Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5670 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 71
Image

Cứ như vậy họ chuyện trò câu được câu chăng, thời gian như dòng nước nhỏ chảy róc rách, giữ lại không được mà cũng chẳng thể bắt kịp, chớp mắt đã tới hừng đông.

Công Tôn Sách nhìn Đoan Mộc Thúy gọi ánh bình minh xuống, nghe nàng niệm chú quay lại lên ánh bình minh, rồi nhìn chúng bay lên giữa khoảng trời cao vợi, trong lòng không khỏi luống cuống hoang mang.

Đoan Mộc Thúy cũng hơi căng thẳng, vừa rồi trong khoảng thời gian thảnh thơi nàng không có gì để nói, giờ phút này sắp tới lúc phải chia tay, đột nhiên lại thấy có rất nhiều chuyện muốn dặn dò, kỳ thực nói tới nói lui cũng chỉ toàn là lời nàng đã căn dặn từ trước.

“Công Tôn tiên sinh, ánh bình minh xuất hiện ở đâu thì minh đạo hiện hình ở đó. Lát nữa nơi chúng ta đang đứng chính là cửa vào minh đạo, sau khi Triển Chiêu thả hồn phách về, những ngọn đèn thất tinh được xếp gần thi thể của họ sẽ tự nhen lửa, lúc ấy quỷ sai sẽ đuổi tới đây, tìm đủ mọi cách để dập tắt đèn. Ta đã bày phù chú lên đèn khiến cho bọn chúng dù có đến gần cũng không thể đánh đổ đèn, quan trọng nhất là phải để phòng bốn quỷ sai thổi đèn cùng một lúc, vì bốn phía đều có gió âm thổi vào làm đèn tắt người chết, như thế thì rất nguy hiểm, ngài hãy nhớ kỹ.”

Tim Công Tôn Sách đập như trống dồn, chỉ sợ bỏ sót điều gì, ông cố gắng ghi nhớ, gật đầu lia lịa.

Dặn dò Công Tôn Sách xong xuôi, nàng đang định nói mấy câu với Triển Chiêu, bỗng dưng trước mắt tối sầm.

Bên tai chợt nghe giọng nói trầm thấp của Triển Chiêu: “Minh đạo hiện hình rồi.”

Đoan Mộc Thúy khẽ đáp một tiếng, nhớ tới chuyện muốn dặn Triển Chiêu nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu, nàng do dự một hồi, thầm thở dài trong bóng tối mịt mùng.

Không lâu sau, bình minh ló dạng, dần dần quay trở lại, từng đốm sáng bé nhỏ vẽ lên không trung một vệt sáng mỏng manh, càng đến gần càng sáng rực, bám ngẫu nhiên vào y phục của Đoan Mộc Thúy, diện mạo của nàng khi mờ khi tỏ dưới ánh sáng chập chờn chảy trôi, lúc thấy thật gần gũi, khi lại trông xa lạ. Triển Chiêu đột nhiên sinh ra cảm giác trống rỗng, cảm thấy giữa trời đất mênh mang chỉ có y với trái tim phiêu đãng, xung quanh mờ mịt, tháng ngày đằng đẳng trôi qua mà chẳng chạm tới bờ.

☆ ☆ ☆

Sau khi ánh bình minh trở lại, Đoan Mộc Thúy suy nghĩ chốc lát rồi đưa ngón tay về phía Triển Chiêu và Công Tôn Sách khua khoắng một hồi, sau khi nàng ngừng lại, từ tay áo của mỗi người đều có một con bướm rập rờn bay ra. Trong lòng Triển Chiêu chợt nóng lên, y cảm thấy hết sức thân thương, buột miệng thốt lên: “Bướm đưa tin!”

Đoan Mộc Thúy mỉm cười không đáp, nàng búng lên ống tay áo của chính mình, khẽ quát: “Mấy đứa qua đó đi.”

Lời còn chưa dứt, bỗng một vài đốm sáng từ tay áo của nàng lừ đừ bay ra, nửa đường gặp bướm đưa tin, chỉ trong chớp mắt đốm sáng biến mất, hai chú bướm đưa tin lại phát ra ánh sáng, óng ánh trong suốt như một ngọn đèn.

Công Tôn Sách thầm ngạc nhiên, khi cúi đầu nhìn xuống thì phát hiện tay áo đã bị thủng một miếng, hình dáng lỗ thủng khớp với bướm đưa tin, chắc hẳn trên tay áo của Triển Chiêu cũng thế, ông nghĩ miên man: Chẳng biết lúc bướm không bay nữa thì có quay về lấp chỗ trống không nhỉ, nếu như tìm đại một miếng vải vá lại thì sẽ thành miếng vá hình con bướm, dù sao cũng không phải là đàn bà con gái, trên tay áo mà có miếng vá như vậy thì đám Trương Long, Triệu Hổ sẽ lén cười không ngừng mất...

Đang nghĩ như vậy chợt thấy hai chú bướm vốn bay cùng nhau đã tách ra, một con đậu trên vai Triển Chiêu, con còn lại bay vào trong miếu, đậu trên một ngọn đèn thất tinh, cánh bướm khẽ rung rinh khiến cho ánh sáng trong đại điện cũng mờ tỏ tỏ, cái bóng chập chờn lung lay trông quái dị khó tả.

Đoan Mộc Thúy cười nói: “Nếu ánh bình minh đều bị ta mang đi thì các vị sẽ không nhìn thấy gì, ta để lại hai con bướm đưa tin để chiếu sáng cho hai người”.

Ngừng lại một chút rồi nàng nói tiếp: “Vậy... ta đi trước đây.”

Thời khắc này cuối cùng cũng đã tới.

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy đi rất nhanh, chớp mắt đã tới cửa vào minh đạo, Triển Chiêu khẽ thở dài, cũng không chần chừ nữa, xoay người chắp tay chào Công Tôn Sách rồi cũng rảo bước về phía minh đạo.

Nhìn thấy hố đen cực lớn ở ngay trước miếu Thành Hoàng, Công Tôn Sách không khỏi rùng mình ớn lạnh, ông vô thức lùi về trong miếu một bước.

Kỳ thực khi Đoan Mộc Thúy thu lấy ánh bình minh, mọi âm thanh xung quanh ông đã đột ngột ngừng lại, nhưng ba người vẫn nói chuyện với nhau nên ông không có cảm giác rõ ràng, bây giờ hai người kia vừa đi khỏi, Công Tôn Sách mới nhận ra xung quanh im lặng đến đáng sợ. Ông nhìn quanh một hồi, chỉ e trừ mình và con bướm đưa tin kia ra, ở nơi này không còn vật sống nữa.

Công Tôn Sách thấp thỏm lo sợ lui vào trong miếu, tìm một cái đệm rồi nghiêm chỉnh ngồi xuống, rõ ràng chỉ có một mình nhưng lại sợ tay chân để không đúng chỗ, thành ra cứ ngồi co ro một góc. Chẳng biết qua bao lâu, ông chỉ cảm thấy tiếng tim mình đập từ từ phóng đại lên, mới đầu tai ù đi, ngay sau đó từ những ngóc ngách nào đó trong đại điện rộng lớn dường như cũng có một âm thanh từ từ vang lên, khiến nhịp tim của ông càng lúc càng nhanh, lồng ngực như nghẹn lại, ông biết nếu cứ tiếp tục như vậy e rằng không ổn, quan trọng là phải nhanh chóng chuyển sự chú ý của mình sang chỗ khác.

Vì thế ông bắt chuyện với bướm đưa tin: “Tại hạ là Công Tôn Sách.”

Bướm đưa tin ung dung đậu trên cây đèn dầu, thỉnh thoảng vỗ cánh một cách uể oải, nói chung nó không hề có ý định chuyện trò với Công Tôn Sách.

Nhưng nỗi căng thẳng trong lòng Công Tôn Sách đã dịu đi rất nhiều.

Sau khi nhận ra đây là một cách tốt để giảm áp lực, dù biết cuộc trò chuyện này hết sức hoang đường nhưng Công Tôn Sách vẫn quyết định dấn tới, hơn nữa dù có nói chuyện một mình thì cũng không ai nhìn thấy hay nghe thấy được.

“Ngươi đã từng học chữ chưa?”

Bướm đưa tin im lặng.

“Học rồi ư?” Công Tôn Sách nói cứ y như thật, “Vậy ngươi thấy thế nào về cuốn Hoài Nam Tử của Lưu An? Có người cho rằng đây là cuốn sách thiên về Đạo Gia, lại có kẻ cảm thấy phải xếp nó vào Tạp Gia [6] , ngươi nghĩ thế nào về chuyện này?”

Bướm đưa tin tiếp tục im lặng.

“Trong Chủ thuật huấn có nói ‘Quốc gia tồn tại được là nhờ nhân nghĩa’ , lấy nhân nghĩa làm cái gốc cho sự tồn tại của quốc gia, trước đây khi ta cùng đại nhân bàn luận cũng đã đồng ý như vậy, hẳn ngươi cũng tán đồng với chúng ta.

Hình như bướm đưa tin hơi động đậy.

Đương nhiên trong mắt Công Tôn Sách chỉ là “hình như” mà thôi. Bởi vì xét về hình dạng và cấu tạo của bướm đưa tin, trừ khi nhìn thật kỹ, còn không sẽ chẳng phân biệt được “trước” với “sau”, hơn nữa đôi mắt của Công Tôn tiên sinh không quá tinh tường, ông hoàn toàn có thể cho rằng bướm đưa tin vẫn đứng yên.

Thực chất tôi dám cam đoan với bạn rằng bướm đưa tin chẳng những di chuyển mà còn không chịu đựng nổi mà quay lưng đi. Ở đây phải tiện thể phê bình Đoan Mộc cô nương, nếu không giao bướm đưa tin cho Công Tôn tiên sinh mà thay bằng một con khỉ đưa tin, để giờ khi phải đối mặt với cặp mông khỉ, ông sẽ kịp thời phát hiện ra bướm đưa tin chẳng hề có hứng thú với Hoài Nam Tử, sau đó chấm dứt cuộc giao lưu học thuật dông dài mà tẻ nhạt này.

Kế tiếp, Công Tôn Sách lại vô cùng hào hứng thảo luận về Bả luận thiên Thái tộc thiên, đương nhiên vẫn là thảo luận đơn phương. Rồi có vẻ bướm đưa tin không thể nhịn nổi nữa, vỗ cánh bay ra ngoài cửa miếu, trông rất hiện ngang ra dáng hoàng hạc một đi không trở lại.

Công Tôn Sách nhanh chóng dừng câu chuyện, ông vội lên: “Lại đây chúng ta trò chuyện về Triển hộ vệ cùng Đoan Mộc cô nương!”

Theo những quan sát được từ trước, bướm đưa tin quả thực không biết nói (về việc ban đầu Đoan Mộc cô nương làm cách nào để truyền tin bằng bướm thì ta không cần phải nghiên cứu kỹ), nên rốt cuộc nó có thể nghe hiểu lời người ta nói hay không thì cá nhân tôi vẫn rất khó xác nhận. Nhưng đến giờ phút này, cuối cùng tôi đã có thể đưa ra một câu trả lời khẳng định!

Bởi vì sau khi bướm đưa tin nghe thấy chủ đề “Triển hộ vệ và Đoan Mộc cô nương” liền lập tức khựng lại giữa không trung, sau đó lao thẳng về phía Công Tôn Sách với một thái độ thân thiện và ấm áp lạ thường!

Công Tôn Sách thầm thở phào nhẹ nhõm, mặc dù nói chuyện riêng sau lưng người ta không phải là hành vi quân tử. Nhưng! Cuối cùng! Cũng tìm được chủ đề chung với bướm đưa tin rồi!

Vì vậy Công Tôn Sách nói ra chuyện ông vẫn canh cánh trong lòng bấy lâu nay.

“Ngươi thấy có phải Triển hộ vệ đối xử với Đoan Mộc cô nương hơi... quá tốt rồi không? Không phải ta nói Triển hộ vệ không nên đối xử tốt với Đoan Mộc cô nương, nhưng ngươi biết rồi đấy, làm gì cũng phải có chừng mực... Hơn nữa cô ấy đâu phải một cô nương bình thường, nếu Triển hộ vệ thích người ta thì phiền toái lắm, chưa kể đến chuyện người và tiên khác biệt, Đoan Mộc cô nương còn có cố nhân nào đó, đã bao nhiêu năm như vậy rồi mà trông cô ấy vẫn có vẻ nhớ mãi không quên...”

Bướm đưa tin nghe hết sức chăm chú.

“Có đôi khi ta nghĩ, trước nay đã từng có chuyện người và tiên yêu thương nhau, có Thất tịch chẳng phải là vì Ngưu Lang Chức Nữ đó ư? Một năm chỉ được gặp nhau một lần, thật quá vô tình vô lý...”

Đang nói quên trời đất, chợt thấy trước mắt lóe lên một tia sáng, trái tim Công Tôn Sách đập mạnh, một luồng hơi lạnh từ dưới chân bốc lên, ông ngờ vực dụi mắt, nhìn về nơi vừa mới lóe sáng.

Đúng vậy, không phải ông hoa mắt, ngọn đèn dầu hòe ở gần thi thể đột nhiên nhen lên đốm lửa màu đỏ thắm, ngọn lửa nhảy nhót tứ phía, màu đỏ như máu hắt vào tận đáy mắt của Công Tôn Sách.

Ngọn đèn thất tinh đầu tiên đã cháy lên, xem ra phía Triển Chiêu đã bắt đầu giao đấu.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »