_khaiphongchiquai005.jpg)
Đang nói chuyện chợt nghe đầu ngõ có tiếng khóc tang tóc vang lên, hai người quay đầu nhìn lại thì thấy có một gia đình đang khiêng cáng chạy tới, tiếng khóc bi ai kia là của một người phụ nữ mặc áo trắng đi cạnh cáng, theo sau là hai đứa bé tóc còn để chỏm, chúng nắm vạt áo người phụ nữ mà khóc ỉ ôi, cả nhóm người vội vội vàng vàng chạy về phía miếu Thành Hoàng.
Triển Chiêu lặng lẽ thở dài, lúc nhìn sang Đoan Mộc Thúy lại thấy mặt nàng đầy vẻ ước ao.
“Người chết rồi phải được khóc la sướt mướt như vậy mới náo nhiệt chứ”.
Triển Chiêu ngạc nhiên: “Đoan Mộc, một người qua đời là nỗi bất hạnh lớn nhất với thân nhân của họ đấy”.
“Ta biết chứ,” ánh mắt Đoan Mộc Thúy bỗng trở nên ảm đạm, nàng cầm cây bút trong tay khuấy tới khuấy lui trong bát, “Nhưng nếu ta chết đi thì chẳng có lấy một người khóc tang cho ta, nghĩ lại mới thấy hậu sự quạnh quẽ biết bao”.
Triển Chiêu cười: “Cô là thần tiên, thọ ngang trời đất, bình an lâu dài.”
“Cũng chưa chắc đâu, mấy hôm trước chẳng phải Ly Cơ đã tự tiện đi vào Doanh Châu sát hại tiên nữ đó sao? Với cả sáng sớm hôm nay ở trong minh đạo nữa, ta cũng gặp nguy hiểm đó thôi. Ai dám nói là bình lâu dài?”
Triển Chiêu cũng không biết nên nói gì để an ủi nàng.
Lại nghe nàng khẽ nói: “Triển Chiêu, ta hy vọng sau khi ta chết có người làm cho ta một đám tang thật náo nhiệt, có con cháu mặc áo tang, lúc đưa tang vừa khóc vừa rải tiền giấy, hàng năm có người viếng mộ hóa vàng, suốt ngày lải nhải nhắc đến ta, như vậy mới rôm rả hơn một chút. Nhưng những người có thể làm việc này cho ta, dù là bằng hữu hay thân nhân thì cũng đều chết trước ta rồi. Đôi khi ta nghĩ tới bọn họ, ngay cả mặt mũi cũng không nhớ rõ nữa, thực sự là chuyện quá khứ xa xôi”.
Triển Chiêu nhẹ nhàng hỏi: “Cô không hài lòng với cuộc sống ở Doanh Châu ư?”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu đáp: “Không phải không hài lòng, mà là cô đơn buồn tẻ quá. Ta có một vị nghĩa huynh tên là Dương Tiễn, huynh ấy ở tận trên Thiên Đình, được phong làm Tư Pháp Thiên Thần, công việc bận rộn, phải lâu lắm mới có thể đến thăm ta một lần. Có đôi khi ta ngẫm lại thấy thật chán chường, lúc ra đời đã lẻ loi đến chết vẫn côi cút. Thế gian này nhiều người muốn lên tiên, lên tiên có gì hay đâu cơ chứ, cứ vò võ một mình, dù có bản lĩnh dời non lấp bể thì đã sao?”
Triển Chiêu cười nói: “Cô nói gì vậy chứ, sao lại ra đời đã lẻ loi đến chết vẫn côi cút? Ta không phải người quen của cô ư? Còn cả Công Tôn tiên sinh nữa? Rồi Trương Long, Triệu Hổ, Vương Triều, Mã Hán, chẳng phải đều là chỗ quen biết cả sao?”
Đoan Mộc Thúy nhìn Triển Chiêu, nói một cách rất nghiêm túc: “Triển Chiêu, ta nếu đã chết đi rồi, ngài sẽ an táng cho ta tử tế chứ?”
Xưa nay chỉ nghe chuyện đầu thai mong kiếp sau được người chiếu cố, nào ngờ lại nghe Đoan Mộc Thúy nói lời hoàn toàn ngược lại. Triển Chiêu biết nàng không nói đùa, nhưng nếu thực sự nói câu “Ta sẽ chôn cất tử tế cho cô” thì lại thấy vô cùng trái ngược với lẽ thường, y lấy làm khó xử, không thể nói thành lời, do dự hồi lâu chợt y ngước lên thấy được đôi mắt tràn đầy chờ mong của Đoan Mộc Thúy, trong lòng rung động, y đưa ra quyết định, kéo nàng lại gần và ngồi xuống trước mặt, dịu dàng nói: “Tất nhiên rồi. Chẳng những làm một đám tang thật lớn mà còn đi viếng mộ hóa vàng hàng năm, lúc nào cũng tưởng nhớ trong lòng, sẽ không để cô cảm thấy lòng đất lạnh lẽo, tháng ngày quạnh hiu”.
Đoan Mộc Thúy ngẩn ngơ nhìn Triển Chiêu hồi lâu, môi khẽ mấp máy nhưng lại không nói nên lời, cuối cùng nàng cụp mắt xuống, lại chấm bút vào bát, kéo ống tay áo còn lại của Triển Chiêu tiếp tục viết phù cho y. Thế nhưng tâm trạng xốn xang, nàng viết mấy hàng chữ rồi dừng lại, giữ lấy ống tay áo của y vần vò một lúc rồi mới khẽ nói: “Triển Chiêu, ngài đúng là người rất... rất tốt. Hầy, người tốt như ngài sau này phải không bị ai bắt nạt mới được.”
Triển Chiêu bật cười: “Ai lại đi bắt nạt ta chứ?”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Ta cũng không biết, chẳng phải các cụ vẫn nói người hiền lành dễ bị bắt nạt đó sao. Về sau nếu thực sự có kẻ bắt nạt ngài thì cứ nói, ta sẽ dạy cho hắn một bài học”.
Triển Chiêu trêu chọc nàng: “Vậy nếu cô không còn nữa thì ta phải đi tìm ai để trút giận hộ đây?”
Lời vừa khỏi miệng y liền cảm thấy hối hận, chỉ vì vừa rồi Đoan Mộc Thúy nhắc tới chuyện hậu sự, y chưa thoát ra được nên mới buột miệng nói ra. Dẫu biết Đoan Mộc Thúy sẽ không bận tâm nhưng y vẫn luôn cảm thấy kỳ quái, tựa như mình đang cố ý nguyền rủa nàng vậy, y bất giác trở nên lúng túng.
Đoan Mộc Thúy lại tỏ ra rất nghiêm túc, nàng nhíu mày ngẫm nghĩ một hồi, miệng lẩm bẩm: “Kể ra cũng đúng.”
Càng nghĩ càng thấy bế tắc, nàng không tự xét thấy suy nghĩ của mình rối rắm, mà thay vào đó nàng lại cảm thấy người đặt câu hỏi hết sức phiền phức, thế là nàng sầm mặt xuống, bực bội nói: “Triển Chiêu, ngài đúng là phiền toái thật đấy. Đừng có nói linh tinh nữa, ta còn phải viết chữ đây này”.
Vì thế chỉ trong khoảnh khắc mà Triển Chiêu từ người “rất rất tốt” thành kẻ “phiền toái”.
Sáng nắng chiều mưa trưa giông bão chính là như thế này đây.
☆ ☆ ☆
Đêm ấy ánh trăng trải đầy sân.
Sau bữa tối chóng vánh ở Tụ Khách Lâu, ba người Công Tôn Sách, Triển Chiêu cùng Đoan Mộc Thúy quay trở lại miếu Thành Hoàng, mới đầu Lý chưởng quỹ cũng ngồi cùng với họ, chẳng bao lâu sau đã cảm thấy mệt mỏi nên được Công Tôn Sách khuyên đi nghỉ ngơi. Đến gần nửa đêm, thân nhân của người quá cố đi theo tới đây cũng lục tục ra về, trước khi đi họ không quên đến bái lạy Công Tôn Sách một hồi, trong mắt đầy vẻ chờ mong. Công Tôn Sách chưa làm được gì đã được người ta hành đại lễ, trong lòng không biết đã hổ thẹn bao nhiêu lần.
Đầu giờ Sửu, trong miếu Thành Hoàng rộng lớn chỉ còn ba người.
Ban ngày phải làm việc vất vả, họ đều đã mệt mỏi, giờ Sửu lại là lúc người ta uể oải nhất trong ngày, vậy mà ba người lại không buồn ngủ, ai nấy đều rất tỉnh táo.
Đoan Mộc Thúy thì không cần phải nói, nàng là thần tiên có thể chất khác hẳn người thường, tuy mệt mỏi nhưng sức chịu đựng thượng thừa, dù phải thức thêm mấy đêm nữa cũng chẳng hề gì.
Về phần Triển Chiêu, trong lòng y còn đang ngổn ngang trăn trở, chuyến này tuy nói là kề vai chiến đấu thực ra là chia làm ba ngả, “chiến trường chính” hoàn toàn khác, không thể tương trợ cho nhau, Công Tôn Sách và Đoan Mộc Thúy đều khiến y phải lo lắng vô cùng.
Còn Công Tôn Sách, ông thực sự chìm trong... sợ hãi.
Nhát gan không phải khuyết điểm, ở một ý nghĩa nào đó thì nó có lợi cho việc nhắc nhở chúng ta phải cẩn thận nhiệt tình, yêu thương sinh mệnh, Công Tôn Sách là một thư sinh, lúc rảnh rỗi chỉ mài mực, tưới hoa, nghiên cứu y thuật, bao nhiêu năm qua làm kẻ đọc sách không nói chuyện quỷ thần, việc nguy hiểm nhất ông từng làm trong đời có lẽ là lúc thích khách đột kích vẫn giữ được bình tĩnh cùng đại nhân che chở lẫn nhau lui lại phía sau. Nay bỗng phải gánh trách nhiệm lớn, một mình bảo vệ mảnh đất nhỏ này trước yêu ma quỷ quái, dẫu trong lòng nổi sóng triền miên cũng chẳng có gì lạ, lúc này mà gà gật buồn ngủ muốn tìm giường ấm để nằm mới là không bình thường.
Hơn nữa lúc này đã hơn nửa đêm, ngồi trên ngưỡng cửa của miếu Thành Hoàng đổ nát, sau lưng là cả đại điện đầy xác chết, thỉnh thoảng lại có cơn gió ớn lạnh thổi vào lưng, ngẩng đầu nhìn lên thấy đại điện tối om, nương theo bóng đêm có thể miễn cưỡng nhìn ra từng cỗ thi thể, trong ngọn đèn đặt ở đầu và chân mỗi cái xác tỏa ra ánh sáng quái dị của dầu cây hòe... Nhìn tình cảnh này có ai mà không hoảng sợ.
Mới đầu ba người bọn họ trò truyện rất rôm rả, nhưng sau đó khi nói về những chuyện kỳ lạ trên đời, sự nhiệt tình của Đoan Mộc Thúy bỗng dưng tăng vọt, Công Tôn Sách tinh ý nhận thấy nàng đang khoe khoang những việc mình từng trải qua, mang chuyện ma ra kể cho mọi người, vì vậy ông nhanh chóng quyết định cắt ngang cuộc trò chuyện.
Đoan Mộc Thúy lấy làm bực lắm, hứng thú nói chuyện rơi xuống vực sâu ngàn trượng, nàng uể oải dựa vào cạnh cửa, hai tay ôm lấy đầu gối, cằm điểm tới điểm lui trên đầu gối như con gà mổ thóc.
Đến khi Triển Chiêu để ý tới nàng, nàng đã chơi quên trời đất được một lúc lâu. Nàng điểm rất đúng nhịp theo quy luật, điều đó khiến cho Triển Chiêu nhớ đến cái mõ trong chùa, nó cũng bị gõ như vậy, tuy hành động khác nhau như cuối cùng trông vẫn giống nhau đến lạ.
Nhìn thêm một lúc nữa, Triển Chiêu thấy thật buồn cười, y liền đưa tay chụp lên đầu gối của nàng, Đoan Mộc у Thúy điểm cằm xuống mu bàn tay của y, nàng lấy làm lạ bèn nghiêng đầu nhìn y và nói: “Ngài làm cái gì thế?”
Triển Chiêu thu tay về, tiện tay vén lọn tóc rũ xuống của nàng ra sau tai, mỉm cười đáp: “Cô đúng là không biết mệt”.
Hai người vừa nói đến đây, Công Tôn Sách đang ngồi ngẩn người cũng lấy lại tinh thần, chợt nhớ ra điều gì đó, ông nói với Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc cô nương, lúc tối cô vừa viết phù chú lên người ta, vậy có thể viết phù chú đó lên người cô không?”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Phù chú ấy là để bảo vệ cho người phàm khỏi bị quỷ sai làm hại, không có tác dụng gì với ta đâu”.
“Khi cô mất đi pháp lực sẽ biến thành người phàm, vậy chẳng phải phù chú đó có thể bảo vệ cô sao?”
Đoan Mộc Thúy nhoẻn miệng cười: “Lần này vào minh đạo ta có mang theo ánh bình minh, sao có thể biến thành người phàm chứ?”
Công Tôn Sách thở dài: “Không thể nói như vậy được, chính cô cũng chưa đi vào đường nhánh ở giữa, ai biết Ôn Cô Vĩ Ngư đang làm gì trong đó? Có thể trong đó có yêu thú mạnh hơn nữa, chưa biết chừng còn là loại chuyên ăn ánh bình minh.”
Triển Chiêu vốn tưởng rằng với tính cách của Đoan Mộc Thúy thì nàng sẽ dù lời nói chặn họng Công Tôn Sách, ngờ đâu Đoan Mộc Thúy chẳng những không cãi lại mà trong mắt còn lộ ra vẻ kinh ngạc, Triển Chiêu hơi giật mình, y buột miệng hỏi: “Đoan Mộc, thực sự có yêu thú ăn ánh bình minh đúng không?”
Đoan Mộc Thúy ngập ngừng một chút rồi đáp: “Có đấy, có một loại yêu thú rất nhỏ, chỉ lớn bằng nắm tay trẻ con thôi, bởi thiên cẩu ăn mặt trời, loài yêu thú này nuốt chửng ánh bình minh lại có dạng chó nên được Thượng giới gọi là tiểu thiên cẩu”.
Công Tôn Sách đoán bừa lại trúng, trong lòng thầm cảm thấy tự hào: “Cô nương thử nghĩ mà xem, nếu cô gặp được Ôn Cô Vĩ Ngư, hắn lại thả một đám tiểu thiên cẩu ra, ánh bình minh kéo nhau bỏ chạy thì cô lấy đâu ra pháp lực? Tới lúc đó sẽ phải dựa vào phù chú để giữ mạng đúng không?”
Đoan Mộc Thúy cố giải thích: “Nhưng tiểu thiên cẩu không phải yêu quái thượng cổ, sao có thể ở trong minh đạo được?”
“Biết đâu là do Ôn Cô Vĩ Ngư mang vào thì sao”
“Đang yên đang lành, vì sao Ôn Cô Vĩ Ngư lại mang tiểu thiên cẩu vào minh đạo làm gì?”
Nếu hai người cứ hỏi vặn nhau như thế này thì e rằng đến rạng đông cũng chưa thoát ra được, Triển Chiêu thở dài một hơi, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn: “Đoan Mộc, tiên sinh cũng vì muốn tốt cho cô thôi”.
“Lại phải viết nữa!” Đoan Mộc Thúy chán chường, “Lại là mấy cái chữ ngoằn ngoèo hiếm thấy ấy, viết đến lần thứ ba rồi cơ đấy!”
Ánh mắt Triển Chiêu tỏ vẻ rất cảm thông, nhưng cũng tỏ rõ rằng y tuyệt đối không cho nàng có cơ hội thương lượng.
Đoan Mộc Thúy ấm ức nhìn Triển Chiêu chòng chọc một lúc lâu, sau đó chỉ có hai chữ thôi, “cam chịu”.
Lần này nàng viết phù chú khác với lúc trước viết cho hai người kia, chỉ lấy ngón tay chấm vào bát máu rồi khua khoắng trên không trung, cây bút kia theo nét tay nàng vẽ ra chuyển động vừa đi vừa nghỉ trên y phục của nàng, khi nàng viết hăng say cây bút cũng nhảy nhót, lúc nàng tạm chưa nhớ ra thì cây bút cũng dừng tại chỗ chờ đợi, buồn cười hơn nữa là có mấy lần nàng chán viết quá, than thở gục đầu xuống đầu gối thì cây bút nhỏ kia cũng như trúng gió mà gập thân bút xuống, hoàn toàn không giữ được hình tượng “thẳng tắp” thường ngày.
Triển Chiêu nhìn đã quen nên chẳng hề bất ngờ, nhưng Công Tôn Sách lại rất kinh ngạc khi thấy thế, ông chợt nghĩ vạn vật có linh hồn quả không chỉ là lời nói suông, ngoảnh đầu nhìn từng viên gạch trong miếu Thành Hoàng, bất giác đã thấy khác trước rồi.