Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5682 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 72
Image

Nêu tôi nói trong trận địa của ba người, chỗ Triển Chiêu phụ trách là nơi nhàm chán, tẻ nhạt, thiếu kịch tính nhất thì có bị những bạn đọc đang mong chờ được thấy Triển Chiêu thi triển uy lực ở minh đạo đập chết hay không?

Nhưng sự thật chính là như thế.

Đây là lần thứ hai Triển Chiêu giao đấu với yêu thú ở minh đạo.

Một lần thì lạ, hai lần là quen.

Huống chi lần đầu tiên y còn phải dẫn theo Đoan Mộc Thúy đang bị thương, nhìn trước ngó sau, lúc đánh nhau rất vướng tay vướng chân.

Còn lần thứ hai không chỉ rảnh tay ra trận mà trên người còn được hạ phù chú.

Thử nghĩ mà xem, quỷ sai không dám đến gần, chẳng lẽ y không được vung kiếm thỏa thích hay sao? Cự Khuyết vừa ra khỏi vỏ, kiếm phong lướt qua, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, chẳng khác nào chém dưa cắt rau.

Tóm lại, để các bạn độc giả có thể tưởng tượng ra cảnh tượng lúc đó, kẻ hèn này xin được chân tình cung cấp cho quý vị mấy từ mấu chốt, như tay áo màu lam tung bay, ánh mắt lạnh lùng như sét, kiếm quang dồn dập tựa sóng nước, kiếm khí càn quét như tơ lụa.

Về phía yêu thú thì cũng có một số từ ngữ có thể tham khảo, ví dụ như chạy quàng chạy xiên, vắt giò lên cổ mà chạy.

Đây là lý do tại sao cá nhân tôi cảm thấy trận địa của Triển Chiêu thật nhàm chán, tẻ nhạt và thiếu kịch tính. Làm sao có thể gọi đó là chiến trường cơ chứ, rõ ràng là sàn diễn!

Tiếp theo, tôi đây muốn vạch trần một mặt khác mà Triển Chiêu rất ít khi để lộ ra.

Cứ thử nghĩ xem, đường đường là Nam hiệp, võ công trác tuyệt đến nhường nào, việc đối phó với bọn yêu thú thô kệch chỉ có sức chứ không có vũ khí này chẳng phải dễ như trở bàn tay ư? Thế nên ngài việc gì phải dùng tuyệt kỹ thành danh của mình như Thê vân tung, Hồng nhạn độ hay chiêu đòi hỏi tính dẻo dai cực cao như Yến tử tam điểm thủy? Chỉ cần dùng mấy chiêu thức tầm thường như Cách sơn đả ngưu, Bạch hạc lưỡng sí, Mãnh hổ đào tâm là có thể đối phó được rồi!

Không phải ngài khoe khoang thì là gì?

Chớ có vội phủ nhận, lúc ngài hoàn thành xong những chiêu thức đẹp mắt này rõ ràng khóe miệng còn hơi nhếch lên một chút, mang vẻ tự đắc không hề che giấu chút nào.

Dường như những người ở đây khi chỉ có một mình sẽ ít nhiều thể hiện một mặt khác không giống với thường ngày, Công Tôn Sách đã thế, Triển Chiêu cũng như vậy.

Còn Đoan Mộc Thúy thì sao?

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy hoàn toàn không ngờ được rằng lối đi ở giữa minh đạo lại dài như vậy, dài đến mức khiến người ta cảm thấy sợ hãi vì không nhìn thấy tận cùng.

Kỳ thật tốc độ của nàng cũng rất nhanh, cứ thế lao thẳng vào vì sợ không thể làm xong việc trong vòng một canh giờ.

Xem ra còn phải nhanh hơn nữa mới được.

Đoan Mộc Thúy hơi nhíu mày, nàng đưa tay kết ấn, đang định dùng phù chú di chuyển thì bỗng ồ lên một tiếng, bước chân khựng lại.

Một màn sương mù dày đặc màu nâu xám, che phủ hoàn toàn con đường phía trước.

Nàng ngoảnh đầu nhìn lại đoạn đường mình vừa đi qua: Dọc đường rất yên ổn, ngay đến nửa con yêu thú cũng chẳng gặp được, lẽ nào có mối hiểm nguy đang ẩn giấu trong màn sương mù mịt trước mặt?

Nàng suy nghĩ một hồi, tính toán xong xuôi, hai tay nhẹ nhàng đưa lên, thầm niệm chú Phi Liêm triệu hồi Phong Bá [7] , lấy gió xua tan màn sương mù dày đặc.

Khi niệm chú xong, nàng khẽ quát một tiếng “Đi”, từ mặt đất nổi lên một trận gió mạnh, xông thẳng tới màn sương mù cuồn cuộn phía trước tựa sấm sét rít gào không thể chống đỡ, nào ngờ vừa chạm tới màn sương ấy bỗng như bị hút vào, chớp mắt đã tắt lịm.

“Ngay cả gió cũng không xua tan được ư?” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm, trong lòng rất đắn đo, giữa lúc còn đang chần chừ do dự, ánh bình minh trên khuỷu tay khẽ chớp chớp nháy nháy như nôn nóng thúc giục nàng đừng chậm trễ nữa.

“Kệ đi.” Đoan Mộc Thúy khẽ cắn môi, hạ quyết tâm lao vào màn sương dày.

☆ ☆ ☆

Chẳng biết lớp sương mù này dày đến mức nào, với sức mạnh của ánh bình minh, tầm nhìn cũng chỉ trong khoảng một trượng. Đoan Mộc Thúy không dám khinh thường, nàng hết sức cẩn trọng, đi chưa được bao lâu chợt thấy đằng sau có tiếng sột soạt, lúc quay đầu lại chỉ thấy sương mù, ngoài ra không thấy gì khác.

Vì vậy nàng tiếp tục đi về phía trước, lần này tiếng động kia càng rõ ràng hơn, tiếng sột soạt xung quanh rất gần, tựa như có người rình rập ngay bên cạnh, cố ý thì thầm lải nhải bên tại.

Lạ kỳ ở chỗ chỉ cần nàng trở nên cảnh giác là âm thanh đó lập tức biến mất, không thể nào tìm ra được.

Đoan Mộc Thúy cảm thấy bực bội, dứt khoát tỏ ra không hề bận tâm nhưng trong lòng lại thầm đề phòng, không hề lơ là dù chỉ một chút.

Quả nhiên vừa đi được một đoạn, âm thanh loạt soạt phía trước đột nhiên sáp tới rất gần, Đoan Mộc Thúy đã có chuẩn bị từ trước, nàng nhanh chân bước sang bên cạnh để né đòn đánh này, liếc mắt nhìn qua thấy dường như đó là một xúc tu dài màu đen, cú đánh kia không trúng, nó nhanh chóng lui vào trong sương mù, màn sương bốc lên, chớp mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.

Đoan Mộc Thúy còn chưa kịp hoàn hồn, phía sau lại xuất hiện âm thanh kỳ lạ khác, lần này rõ ràng là có hai xúc tu màu đen tấn công từ hai bên trái phải. Đoan Mộc Thúy không tránh né mà niệm chú gọi Tam Muội Chân Hỏa, ngọn lửa đỏ rực bùng lên trong lòng bàn tay, nàng tiến về phía hai cái xúc tu và tóm lấy chúng.

Thế nhưng nàng lại bắt hụt, hai cái “xúc tu” kia không dừng lại, chúng quật lên người nàng, khi cúi đầu xuống mới nhận ra đó không phải “xúc tu” mà là hai vệt bùn đen mỏng manh, trên y phục sạch sẽ xuất hiện hai vết bùn rất bắt mắt, lòng bàn tay thì không sao, có lẽ Tam Muội Chân Hỏa hừng hực đã đẩy lùi đám bùn kia đi.

Đoan Mộc Thúy xưa nay luôn thích sạch sẽ, y phục bị dơ là trong lòng khó chịu, nàng phủi đi nhưng nước bùn đã khô lại, cuối cùng vết bẩn vẫn còn đó, ở trong này chẳng còn cách nào khác nên cũng đành bỏ qua, nàng thở dài một tiếng, bụng bảo dạ, may mà Triển Chiêu mua nhiều y phục, bộ này bẩn rồi thì lúc về vẫn có bộ khác để thay.

Nghĩ như vậy nên nàng không còn bận lòng nữa. Kể cũng lạ, tiếng sột soạt sau lưng đã biến mất, dường như ánh bình minh còn có thể chiếu xa hơn một chút, Đoan Mộc Thúy nghĩ tới thời hạn một canh giờ, chân bất giác bước nhanh hơn.

Nàng vội vàng đi tiếp, không mảy may để ý vết bẩn do bùn để lại đã lặng lẽ biến mất từ lúc nào, y phục của nàng giờ lại trắng thuần sạch sẽ như chưa từng bị vấy bẩn.

☆ ☆ ☆

Khoảnh khắc sau đó khi đặt chân xuống, nơi nàng bước vào là quân trướng sáng sủa.

Chính Đoan Mộc Thúy cũng sửng sốt: Chẳng phải vừa rồi mình còn lặn lội trong minh đạo sao, lẽ nào quân trướng này là điểm cuối của minh đạo?

Nàng hết sức hoang mang, đưa mắt quan sát quân trướng này một vòng, càng nhìn càng thấy quen thuộc, bỗng nàng nhìn thấy chiếc thương xích treo trên vách lều.

Đó chẳng phải là... xuyên tâm liên hoa ư?

Đoan Mộc Thúy giật mình, vội bước tới gỡ xuyên tâm liên hoa xuống nhìn cho kỹ, đang xem xét chợt nghe thấy bên ngoài lều có tiếng bước chân nhè nhẹ, ngoảnh đầu lại thì bắt gặp một cô gái xinh đẹp tươi tắn vén rèm bước vào, khi thấy Đoan Mộc Thúy, cô gái kia nhoẻn miệng cười và nói: “Cô nương dậy sớm ghê”

Toàn thân Đoan Mộc Thúy như đông cứng lại, sương mù dần dần che khuất tầm mắt, nàng run rẩy nói: “Cô là... A Di đó ư?”

A Di là thị tỳ đi theo nàng khi còn ở Tây Kỳ.

A Di cười khúc khích: “Sao cô nương lại nói như không quen biết ta thế? Chẳng lẽ tối qua ăn tiệc uống rượu quá nhiều sao? Nhưng ta nhớ Cốc Xương tướng quân đã đỡ hết rượu người ta mời cô rồi cơ mà.”

Đoan Mộc Thúy còn đang chìm trong nỗi ngờ vực, nhưng khi nghe thấy hai chữ “Cốc Xương” thì nàng không còn quan tâm đến điều gì nữa, ngay cả bản thân cũng gạt sang một bên, trái tim loạn nhịp đập thình thịch, như có thể nhảy ra khỏi cổ họng: “Cô vừa nói tướng quân nào cơ?”.

“Đương nhiên là Cốc Xương tướng quân rồi,” A Di nhìn Đoan Mộc Thúy với ánh mắt khó hiểu, “Cô nương quên mất rồi ư, vì đánh hạ thành Sùng - một thành trấn quan trọng của nhà Thương, thượng phụ đã hạ ba đạo quân lệnh, gấp rút triệu tập bốn đạo nhân mã, hôm qua Cốc Xương tướng quân, Dương Tiễn tướng quân cùng vợ chồng Thổ Hành Tôn, Đặng Thiền Ngọc đã hội hợp với thượng phụ, yến tiệc tổ chức từ chiều tối tới tận đêm khuya, rất nhiều tướng sĩ đã tới mời rượu cô nương, cô nương uống không nổi nên được Cốc Xương tướng quân đỡ rượu giùm.”

“Ta nhớ rõ, nhớ rồi…” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm, nước mắt tràn mi lúc nào chẳng biết, “Nhưng chẳng phải Cốc Xương đã...”

“Gặp được Cốc Xương tướng quân chắc cả đêm qua cô nương ngủ không ngon đâu nhỉ?” A Di cúi người sửa soạn lại giường ngủ, quả thực chưa hề để ý đến vẻ khác thường của Đoan Mộc Thúy, “Trong quân doanh đang có lời đồn Cốc Xương tướng quân có tình ý với cô nương, về sau chỉ e tướng sĩ Đoan Mộc doanh và Cốc Xương doanh phải hợp hai thành một mất thôi.”

Tâm trí Đoan Mộc Thúy rối bời, chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, vội bám lấy chiếc ghế bên cạnh rồi từ từ ngồi xuống, lúc này nàng mới nhận ra mình đang mặc áo ngủ, trong lòng càng cảm thấy mù mờ hơn.

Bên tai có tiếng kim loại va chạm khe khẽ, là A Di đang thu xếp lại áo giáp của nàng, Đoan Mộc Thúy vô thức đứng dậy để A Di mặc giáp lên cho mình, chợt nghe A Di thì thầm: “Cô nương, cô cũng thích Cốc Xương tướng quân đúng không?”

“Chớ có nói bậy.” Đoan Mộc Thúy thẹn thùng, khẽ quở mắng A Di.

A Di không có lấy nửa phần sợ hãi mà lại cười hì hì nói: “Cô nương, ta từ nhỏ đã theo hầu cô, tuy rằng ta không hết hiểu hết tâm tư của cô, nhưng cũng có thể đoán được tám chín phần. Nhìn trong toàn quân Tây Kỳ ta, trừ Dương Tiễn tướng quân ra, nếu luận ngoại hình và chiến công thì có ai bì được với Cốc Xương tướng quân? Ban đầu ta một lòng hy vọng cô nương và Dương Tiễn tướng quân có thể nên duyên, nhưng ngài ấy lại là người tu tiên... Nếu vậy thì Cốc Xương tướng quân là người đáng để chọn nhất”

Nói tới đây A Di lại cười tinh nghịch, nói nhỏ: “Ta nghe người bên Cốc Xương doanh nói, ngày trước cô nương một mình phá vòng vây đi tìm viện binh cho thượng phụ, nửa đường gặp được Cốc Xương tướng quân, còn thu binh mã của ngài ấy. Cô nương à, Cốc Xương tướng quân nhiều chiến công hơn cô, lẽ nào ngài ấy thực sự không đánh lại cô hay sao? Ta thấy ngài ấy chỉ nhường cho cô thôi.”

Mặt Đoan Mộc Thúy đỏ bừng, nàng quay mặt đi không nhìn A Di nữa, trông lại như đang ngầm thừa nhận.

A Di thấy nàng như thế, biết ngay là mình đã đoán đúng, cô nàng liền vui vẻ nói: “Cô nương, xem ra ta nói không sai thật rồi, cô thực sự thích Cốc Xương tướng quân.”

Đoan Mộc Thúy đỏ mặt đáp: “Ngươi lại nói bừa rồi... Ta nói ta thích... huynh ấy lúc nào.”

A Di chun mũi: “Cô không thích Cốc Xương tướng quân, thế chẳng lẽ cô lại thích Thổ Hành Tôn giống Đặng Thiền Ngọc à?”

Đoan Mộc Thúy tức đến giậm chân, ngay cả giáp che ngực cũng không khoác lên, đưa tay đẩy A Di ra khỏi trướng, A Di cười khanh khách, miệng vừa xin tha vừa bước ra ngoài, nhưng cũng không vội rời đi mà ngừng lại một chút, rồi chợt cất cao giọng nói: “Cốc Xương tướng quân, ngài nghe thấy tiếng lòng của cô nương nhà ta chưa? Ngài cứ đi tìm thừa tướng cầu hôn đi, cô nương nhà ta không từ chối đâu”.

Sau đó có tiếng nam tử trầm thấp, chất phác đáp lại: “Ta nghe thấy rồi, đa tạ A Di cô nương.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »