Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5557 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55
Image

Ba người đứng như trời trông một hồi lâu, mỗi người đều ôm nỗi lòng riêng.

Đoan Mộc Thúy là người lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Cả ngày hôm nay đã mệt lắm rồi, Công Tôn tiên sinh, chúng ta quay về đi.”

Công Tôn Sách lập tức nhớ ra hôm nay Đoan Mộc Thúy đã phải lao tâm lao lực, có lẽ đến tận lúc này vẫn chưa được uống lấy một ngụm nước, lòng thầm trách bản thân không biết để ý, ông vội nói: “Bên chỗ Lý chưởng quỹ đã chuẩn bị bữa tối, chúng ta mau về thôi.”

☆ ☆ ☆

Trong Tụ Khách Lâu quả thực đã bày sẵn một bàn cơm rượu.

Lý chưởng quỹ cũng không rõ tại sao hôm nay nhóm Công Tôn Sách lại huy động nhân lực đi đào một cái hố lớn đến thế, nhưng thấy mấy người bọn họ đi cả ngày chưa về, trong lòng ít nhiều cũng đoán được chuyện này không hề đơn giản chút nào, ông ta không thể giúp được gì khác nhưng có thể chuẩn bị một bàn cơm rượu để mời bọn họ.

Bữa cơm trôi qua trong không khí nặng nề lặng lẽ, Công Tôn Sách mấy lần định nói lại thôi, bởi ông không tìm được lời nào để khai thông cục diện bế tắc. Triển Chiêu chẳng ăn được bao nhiêu, còn Đoan Mộc Thúy thì cứ bần thần, đôi đũa cầm trong tay mà chưa hề dùng tới.

Cuối cùng Triển Chiêu không nhịn được bèn nói: “Đoan Mộc, đồ ăn không hợp khẩu vị của cô sao?”

Dường như tới lúc này Đoan Mộc Thúy mới nhận ra rằng mình đang ở bên bàn ăn, nàng liền thuận miệng đáp một tiếng rồi động đũa gắp một thứ gì đó đưa lên miệng.

Triển Chiêu khẽ than: “Đó là ớt đấy.”

Đoan Mộc Thúy ngơ ngác, thoáng nhìn lên đầu đũa rồi “ồ” một tiếng, tay hơi buông lỏng, miếng ớt xanh kia liền rơi xuống bàn, văng lên một chút dầu mỡ.

Công Tôn Sách có phần nôn nóng: “Đoan Mộc cô nương, lúc nãy hình như cô nhắc tới nhân gian minh đạo gì đó, vậy nơi ấy là... chỗ nào?”

Đoan Mộc Thúy hơi giật mình, nàng ngẩng đầu nhìn Công Tôn Sách sau đó lại mau chóng cúi đầu xuống.

“Nhân gian minh đạo, đó là...”

Đang nói nàng chợt liếc thấy lọn tóc rủ trên vai mình có dính chút đất vàng, nàng bèn vuốt hết tóc từ sau vai ra đằng trước, đưa tay chải vuốt một hồi rồi lắc đầu nói: “Bẩn quá, ta phải đi tắm đã”.

Đúng lúc này Lý chưởng quỹ đang thu dọn đồ đạc vừa bước vào, nghe vậy vội nói: “Thùng tắm đã được đặt sẵn trong phòng cho khách. Để ta đi đun nước, Đoan Mộc cô nương, bao giờ cô ăn cơm xong thì nước cũng đủ nóng, thời gian vừa kịp không sợ chậm trễ đâu.”

Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Không cần đun nước làm gì, đổ nước lạnh vào thùng tắm là được. Ta đã đốt lửa cả ngày rồi, ngại gì đun thêm một thùng nước nữa.”

Lý chưởng quỹ nghe mà chẳng hiểu gì cả, không khỏi cất tiếng khuyên can: “Đoan Mộc cô nương, trời lạnh như vậy, cô tắm bằng nước lạnh thì làm sao chịu nổi?”

Đoan Mộc Thúy cũng không quan tâm tới ông ta, nàng đứng dậy đi thẳng về phía phòng cho khách, Lý chưởng quỹ sửng sốt giây lát rồi quay sang nói với Triển Chiêu: “Triển công tử, người giang hồ... đều kỳ quái như vậy ư?”

Triển Chiêu im lặng một lúc sau đó đáp: “Ông cứ làm theo ý cô ấy là được.”

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy tắm rất lâu.

Thật ra chỉ tắm thôi thì chẳng tốn mấy thời gian, phần lớn là do nàng cứ bần thần ngâm mình trong thùng nước.

Mãi đến khi cả thùng nước đều lạnh ngắt, lạnh tới rùng mình thì nàng mới có phản ứng, rồi dùng Tam Muội Chân Hỏa làm nóng nước, sau khi nước ấm thì nàng lại ngẩn người, cứ lặp lại như thế không biết bao nhiêu lần.

Nghĩ đến khi nản lòng thoái chí, nàng tựa đầu vào vách thùng tắm, thấy sức lực trên người đều tiêu tan, cảm giác bải hoải vô lực như tảng đá ngàn cân nghiền nát chút tỉnh táo và dũng khí còn sót lại thành bột mịn.

Lại có mấy lần không biết vì lý do gì mà nàng bỗng vục đầu xuống nước, đôi mắt nóng lên cay xè, nước mắt vừa chảy ra liền bị làn nước xung quanh nuốt chửng, cho đến khi nàng không thể thở được nữa thì mới “ào” một tiếng trồi đầu lên khỏi mặt nước, tham lam hít lấy từng ngụm không khí trong phòng.

Từ đầu chí cuối, suy nghĩ trong đầu nàng hết sức hỗn loạn, có lúc trống trải có khi lại rối bời, nhưng dù là trống trải hay rối bời thì vẫn luôn có một ý nghĩ đang từng bước từng bước chiếm lấy tâm trí nàng một cách cứng rắn ngang ngược: Ôn Cô Vĩ Ngư đã đi vào nhân gian minh đạo bằng cách nào?

Hôm qua nàng còn nói với Triển Chiêu chắc như định đóng cột rằng Ôn Cô Vĩ Ngư chẳng thể trốn ở nơi đó, hôm nay lại bối rối không thôi vì lời của Hắc Bạch Vô Thường.

Lúc ấy họ nói thế nào nhỉ?

“Diêm La Điện không phải là nơi duy nhất cho vong hồn trú ngụ, lẽ nào thượng tiên quên mất nhân gian minh đạo bị Nữ Oa phong ấn từ thời thượng cổ hay sao?”

Dĩ nhiên nàng chưa từng quên, nhân gian minh đạo là thứ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ đối với các vị thần tiên Thượng giới.

Nói quen thuộc là vì nghe nhiều thành quen, nói xa lạ là do xa xôi không thể tới.

Tựa như mỗi ngày chỉ cần ngẩng đầu là có thể thấy được mặt trời, có quen thuộc không, tất nhiên là có, có hiểu biết về nó không, cũng chẳng được mấy phần.

Nhân gian minh đạo là một nơi như vậy.

Nhiều khi nàng cùng nhóm tiên nữ thân thiết bàn tán về nhân gian minh đạo một cách hào hứng, họ nói cả về thời đại to lớn song hành cùng nhân gian minh đạo.

Có lẽ với người khác, triều đại nàng từng sống đã là một câu chuyện truyền kỳ, Võ Vương phạt Trụ phượng gáy Kỳ Sơn, yêu ma quấy phá thần tiên hạ phàm; nhưng hết thảy đều không thể so sánh với thời nhân gian minh đạo xuất hiện, khi trời long đất lở, nhật nguyệt tối tăm, chấn động lòng người!

Trong Hoài Nam Tử nói như sau:

“Cộng Công tranh làm hoàng đế với Chuyên Húc, vì giận quá mà húc đổ núi Bất Chu, làm gãy cột chống trời, đứt lìa mạch đất, phá hủy bốn cực, chia lìa Cửu Châu, trời không che được muôn nơi, đất không chứa được tất thảy, lửa cháy chẳng lụi, sóng dồn không thôi, mãnh thú ăn thịt người, chim dữ vồ kẻ già yếu.

Trời buồn đất thảm, khổ đau ở ngay trước mắt, vừa lúc này Nữ Oa nương nương lên tiếng, ‘Luyện đá ngũ sắc vá trời xanh’, ‘Chặt chân rùa lớn chống bốn cực’, ngăn cơn sóng dữ, cứu dân giữa lúc gian nguy.”

Sách ở nhân gian viết như vậy, sách cổ ở Doanh Châu lại ghi chuyện huyền ảo khác.

“Cộng Công nổi giận húc núi Bất Chu, trời nghiêng về Tây Bắc, đất sụt góc Đông Nam, Diêm La Điện đổ nát, vong hồn không bước chân tới suối vàng. Đám gian ác xu nịnh tụ ở nhân gian, yêu ma quỷ quái đều về minh đạo. Nữ Oa mẹ của loài người phẫn nộ, moi tim móc mật làm đuốc lấy ánh sáng, đuốc chiếu xa hàng trăm trượng, ánh sáng chói lọi bỏng mắt, mắt thần nhìn thấu, minh đạo không thể giấu. Phong ấn muôn đời muôn kiếp.”

Giấy trắng mực đen viết rõ ràng , “Phong ấn muôn đời muôn kiếp”.

Trong suy nghĩ của Đoan Mộc Thúy, nhân gian minh đạo gần như là một truyền thuyết không có thật, tuy hay được nhắc tới nhưng sẽ không bao giờ có thể xuất hiện.

Thế rồi tới một ngày kia, nó thực sự xuất hiện.

Chẳng những xuất hiện mà giữa nó và bản thân nàng còn có quan hệ không thể tránh né.

Nếu quả thực Ôn Cô Vĩ Ngư ở trong nhân gian minh đạo, thì chắc chắn nàng cũng phải vào theo.

Đây là mối họa do thần tiên Doanh Châu khơi mào, nếu các vị thần tiên khác còn đang ngủ say, thì người đến từ Doanh Châu như nàng phải chấm dứt kiếp nạn này cho nhân gian.

Nghĩ đến đây, trong đầu nàng đột nhiên nảy ra hai cụm từ mà ngày thường ít khi dùng đến.

Thứ nhất là gia môn bất hạnh.

Thứ hai là... thanh lý môn hộ.

“Thanh lý môn hộ...” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm, mi mắt hơi rũ xuống, khóe môi chậm rãi vén lên một nụ cười bình tĩnh lạ thường, “Thanh lý môn hộ cho Doanh Châu... đúng là ta phải tự mình gánh vác.”

Những nỗi lo sợ, hồ nghi, kinh hãi, tức giận, oán trách như thủy triều chầm chậm lùi xa, để lại một bãi bùn ẩm ướt bằng phẳng dần dần ngập tràn sát khí.

Trong lúc bần thần, dường như nàng không ở trong căn phòng cho khách nhỏ hẹp đơn sơ này nữa, tầm nhìn của nàng dần trở nên rộng lớn, cảnh cờ bay phần phật, khắp nơi tràn ngập mùi máu tươi nồng đậm, che lấp hơi thở của cỏ non nảy mầm giữa ngày xuân, xa xa là thành Sùng - một thành trấn quan trọng của nhà Thương, những phiến đá đen rắn chắc xếp chồng lên nhau trên tường thành nhuốm đầy máu của tướng sĩ Tây Kỳ, hết lớp này đến lớp khác, thấm đẫm vong hồn của những tướng sĩ ra đi không nhắm mắt.

Đoan Mộc Thúy đứng ở ngoài quân trướng [1] , trong ánh mắt nhòa đi vì lệ nóng, hình ảnh thành Sùng lại hiện lên hết sức rõ ràng.

Nàng biết Thân Công Báo xúi giục thành Sùng bất ngờ làm phản, nàng cũng biết biến cố rối ren, binh tướng Tây Kỳ hao tổn vô số, nàng còn biết trong cuộc làm phản bất ngờ này, thượng phụ phải chịu nỗi đau mất đi dũng tướng.

Nhưng nàng không biết, hóa ra người mất mạng lại là người đó.

Tướng lĩnh xung quanh Tây Kỳ từ bốn phương tám hướng gấp rút tới tiếp viện, sự phẫn nộ của tướng sĩ hừng hực thấu trời, mà quân trướng của thượng phụ lại dùng dằng không phát ra quân lệnh.

Không biết là ai vung tay hô to một tiếng: “Xin đánh!”

Một tiếng hô mười người ủng hộ, rồi tới hàng trăm người, ngay sau đó khắp núi đồi tiếng hô vang như sấm rền, thành Sùng kiên cố vững chắc cũng phải rung lên rồi sụp đổ trước khí thế hùng hổ đòi nợ máu này.

Khi mặt trời lên giữa đỉnh đầu, ngoài quân trướng rốt cuộc cũng treo chiến bài.

Nàng không phải người đầu tiên động thủ, Dương Tiễn đã ra tay trước, nhanh chóng chộp được chiến bài bằng đồng thau, nhưng chỉ vừa mới chuyển người thì hắn đã bị người khác xô mạnh, lòng bàn tay trống không, chiến bài đã bị lấy mất.

Vạt chiến bào màu bạc tung bay trước mắt, không cần ngẩng đầu hắn cũng biết ai là người đoạt lấy chiến bài.

Đoan Mộc Thúy ngoảnh đầu lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ lạnh lẽo, sau đó chầm chậm giơ tay lên.

Ngón tay nhỏ dài tái nhợt hơi xanh xao nắm chặt lấy mảnh chiến bài màu xanh đen, tựa như muốn bóp vỡ chiến bài trong tay.

Nàng gằn từng chữ, câu nào cũng như rỏ máu.

“Giết phản tướng, thanh lý môn hộ cho Tây Kỳ, Đoan Mộc Thúy xin nguyện gánh vác.”

Lặng im một lát, cả vùng xung quanh vang lên tiếng hoan hô như sấm dậy, tướng sĩ dưới trướng Đoan Mộc Thúy gõ trống trận, giương kích lên trời, hò hét trợ uy cho chủ soái vừa lấy được quyền ra đánh thành Sùng.

Qua buổi trưa, tất cả đều biết người tiếp theo xuất binh đánh thành Sùng là nghĩa nữ của thượng phụ, nữ tướng Tây Kỳ - Đoan Mộc Thúy.

☆ ☆ ☆

Hai ngàn năm chậm rãi trôi qua, tiếng trống rung trời đã bị chôn vùi trong cát bụi xưa cũ, thay vào đó là tiếng đàn sáo du dương réo rắt vang vọng khắp Doanh Châu.

Những âm thanh đẹp đẽ ấy thấm qua da thịt ngấm vào xương tủy, ăn mòn lòng người, cởi bỏ áo giáp lạnh lẽo đượm mùi sắt thép, khoác lên dải lụa mỏng manh phơ phất, mười ngón tay nhỏ dài lướt trên dây đàn, bút lông thân trúc vẽ nên gấm vóc trên giấy, không còn nắm trong tay xuyên tâm liên hoa xông thẳng về phía kẻ địch.

Đột nhiên nghe tin Ôn Cô Vĩ Ngư đang ở nhân gian minh đạo, dĩ nhiên sẽ có lúng túng, sợ hãi, hoảng loạn đến nỗi rơi nước mắt, quả là trải qua nhiều năm nhàn tản, ngay cả dũng khí cùng hào khí tiêu diệt kẻ xấu trong quá khứ cũng đều chôn sâu cả rồi sao?

Chiến tướng Tây Kỳ năm xưa dũng mãnh ngoan cường nay lại thành tiên nữ nhát gan sợ bóng sợ gió, nếu thượng phụ dưới suối vàng biết được thì sẽ thở than mất mát thế nào đây?

Chẳng vì gì khác, dù chỉ vì thượng phụ cũng tuyệt đối không thể lùi về sau nửa bước.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »