Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5592 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 59
Image

Với Triển Chiêu mà nói, giờ phút này bóng đêm vẫn nặng nề như trước, thực sự không có gì khác biệt.

Vì vậy trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, y đột nhiên cảm thấy ghen tị với Đoan Mộc Thúy: Làm thần tiên đúng là mạnh hơn người phàm.

Ít nhất cũng có thị lực tốt hơn.

Nhưng y chỉ thầm nghĩ trong lòng như vậy chứ chẳng hề nói ra, một là không muốn tạo cơ hội cho Đoan Mộc Thúy lên mặt với mình, hai là lỡ như nàng sinh ra ý xấu, ngày ngày nói bóng nói gió muốn độ hóa y thành thần tiên thì y cũng ăn đủ.

Tất nhiên Đoan Mộc Thúy không biết Triển Chiêu suy nghĩ miên man như vậy, nàng lẳng lặng đứng yên tại chỗ nhắm mắt lại, một tay nhấc lên đưa về phía trước, vẻ mặt hết sức nghiêm túc. Triển Chiêu biết nàng hẳn đang tập trung làm phép nên cũng im lặng.

Chẳng bao lâu sau, từ sau bức màn mây dày đặc phía đông có một đốm sáng đột nhiên lóe lên, đốm sáng ấy cực nhỏ mà lại sáng vô cùng, Triển Chiêu nhìn thẳng vào đó nhưng chỉ cảm thấy hai mắt đau nhức, mọi thứ xung quanh bỗng trở nên mờ mịt.

Chợt Đoan Mộc Thúy vội la lên: “Triển Chiêu, nhắm mắt!”

Triển Chiêu theo lời lập tức nhắm ngay mắt lại, dù vậy đôi mắt vẫn râm ran đau nhức, bị gió lạnh thổi vào càng khó chịu hơn, chân y bủn rủn, nước mắt trào ra.

Trong lúc y đang thở dốc liên hồi, Đoan Mộc Thúy đã giữ chặt lấy y, nàng nhẹ nhàng nói: “Triển Chiêu, ngài cúi đầu xuống đi.”

Triển Chiêu ậm ừ đáp lời, bám vào Đoan Mộc Thúy rồi cúi đầu xuống, chợt mắt y cảm thấy mát dịu, bởi Đoan Mộc Thúy đã đưa tay che mắt cho y.

Cứ như thế, cảm giác bỏng rát trên đôi mắt biến mất, hơi mát dần dần thấm vào, như tìm được chỗ dựa êm ái xoa dịu lòng người, Triển Chiêu lấy lại bình tĩnh và nói: “Đã tốt hơn nhiều rồi”.

Đoan Mộc Thúy áy náy: “Đều tại ta cả, ta quên mất mắt của ngài không chịu nổi ánh bình minh... Ngài nhắm mắt lại nghỉ ngơi đi, lát nữa hãng mở mắt.”

Triển Chiêu vô thức gật đầu, cằm chạm vào làn tóc rủ trên trán Đoan Mộc Thúy, tim đập loạn nhịp, biết nàng kề sát như vậy, y còn không dám gật đầu - nhưng không hiểu tại sao trong lòng y thà tiếp tục giữ tư thế vừa xấu hổ lại vừa khó chịu này chứ chẳng muốn ngẩng đầu lên.

Không biết qua bao lâu, Đoan Mộc Thúy mới thu tay về, nàng thì thầm: “Triển Chiêu, ngài nhìn xem”

Triển Chiêu nghe giọng nói của nàng tuy nhỏ mà tràn đầy vui mừng, mở mắt ra xem thấy tay trái của nàng hơi giơ lên, tay áo trượt xuống, lộ ra một đoạn cổ tay trắng ngần như ngọc, trong lòng bàn tay như xuất hiện một quầng sáng dìu dịu màu xanh ngọc lớn bằng một trái tú cầu. Khi nhìn kỹ lại, y mới nhận ra rằng màu xanh ngọc đó chỉ là do quầng sáng hắt ra, còn thứ thực sự tỏa ra ánh sáng to cỡ con gà con, do vô số đốm sáng nhỏ như mũi kim hợp lại mà thành, lúc thì lấp lánh như đá quý, khi lại loang loáng như nước chảy, khiến người ta cứ ngây dại nhìn nó, chỉ dám thở khe khẽ vì sợ quấy rầy đến ánh bình minh còn đang ngái ngủ trước mắt.

Ánh mắt Đoan Mộc Thúy mang theo chút thương tiếc, nàng khẽ nói: “Ngài xem, chúng nó cũng mệt lắm đấy, khi mở mắt ra thì đã sáng càng thêm sáng, khi nhắm mắt lại thì ánh sáng cũng mờ đi. Xích Ô còn có thể ngủ một giấc trên cỗ xe mặt trời của Hi Hòa, nhưng chúng không thể làm vậy, đang mắt nhắm mắt mở thì bị bắt phải xuất phát, soi đường để cỗ xe mặt trời chạy theo sau, nếu không có chúng thì không biết Hi Hòa sẽ đánh xe đi đâu, lỡ đi lầm đường có khi còn đâm xuống biển. Nếu vậy Hàn Dũ sẽ không viết được câu thơ như ‘Kim Ô bay từ đáy biển lên, tỏa vầng sáng đỏ, bình minh đến’ rồi.”

Khi Triển Chiêu nghe nàng nói về chuyện “mở mắt” y chỉ thấy thật khó tin: những đốm sáng này chỉ lớn cỡ mũi kim, nếu như có chớp mắt thì cũng chỉ thành một đốm sáng trắng, đâu thể nhìn ra mắt mũi thế nào? Nghĩ đến đây trong lòng y bỗng tràn ra một cảm giác ấm áp lạ lẫm, y chợt cảm thấy những vẻ đẹp trên thế gian này quả là khó bề tô vẽ.

Mải mê suy nghĩ một hồi, đột nhiên y nhớ ra một chuyện: “Cô lấy ánh bình minh đi rồi thì nhân gian sẽ ra sao?”

“Không sao cả”, Đoan Mộc Thúy cười hì hì, “Khoảng thời gian mặt trời mọc kéo dài một canh giờ, ngày hôm nay sẽ thiếu đi một canh giờ thôi.”

“Sẽ không có ai phát hiện ra chứ?”

“Không có đâu”, Đoan Mộc Thúy cười ranh mãnh, “Triển Chiêu, chẳng lẽ ngài không nhận ra bây giờ và lúc nãy có gì khác biệt sao?”

“Khác biệt ư?” Triển Chiêu trầm ngâm, y đưa mắt nhìn quanh một vòng, đầu lông mày hơi nhíu lại, “So với lúc nãy thì không có gió.”

“Còn gì nữa không?”

“Hình như... cũng không có tiếng động gì.”

“Còn gì nữa?”

Hiển nhiên Triển Chiêu không ngờ rằng sẽ có nhiều “còn gì nữa” như vậy, y lại suy nghĩ một hồi, quả thực không tìm ra được gì khác, đang định mỉm cười bất đắc dĩ mà từ bỏ thì liếc thấy lửa trại của quân doanh ngoài thành Tuyên Bình, lưng y bỗng cứng đờ.

Dù là ngày hay đêm, ánh lửa cũng nên bập bùng nhảy nhót mới phải, chứ không đặc lại thành một thứ ánh sáng tĩnh lặng và đáng sợ như trước mắt.

“Chắc ngài cũng đoán được rồi,” Đoan Mộc Thúy đưa mắt nhìn theo Triển Chiêu. “Không ngờ được đúng không, vào khoảnh khắc ta bắt lấy ánh bình minh, mọi hoạt động trên thế gian này đều ngưng trệ, ngay cả ngọn lửa đáng lẽ phải chập chờn cũng sẽ dừng lại ở trạng thái một khắc trước đó, con người và cây cỏ lại càng khỏi phải bàn. Đúng như câu ‘Nước biếc ngưng thành ngọc, mưa treo tựa trân châu’.”

Nước biếc ngưng thành ngọc, mưa treo tựa trân châu ư?

Phải rồi, nếu “mọi hoạt động trên thế giới này đều ngưng trệ” thì nước chảy không ngừng bỗng chững thành ngọc thạch, mưa rơi xuống ngưng tụ thành trân châu treo giữa trời có gì lạ? Nghĩ xa hơn nữa, hoa cũng chẳng thể rụng, lá cũng không rơi xuống được.

“Liệu có ai phát hiện ra không?”

“Không đâu?” Đoan Mộc Thúy lắc đầu, “Mọi người đều bị mất canh giờ này, cúi đầu vẫn là giờ Dần, ngẩng đầu đã sang giờ Mão, họ chỉ biết hôm nay trôi qua rất nhanh, nhưng không thể ngờ rằng có người đã lấy đi một canh giờ.”

“Minh đạo sẽ hiện hình trong một canh giờ này ư?”

“Đúng vậy, chỉ mong ta có thể chấm dứt mọi chuyện trong khoảng thời gian đó.”

“Nếu không thể chấm dứt thì sẽ thế nào?”

Đoan Mộc Thúy hơi run lên, ngừng lại một chút rồi khẽ đáp: “Nếu không thể chấm dứt và kịp quay về, thì... sẽ biến mất cùng minh đạo.”

Triển Chiêu lòng đầy căng thẳng, bất giác nói: “Nếu vậy thì ta đi cùng với cô”.

“Ngài không được đi!” Mặt Đoan Mộc Thúy đanh lại, nói lời nghiêm túc hiếm thấy, “Triển Chiêu, ngài không thể vào minh đạo. Ngay từ đầu ta đã không đồng ý để ngài tiễn ta đi. Ngài phải tránh thật xa, không được tới gần minh đạo nửa bước. Sau một canh giờ nếu ta quay lại thì sẽ về theo ngài. Nếu ta không quay lại thì ngài cứ về một mình”.

Triển Chiêu rũ mắt cười, bình thản nói: “Ta phải làm gì, tự lòng ta biết rõ.”

Đoan Mộc Thúy thấy y dễ dàng đồng ý như vậy, trong lòng không khỏi sinh nghi, nàng lại nói thêm: “Đây là chuyện của ta, ngài không thể nhúng tay vào.”

Triển Chiêu ngẩng đầu lên, mỉm cười đón nhận ánh mắt Đoan Mộc Thúy, vẫn nhẹ nhàng đáp một chữ: “Được”.

Không hiểu vì sao y càng bình tĩnh, Đoan Mộc Thúy lại càng hoang mang lo sợ, trong chớp mắt đã hạ quyết tâm, nàng nghiến răng gằn từng chữ: “Ta nên làm gì, tự lòng ta cũng biết”.

Chưa nói hết câu, nàng chợt lùi về phía sau, trong mắt ánh lên tia sắc lạnh, Triển Chiêu chưa kịp phản ứng lại thì nghe thấy quanh mình có tiếng kim loại đâm sâu xuống đất kêu loảng xoảng, quả nhiên đưa tay ra chỉ thấy như va phải một bức tường trong suốt, thử đổi sang hướng khác cũng giống y như vậy.

Có ngờ đâu Đoan Mộc Thúy lại vẽ vòng nhốt y trong kết giới.

Triển Chiêu vội la lớn: “Đoan Mộc, cô làm cái gì vậy?”

Đoan Mộc Thúy tiến lên một bước, đưa tay khẽ vuốt ve bức tường chắn kia, mỉm cười mà nói: “Như thế này thì tốt hơn nhiều, minh đạo là chốn hung hiểm, chỉ e ngài vào đó đi lại lung tung rồi gặp phải yêu ma quỷ quái, chẳng phải sẽ khiến lòng người lo lắng lắm sao?”

Triển Chiêu cố lấy lại bình tĩnh: “Cô hủy bức tường này đi, ta ở đây chờ cô, ta sẽ không tùy tiện tiến vào minh đạo đâu.”

Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Muộn rồi, Triển Chiêu à, lúc trước ta đã nói với ngài rất nhiều lần, đừng có làm những việc nằm ngoài tầm với của mình, ngài có bao giờ nghe lời ta không? Nếu trước kia ngài hành động khiến ta yên tâm một chút thì hôm nay ta cũng chẳng làm thế với ngài.”

Triển Chiêu cười bất đắc dĩ, quả thật y là kẻ “làm nhiều việc xấu”, suy cho cùng cũng khó trách Đoan Mộc Thúy nói y như vậy. Sẽ không tùy tiện tiến vào minh đạo ư? Bản thân y cũng chẳng tin được những lời này.

Đoan Mộc Thúy thấy Triển Chiêu không còn gì để nói, nàng ngừng một chút rồi bảo: “Ta làm như vậy cũng không hoàn toàn là để giữ chân ngài, nói chung... ngài cứ ở yên trong đó, yêu quái sẽ không làm hại đến ngài. Sau một canh giờ nữa minh đạo sẽ biến mất, bức tường này cũng tự mở ra.”

Triển Chiêu nghe giọng nàng tuy nhẹ nhàng nhưng trong mắt hiện rõ vẻ kiên quyết, y biết không thể lay chuyển được gì nên đành im lặng.

Đoan Mộc Thúy cũng không nhiều lời với y, nàng niệm chú thuật, một lúc sau quầng sáng màu ngọc bích trong lòng bàn tay từ từ bay lên.

Triển Chiêu không khỏi ngẩng đầu, nhìn ánh bình minh càng lúc càng lên cao, bên tai nghe thấy Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm: “Khi ánh bình minh treo lên giữa trời, chắc hẳn minh đạo sẽ hiện hình.”

Việc đã đến nước này, Triển Chiêu cũng không thể nói gì hơn, y trầm mặc một hồi rồi nói: “Cô đi cẩn thận nhé.”

Trước đó trong lòng Đoan Mộc Thúy vẫn hơi thấp thỏm, nàng lo Triển Chiêu sẽ không vui vì mình làm phép với y, lúc này nghe giọng điệu y không có chút trách cứ mà chất chứa nỗi quan tâm, lòng nàng thoải mái hơn nhiều, bèn quay người lại nói với Triển Chiêu: “Đừng lo, ta sẽ...”

Nàng đang nói thì bỗng có dự cảm không lành, dự cảm này như một ánh chớp rất mỏng manh, trong nháy mắt đầm xuyên qua não, nó chỉ thoáng lướt qua nhưng cái đuôi nhọn hoắt của nó còn kẹt lại, vô cùng sắc bén, càng lúc càng rúc sâu, rồi sau đó như để chứng minh dự cảm của Đoan Mộc Thúy, tầm nhìn xung quanh vốn rõ ràng lập tức bị bao trùm trong một màu đen kịt.

Cảm giác này...

Tựa như đang đi trong một đường hầm ngột ngạt nhìn không thấy điểm cuối, trên nóc treo những chiếc đèn lồng màu vàng đung đưa mờ ảo, tiếng bước chân vang vọng trong đường hầm, không biết ở cách đó bao xa có dòng nước chầm chậm len vách đá nâu, khi chảy tới chỗ trũng đọng lại thành giọt nước nho nhỏ, giọt nước kia không ngừng ngưng tụ, dần trở thành bọng nước tròn xoe, đến khi những chỗ trũng không thể níu giữ được nữa, cuối cùng...

“Tách” một tiếng, nó rơi xuống trái tim đang co ro vì hoảng sợ, những giọt nước nhỏ li ti văng lên, hết giọt này đến giọt khác trượt xuống theo vách tim ấm áp, đến khi ngoái đầu lại, ngọn đèn trên đầu dần tắt lịm, màn sương chùng chình ùa tới chỉ trong nháy mắt, hình ảnh bất chợt phản chiếu vào mắt ngoài bóng tối chỉ còn... bóng tối.

Đoan Mộc Thúy đứng chết sững tại chỗ.

Con ngươi của nàng dần dần mở to, ánh sáng nơi đáy mắt rã ra từng chút từng chút, cổ họng như bị bóp nghẹt, thở không ra hơi.

Không biết qua bao lâu, bên tai chợt có tiếng động ồn ào khó chịu, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng người huyên náo, ngay cả tiếng trống vang, tiếng xoong nồi va chạm đều không sót tiếng nào, đầu Đoan Mộc Thúy đau nhức vô cùng, ngay khi cảm giác như đầu sắp nổ tung, trong cơn đau đột nhiên nàng nghe được giọng nói của Triển Chiêu giữa hàng ngàn thanh âm, tiếng nói ấy như vọng tới từ nơi xa, lo lắng gọi nàng: “Đoan Mộc, Đoan Mộc.”

Âm thanh này cuối cùng đã gọi nàng quay về từ bờ vực tan rã tinh thần.

Thần trí dần dần tỉnh táo trở lại, sau đó toàn thân nàng rùng mình một cái, từ trong cổ họng thốt ra tiếng rên rỉ, mồ hôi lạnh chảy xuống ròng ròng, hai đầu gối mềm nhũn, nàng vịn bức tường chắn từ từ trượt xuống ngồi rũ trên mặt đất.

Tiếng động không lớn nhưng Triển Chiêu lập tức dừng lại - vừa rồi màn đen đột nhiên chụp xuống, y đưa tay tới trước mắt cũng không thể thấy được, y rút Cự Khuyết ra mà chẳng thấy kiếm quang, Đoan Mộc Thúy lại đột nhiên im bặt khiến lòng y bồn chồn như lửa đốt, y vội vã đi tới đi lui trong kết giới, cuống cuồng vỗ vào tấm tường chắn, gọi nàng không ngớt, trái tim như bị từng cơn gió lạnh thổi qua, chợt nghe thấy thanh âm của nàng, lòng y cứ thế mừng như điên.

Sau khi chăm chú lắng nghe một hồi, nhận ra hình như hơi thở của Đoan Mộc Thúy ở sau đầu bên phải, Triển Chiêu bèn lần mò theo bức tường chắn, xoay người lại, từ từ khom người xuống, hướng về phía Đoan Mộc Thúy rồi hỏi một cách do dự: “Đoan Mộc, cô ở bên ngoài phải không?”

Đoan Mộc Thúy vẫn đang thở hổn hển, nàng yếu ớt gõ hai lần vào bức tường chắn, khe khẽ đáp lại.

Triển Chiêu nghe được câu trả lời của nàng, trái tim cuối cùng cũng dịu lại, hai chân mềm nhũn ra, y cũng vịn vách tường chậm rãi trượt ngồi xuống, phải làm thế mới có thể giảm bớt cơn đau nghẹn ứ trong lồng ngực, lưng y lạnh ngắt, tấm áo đã thấm đẫm mồ hôi.

Khoảnh khắc ấy trong ngoài không ai nói một lời, cả hai ngồi dựa lưng vào tường chắn, đều sức cùng lực kiệt.

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu lên tiếng trước phá tan sự im lặng.

“Đoan Mộc, cô có nghe thấy... tiếng gì không?”

Đoan Mộc Thúy không đáp nhưng bất giác ngồi thẳng dậy, gió lạnh thổi tới, mùi máu thoang thoảng lướt qua chóp mũi.

Gió lạnh...

Gió lạnh?!

Vừa rồi nàng đã nói mọi hoạt động trên thế gian đều ngưng trệ, nếu đã ngừng lại thì sẽ không có gió.

Vậy nếu có gió...

Lẽ nào... đã tới minh đạo rồi sao?

Lưng Đoan Mộc Thúy cứng đờ, lúc mất thị giác thì thính giác sẽ trở nên nhạy bén hơn rất nhiều, thậm chí còn hơi quá tốt.

Có một âm thanh cực nhỏ nghe rất kỳ quái, vọng tới từ nơi nào đó không biết cách bao xa, nó rì rầm mang theo hơi thở nguy hiểm. Nguy hiểm hơn nữa là nàng có thể nhận ra âm thanh đó đang tiến tới đây, không nhanh không chậm, như quả cân treo trên một sợi dây bị kéo căng, chỉ chực rơi xuống.

Đoan Mộc Thúy mở to hai mắt, nhìn bốn phía trong vô vọng.

Khoa học hiện đại đã phổ cập: rằng chúng ta nhìn thấy mọi vật vì có ánh sáng phản chiếu vào mắt chúng ta.

Thế nên Đoan Mộc Thúy không nhìn thấy bất cứ thứ gì, phản chiếu vào đôi mắt nàng chỉ có bóng tối.

“Đoan Mộc?” Triển Chiêu cũng nhận ra có điều không ổn.

Đoan Mộc Thúy lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng nói: “Chờ ta một chút, ta gọi Tam Muội Chân Hỏa ra để chiếu sáng.”

Nàng vừa nói xong liền có tiếng vải vóc cọ xát, tuy Triển Chiêu không thể nhìn thấy nhưng cũng đoán được nàng đang niệm chú làm phép.

Nào ngờ đợi một lúc vẫn không thấy ánh sáng.

Đừng nói là không có ánh sáng, ngay cả tiếng quần áo sột soạt vừa nghe được cũng không còn nữa.

Trái tim Triển Chiêu vừa thả lỏng lại trở nên căng thẳng.

Y cảm thấy mình sắp mất hết sự kiên nhẫn khi bị mắc kẹt trong kết giới này, mò mẫm bốn phía tựa một người mù, chỉ cách Đoan Mộc Thúy một gang tấc mà tưởng cách xa chân trời góc bể, điều khiến y khó chịu hơn là dường như nàng không hiểu được nỗi lo lắng của y, bỗng nhiên im lặng hồi lâu, chẳng khác nào muốn người ta lo đến chết.

Nghĩ đến đây lại cảm thấy ngực càng đau thêm, Triển Chiêu vô thức đưa tay lên ôm ngực, cùi chỏ chạm vào thắt lưng.

Y chợt nhớ ra: Khi Công Tôn Sách đưa cho y chiếc thắt lưng này, ông đã từng nói trong túi ẩn có “vật cứu mạng” lẽ nào... bên trong có hỏa chiết tử?

Nghĩ đoạn y bèn không chút do dự, đưa tay mở khóa bí mật trên thắt lưng, đổ vật trong túi ra tay, thứ đầu tiên lấy được là hai hạt vàng, y tiện tay vứt bỏ, sau đó là một gói giấy nho nhỏ, hẳn là một ít thuốc bột trị thương giải độc, y cũng ném nó đi, cho đến khi một ống tròn thô ráp lăn vào lòng bàn tay, y mới như trút được gánh nặng, trong lòng nảy sinh cảm giác kính nể đối với Công Tôn tiên sinh đang ở Tụ Khách Lâu.

Nhắc đến mới nhớ, kể ra cũng thật trùng hợp, hôm đó hiệu y phục gửi đến một bộ quần áo mới, có vẻ người phụ trách may đồ cho phủ Khai Phong nói rằng bộ này làm cho Triển hộ vệ. Vị thợ may chưa từng gặp mặt kia rất có lòng, do quan phục và thường phục đều làm theo kiểu dáng bình thường không thể tùy ý thêm thắt, nên thợ may bày vẽ với chiếc thắt lưng này. Chất liệu dĩ nhiên là loại thượng hạng, đường kim mũi chỉ hết sức tỉ mỉ, được khâu đi khâu lại nhiều lần, một chiếc thắt lưng bình thường lại được làm vừa dày vừa rộng vừa chăm chút. Trương Long, Triệu Hổ dùng chiếc thắt lưng này vào rằng hè nóng nực thì có thể sinh rôm sảy, nhưng nó lại rất hợp dùng vào ngày rét đậm, vừa không lộ bụng béo vừa chắn được gió, không chỉ chắn gió mà còn có thể cứu mạng khi nguy cấp, dù bị đâm một nhát thì cũng chỉ bị thương nhẹ mà thôi.

Mấy lời đùa giỡn này khiến Công Tôn Sách chú ý, ông lật qua lật lại xem xét chiếc thắt lưng một hồi lâu, cuối cùng được câu “có thể cứu mạng khi nguy cấp” truyền cảm hứng, vui vẻ cầm chiếc thắt lưng đi, hôm sau trả lại thì mặt ngọc trang trí giữa thắt lưng đã được sửa thành khóa bí mật, ông đắc ý nói: “Triển hộ vệ, trong đó có túi ẩn, ta đã bỏ một số vật quan trọng, khi cần thiết thực sự có thể cứu được mạng người.”

Lúc ấy trên thắt lưng có thêm túi ẩn cũng không có gì lạ, Triển Chiêu mỉm cười nhận lấy, tiện tay nắn thử, sờ thấy có thứ hình dạng giống hạt vàng, y thầm nghĩ quả đúng là không thể thiếu tiền, cũng đành cười trừ cho qua. . Khi đó đang giữa mùa hè nóng bức, không tiện sử dụng chiếc đai lưng này nên y đem cất. Mùa đông năm ngoái y mới lấy nó ra, chẳng ngờ hôm nay lại có đất dụng võ.

Ánh lửa từ hỏa chiết tử bùng lên, khoảng hơn một trượng xung quanh Triển Chiêu cũng được chiếu sáng lờ mờ, y nhìn thấy Đoan Mộc Thúy cúi đầu đứng ở phía trước kết giới, gánh nặng trong lòng được gỡ xuống, giọng nói cũng chẳng mảy may tức giận: “Rõ ràng cô đang ở bên ngoài, tại sao lại không nói tiếng nào?”

Đoan Mộc Thúy vẫn đứng bất động, không nhúc nhích như một bức tượng đất.

Cuối cùng khi nàng ngẩng đầu lên, gương mặt trắng bệch, đôi môi bợt bạt xám xì.

Ngập ngừng hồi lâu, rốt cuộc nàng cất tiếng gọi y. “Triển Chiêu.”

Nếu âm thanh có màu sắc, thì lúc này giọng nói của nàng hẳn là trong suốt, mong manh phơ phất như thể một cơn gió cũng có thể thổi tan thành từng mảnh, nhưng từng lời nói vẫn có thể làm màng nhĩ của y chấn động không thôi, cảm giác khó chịu ấy từ màng nhĩ chui vào bên trong, thiêu cháy cổ họng, chọc vào tận cõi lòng.

“Ta không dùng được pháp lực.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »