Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5571 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56
Image

Suy nghĩ như vậy khiến tâm trạng từ từ bình tĩnh trở lại, nàng thở dài một tiếng rồi mới đứng dậy.

Sau khi mặc đồ trong xong xuôi, nàng giơ chiếc áo ngoài màu trắng của mình lên, thấy đúng là quá bẩn nên cũng đành bỏ áo xuống, đi tới chỗ bọc quần áo mới được để ở một góc rồi mở ra.

Nàng lật xem một lượt, có ba bộ quần áo và một chiếc áo choàng lông cáo, tất cả đều làm từ vải vóc thượng hạng, Đoan Mộc Thúy chọn một bộ màu trắng có in hoa chìm rồi mặc vào, bên ngoài khoác thêm một tấm áo màu tím nhạt viền bạc, sau đó quấn thêm một chiếc thắt lưng gấm nạm ngọc rộng bằng bàn tay quanh eo, bước tới trước gương đồng ngắm thử.

Lúc trước nàng ở Doanh Châu vẫn luôn mặc thiên y do tiên nữ Thượng giới dệt ra, trong Yêu quái lục - Quách hàn có viết “Thiên y vốn dĩ chẳng phải do may vá mà nên” , hậu nhân gọi là “Thiên y không thấy vết chỉ khâu”, vì vậy nàng không khỏi cảm thấy mới lạ khi lần đầu tiên mặc lên bộ quần áo với đường may tinh xảo thế này, huống chi quần áo thời Tống rất khác biệt với quần áo cuối thời Thương, chúng tinh tế, lịch sự, tao nhã hơn, trên cánh tay còn khoác thêm một dải lụa mềm, trông thêm phần duyên dáng, càng nhìn kỹ càng thấy vừa mắt.

Đoan Mộc Thúy cảm thấy vui vẻ, nàng thầm nghĩ: Ta nói Triển Chiêu không biết chọn quần áo đúng là oan cho y rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại một hồi nàng lại cho rằng: Mặc quần áo lên mà đẹp thì phải do người đẹp quần áo cũng đẹp, quần áo đẹp là do thợ may người ta có tay nghề tốt, người đẹp quá nửa là do công của mẹ, còn lại là do bản thân cố gắng, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến Triển Chiêu.

☆ ☆ ☆

Nàng đi ra tới cửa, xung quanh tĩnh lặng như tờ, nàng tự nhủ lúc này cũng đã muộn, những người khác hẳn đã ngủ hết rồi.

Khi đi qua phòng của Triển Chiêu, chợt nàng liếc thấy dưới khe cửa lộ ra một tia sáng vàng nhàn nhạt, trong lòng không khỏi tò mò: Triển Chiêu vẫn chưa ngủ sao?

Nghĩ đoạn nàng bỗng muốn bước tới gõ cửa, tay vừa kề đến cửa lại rụt về, một ý nghĩ lóe lên, đáy mắt lộ ra ý cười ranh mãnh, nàng đưa tay bắt chú quyết xuyên tường, định bụng vào dọa Triển Chiêu một phen.

Nào ngờ vừa xuyên qua cửa vào phòng không nghe được tiếng hô kinh ngạc, đưa mắt nhìn thì thấy Triển Chiêu tuy có ở trong phòng nhưng đang ngồi bên cạnh bàn gối đầu lên cánh tay, chắc hẳn đã ngủ say, tay kia của y gác lên bàn, trong tay còn đang cầm một cuốn sách.

Đoan Mộc Thúy thầm thở dài, do dọa người không thành như đã tưởng nên khó tránh khỏi cảm thấy chán nản, nàng nghĩ bụng: Làm gì có ai như vậy, muốn ngủ thì lên giường mà ngủ cho tử tế, vừa giả bộ văn vẻ chong đèn đọc sách lại vừa vùi đầu ngủ, hại ta lao tâm khổ tứ phí công xuyên tường.

Ôm một bụng tức tối, nàng xoay người toan rời đi, rồi lại nghĩ đến chuyện gì đó, nàng đưa tay phủi phủi áo của Triển Chiêu, không khỏi nhíu mày: Trời lạnh thế này mà mặc phong phanh quá, trông cũng chẳng hiểu có gì hay.

Thật ra quần áo Triển Chiêu mặc trên người cũng không phải quá mỏng manh, chẳng qua trời vào đông ban đêm lạnh giá, nếu cứ mặc như ban ngày thì đến tối lại có vẻ không đủ ấm.

Đoan Mộc Thúy quan sát xung quanh một vòng, khi nhìn thấy chăn trên giường vẫn được gấp gọn gàng ngăn nắp, bờ môi không giấu được nụ cười, nàng đưa tay chỉ về cái chăn, rồi lại chỉ về phía Triển Chiêu, tiếp đó hai cánh tay hơi vòng vào, làm tư thế như đang ôm.

Kể cũng lạ, sau khi nàng làm động tác đó, tấm chăn kia thật sự từ từ xòe ra, sau đó chùng chì bay về phía Triển Chiêu, bốn góc hơi chụm lại, trùm lên người y.

Đoan Mộc Thúy còn sợ chưa đủ, nghĩ thường ngày khoác áo cũng chỉ che hờ hững bên ngoài, chỗ chưa che được còn rất nhiều, đích thực chẳng ấm hơn là bao, vì thế liền tiếp tục đưa tay chỉ trỏ khua tới khua lui, khiến cho cái chăn kia dịch chuyển ôm sát vào thân thể, cho đến khi nhìn Triển Chiêu giống như một đứa trẻ sơ sinh được quấn trong bọc tã thì mới vừa lòng.

Lúc ấy ánh nến uyển chuyển mềm mại, nàng liếc mắt nhìn, thấy đôi mày kiếm của Triển Chiêu hơi thả lỏng, mũi cao như cột ngọc, môi đỏ như son, đường nét khuôn mặt cương nghị mà chẳng kém phần tuấn mỹ. Trong lòng Đoan Mộc Thúy chợt nghĩ: Không ngờ Triển Chiêu lại đẹp đến vậy.

Nghĩ thế rồi nàng lại không muốn rời đi nữa, bèn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Triển Chiêu, lấy tay chống cằm, nhìn Triển Chiêu không rời mắt, đôi mắt đẹp khẽ động, hàng mi dài và mảnh như một chiếc quạt nhỏ chớp lên chớp xuống.

Mọi người đừng tưởng rằng Đoan Mộc Thúy bị vẻ đẹp bỗng nhiên tuôn trào vào lúc nửa đêm của Triển Chiêu làm cho ngẩn ngơ đến không thể cất bước rời đi, bạn nghĩ nhầm rồi, nhầm to là đằng khác, lúc này nàng còn đang bận lo việc khác.

Bởi lẽ nàng đột nhiên nghĩ rằng: Sợi tơ hồng của Triển Chiêu đã bị cởi bỏ, giờ phải tìm cho y một cô nương như thế nào mới được đây?

Trước kia nàng không nghĩ là việc khó, chỉ cần tìm một cô gái con nhà lành là được, bây giờ vấn đề trở nên phức tạp, Triển Chiêu trông đẹp thế này thì cũng phải ghép với một cô gái nhan sắc hơn người chứ đúng không?

Lại nghĩ sâu xa thêm, nhan sắc hơn người cũng chưa đủ, tính tình dù sao cũng phải hiền hòa một chút mới được, chứ nếu chanh chua, xét nét thì dẫu có là Tây Thi hay Dương Ngọc Hoàn thì cũng không thể chấp nhận.

Rồi còn tính đến gia thế, gia thế quá tốt cũng phải cân nhắc trước sau, chỉ sợ cô nương kia ỷ vào nhà mẹ đẻ có quyền có thế mà lấn lướt Triển Chiêu, chuyện này vô cùng không ổn. Hơn nữa cô nương này có biết võ công hay không? Tốt nhất là biết một chút, nếu không thì Triển Chiêu sẽ phải chăm lo nhiều, suy cho cùng cũng chẳng phải là việc dễ chịu gì.

Tài nấu nướng cũng không được quá tệ, Triển Chiêu thường ra ngoài phá án, dãi nắng dầm mưa biết bao vất vả, mang tấm thân mệt mỏi về nhà lại phải ăn dưa muối với bánh cao lương, thử hỏi lòng người có chua xót hay chăng? À đúng rồi, tài may vá cũng không được kém, thường ngày khi Triển Chiêu động thủ với người ta khó tránh khỏi việc bị rách quần áo, người bên cạnh nếu biết may vá thì tốt hơn nhiều, người ta vẫn nói quần áo mới mặc được ba năm, cũ rồi mặc thêm ba năm, may vá lại được thêm ba năm nữa đấy thôi... Nếu có thể thông hiểu cầm kì thi họa thì càng tốt, tăng thêm niềm vui trong cuộc sống phu thê...

Càng nghĩ càng thấy có thêm đủ loại yêu cầu khắt khe, về sau ngay cả mấy chuyện quét dọn, trát tường, sửa đồ gỗ, đảo ngói đều mong Triển phu nhân tương lai đảm nhận, lý do là Triển Chiêu bận đi phá án, lại không tiện thuê thợ thuyền bên ngoài, nếu Triển phu nhân có thể tự mình gánh vác thì cả nhà đều vui.

Cuối cùng nghĩ lại, đem giấc mộng đối chiếu với hiện thực nàng chợt cảm thấy ảo tưởng tan thành mây khói: cô gái cái gì cũng tốt, làm gì cũng giỏi như thế thì tìm ở đâu ra, dù có tìm thần tiên cũng chẳng đủ...

Nghĩ đến đây, hứng thú xìu xuống, nàng lại tính toán một hồi, quyết định đẩy vấn đề khó khăn này cho Triển lão phu nhân.

“Làm mẹ dù sao cũng nên suy nghĩ vì con trai của mình, người lão phu nhân chọn chắc chắn không tệ đâu.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »