Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5575 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57
Image

Nghĩ vậy trong lòng nàng lập tức cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều, lúc này không có việc gì làm, ánh vậy mắt nàng lại chạm tới quyển sách trong tay Triển Chiêu.

“Chắc là cũng chẳng đọc văn chương thánh hiền gì đâu nhỉ, đêm hôm khuya khoắt, lén lút vụng trộm, phí hoài đèn nến, không biết đang đọc thứ sách linh tinh gì đây...” Nàng vừa lẩm bẩm vừa đưa tay cầm lấy cuốn sách, nhưng rút không ra, rút đến lần thứ hai mà sách vẫn không hề suy suyển.

Đoan Mộc Thúy đột nhiên sinh nghi, nhìn cuốn sách kia rồi lại nhìn Triển Chiêu.

“Triển Chiêu, ngài đã tỉnh từ nãy rồi đúng không?”

Triển Chiêu chẳng nhúc nhích, khóe miệng lại gợn lên một độ cong khó phát hiện.

Đoan Mộc Thúy tức đến nghiến răng: “Còn giả vờ cái gì? Có tin ta làm ngài cả đời này không tỉnh được nữa hay không?”

Đối mặt với sự đe dọa này, Triển đại nhân trước nay luôn không lo không sợ vẫn yên ổn say giấc nồng.

Đoan Mộc Thúy nghiến răng nghiến lợi, nghĩ dứt khoát thà là không làm, một khi đã làm thì phải làm đến cùng, bèn đạp mạnh một cú về phía chiếc ghế tròn mà Triển Chiêu đang ngồi.

Có những lúc phải chơi ác mới được, một cú đá này đã khiến cho Triển Chiêu phải cử động.

Chiếc ghế tròn đổ ngửa ra đánh “rầm” một tiếng, cùng với đó Triển Chiêu như diều hâu trở mình, vạt áo hơi tung lên, vững vàng đáp xuống mặt đất, thuận tay đỡ lấy tấm chăn vừa trượt từ trên người y xuống, lúc nhìn về phía Đoan Mộc Thúy chỉ cảm thấy đôi mắt sáng ngời, y cười nói: “Đẹp lắm”.

Đoan Mộc Thúy trợn mắt: “Người đẹp hay là quần áo đẹp?”

Triển Chiêu nhanh miệng đáp: “Người đẹp.”

Cuối cùng còn nói thêm một câu đầy hàm ý sâu xa: “Đoan Mộc cô nương xinh đẹp như vậy, mặc gì mà chẳng đẹp.”

Đoan Mộc Thúy lườm Triển Chiêu: “Ta biết ngay ngài sẽ nói như thế mà, Triển Chiêu, ngài đúng là một con mèo hẹp hòi, ta nói ngài mặc gì cũng đẹp, ngài không đáp trả lại ta câu đó thì trong lòng ngài lại bứt rứt khó chịu.”

Triển Chiêu ra vẻ vô tội nói: “Cũng đành chịu thôi, do mẹ dạy mà nên, khi ta còn nhỏ mẹ thường nói với ta, đối với một số người dù khó coi cũng phải khen là đẹp...”

Nói đoạn y rất tự đắc mà nhìn Đoan Mộc Thúy bị mình làm cho cứng họng, trong lòng bỗng cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Không hay rồi, sao nét mặt Đoan Mộc Thúy dịu xuống như vậy, mà nụ cười lại như chứa cả bồ dao găm?

Triển Chiêu cảm thấy da đầu nhâm nhẩm tê rần, trong trường hợp nào đó, nét mặt của Đoan Mộc Thúy như phong vũ biểu có thể đoán trước tình hình, như lúc này đây, rõ ràng thể hiện rằng nàng muốn lật bại thành thắng, xoay chuyển Càn Khôn.

Quả nhiên, lời Đoan Mộc Thúy nói ra làm người ta phải giật mình: “Triển Chiêu, đó là mẹ ngài nói ư, rõ ràng là mẹ ta nói cơ mà, mẹ ta thành mẹ ngài từ bao giờ thế? Lẽ nào ngài muốn gọi mẹ ta là mẹ? Nhưng mẹ ta không sinh ra người con trai nào như ngài, trừ phi ngài làm con rể của mẹ ta, nếu như thế thì trước hết phải hỏi xem ta có đồng ý hay không đã.”

Đoan Mộc Thúy nói liền một lèo, mẹ ngài mẹ ta quanh co vô cùng, nàng cứ thế tằng tằng tuôn ra cả tràng dài, từng câu từng chữ lưu loát rõ ràng, không để thời gian dừng lại lấy hơi.

Mới đầu Triển Chiêu hơi ngây người ra, đến khi phản ứng lại được thì mặt lúc đỏ lúc trắng, mở miệng ra rồi lại khép vào, cuối cùng cũng cảm nhận được câu “Binh bại như núi lở” một cách sâu sắc.

Cũng may Đoan Mộc Thúy xuất thân võ tướng, hiểu rất rõ đạo lý địch cùng đường thì chớ có truy đuổi, vì vậy nàng cười hì hì lảng sang chuyện khác: “Triển Chiêu, ngài tỉnh từ khi nào thế?”

“Là một người học võ, nếu bên cạnh có người mà không phát hiện ra thì vô dụng quá rồi” vừa nói y vừa đặt tấm chăn vắt trên tay xuống giường, “Còn cô thì sao, lúc nãy cô ngồi bên bàn lẩm bà lẩm bẩm lâu như thế, rốt cuộc là làm cái gì vậy?”

“Đương nhiên là niệm lại chú ngữ Thượng giới rồi, Đoan Mộc Thúy nói như thật, “Sắp tới phải đấu với Ôn Cô Vĩ Ngư, cần mài gươm trước khi ra trận chứ, dù không sắc bén cũng phải sáng bóng mới được.

“Nửa đêm nửa hôm cô chạy đến phòng ta, niệm chú ngữ Thượng giới với ta ư?” Triển Chiêu không tin.

“Người khác đều đi ngủ hết rồi, chỉ có phòng ngài là còn sáng đèn thôi, Đoan Mộc Thúy nói đúng lý hợp tình, “Ngài ngủ như chết ấy, đốt nến như thế thì lãng phí quá nên ta mới đến dùng, có gì kỳ lạ đâu?”

Câu này...

Rõ ràng là có đầy sơ hở, nhưng suy đi nghĩ lại cũng không có gì để phản bác, có lẽ Đoan Mộc Thúy thực sự có ý thức chia sẻ tài nguyên cũng nên.

Thấy Triển Chiêu vẫn còn nghi ngờ, Đoan Mộc Thúy tung chiêu hiểm: “Triển Chiêu, chắc ngài không nghĩ bản thân trông đẹp mã, nhìn đến mê mẩn nên không nỡ rời đi đấy chứ?”

Chiêu cao minh nhất trong bộ môn nói dối lừa người không phải là ba hoa chích chòe khua môi múa mép suốt ngày, mà phải như Đoan Mộc cô nương chơi chiêu cao hơn: Ba câu giả kèm một câu thật, giả bảo là thật, thật cũng là giả, khi nói dối vẻ mặt phải chân thật, khi nói thật nét mặt phải giả dối, thật thật giả giả, khó phân biệt thật giả, cuối cùng muốn nó thật thì là thật, muốn nó giả thì là giả.

Triển Chiêu cười bất đắc dĩ: “Xem ra đêm nay tâm trạng cô không tệ, khiến cho ý chí chiến đấu cũng hăng hái hơn hẳn, mồm miệng càng thêm linh hoạt, ta nên tránh chọc phải ổ kiến lửa đi thôi.”

Nói đoạn y lại như nghĩ đến chuyện gì, bèn lấy từ bên gối ra một bức tranh đưa cho Đoan Mộc Thúy: “Công Tôn tiên sinh mới vẽ lại hình tiên đế, giờ giao cho cô để đi báo mộng.”

Đoan Mộc Thúy sửng sốt, vừa rồi nàng mải đấu võ mồm với Triển Chiêu xem ai thắng, trong lòng cảm thấy dương dương đắc ý, nhất thời quên mất việc chính, lúc này nghe Triển Chiêu nói vậy liền sực nhớ tới chuyện Ôn Cô Vĩ Ngư, lòng cũng chùng xuống theo, nét vui vẻ thoải mái trên khuôn mặt cũng bớt đi nhiều, nàng nhận lấy bức tranh, mở ra xem qua rồi hỏi: “Công Tôn tiên sinh từng gặp cha của hoàng đế sao? Vẽ có giống không?”

Triển Chiêu lắc đầu đáp: “Nghe tiên sinh nói ông ấy chưa từng gặp. Bức tranh này là dựa vào lời mô tả của người từng ở trong cung mà vẽ ra, hẳn cũng giống đến tám phần.”

Đoan Mộc Thúy thở dài nói: “Dù sao cũng là giả cả thôi, chỉ cần có thể dọa cho hoàng đế một trận là được rồi.”

Nói rồi nàng đưa một ngón tay ra, chầm chậm di chuyển theo hình Chân Tông trên bức tranh, đôi môi mấp máy, không biết là đang niệm chú ngữ gì, cuối cùng búng tay về phía bức tranh và nói nhỏ: “Đi đến chỗ hoàng nhi của ngươi nói cho ra nhẽ, phải mau chóng giải vây cho Tuyên Thành.”

Lời còn chưa nói xong, bức tranh kia tản ra như tro bụi, sau đó chảy xuống thành hình người, trông nhang nhác như đang mặc hoàng bào đỏ thẫm, đội mũ thông thiên, chưa kịp nhìn rõ thì hình người kia đã phiêu diêu lay động, xuyên tường mà đi.

Cách này cũng không hao tâm tổn sức, thế nhưng Đoan Mộc Thúy lại thấy hơi buồn bực, cảm xúc lúc trước về nhân gian minh đạo lại ùa về, nàng ngẩn ngơ hồi lâu, sau đó cầm cuốn sách nằm trên bàn lên, tiện tay lật ra thấy đó là một quyển Sử ký - Chu bản ký rách nát.

Trong tâm trí Đoan Mộc Thúy chợt lóe lên một ý nghĩ, mà ngay lúc này lại khó có thể nói rõ, Triển Chiêu ở bên cạnh bỗng cất lời: “Lúc tối nghe Công Tôn tiên sinh nói cô xuất thân từ Tây Kỳ, ta không hiểu biết lắm về chuyện thời Thương Chu, nên mới nhờ Lý chưởng quỹ tìm cuốn sách này để xem thử.”

Đoan Mộc Thúy thuận miệng “ừm” một tiếng, chỉ cảm thấy tận đáy lòng đã có sẵn đáp án, nhưng lại không kịp bắt lấy, khó tránh cảm thấy sốt ruột, thầm nghĩ: Rốt cuộc là cái gì, là cái gì vậy nhỉ?

Triển Chiêu thấy Đoan Mộc Thúy không đáp lại mỉm cười nói tiếp: “Chuyện năm xưa ít nhiều vẫn có điển tịch ghi lại, nếu không người thời nay làm sao biết được.”

Nói chưa hết câu đã nghe Đoan Mộc Thúy hô lên: “Ta hiểu rồi! Chẳng trách Ôn Cô Vĩ Ngư có thể mở ra nhân gian minh đạo, hắn ở Doanh Châu trông giữ điển tịch thượng cổ, suốt ngày ngồi ôm sách một mình, có cái gì mà hắn không biết?”

Nghĩ đến đây mọi bế tắc đều được khơi thông, những chuyện lúc trước nghĩ không ra, bây giờ như xuân về tan băng, từng chút từng chút tiêu tan, trôi nổi trong tâm trí.

Triển Chiêu nhẹ nhàng nói: “Đoan Mộc, cô đã nhiều lần nhắc tới nhân gian minh đạo, rốt cuộc đó là nơi nào?”

Đoan Mộc Thúy lúc này mới nhận ra Triển Chiêu hoàn toàn không biết gì về nhân gian minh đạo, nàng hơi lưỡng lự rồi cũng nói qua một chút về nhân gian minh đạo, Triển Chiêu lắng nghe thật kỹ, cuối cùng y hỏi: “Như cô vừa nói, Nữ Oa nương nương ‘moi tim móc mật làm đuốc lấy ánh sáng’, nhất định phải làm như thế mới tìm được minh đạo ư?”

Đoan Mộc Thúy cười đáp: “Cái nơi minh đạo này quả thật rất kỳ quái, rõ ràng là chỗ trú chân cho lũ xấu xa, hội tụ đủ lệ khí âm tà gian ác khắp thiên hạ không đâu sánh bằng, thế mà lại không màu không mùi không hình, ngay cả khi nó ở sát bên cạnh thì cũng chẳng thể phát hiện ra, chỉ khi dùng thần quang chiếu sáng thì mới có thể bắt nó hiện hình, vì vậy Thượng cổ mới có câu: Muốn vào minh đạo thì phải khiến nó xuất hiện. Nếu không thể khiến minh đạo hiện hình thì dù có bản lĩnh lớn đến đâu cũng chỉ là tìm kiếm trong vô vọng, ngay cả bên rìa minh đạo cũng không chạm tới được.”

Triển Chiêu khe khẽ thở dài: “Ta không hỏi vấn đề này, ta muốn hỏi cô rằng nhất định phải học theo Nữ Oa nương nương moi tim móc mật thì mới có thể khiến minh đạo hiện hình ư?”

Đoan Mộc Thúy vừa nghĩ đã đoán được dụng ý của Triển Chiêu, nàng cười nói: “Triển Chiêu, ngài sợ ta moi tim nhỏ máu đánh đổi tính mạng sao?”

Nói rồi nàng đưa tay xuống trước bụng làm động tác như cắt một đao, đầu nghiêng đi, hai mắt nhắm lại, lưỡi thè ra ngoài, đang định hô lên một tiếng “Ta chết đây” thì chợt thấy sự quan tâm trong ánh mắt của Triển Chiêu, lòng bỗng cảm thấy ấm áp, nàng bèn thu tư thế kỳ quái lại, ngồi thẳng người mà nói: “Làm sao ta có thể ngu dại đến mức chưa vào được minh đạo đã hy sinh thân mình chứ? Tuy rằng Nữ Oa nương nương thần lực khôn cùng, nhưng dù sao người cũng là thần tiên từ thời xa xưa, về sau thần tiên nghĩ ra rất nhiều cách tiết kiệm sức lực, không cần dùng cách mọi tim nhỏ máu phiền phức như thế đâu.”

Triển Chiêu lúc này mới yên lòng: “Vậy cô dùng cách nào để khiến minh đạo hiện hình?”

“Chỉ cần lấy được tia sáng sáng nhất trời đất”, trong mắt Đoan Mộc Thúy lóe lên vẻ ranh mãnh, “Triển Chiêu, ta đố ngài biết tia sáng đó là gì?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »