_khaiphongchiquai005.jpg)
Gà gáy ba lần, trời dần bừng sáng, cửa phòng Công Tôn Sách mở ra — —
Ông đang định hít thở không khí trong lành, hân hoan đón chào một ngày mới, chẳng ngờ lại đón được một đôi nam nữ trông như đi chạy nạn.
Chẳng trách có người nói rằng, cuộc sống là một chuỗi những việc nằm ngoài dự tính.
☆ ☆ ☆
Sau khoảng một phần tư nén nhang, Công Tôn Sách thong thả bưng một chén trà nóng, vừa thưởng trà vừa nghe Triển Chiêu kể về chuyện xảy ra ở minh đạo.
Nghe tới đoạn phải trầm trồ chậc lưỡi thì Đoan Mộc Thúy vừa rửa mặt chải đầu chỉnh trang xong xuôi từ trên lầu đi xuống, nàng hỏi: “Triển Chiêu, ngài kể đến đâu rồi?”
Công Tôn Sách ân cần hỏi thăm với đầy vẻ quan tâm: “Đoan Mộc cô nương, nghe nói cô bị thương phải không?”
“Cánh tay ấy à?” Đoan Mộc Thúy giơ cánh tay lên, Công Tôn Sách chưa kịp phản ứng thì nàng đã vung tay quơ trái quơ phải: “Đã khỏe rồi, vác một ngàn tám trăm cân cũng không thành vấn đề.”
Triển Chiêu hắng giọng giải thích thêm: “Sau khi ánh bình minh hiện ra, pháp lực của cô ấy được khôi phục, cánh tay cũng tự lành lại.”
Công Tôn Sách nhất thời nghẹn lời: Chuyện nghe chưa đủ, sự quan tâm của mình thành lạc hậu mất rồi.
“Dù sao chăng nữa chuyến đi đến minh đạo này thực sự rất nguy hiểm - may mà có Triển hộ vệ ở bên.” Công Tôn Sách cảm thấy không thể bỏ qua công lao của Triển Chiêu.
“Nói vậy cũng đúng” Đoan Mộc Thúy ngẫm nghĩ rồi đưa ra ý kiến cá nhân, “Triển Chiêu, lần sau khi cứu ta ngài có thể đừng ném ta tới lui như ném quả cầu được không, lục phủ ngũ tạng của ta suýt nữa thì văng cả ra ngoài.”
“Còn ném tới ném lui nữa ư?” Công Tôn Sách tò mò.
“Cũng không phải.” Đoan Mộc Thúy chịu ơn cứu mạng của người ta, vốn dĩ định nín nhịn không nhắc tới nữa, nhưng nghe Công Tôn Sách hỏi vậy nàng vẫn không kìm được phải kể khổ một phen, “Thường ngày Triển Chiêu vẫn cứu người như thế sao?”
“Đương nhiên là không phải, Công Tôn Sách quả quyết phủ nhận, “Quăng người ta tới lui như thế còn ra thể thống gì nữa? Huống chi cô còn là một cô nương, càng không thể làm vậy.”
Triển Chiêu thầm than khổ.
Đoan Mộc Thúy trợn tròn mắt: “Ý của tiên sinh là Triển Chiêu chỉ nhằm vào ta sao?”
“Đúng vậy!” Vẻ mặt Công Tôn Sách cực kỳ nghiêm túc, “Đoan Mộc cô nương, lẽ nào cô không nhận ra Triển hộ vệ ôm lòng oán hận đối với cô?”
Triển Chiêu nghiến răng: Đây rõ ràng là châm ngòi ly gián...
“Vì sao lại ôm lòng oán hận đối với ta?” Đoan Mộc Thúy ấm ức, “Ta chưa từng làm gì đắc tội ngài ấy.”
“Chẳng lẽ cô quên mất lúc đầu chính cô nhốt y trong kết giới ư?” Công Tôn Sách chỉ rõ bến mê cho Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy vỡ lẽ, sau một lúc lâu mới nhìn Triển Chiêu bằng ánh mắt trách cứ: “Chẳng trách lúc ở trong minh đạo ta mượn ngài cái gối mà ngài cứ gạt đi, còn nói cái gì mà không hợp lễ giáo, hóa ra là lấy việc công báo thù riêng”
“Mượn cái gối sao?”
“Đúng vậy... Khi ta bị thương cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ muốn dựa vào ngài ấy một lát... Thế mà Triển Chiêu cứ không chịu”. Đoan Mộc Thúy ậm ừ.
“Vậy thì lại càng không đúng”, Công Tôn Sách giảng đạo lý, “Trước đây Triển hộ về đi phá án đã từng cứu không ít tiểu thư quan gia, y đã bao giờ từ chối không cho người ta dựa vào đâu?”
“Công Tôn tiên sinh!” Cuối cùng Triển Chiêu không kìm nén được nữa.
Công Tôn Sách đang trong tâm trạng vui vẻ, ông liếc Triển Chiêu với ánh mắt đầy đắc ý: Tuy rằng đâm bị thóc chọc bị gạo không phải hành vi của người quân tử, nhưng thỉnh thoảng xúi bẩy mấy câu quả là thấy vui không thể tả.
Công Tôn Sách vừa mới yên lặng được một chút thì Đoan Mộc Thúy lại thở dài, còn cố ý thở dài ngao ngán chán chường khiến cho Triển Chiêu không thể nhịn nổi.
“Cô có muốn bàn chuyện minh đạo với Công Tôn tiên sinh nữa không?”
Vì vậy đề tài lại quay về đường ngay lẽ phải.
☆ ☆ ☆
Đoan Mộc Thúy chỉ tay lên không trung vạch vẽ mấy nét để kể rõ nguồn cơn ở minh đạo cho Công Tôn Sách nghe.
“Chỗ này là vòm đỉnh, minh đạo đi tới đây thì chia làm ba lối, tiên sinh nhìn vào có hiểu được không?”
Trong lúc nàng vạch vẽ, cấu trúc của minh đạo đã ẩn hiện giữa không trung, chỗ nào là đỉnh, chỗ nào rẽ nhánh đều rất rành mạch, vừa xem đã hiểu được ngay.
Triển Chiêu khẽ thở dài một hơi: Cảnh vật trước mắt trông quá giống, trong khoảnh khắc có ảo giác như lại vào trong minh đạo.
“Lối rẽ bên phải là nơi giam giữ những vong hồn của Tuyên Bình, ta từng tận mắt thấy Tạc Xỉ giải vong hồn vào đó. Lối rẽ bên trái là chỗ sau đó ta và Triển Chiêu ẩn thân,” nói tới đây Đoan Mộc Thúy lại có chút đắc ý, “Từ đầu ta đã nói với Triển Chiêu, rằng yêu thú không dám vào chứng tỏ bên trong có điều kỳ quái. Triển Chiêu, về sau ta dẫn ngài vào xem thử, cuối cùng ngài đã tin rồi chứ?”
Triển Chiêu mỉm cười: “Đâu cần cô phải dẫn ta vào xem, ta vẫn tin cô đó thôi”
Công Tôn Sách cố mở to đôi mắt, muốn tìm ra manh mối từ ngã rẽ nho nhỏ kia: “Bên trong lối rẽ này rốt cuộc có điều gì kỳ lạ?”
Đoan Mộc Thúy chỉ cười không đáp, đột nhiên ống tay áo mở ra.
☆ ☆ ☆
Công Tôn Sách chưa kịp phản ứng đã nghe thấy vô số tiếng vỗ cánh, ngay sau đó từ lối rẽ chỉ rộng chừng một tấc trên hình vẽ bỗng ùa ra hàng ngàn con dơi hút máu, thoạt nhìn chúng chỉ to cỡ hạt gạo, ào ào bay ra không ngớt, vừa ra khỏi hình vẽ liền lớn dần, hai mắt đỏ như máu, móng vuốt sắc như dao, kinh hãi hơn nữa là khuôn mặt của chúng, tuy chỉ lớn bằng nắm đấm nhưng có đủ ngũ quan, nếp nhăn chồng chất, đôi mắt hấp háy, quái dị vô cùng. Công Tôn Sách không kịp đề phòng, lập cập lùi về sau mấy bước, suýt nữa ngã ngồi ra đất.
Triển Chiêu vội la lên: “Đoan Mộc, chớ có dọa tiên sinh.”
Lời còn chưa dứt, lại nghe Đoan Mộc Thúy quát vang một tiếng, cảnh vừa hiện lên trước mắt lập tức hóa thành hư không.
Dù biết rằng những gì mình vừa thấy chỉ là ảo ảnh, Công Tôn Sách vẫn không khỏi đổ mồ hôi lạnh, còn Triển Chiêu thì nhìn Đoan Mộc Thúy với đầy vẻ trách cứ.
Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm cãi: “Công Tôn tiên sinh mang trọng trách trên vai, ta chỉ muốn giúp ngài ấy làm quen trước thôi mà”.
Triển Chiêu nói bằng giọng nghiêm túc: “Thứ tiên sinh phải đối phó không phải là dơi hút máu”.
“Nếu ngay cả dơi hút máu tiên sinh cũng không sợ thì sẽ không đến nỗi sợ quỷ sai đâu.”
Công Tôn Sách như lạc giữa mây mù, ông nghe mà da đầu tê rần: “Sao lại nói ta có trọng trách trên vai? Cho ta quen cái gì? Còn quỷ sai là gì nữa?”
☆ ☆ ☆
Triển Chiêu im lặng một hồi, cẩn thận cân nhắc từng câu từng chữ: “Công Tôn tiên sinh, lần này quả thực phải làm phiền đến ngài. Ta nghe Đoan Mộc nói rằng những người đã chết ở Tuyên Bình chỉ cần vẫn giữ được thi thể thì có thể hồi sinh”
Công Tôn Sách vô cùng kinh ngạc: “Thật sao?”
Đoan Mộc Thúy gật đầu: “Minh đạo thu hồn không thể so với Hắc Bạch Vô Thường bắt mạng. Quỷ sai của minh đạo đi thu hồn phách nhưng không làm chết người. Chỉ cần thi thể không bị tổn hại gì thì có thể thả hồn phách về, sau đó lấy đèn thất tinh kéo dài số mạng, vậy sẽ có hy vọng hồi sinh.”
Công Tôn Sách từ từ lấy lại bình tĩnh: “Đèn thất tinh mà cô nói tới có phải là đèn thất tinh do Gia Cát Khổng Minh đốt ở Ngũ Trượng Nguyên để kéo dài số mạng hay không? Nghe nói phải đốt bảy ngọn đèn lớn, xung quanh đốt thêm bảy bảy bốn chín ngọn đèn nhỏ, trong đó lại có đèn bản mệnh, vậy thì rất phức tạp.”
Đoan Mộc Thúy cười nói: “Đúng là thứ đèn đó, nhưng không kỳ công đến thế. Chỉ cần đặt ở vị trí cách đầu và chân của thi thể bảy tấc một ngọn đèn dầu hòe, sau khi thả hồn phách về phải giữ cho đèn cháy liên tục ba canh giờ là thành công”.
Công Tôn Sách dường như đã hiểu ra phần nào: “Đoan Mộc cô nương nói vậy tức là muốn ta canh đèn sao?”
“Gọi là canh đèn, thực ra là cứu mạng. Phải xin tiên sinh bằng lòng giúp đỡ”.
Công Tôn Sách ngẩn người, sau đó ông bật cười: “Đoan Mộc cô nương, cô sợ ta từ chối? Ở đời phải biết chuyện gì nên làm và chuyện gì không nên làm, nếu là vì cứu mạng người thì Công Tôn Sách đâu dám phản đối?”
“Có đôi lời ta phải nói trước, quỷ sai chính là yêu thú giam giữ vong hồn, chúng sẽ không để yên cho ngài canh đèn, có thể chúng sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn để cản trở ngài.”
Công Tôn Sách cười lớn: “Vậy cũng chỉ có thể tới đâu hay tới đó, binh đến tướng chặn nước tới đất ngăn, quỷ sai đến Công Tôn cản”.
Đoan Mộc Thúy vô cùng kinh ngạc, nàng mỉm cười nói với Triển Chiêu: “Lá gan của Công Tôn tiên sinh lớn hơn ta tưởng rất nhiều.”
Triển Chiêu nhẹ nhàng nói: “Không phải Công Tôn tiên sinh to gan, mà là một khi đã nhận trọng trách thì không còn e sợ, quả thực khiến người ta phải thán phục”.
Đoan Mộc Thúy cũng không hiểu rốt cuộc to gan với không e sợ thì có gì khác biệt, nàng thắc mắc một hồi rồi cũng chẳng bận lòng với chuyện này nữa.
Nhưng Công Tôn Sách lại nghĩ tới một chuyện, ông hỏi: “Vừa rồi cô nói vong hồn bị giam giữ trong lối rẽ tại minh đạo, lại nhắc đến việc ‘thả hồn phách về’, lẽ nào cô muốn vào minh đạo thêm lần nữa?”
Vẻ mặt của Đoan Mộc Thúy có phần nghiêm túc: “Quả đúng là như vậy, ánh bình minh lực yếu, chỉ có thể khiến minh đạo hiện hình trong một canh giờ. Lúc nãy khi ta ở trong trong minh đạo, vừa khôi phục được pháp lực thì ánh bình minh đã rút lui, ta đành phải cùng Triển Chiêu vội vàng rời đi. Chúng ta chỉ kịp xem qua minh đạo, có thể nói là chẳng thu được gì, vì vậy nhất định phải vào minh đạo một lần nữa. Ngoài ra để không làm chậm trễ thời gian, khi trở lại minh đạo ta sẽ lập tức đi tìm Ôn Cô Vĩ Ngư, việc thả hồn phách về phải nhờ Triển Chiêu làm giúp ta.”
Công Tôn Sách kinh hoảng: “Vậy chẳng phải là rất nguy hiểm ư? Đoan Mộc cô nương, cô vào minh đạo là sẽ mất đi pháp lực, cô định tìm Ôn Cô Vĩ Ngư bằng cách nào? Triển hộ vệ phải một đối phó yêu thú sao? Liệu có nắm chắc được không?”
Đoan Mộc Thúy cười đáp: “Công Tôn tiên sinh, lẽ nào ngài canh đèn lại không gặp nguy hiểm ư? Ai dám khẳng định mình sẽ nắm chắc mọi việc chứ? Phải cố hết sức tránh dữ tìm lành mà thôi”.
Cuộc nói chuyện chìm vào im lặng.
Đoan Mộc Thúy thấy vẻ mặt của hai người kia trở nên nặng nề, trong lòng thầm hối hận vì mình đã nói những lời nghiêm trọng như vậy, nàng vội nói mấy câu xoa dịu: “Tiên sinh cứ yên lòng, trước đó ta sẽ chuẩn bị một chút, nếu viết phù chú lên người ngài và Triển Chiêu thì quỷ sai sẽ không thể dễ dàng tới gần được đâu”.
Công Tôn Sách nhíu mày: “Vậy còn cô thì tính sao?”
Đoan Mộc Thúy cười nói: “Ta đã lọt hố một lần, sao có thể không khôn ra được? Lần này ta đã nghĩ kỹ rồi, trước hết phải bàn bạc với linh thần của ánh bình minh, sau khi minh đạo hiện hình, chúng không được ngẩn ngơ treo giữa không trung nữa, cứ bay thẳng đi tìm ta là được. Ta mang theo ánh bình minh đi vào minh đạo là sẽ không phải chịu cảnh nguy hiểm bị mất đi pháp lực.
Công Tôn Sách ngẫm nghĩ một hồi, trong lòng cảm thấy yên tâm hơn: “Nghe cô nói có vẻ tương đối thỏa đáng. Chỉ mong sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”
Đoan Mộc Thúy không khỏi cười bất đắc dĩ, nàng nghĩ: Nếu có thể biết trước thì đã chẳng gọi là ngoài ý muốn.