_khaiphongchiquai005.jpg)
Khi đã thống nhất mọi việc, chuyện tiếp theo đương nhiên là do Lý chưởng quỹ thu xếp, vì vậy họ cùng nhau đi gõ cửa, gọi chưởng quỹ của Tụ Khách Lâu còn đang ngái ngủ dậy.
Lý chưởng quỹ cũng không phải người chỉ biết cun cút làm việc, nghe Công Tôn Sách căn dặn xong, ông ta không ngại bày tỏ nỗi nghi ngờ trong lòng mình: “Kể từ khi xảy ra dịch bệnh ở Tuyên Bình, để ngăn chặn dịch bệnh lây lan, thi thể của những người chết vì dịch đều được thiêu hủy ngay tại chỗ. Công Tôn tiên sinh, bây giờ chẳng những không thiêu hủy mà còn phải đưa tới quàn ở miếu Thành Hoàng, lại phải đốt thêm đèn dầu trên đầu dưới chân, quả thực là.”
Khuôn mặt Lý chưởng quỹ hiện rõ vẻ khó xử.
Công Tôn Sách không thể giải thích nguyên nhân bên trong cho ông ta, chỉ có thể ậm ừ cho qua: “Tại hạ tinh thông huyền thuật, chưa biết chừng có thể gọi hồn phách của họ quay về.”
“Gọi hồn sao?” Tròng mắt của Lý chưởng quỹ suýt rớt ra ngoài, “Tiên sinh có thể gọi hồn ư?”
Công Tôn Sách ngượng ngùng, cố gắng tiếp tục lấp liếm: “Ta cũng chỉ biết một ít mà thôi”.
Lý chưởng quỹ toan than thở mấy câu, Đoan Mộc Thúy lại chê ông ta nhiều lời: “Chưởng quỹ, ông cứ làm theo là được. Nếu Công Tôn tiên sinh có thể gọi hồn về thật thì cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, có thể nói là công đức vô lượng. Dù không gọi hồn được thì các vị cũng có mất mát gì đâu? Dẫu sao cũng nên thử một lần”.
Nghe đúng là rất có lý, Lý chưởng quỹ hạ quyết tâm, vội vàng chạy đi làm việc.
☆ ☆ ☆
Tới giờ phút này, Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy mới thực sự được nghỉ ngơi.
Đôi bên ngồi im lặng một lúc, chợt cảm thấy ngày dài đằng đẵng, một lúc lâu sau Đoan Mộc Thúy bắt đầu kêu đói: “Công Tôn tiên sinh, có gì ăn được không?”
Công Tôn Sách dấu môi về phía nhà bếp: “Đồ ăn đêm qua còn dư lại đều ở trong đó”.
“Không có đồ ăn sáng sao?”
“Cô cũng thấy rồi đấy, Lý chưởng quỹ vừa bị gọi dậy là phải đi làm việc ngay, đâu có thời gian chuẩn bị cơm nước?”
“Thế tiên sinh không làm sao?”
“Ta phải làm à?”
“Vậy Triển Chiêu cũng không làm ư?”
Triển Chiêu nghe màn đối đáp quá đáng này mà phải nhăn mặt nhíu mày.
Cuối cùng dưới sự chỉ dẫn của Công Tôn Sách, Đoan Mộc Thúy rốt cuộc đã hiểu được sứ mệnh của bản thân, đành phải ngoan ngoãn đi vào nhà bếp.
Sau khoảng một phần tám nén hương, nàng đi ra ngập ngừng gọi Triển Chiêu vào nhà bếp “bàn chuyện”, Công Tôn Sách cũng tò mò muốn vào xem sao, Đoan Mộc Thúy lại sống chết không đồng ý.
Triển Chiêu thầm thở dài, đến khi nhìn thấy mấy thứ cháy đen không thể phân biệt là gì trong đống bát đĩa kia, y chỉ có thể đưa tay vỗ trán, than thở không ngừng.
Đoan Mộc Thúy cũng cẩn thận giải thích: “Vốn dĩ ta chỉ muốn... hâm nóng lại mà thôi, ai ngờ Tam muội chân hỏa quá mạnh, đốt cháy tất cả thành than”.
Triển Chiêu không chút khách khí: “Nếu cô không làm thần tiên thì đổi sang làm nghề bán than cũng đủ nuôi sống bản thân đấy, ông bán than còn phải đốn củi đốt than ở núi Nam [5] , cô lại làm than ngay tại chỗ, không cần bỏ vốn vẫn có lời”.
Đoan Mộc Thúy không lên tiếng, nàng có một điểm tốt đó là mỗi khi làm sai hoặc đuối lý, sẽ lập tức chìm trong cảm giác bối rối, chẳng còn tinh thần chiến đấu nữa.
Nàng im lặng một hồi, sau đó hắng giọng lặp lại luận điệu cũ rích: “Một thần tiên như ta không quản ngại đường xa vạn dặm, từ Doanh Châu đi tới Tuyên Bình...”
“Trên đường đi còn không dám nán lại đủ lâu để uống hai ngụm nước, vừa đến Tuyên Bình đã bận tối mắt tối mũi, còn đến phủ Khai Phong lấy kiếm giúp ta. Vào minh đạo cửu tử nhất sinh, vất vả lắm mới thoát được hiểm nguy mà còn phải vào bếp nấu cơm, đúng không?”
Đoan Mộc Thúy cười hết sức đon đả: “Triển Chiêu, ngài đúng là… thấu hiểu lòng người.”
“Hiếm khi mới nghe được lời khen từ miệng cô,” Triển Chiêu bực bội, “Hạ mình thế này hẳn là có việc muốn nhờ cậy. Cô gọi ta vào đây rốt cuộc là để làm gì?”
“Đương nhiên là... xin ngài giúp đỡ”.
“Giúp cái gì?” Triển Chiêu tỏ vẻ kinh ngạc, “Thuyết phục Công Tôn tiên sinh ăn mấy cục than này ư?”
“Làm gì có chuyện đó. Đoan Mộc Thúy cười đến nỗi hai gò má cứng đờ, “Triển Chiêu, ngài còn nhớ không, hồi trước ngài nấu cháo suýt nữa đã đốt trụi nhà bếp của phủ Khai Phong đó?”
Đúng là...
Tiếng xấu đồn xa, chuyện hay thì không nói, chuyện nói lại không hay!
Quả thực lúc đó nhà bếp của phủ Khai Phong suýt bị đốt cháy, nhưng rõ ràng chuyện này là có lý do: Nếu không phải lúc đó có thích khách bất ngờ tấn công, y cũng không rời khỏi bếp, ai mà ngờ được rằng lửa trong bếp lan ra khiến cho nhà bếp bị cháy? Ông Táo không rõ đầu đuôi, lại đi đưa chuyện với Đoan Mộc Thúy, đáng ghét biết bao.
“Vẫn nhớ, thế thì sao?”
“Vậy lần này...” Đoan Mộc Thúy ấp a ấp úng, ánh mắt dùng dằng giữa Triển Chiêu và mớ than trong đĩa.
Mới đầu Triển Chiêu còn chưa hiểu, về sau y trợn tròn mắt kinh ngạc không nói lên lời.
“Chẳng lẽ cô muốn nói... chỗ than này đều do ta đốt cháy ư?”
Đoan Mộc Thúy cười càng thêm dịu dàng: “Triển Chiêu, dù sao hồi trước ngài đã từng đốt bếp một lần rồi, lần này ngài giúp ta nấu nướng, có làm cháy đồ ăn cũng không lạ…”
Triển Chiêu lập tức ngắt lời Đoan Mộc Thúy: “Tại sao lại là ta làm cháy đồ ăn chứ không phải cô?”
“Vì ta là thần tiên mà”, Đoan Mộc Thúy lại lôi vấn đề thân phận ra với ý định tranh thủ sự thông cảm của Triển Chiêu, “Nếu Công Tôn tiên sinh biết ngay cả những việc nhỏ nhặt này mà ta cũng không làm được thì mất mặt lắm thay?”
“Chứ cô nghĩ ta làm cháy đồ ăn thì nở mày nở mặt lắm hả?”
“Người ta chỉ muốn thương lượng với ngài thôi mà”, Đoan Mộc Thúy dỗi hờn, “ngài lại cứ hùng hổ dọa dẫm người ta.”
Triển Chiêu đành phải chịu thua: “Đồ ăn cháy rồi thì thôi, Công Tôn tiên sinh cũng chẳng phải người thiếu ăn thì không chịu được, cô cứ nói thật với ông ấy, tiên sinh sẽ không làm khó cô đâu.”
“Làm thế thì mất mặt lắm...” Đoan Mộc Thúy khe khẽ thầm thì.
Cô nương ơi, cô sợ mất thể diện đến mức nào vậy...
Triển Chiêu cuối cùng cũng phải nghẹn họng, y đến у gần quan sát mớ than củi trong đĩa rồi nói thật lòng: “Không phải ta không giúp cô, nhưng cô tự mình xem đi, ta thật sự không thể làm cháy đồ ăn đến mức này được, tiên sinh thông minh lắm, nhất định ông ấy sẽ không tin đâu.”
“Vậy ngài có cách khác chứ?” Đoan Mộc Thúy gửi gắm niềm hy vọng vào Triển Chiêu.
Triển Chiêu cười bất đắc dĩ, đành phải chỉ cho nàng một chiêu: “Thường ngày đầu óc rất thông minh, sao bây giờ lại ngốc như thế? Đã là thần tiên thì có thể xuyên tường đi ra ngoài, lúc này đang trong giờ ăn sáng, cô đi tới nhà nào gần đây mượn tạm là được, cũng có thể nhì nhằng cho qua.”
“Mượn tạm.” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm, hai mắt chợt sáng lên, “Đúng rồi, sao ta lại không nghĩ ra nhỉ, ta đi ngay đây”.
Nàng cười tủm tỉm xoay người định đi thì bị Triển Chiêu giữ lại.
“Cô có mang theo bạc không?”
“Còn phải có bạc nữa à?”
Triển Chiêu móc bạc vụn ra đưa cho nàng: “Nhà người ta đều là bách tính bình thường, chẳng lẽ cô định ăn chực uống chùa của họ sao? Phải nhớ đưa cho họ ít bạc”.
Đoan Mộc Thúy nhận bạc, rồi lại chợt nghĩ tới chuyện gì đó: “Thế còn tiên sinh...”
“Đi nhanh về nhanh, ta sẽ giấu cho cô.”
Đoan Mộc Thúy vui mừng ra mặt: “Triển Chiêu, ta biết nhờ ngài là đúng mà.”
Triển Chiêu không đáp, mỉm cười nhìn nàng xuyên tường đi mất dạng, sau đó mới vén rèm ra khỏi nhà bếp.
Quả nhiên Công Tôn Sách không nén nổi tò mò: “Đoan Mộc cô nương tìm cậu làm gì vậy?”
“Đoan Mộc.” Triển Chiêu nhanh trí nghĩ cách, “Hỏi xem tiên sinh thích ăn cái gì để còn biết lối chuẩn bị.”
“Đó toàn là đồ ăn dư từ tối qua, lẽ nào còn làm ra được món mới hay sao?” Công Tôn Sách cả cười lắc đầu, “Nhưng Đoan Mộc cô nương cũng rất có lòng”.
Triển Chiêu thầm thấy hổ thẹn, đành phải lẳng lặng trông mong vị cô nương “có lòng” kia mau chóng trở về.
Lần này Đoan Mộc Thúy lại không khiến Triển Chiêu thất vọng, chẳng bao lâu sau nàng mỉm cười từ trong bếp đi ra, tay trái bưng một lồng hấp, tay phải là một bát sứ chứa đầy sủi cảo, theo sau còn có ba bốn cái bát dập dình lên xuống, tới gần nhìn vào mới thấy có dưa chua, cháo, bánh chiên, thịt kho, khi mở lồng hấp ra còn thấy bánh bao đang bốc khói nghi ngút.
Xem ra cô nàng đã càn quét khá nhiều nhà lân cận.
Công Tôn Sách kinh ngạc: “Đoan Mộc cô nương, đây không phải đồ ăn dư từ hôm qua đâu nhỉ?”
“Dĩ nhiên là không phải rồi.”
Triển Chiêu thở phào nhẹ nhõm: Nếu nàng dám đáp rằng “Đó là đồ hôm qua” thì thật sự làm người ta kinh hãi.
☆ ☆ ☆
“Vậy làm sao mà có được những món này?” Công Tôn Sách rất thích thú.
“Đương nhiên là do phép tiên tinh diệu.” Đoan Mộc Thúy dõng dạc đáp.
Triển Chiêu nghĩ đến mấy cục than vừa ra lò trong nhà bếp, y mỉm cười, nói một cách đầy ẩn ý: “Pháp thuật của thần tiên quả là vô cùng tinh diệu”.
Hiển nhiên Công Tôn Sách không nhận ra ẩn ý trong câu nói của Triển Chiêu, ông đưa đũa gắp một chiếc bánh bao: “Đoan Mộc cô nương, đây là bánh bao nhân gì?”
“Hả?” Đoan Mộc Thúy không kịp chuẩn bị tinh thần trước câu hỏi này, nàng vừa mới chạy ngang chạy dọc qua mấy nhà xung quanh, thấy trong lồng hấp có bánh bao liền mang đi, thực sự không biết nhân bánh là gì.
Nhưng nàng phản ứng rất nhanh: “Ta đã tốn rất nhiều công sức để làm nhân cho chiếc bánh bao này, chi bằng tiên sinh đoán thử xem sao?”
Lúc đó Triển Chiêu đang cúi đầu húp cháo, nghe nàng nói như thế biết ngay là nàng lại nói bừa, y buồn cười đến nỗi bị sặc, phải cố gắng gục đầu xuống giấu nụ cười trong tiếng ho khan.
Công Tôn Sách tỏ vẻ rất nghiêm túc, đưa đũa tới gần trước mặt, lật tới lật lui xem xét hồi lâu, lại ngửi thử một cái, rồi do dự nói: “Là rau tể thái sao?”
“Tiên sinh nói thế nào thì là thế đó”, Đoan Mộc Thúy nói năng mập mờ, tiếp tục giả vờ thần bí.
Công Tôn Sách cười ha ha, cảm thấy hôm nay Đoan Mộc cô nương thật thú vị, ông há miệng khẽ cắn một miếng rồi gật đầu: “Đúng là rau tể thái, rất thơm”.
Bấy giờ Đoan Mộc Thúy mới thở dài nhẹ nhõm, nàng cũng với tay lấy một chiếc bánh, không chút nghĩ ngợi đưa thẳng cho Triển Chiêu: “Triển Chiêu, ngài cũng ăn đi.”
Triển Chiêu không ngờ nàng lại đưa bánh cho mình, y sửng sốt một hồi rồi nhận lấy, vừa ngước mắt lên đã thấy Công Tôn Sách đang trầm ngâm nhìn mình, trong ánh mắt của ông như hàm chứa nụ cười trêu chọc, bất giác hai gò má nóng lên, y khẽ quay đầu đi chỗ khác.
Công Tôn Sách lại không buông tha cho y, nói đầy ẩn ý: “Đoan Mộc cô nương tốn rất nhiều công sức mới làm xong chỗ bánh bao này, mùi vị không hề tầm thường. Triển hộ vệ, cậu mau nếm thử đi.”
Triển Chiêu không thể từ chối tấm thịnh tình, đành phải cắn một miếng, ậm ừ đáp: “Quả là không tầm thường.”
Lời nói của hai người đều chứa đựng ẩn ý sâu xa, Đoan Mộc Thúy nghe xong cũng lấy làm lạ, nàng thầm nghĩ: “Bà chủ nhà kia trông không có gì kỳ lạ, bà ấy có thể làm được bánh bao siêu phàm đến mức nào chứ? Càng nghĩ càng thấy buồn bực, nàng bèn lấy một chiếc bánh ăn thử, hương vị chỉ bình thường mà thôi, vì vậy nàng lại càng thấy khó hiểu.”
Công Tôn Sách phía bên kia không chỉ ăn một cách vui vẻ, mà còn không ngừng giục Triển Chiêu: “Triển hộ vệ, đây là tấm lòng của Đoan Mộc cô nương, cậu mau ăn thêm đi.”
Triển Chiêu khổ mà chẳng nói nên lời, y không chống đỡ nổi trước sự chào mời nồng hậu của Công Tôn Sách. Nào là “Đoan Mộc cô nương tốn rất nhiều công sức mới làm xong chỗ bánh bao này”, rồi “Đều là tấm lòng của Đoan Mộc cô nương”..., y đành phải vất vả vui đầu vào ăn bánh bao, ăn xong một cái, Công Tôn Sách lại hết sức nhiệt tình đưa thêm một cái.
Sau bữa ăn, các món khác đều chẳng được động đũa mấy lần, chỉ có lồng bánh bao kia là được ăn thấy đáy.
Cơm nước xong xuôi, Công Tôn Sách cùng hai người đến miếu Thành Hoàng xem Lý chưởng quỹ chuẩn bị như thế nào, trên đường Triển Chiêu tìm cơ hội kéo Đoan Mộc Thúy lùi về sau, nghiến răng nói: “Lần sau nếu phải đi tìm đồ ăn, trừ khi cô rắp tâm muốn làm người ta no đến chết, còn không thì đừng lấy nhiều bánh bao như vậy”.
Không nhắc tới thì thôi, nhắc đến rồi lại khiến Đoan Mộc Thúy hết sức ấm ức: “Công Tôn tiên sinh nói bánh bao kia ăn rất ngon, ta mới chỉ ăn một cái, chưa cảm nhận được mùi vị gì. Đang định ăn thêm một cái nữa thì thấy ngài trái một cái phải một cái, ăn một cái còn cầm sẵn một cái, ta sợ ngài ăn không đủ nên mới nhường cho ngài, giờ ngài lại còn chê ta lấy nhiều ư? Lấy nhiều đến thế rồi ngài cũng ăn hết chứ có để chừa cho ta cái nào đâu?”
Triển Chiêu không ngờ nàng lại nói rất có lý, y cứng họng hồi lâu, cuối cùng bực tức nói: “Tóm lại nếu cô vào bếp thì làm gì cũng được, nhưng đừng có làm bánh bao nữa.”
Đoan Mộc Thúy chưa kịp trả lời, Công Tôn Sách đã ngoảnh đầu gọi hai người: “Đi mau lên, sắp tới miếu Thành Hoàng rồi”.