Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5514 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53
Image

Không biết qua bao lâu, trong cơn mê Đoan Mộc Thúy nghe thấy Triển Chiêu thì thào gọi tên mình, nàng mở mắt ra nhìn, thấy Triển Chiêu nói nhỏ: “Đoan Mộc, đã đến lúc phải đi rồi.”

Đoan Mộc Thúy vô thức “ừm” một tiếng.

“Ừm” thì “ừm”, mí mắt lại không kìm được mà khép lại.

Triển Chiêu bất đắc dĩ, đành phải đưa tay vỗ nàng mấy cái: “Đoan Mộc, chúng ta phải đi rồi.”

Bị vỗ mấy lần như vậy, Đoan Mộc Thúy không chịu đựng được nữa, đứng phắt dậy, trừng mắt lườm Triển Chiêu một cái, miệng lẩm bẩm nói gì đó.

Triển Chiêu loáng thoáng nghe được mấy chữ “Bao đại nhân... trảm”, nghe là biết chẳng phải lời gì hay nên y cũng không hỏi kỹ.

Bước ra tới cửa, mới đi được vài bước thì Đoan Mộc Thúy “ây da” một tiếng lấy lại tinh thần, nàng la lên: “Bảo đi mua quần áo cơ mà?”

Triển Chiêu không đáp, đưa bọc vải trong tay tới cho nàng.

“Ngài chọn sao?” Đoan Mộc Thúy tỏ vẻ chán nản, “Để ta xem thử nào…”

Đang nói thì người phụ việc của hiệu quần áo đi ra đóng cửa, gã tươi cười nói với Đoan Mộc Thúy: “Cô nương, vị công tử này xem xét rất kỹ, ngay phần eo lưng cũng bảo chúng ta sửa lại”.

Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ, nhìn Triển Chiêu rồi nói: “Sao ngài lại biết... À đúng rồi, ngài từng ôm ta mà.”

Lời vừa nói ra, miệng gã phụ việc đã há to đến nỗi có thể nhét vừa bốn, năm quả trứng gà, nhưng gã phản ứng cũng rất nhanh, còn nở một nụ cười xấu xa đầy thấu hiểu với Triển Chiêu.

Lẽ ra gã muốn cười lâu hơn một chút, nhưng ánh mắt của đối phương đột nhiên trở nên sắc bén và không hề khách khí.

Vì thế gã phụ việc rất biết điều mà lui vào trong.

Dường như cùng lúc đó Đoan Mộc Thúy mới ý thức được lời nói của mình không được hay cho lắm, ít nhất là ở Đại Tống lễ giáo nghiêm cẩn thì không nên nói những lời như vậy.

“À thì.” Đoan Mộc Thúy trộm đánh giá sắc mặt của Triển Chiêu, “Ta sai rồi, ta bảo đảm sẽ không có lần sau... Thật đấy, ta thề.”

Giọng điệu và nét mặt đều rất chân thành.

Triển Chiêu nghiêm mặt ngắt lời nàng: “Ta không sợ người ta dèm pha.”

“Đúng rồi ha.” Đoan Mộc Thúy là điển hình của kiểu người được đằng chân lân đằng đầu, “Cũng chẳng phải là việc không thể nói với ai…”

Đáp lại nàng là ánh mắt nặng nề sắc như dao của Triển Chiêu.

Đoan Mộc Thúy lập tức cúi đầu xuống.

Đồng thời trách thầm: Khó chiều quá đi mất...

May mà lúc này có tình huống bất ngờ xuất hiện khiến Triển Chiêu phân tâm.

Từ một căn nhà bên đường bỗng vang lên tiếng khóc thống thiết bị thương không dứt.

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu cùng Đoan Mộc Thúy liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng đi tới ngôi nhà đang phát ra tiếng khóc, chưa kịp tới gần thì từ trong khung cửa tối om có một người trông đầy mệt mỏi bước ra, không ngờ đó lại là Công Tôn Sách.

Triển Chiêu sửng sốt, lập tức nhớ ra: “Tiên sinh, chẳng lẽ cha của Hà huynh đệ...”

Công Tôn Sách gật đầu, tiếng thở dài càng thêm nặng nề: “Lúc ta đến thì đã muộn rồi, ông lão ra đi quá nhanh... Bây giờ người thân đều có mặt ở đây, theo tập tục của Tuyên Bình, lúc trời xẩm tối cả gia đình phải khóc tang…”

Lòng Triển Chiêu chợt chùng xuống, trên mặt lộ vẻ thương tiếc, Đoan Mộc Thúy băn khoăn nhìn Triển Chiêu và Công Tôn Sách, ngập ngừng nói: “Có phải... là do bệnh dịch không?”

Triển Chiêu lắc đầu: “Là trúng gió.”

Đoan Mộc Thúy khẽ ồ một tiếng, lát sau mới nói: “Sinh, lão, bệnh, tử là kiếp số mà ai cũng phải trải qua, không thể tránh né, phải nhìn thoáng ra mới được.”

Trong lòng Công Tôn Sách chấn động, ông thấy những lời này của Đoan Mộc Thúy nghe có vẻ là thuận miệng nói ra, nhưng lại có cảm giác rất thấu hiểu sự đời. Lão, bệnh, tử dĩ nhiên là trở ngại của đời người, nhưng ít thấy ai coi ‘sinh’ cũng là kiếp số. Nghĩ đến vô số vụ án oan mà phủ Khai Phong từng giải quyết, những khổ chủ phải sống với tổn thương chồng chất, hay như dân chúng huyện Tuyên Bình lúc này đang nơm nớp lo sợ, chẳng có lấy một ngày yên ổn, ông không khỏi chạnh lòng: Sống, không chỉ là một trách nhiệm khó khăn khiến người ta phải nỗ lực hết sức để vượt qua mọi trở ngại, mà đôi khi sống còn khó hơn cả chết.

Triển Chiêu thấy Công Tôn Sách ủ dột, biết trong lòng ông đang chất chứa nỗi buồn thì cũng có tâm muốn khuyên nhủ, y suy nghĩ một chút rồi nói: “Công Tôn tiên sinh, Đoan Mộc đã tiêu trừ hết bệnh dịch trong thành. Ta nghĩ bệnh dịch sẽ không lây lan nữa, còn những người đã ngã bệnh thì chỉ cần được đại phu khám chữa là sẽ sớm khỏe thôi.”

Công Tôn Sách vui vẻ nói: “Thật sao?”

Nhưng rồi ông lại như nhớ đến điều gì đó, lắc đầu cười chua xót: “Bàng thái sư đã dựng rào chắn bên ngoài thành Tuyên Bình, mười hai ngự y đi theo đều bị giữ chân ở ngoài thành... Các vị ấy y thuật cao siêu, nếu có bọn họ y giúp đỡ thì lo gì không thể dập dịch trong thành Tuyên Bình? Nhưng... cho dù dịch bệnh đã bị tiêu trừ, thì theo tính cách của Bàng thái sư, liệu ông ta có cam tâm tình nguyện dẹp bỏ rào chắn quanh thành Tuyên Bình không? Bây giờ mới hết Tết, bá tánh thường dân còn có cơm ăn áo mặc đủ đầy, nhưng nếu tiếp tục như thế này thì lấy đâu ra cái bỏ bụng?”

“Bàng thái sư?” Đoan Mộc Thúy nhíu mày, “Ông ta lập rào chắn quanh thành ư? Thảo nào hôm đó khi vào thành ta bị một đám người đuổi đánh, thì ra là do ông ta giở trò. Ông ta có nghe lời hoàng đế không? Bảo hoàng đế kêu ông ta lui quân là được.”

Triển Chiêu cười bất đắc dĩ, Công Tôn Sách thở dài: “Đoan Mộc cô nương, chính đương kim thánh thượng đã hạ lệnh cho ông ta bao vây thành Tuyên Bình.”

“Đầu óc của cái vị hoàng đế này sao lại giống cha hắn đến thế chứ,” Đoan Mộc Thúy tức giận, “Cha hắn gây ra vụ Tấn Dương, hắn liền noi theo quậy thêm một vụ Tuyên Bình, cha con nhà đó bày đủ trò làm khổ ta, nghĩ ta rảnh lắm đúng không? Thượng bất chính hạ tắc loạn”

Triển Chiêu cứng họng, Công Tôn Sách cạn lời.

Thượng bất chính hạ tắc loạn, chỉ một câu đã đem mấy người đứng đầu thiên hạ trong mấy chục năm gần đây ra mắng tơi bời khói lửa.

Mà kẻ đầu têu thì xem chừng không định cân nhắc lại lời nói của mình, nghĩ một hồi trong đầu lại nảy ra ý xấu: “Bảo cha của hoàng đế nói với hoàng đế nhà các vị, đừng có làm khó dễ Tuyên Bình nữa.”

Công Tôn Sách hắng giọng, có lòng tốt nhắc nhở Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc cô nương, tiên đế đã băng hà rồi.”

Triển Chiêu sợ Đoan Mộc Thúy lại làm phép lôi quỷ hồn của tiên đế lên để trách cứ kim thượng, bèn nói đế thêm một câu: “Sức khỏe của kim thượng không được tốt, không chịu nổi kinh hoảng đâu.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »