ngang qua kết giới, cổ họng y nghẹn lại, tầm mắt trở nên mờ mịt.
Có đôi lần bóng đen va phải tường chắn, sau vài lần đụng vào thấy đường này không thể đi qua, nó liền từ từ chuyển hướng, tiếp tục tiến về phía trước.
Xem ra chúng đều là đám yêu quái lù đù, đầu óc ngu độn sức lực yếu ớt, nếu trước đây thì chúng phải là đối thủ của Đoan Mộc Thúy?
Nhưng giờ đây bất cứ tên nào trong bọn chúng cũng có thể giết chết Đoan Mộc Thúy dễ như trở bàn tay.
Triển Chiêu nhắm mắt lại, cố ép mình không nghĩ tới chuyện này nữa, cho đến khi hỏa chiết tử cháy đến tay thì y mới đột nhiên mở mắt ra.
Ở bên ngoài tường chắn, đối diện với y, là một cái xác trắng bệch đang đứng như trời trồng!
Dẫu biết cái xác kia không vào được kết giới, nhưng trái tim vẫn giật thót, cả lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, y cố у trấn tĩnh, đưa hỏa chiết tử lên cao, lúc này mới nhận ra gọi nó là “cái xác” cũng không đúng lắm.
Nói đúng hơn, đó chẳng qua chỉ là một “hình nhân” nó có hình dáng của một con người, có đầy đủ mặt mũi tay chân nhưng lại không hoàn thiện, giống một bức tượng đất được trẻ con nặn chơi, tuy gắn đủ chân tay nhưng chưa kịp làm cho xong.
Dưới ánh lửa chập chờn, làn da của “hình nhân” kia trông tái nhợt như đã bị ngâm nước nhiều ngày, khiến cho người ta thấy lợm giọng, Triển Chiêu cố nén cảm giác khó chịu trong lòng xuống, nỗi nghi ngờ lại càng tăng lên: Thứ kỳ quái này tại sao lại đứng ở đây?
Y vừa nảy ra ý nghĩ này thì bỗng “hình nhân” kia có dị động.
Lớp da thịt bên ngoài của nó vặn vẹo không ngừng, cổ tay trụi lủi dần dần vươn ra mấy đốt ngón tay, cái đầu vốn tròn vo giờ lỗ ra bốn phía biến đổi hình dạng, chẳng mấy chốc trên mặt đã hình thành mặt mũi rõ ràng.
Bấy giờ Triển Chiêu mới hiểu nó đang biến thành hình người, y thầm cảm thấy chán ghét, ngoảnh đầu sang một bên, “hình nhân” kỳ quái kia cũng dời vị trí, như thể lúc nào nó cũng phải đối mặt với y.
Nhìn thêm một hồi, Triển Chiêu đột nhiên cảm thấy hình người mà thứ quái dị này đang biến thành trông khá quen thuộc...
Đâu chỉ quen thuộc...
Trong chớp nhoáng, Triển Chiêu cảm thấy tay chân lạnh toát: Đứng trước mặt chẳng phải là mình hay sao?
Hình nhân quái dị kia nhếch mép cười, thò tay vào hư không, lấy ra một bộ quần áo giống hệt Triển Chiêu, thong thả mặc vào, sau đó lại quan sát Triển Chiêu một hồi và học theo y, dần dần thêm đủ cả đai lưng, dây cột tóc, bội kiếm...
Triển Chiêu không kiềm chế được nữa, y cả giận nói: “Ngươi là kẻ nào?”
Kẻ nọ không đáp, nhưng dường như hắn đã tìm được thứ gì đó, hắn khom người xuống, đưa ngón tay quệt trên mặt đất rồi lại đưa lên trước mắt, nhìn vết máu trên đầu ngón tay một cách thích thú.
Đó là máu của Đoan Mộc Thúy.
Kẻ nọ nhìn chăm chú một lúc, sau đó chầm chậm há miệng ra, cái lưỡi đỏ hồng dài cả thước thò ra ngoài quấn lấy đầu ngón tay, hắn liếm sạch vết máu rồi nhấm trong miệng.
Sau đó hắn như phát hiện ra điều gì, quay đầu về hướng Đoan Mộc Thúy biến mất nhìn hồi lâu và nở một nụ cười quái dị, không để ý đến Triển Chiêu trong kết giới đang tức tối cố thu hút sự chú ý của hắn, rồi xoay người đi về phía ấy.