Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5543 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54
Image

Đoan Mộc Thúy kịp thời nuốt nửa câu sau xuống. Quả thực nàng đã định gọi hồn phách của Nhân Tông quay về chốn cũ.

Sở dĩ nàng không nói ra, không phải vì bị câu “Sức khỏe của kim thượng không được tốt” làm khó, dù sao trong mắt nàng thì đầu óc của vị kim thượng này cũng có vấn đề, sức khỏe không tốt cũng là đương nhiên. Nàng chỉ đột nhiên nghĩ có lẽ cha hoặc ông nội của hoàng đế đã đầu thai chuyển thế từ lâu rồi, dù có lật tung địa phủ lên cũng chưa chắc tìm ra được.

“Thế…” Nàng nhíu mày suy nghĩ một hồi rồi nói: “Thế thì báo mộng đi, Công Tôn tiên sinh, ngài giúp ta vẽ một bức hình cha của hoàng đế trông thật giống vào, ta làm phép khiến cho lão cha giả này đi tìm hoàng đế các vị báo mộng, ngài thấy thế có được không?”

Lão cha giả ư? Công Tôn Sách khóc không ra nước mắt.

Ở đất Đại Tống này ai dám tạo một người cha giả để đi lừa gạt thánh thượng? Đây rành rành là tội khi quân đó.

Cách này quả là chỉ có Đoan Mộc Thúy mới nghĩ ra được.

Lại nghĩ tiếp, hình như đúng là có đôi phần... khả thi thật.

Nhưng là một nhân viên công vụ của phủ quan Đại Tống, Công Tôn Sách không nén được cảm giác ngại ngùng: Đây là hành vi biết luật vẫn phạm điển hình còn gì.

Ông nhìn Triển Chiêu với ánh mắt cầu cứu: “Triển hộ vệ?”

Triển Chiêu cố gắng lảng tránh ánh mắt của Công Tôn Sách: “Như Triển mỗ thấy... đây cũng có thể coi là một cách.”

Công Tôn Sách hít một hơi thật sâu, cõi lòng ngập tràn cay đắng: Triển hộ vệ ngày trước đúng là một đứa trẻ ngoan, mỗi khi kháng chỉ đều hối hận đến nỗi tự xin nhận tội chết. Bây giờ thì hay rồi, bị Đoan Mộc Thúy mê hoặc, ngay cả hành vi giả làm cha đại bất kính như vậy mà cũng ngầm đồng ý...

“Tiên sinh,” dường như Triển Chiêu nhìn ra được sự do dự của Công Tôn Sách, y nói một cách chân thành: “Dân chúng là thiên hạ, những việc này đều là vì người dân Tuyên Bình, dù đại nhân có biết thì ngài ấy cũng sẽ cân nhắc.”

“Hơn nữa”, y đưa mắt nhìn Đoan Mộc Thúy, ung dung nở nụ cười, “Chuyện này là do Đoan Mộc cô nương làm chủ, Đoan Mộc cô nương thần thông quảng đại đến thế, chúng ta dẫu muốn ngăn cản cũng không thể xoay chuyển được, chỉ chuốc thêm uất ức mà thôi.”

Lời này ít nhiều cũng đúng với tình hình thực tế, khiến Công Tôn Sách thấy yên lòng hơn một chút.

Nhưng Đoan Mộc Thúy lại nổi giận đùng đùng: “Triển Chiêu, ngài thật gian xảo!”

“Bây giờ cô mới biết à”, trong nụ cười của Triển Chiêu bỗng có thêm chút đắc ý, y kề sát bên tai Đoan Mộc Thúy mà nói, “Trước khi Triển mỗ vào nha môn cũng từng hành tẩu giang hồ nhiều năm, được bằng hữu giang hồ coi trọng, tặng cho ngoại hiệu Nam hiệp, lẽ nào cô cho rằng trong bằng ấy năm ta chỉ qua lại với bạch đạo hay sao?”

Chưa kịp nói dứt lời y chợt liếc thấy nụ cười đầy ẩn ý trên khuôn mặt Công Tôn Sách, y bỗng nhận ra hành động này có chút thân mật, trong lòng cảm thấy hơi ngượng ngùng nên lặng lẽ tránh sang một bên.

Đoan Mộc Thúy không nhận ra, giận dỗi nói: “Hoàng đế nhà các vị nhìn lầm rồi, ngài có chỗ nào giống mèo, rõ ràng là hồ ly, lúc báo mộng phải bảo hoàng đế sửa lại phong hào cho ngài, đổi thành Ngự Hồ Ly, Ngọc Diện Hồ Ly, Ngọc Diện Hoa Hồ Ly...”

Lần này ngay cả Công Tôn Sách cũng không nhịn cười được, liên tục xua tay nói: “Đoan Mộc cô nương, gọi Triển hộ vệ nhà chúng ta là cái gì cũng được, nhưng tuyệt đối không thể gọi là hoa hồ ly.”

“Tại sao lại không thể?” Đoan Mộc Thúy lườm Triển Chiêu, đột nhiên lại nhớ tới Tiểu Thúy, “Tiểu Thúy thích hoa lắm còn gì, Triển Chiêu, cho con bé tay cầm hoa, mặc váy hoa, dắt cái đồ hoa hồ ly nhà ngài... Thực sự là... khiến người ta khó mà chịu đựng được…”

Câu trước đang mỉa mai chọc ngoáy, câu sau cùng chợt nàng chuyển giọng nghẹn ngào, sắc mặt bỗng trở nên đau thương, nắm lấy cánh tay Triển Chiêu mà tựa đầu vào, Triển Chiêu chưa kịp phản ứng thì nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân, ngay sau đó là giọng của Hà Tam Quý: “Công Tôn tiên sinh, hôm nay tang gia bối rối, không kịp đưa tiên sinh…”

Thì ra khi ba người đang nói chuyện, Triển Chiêu và Công Tôn Sách quay lưng với cửa, chỉ có Đoan Mộc Thúy nhìn vào trong nhà, đang lúc cười nói trêu chọc nhau thì thoáng thấy bóng người mặc tang phục đi tới, nàng lập tức nhận ra nếu đứng đây đùa giỡn thì thật không phải phép, bất kính với người đã khuất, vì vậy liền vội vã thay đổi thái độ.

Triển Chiêu cùng Công Tôn Sách cũng phản ứng kịp thời, cảm thấy không ổn nên vội vàng quay lại hoàn lễ với chủ nhà, Hà Tam Quý là người hiểu lý lẽ, tuy rằng hôm nay Công Tôn Sách không kịp cứu chữa cho cha hắn, nhưng vẫn nói lời cảm ơn, sau đó mới xoay người rời đi.

Chưa đi được hai bước liền nghe Đoan Mộc Thúy lạnh lùng nói: “Đứng lại cho ta!”

Hà Tam Quý giật nảy mình, quay đầu nhìn lại, thấy Đoan Mộc Thúy chỉ tay về phía hắn: “Nói hai người các ngươi đó, cút ra đây cho ta!”

Hai... người các ngươi?

Hà Tam Quý ngơ ngác nhìn lại mình: Tuy rằng bản thân không phải hạng gầy yếu, nhưng cũng chẳng thể khiến người ta nhìn lầm thành “hai” người được...

Đang không hiểu có chuyện gì thì thấy ánh mắt của Đoan Mộc Thúy từ từ dời khỏi hắn, cuối cùng dừng lại ở một điểm trước mặt cách nàng hơn một trượng.

Xem ánh mắt thì có vẻ như nàng đang nhìn ai đó.

Nhưng rõ ràng trước mặt nàng không có gì hết!

Hà Tam Quý hoang mang.

Thế nhưng Triển Chiêu lại mỉm cười với hắn, đưa mắt ra hiệu bảo hắn đi đi.

Hà Tam Quý rất tin phục Triển Chiêu, tuy còn rất nhiều nghi vấn nhưng hắn vẫn gật đầu rời đi.

Đoan Mộc Thúy cười khẩy nói: “Dạo này chắc hai người các ngươi vất vả lắm nhỉ, nhà trước nhà sau, đầu đường cuối ngõ, hẳn phải mệt gần chết ấy chứ?”

Triển Chiêu mờ mịt khó hiểu, còn Công Tôn Sách lại thầm nghĩ: Lúc sáng Đoan Mộc cô nương nói “Hắc Bạch Vô Thường thật chăm chỉ,” chẳng lẽ hai kẻ đang đứng trước mặt nàng Hắc Bạch Vô Thường sao?

Ngẫm lại thấy cũng hợp lý, cha Hà Tam Quý vừa qua đời, tính giờ giấc thì lúc này Hắc Bạch Vô Thường vào bắt hồn cũng không có gì lạ.

Chẳng biết Hắc Bạch Vô Thường đáp lại câu gì mà Đoan Mộc Thúy cả giận nói: “Nói bậy, Tuyên Bình đã có nhiều người chết như vậy, không phải các ngươi bắt vong hồn đi thì còn ai vào đây?”

Ngừng một chút, nàng lại nói với vẻ thiếu kiên nhẫn: “Lấy sổ sinh tử ra đây cho ta xem.”

Vừa nói nàng vừa đưa tay chộp lấy một thứ gì đó, hình như là một cuốn sách dày, một tay nàng đỡ sách, tay kia lật vài trang giấy, càng xem lông mày càng cau lại, nàng ném mạnh thứ trên tay về chỗ cũ, miệng nói: “Thật quá hoang đường, trong thiên hạ trừ Diêm La Điện còn có nơi thứ hai cho vong hồn trú ngụ ư?”

Lại không biết người đối diện đáp thế nào, sắc mặt của Đoan Mộc Thúy bỗng trở nên kỳ quái, nàng bảo: “Nói tiếp đi”.

Một lát sau, nhịp thở của Đoan Mộc Thúy gấp gáp hẳn lên, đôi mày chau lại đầy vẻ lo lắng, mấy lần muốn nói lại thôi, bàn tay lúc nắm lúc buông, vô thức đan chặt vào nhau.

Cuối cùng, Triển Chiêu nghe thấy Đoan Mộc Thúy thì thầm: “Nếu thế thì chỉ còn mỗi nhân gian minh đạo thôi sao?”

☆ ☆ ☆

Nhân gian minh đạo, trong một ngày một đêm mà Triển Chiêu đã nghe cái tên này đến hai lần.

Những vong hồn mất tích của Tuyên Bình chắc đã tới nhân gian minh đạo.

Vậy thì Ôn Cô Vĩ Ngư hẳn cũng đang ở đó.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »