Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5584 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58
Image

“Tia sét sáng nhất sao?” Triển Chiêu trầm ngâm một lát, rồi đáp không chắc lắm, “Tia sét ư?”

Đoan Mộc Thúy bĩu môi, tỏ vẻ khinh thường: “Tia sét chỉ đánh một tiếng ầm ĩ inh tai trong giây lát rồi biến mất, sao xứng với danh xưng tia sáng sáng nhất đất trời?”

Triển Chiêu cười, y lại tiếp tục ngẫm nghĩ, Đoan Mộc Thúy nói: “Triển Chiêu, không nghĩ ra thì chịu thua đi, lúc trước ta cũng phải nghĩ rất lâu mới nghĩ ra được...”

Lời còn chưa dứt đã thấy Triển Chiêu khẽ mỉm cười, thong thả bước đến trước cửa sổ, chậm rãi mở cửa ra.

Đưa mắt nhìn qua, ngoài cửa sổ là bóng đêm đặc quánh tối tăm, gió lạnh lùa vào phòng khiến Đoan Mộc Thúy không khỏi rùng mình.

Triển Chiêu mỉm cười, xoay người lại chìa tay làm tư thế “xin mời” với Đoan Mộc Thúy.

Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng, nói: “Sao hả, ý ngài là ánh trăng hay ánh sao?”

Triển Chiêu lắc đầu đáp: “Đều không phải, nếu cô đủ kiên nhẫn thì sau hơn một canh giờ nữa là có thể thấy được”.

Tim Đoan Mộc Thúy hẫng một nhịp, nàng vỡ lẽ, vui vẻ nói với Triển Chiêu: “Ngài nghĩ ra rồi ư?”

Triển Chiêu cười mà không trả lời, sau đó lại nhìn ra ngoài cửa sổ, khi Đoan Mộc Thúy đi tới, chỉ cảm thấy bên cửa sổ lạnh hơn rất nhiều, nàng không chịu được phải tự ôm lấy cánh tay mình, xích lại gần Triển Chiêu, ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu nói: “Lúc trước ta phải suy nghĩ rất lâu mới có thể nghĩ ra được, Triển Chiêu, sao ngài lại thông minh như vậy chứ?”

Triển Chiêu cúi đầu, đối diện với đôi mắt trong veo của Đoan Mộc Thúy, ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên mái tóc nàng, trong lòng không khỏi vương chút tình ý, y vội trấn tĩnh lại, dời ánh mắt sang chỗ khác và nói: “Cũng không biết tại sao, tự nhiên ta nghĩ ra thôi.”

Đoan Mộc Thúy “ồ” một tiếng, không hỏi thêm nữa, hai người cùng đứng trước cửa sổ, đôi mắt nhìn sâu vào bóng tối mênh mang, cả hai đều quên đi cái lạnh của thực tại.

Chẳng hiểu vì đâu mà vành mắt Triển Chiêu chợt cảm thấy ấm áp.

Tia sáng đầu tiên xuyên thủng màn đêm trập trùng chẳng phải chính là tia sáng sáng nhất trong trời đất ư?

Có lẽ nó không phải là tia sáng rực rỡ của mặt trời ban trưa, cũng không êm dịu như ánh chiều tà lúc mặt trời lặn, nhưng nếu không có tia sáng đầu tiên này đối mặt với mây mù dày đặc u ám thì làm sao có thể mở ra màn đêm vô tận và phô bày một thế gian thanh bình tràn đầy sức sống?

“…”

“Đoan Mộc”

"Ừm?"

“Lúc ánh bình minh ló dạng là phải đi tới nhân gian minh đạo đúng không?”

“Phải.”

“Vậy để ta tiễn cô đi.”

“... Được.”

☆ ☆ ☆

Màn đêm vẫn đặc sệt, lúc này là khoảng thời gian tối tăm nhất trước bình minh.

Đoan Mộc Thúy cùng Triển Chiêu người đi trước kẻ theo sau, cẩn thận tránh những cái xác trên mặt đất, bước lên tường thành Tuyên Bình.

Đứng ở lỗ châu mai nhìn ra bên ngoài có thể thấy ánh đèn lập lòe phía xa, nghiêng tai lắng nghe dường như còn loáng thoáng có tiếng hô hào.

Bàng thái sư quả là tận tâm với cương vị của mình, biết Tuyên Bình dịch nặng nên ông ta không dám vào thành, nhưng vòng canh giữ ngoài thành lại không hề lơi lỏng.

“Không biết minh đạo trông như thế nào nhỉ,” Đoan Mộc Thúy hít sâu một hơi, ngẫm nghĩ rồi đưa hai tay tạo thành chữ thập, kế đó nàng thì thầm khấn vái, “Nữ Oa nương nương, người ở trong mộng nếu có biết được thì hãy phù hộ cho ta.”

Triển Chiêu cười nói: “Sao lại là “ở trong mộng nếu có biết được”? Nữ Oa nương nương cũng ngủ sâu giống thần tiên Doanh Châu sao?”

Đoan Mộc Thúy đắc ý đáp: “Triển Chiêu, ngài không biết đó thôi, Trường Giang sóng sau xô sóng trước, người mới thay cho người cũ, Nữ Oa nương nương, Phục Hy đại đế đều là thần tiên thủy tổ khai thiên lập địa, đã thoái ẩn từ lâu rồi.”

Thoái ẩn ư? Triển Chiêu nghe mà chẳng thể hiểu được ngay.

“Cũng giống như môn phái trong giang hồ”, từ khi được Triển Chiêu dạy cách giả làm người giang hồ để lừa Lý chưởng quỹ, Đoan Mộc Thúy nghiễm nhiên ra vẻ mình là một tay giang hồ lão luyện, “Chưởng môn đời trước truyền vị trí cho chưởng môn đời sau, chưởng môn mới già đi lại tiếp tục truyền vị trí này cho hậu bối, chứ một người cứ giữ mãi cái ghế chưởng môn thì có gì hay, sớm muộn gì cũng đến ngày thấy chán ngấy. Hơn nữa nếu bậc tiền bối không chịu lùi bước, các đệ tử không có cơ hội tiến lên thì trong lòng cũng bứt rứt khó chịu.”

“Cũng giống như việc nhường ngôi thời thượng cổ sao?” Triển Chiêu hơi hiểu ra.

Đoan Mộc Thúy gật đầu, nghĩ một chút lại lắc đầu: “Có vài phần giống nhau, nhưng không giống hoàn toàn. Ta nghĩ họ cũng làm thần tiên đến phát chán rồi, làm cả vạn năm mà chẳng được gì, thà cứ buông tay rồi chìm vào giấc ngủ, dù sao trời đất đã thành, càn khôn đã định, mặc kệ các ngươi muốn làm gì thì làm.”

“Trời đất công bằng, coi vạn vật đều như nhau,” Triển Chiêu mỉm cười, “Nghe ra rất đúng với đạo lý này. Nhưng làm thần tiên cũng sẽ chán sao?”

Đoan Mộc Thúy lườm Triển Chiêu: “Ngài không làm thần tiên, dĩ nhiên không hiểu nỗi khổ của thần tiên. Ban đầu còn thấy rất mới lạ, có thể bay trên trời chạy trong nước, nhưng Triển Chiêu ơi, ta có bị dở hơi đâu mà ngày nào cũng bay tới bay lui không chịu xuống? Lúc ta chưa làm thần tiên vẫn cho rằng những ngày tháng muốn cái gì có cái đó, mong việc gì đều được toại nguyện quả là vô cùng vui sướng, nhưng đến khi thực sự trải qua cuộc sống như vậy thì lại cảm thấy chẳng có gì hay. Những vị như Nữ Oa nương nương đã làm thần tiên cả vạn năm, không chán mới là lạ.”

“Thế nên họ mới kéo nhau đi ngủ hết sao?” Nghĩ lại cho kỹ thì cũng hợp tình hợp lý, dù sao một thế hệ thần tiên mới đã trưởng thành, họ cũng có thể lui về ở ẩn, “Vậy họ ngủ ở đâu?”

Đoan Mộc Thúy cười tinh nghịch, vung tay vẽ thành một vòng lớn: “Trời đất bao la, ta cũng không biết họ ngủ ở đâu, nghe nói Nữ Oa nương nương hóa thành một tảng đá, ngủ yên giữa rặng núi mênh mông, còn nghe nói thần Phục Hy hóa thành đại thụ dưới biển sâu, cành khô vươn xa vài dặm, vô số cá tôm bơi lội giữa những chạc cây... Ngài không phải lo họ bị đánh thức, tiếng lớn đến mấy cũng không khiến họ tỉnh giấc được đâu.”

“Nếu ngủ quá lâu liệu họ có tự mình tỉnh dậy hay không?”

Đoan Mộc Thúy hơi sửng sốt, sau một lúc lâu mới do dự nói: “Từ lúc họ ngủ tới giờ ta vẫn chưa từng nghe có chuyện họ tỉnh lại... Nếu tỉnh thì chắc lại trở mình ngủ tiếp thôi.”

Triển Chiêu nén cười: “Ngủ nhiều như thế mà không thấy chán sao?”

“Sao mà chán được?” Đoan Mộc Thúy đáp rất nghiêm túc, “Một khi bọn họ đã ngủ là sẽ phong ấn ngũ quan, cắt đứt thất tình lục dục, không còn cảm giác và tri giác, dù có chán thì họ cũng không cảm thấy được... Huống chi hiện giờ càng ngày càng có nhiều thần tiên ngủ sâu, lẽ nào ngài không nhận thấy những việc như phi thăng giữa ban ngày hay thần tích hiển lộ đều là chuyện truyền miệng từ thời Hán thời Tấn, đến thời Đường đã giảm đi nhiều, sau khi Đại Tống khai quốc thì không nghe ai kể nữa sao?”

Quả đúng là vậy.

Nếu nhắc đến chuyện về thần tiên thì thời thượng cổ nhiều khỏi phải bàn, thời Tần có Từ Phúc dẫn ba trăm đồng nam đồng nữ tìm núi tiên ngoài biển, đi mãi chẳng về. Thời Hán Vũ Đế trong Nội truyện có viết: “Tháng Tư năm Nguyên Phong thứ sáu, Vũ Đế nghênh đón Tây Vương Mẫu trước điện Thừa Hoa”, thời Đường dân gian truyền nhau câu chuyện Huyền Tông nửa đêm bắc thang lên mặt trăng thăm cung Quảng Hàn, dường như lúc đó quan hệ giữa bậc phú quý đế vương và tiên nhân rất thân tình, nhưng khoảng một trăm năm gần đây thì chỉ nghe chuyện bí mật chốn cung đình như bóng nến tiếng rìu hay li miêu tráo thái tử, chẳng hề dính dáng chút nào đến Thượng giới. Lẽ nào đúng như lời Đoan Mộc Thúy vừa nói, là vì “càng ngày càng có nhiều thần tiên ngủ sâu” hay sao?

Triển Chiêu vốn không am hiểu chuyện thăng thiên tu tiên, bởi vậy cũng chỉ biết cười trừ, y đang định nói gì đó thì Đoan Mộc Thúy lại lên tiếng trước: “Triển Chiêu, ngài nói xem về sau khi ta cũng ngủ sâu thì nên biến thành hình dạng gì mới được?”

Triển Chiêu biết rõ nếu Đoan Mộc Thúy đã bắt đầu nói tới những chuyện thế này thì sẽ nói liên hồi không có điểm dừng, vì vậy y định chuyển đề tài, nào ngờ Đoan Mộc Thúy đã hăng hái vạch sẵn kế hoạch: “Hay là ta đi tìm ngài, Triển Chiêu, lúc đó ngài cũng đã qua đời rồi, ta hóa thành tượng đá trông coi mộ phần cho ngài có được không?”

Nếu người khác mở miệng nói ngài “qua đời”, ngậm miệng bảo “trông coi mộ phần” cho ngài thì dù Triển Chiêu có tốt tính đến mấy cũng phải thấy khó chịu trong lòng, nhưng sau khi Đoan Mộc Thúy nói ra, lại nhớ tới thân phận và tính tình của nàng, y hiểu nàng quả thực không hề cố ý, y cũng chẳng thể phản bác được câu nào, chỉ có thể xua tay cười bất đắc dĩ: “Không dám làm phiền Đoan Mộc thượng tiên.”

“Ta không thấy phiền đâu, ngủ ở đâu chẳng như nhau?” Đoan Mộc Thúy không hề tức giận, “Hay ngài có muốn ta hóa thành một cây tùng mọc trên mộ của ngài không?”

Triển Chiêu từ chối khéo: “Thôi khỏi, nấm mộ nhỏ tự nhiên lại mọc ra một cây tùng lớn, ta chỉ e người tới thăm mộ sợ hãi.”

“Nói tới nói lui cũng chỉ vì ngài ghét bỏ ta thôi”, Đoan Mộc Thúy trợn mắt với Triển Chiêu, “Người khác mời ta còn không thèm tới đâu”.

Ai lại đi mời cô cơ chứ...

Triển Chiêu thở dài, nghĩ một hồi rồi đành thương lượng làm hòa: “Cô biến thành cây hoa cây cỏ bình thường là được rồi.”

Nghĩ lại thì những chỗ như mồ mả thường mọc nhiều loại hoa dại cỏ hoang chẳng biết tên, trông cũng không đến nỗi quá to lớn bắt mắt.

Nhưng hiển nhiên Đoan Mộc Thúy lại không nghĩ như vậy: “Hoa cỏ... Thế thì mẫu đơn nhé?”

“Đoan Mộc” Triển Chiêu quyết định dừng cuộc thảo luận vừa kỳ quặc hoang đường vừa lạ thường không tưởng này lại, “Trên nấm mồ phủ đầy cỏ hoang lại mọc ra một bông mẫu đơn vô cùng diễm lệ, người ta sẽ nghĩ ta ở dưới đất đã thành tinh, nếu có kẻ thừa hơi kiên quyết muốn đào lên xem rốt cuộc là chuyện gì thì ta cũng chẳng được yên ổn... Tốt nhất là cô cứ lo làm thần tiên đi đã, chuyện ngủ sâu cứ gác lại về sau hẵng bàn.”

Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng, chẳng biết có nghe vào đầu hay không.

May thay, sự chú ý của nàng mau chóng bị thu hút bởi chuyện khác.

“Triển Chiêu”, Đoan Mộc Thúy như sợ làm kinh động đến ai, nàng bỗng nhiên nhỏ giọng thì thầm, “Ánh bình minh... tới rồi.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »