Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5690 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 73
Image

Đoan Mộc Thúy nghe thấy âm thanh này, trong đầu nổ vang một tiếng, nếu như trước đó nàng vẫn có chút nghi ngờ hay còn giữ được ý thức tỉnh táo, thì lúc này mọi thứ đều bị gạt bỏ, trái tim thổn thức khôn nguôi, toàn thân lúc thì nóng bỏng khi lại lạnh như băng giá, hai gò má chẳng khác nào lửa đốt. Thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc đi vào trong lều, ngay cả hơi thở cũng bất giác trở nên dồn dập, hai tay xoắn lấy vạt áo trước ngực, nàng biết hắn đang bước tới gần mà không dám ngẩng đầu lên.

Người nọ đi tới bên người nàng thì dừng bước, đưa tay muốn xoay người nàng lại đối mặt với chính mình, Đoan Mộc Thúy theo bản năng muốn kháng cự nhưng cuối cùng không thể chống lại sức mạnh của hắn, chỉ cảm thấy khoảng cách giữa hai người quá gần, mũi ngửi được hơi thở nam tử từ hắn, trái tim nàng lại càng thêm rối loạn. Khi muốn cúi đầu xuống thấp hơn nữa thì người nọ lại đưa tay đỡ lấy cằm nàng, khiến nàng buộc phải ngẩng đầu lên.

Đưa mắt nhìn lên, quả đúng là khuôn mặt quen thuộc mà nàng vẫn nhung nhớ trong lòng bấy lâu nay, cặp mày kiếm hơi xếch, đôi mắt trầm lắng trông có vẻ hơi lười biếng nhưng khi không chú ý sẽ bất chợt trở nên sắc bén, tựa như một mũi tên bay trúng hồng tâm.

Hắn bảo: “Vừa rồi nghe lời nàng nói, ta coi như nàng đã ưng thuận, bên thừa tướng ta sẽ sắp xếp”.

Nói xong, cũng không đợi nàng đáp lời, cánh tay siết chặt nàng vào lòng, cúi đầu hôn lấy cánh môi mềm mại của nàng.

Đoan Mộc Thúy như bị lửa thiêu rụi, không nghĩ ngợi gì, lập tức cánh tay phát lực, một chưởng đẩy hắn ra, Cốc Xương không tránh né mà lĩnh trọn chưởng này, thân người hơi loạng choạng nhưng chẳng hề tách ra, cuối cùng hắn cười mà nói: “Một chưởng này không dùng toàn lực, chắc nàng cũng không thấy ghét đâu nhỉ”.

Nói đoạn hắn mỉm cười, xoay người rảo bước ra khỏi lều, Đoan Mộc Thúy nhìn theo bóng hắn rời đi, cả giận nói: “Ai bảo là ta ưng thuận?”

Cốc Xương khựng lại, đứng ở ngoài cửa lều, tuy giọng nói đã lấy lại vẻ điềm nhiên như trước, nhưng vẫn không thiếu nét dịu dàng: “Ồ, nàng không đồng ý sao?”

Đoan Mộc Thúy bực vì hắn vừa khinh bạc mình, giận dỗi nói: “Ta là chiến tướng tiên phong của thượng phụ, dù có lấy chồng cũng phải gả cho mãnh tướng đứng đầu Tây Kỳ.

Mới đầu Cốc Xương còn im lặng, sau một lát hắn hỏi: “Trong lòng nàng như thế nào mới được gọi là mãnh tướng đứng đầu Tây Kỳ?”

Đoan Mộc Thúy đến gần cửa lều, xốc rèm lên, bướng bỉnh chống lại ánh mắt như đang dò hỏi của Cốc Xương, chầm chậm đưa tay chỉ về hướng đông nam.

Trong mắt Cốc Xương hiện lên vẻ thắc mắc, hắn cũng nhìn theo hướng ngón tay Đoan Mộc Thúy đang chỉ.

“Đi hai mươi dặm về phía Đông Nam sẽ thấy thành Sùng, đó là thành trấn quan trọng của nhà Thương mà Tây Kỳ ta đánh đã lâu nhưng chưa chiếm được, nếu chàng có thể thay thượng phụ đánh hạ thành Sùng thì không cần chàng đưa kiệu hoa đến rước, ta và Đoan Mộc doanh từ nay về sau đều đổi theo họ Cốc Xương. Còn nếu chàng đánh không được.”

Cốc Xương nghe trong lời nói của nàng có ẩn ý, hai hàng lông mày nhíu lại: “Nếu đánh không được thì sẽ ra sao?”

“Nếu đánh không được, Đoan Mộc Thúy gằn từng chữ một, “Chàng cũng không cần phải lo, ta chỉ coi như bị chó cắn một miếng, sẽ không đến chỗ thượng phụ tố cáo chàng vô lễ đâu!”

Mấy chữ cuối cùng như bắn ra từ kẽ răng, ném mạnh xuống cửa lều, nhắm thẳng vào bóng dáng bất động ngoài lều mà không hề tỏ ra yếu thế chút nào.

Sau một lát, Cốc Xương cất tiếng cười.

“Đoan Mộc, vậy nàng cứ chờ đi, ta lập tức đi tới trướng của thượng phụ xin đánh thành Sùng” Ngập ngừng một chút hắn chợt nói nhỏ, “Ta rất thích cái tính này của nàng, vừa gặp đã thích”.

Đoan Mộc Thúy nghe hắn nói mấy lời mập mờ như thế khiến vành tai cũng đỏ bừng, nàng lắng nghe tiếng động bên ngoài, biết hắn đã đi xa, trái tim mới dần thả lỏng.

Không phải, là nàng muốn thả lỏng mà không được. Dường như có gì đó không đúng.

Trong chớp nhoáng, sống lưng Đoan Mộc Thúy cứng đờ: Chẳng phải Cốc Xương tướng quân bỏ mạng trong trận đánh thành Sùng ư?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, cả người liền toát mồ hôi lạnh, thậm chí nàng còn không kịp ngẫm lại, vội mở tung cửa lều.

Lẽ ra ngoài lều phải là bầu trời hửng nắng, nhưng lúc này trời đất bỗng tối sầm, sương mù kéo đến cuồn cuộn.

Đoan Mộc Thúy lảo đảo lui về phía sau hai bước, bàn tay chạm phải vách đá trong lối đi, nhìn xuống dưới thấy ánh bình minh chập chờn trên tay áo, vết bẩn trên áo vốn đã khô lại giờ dính dấp nhớp nháp, còn nguyên màu bùn.

Nàng vẫn ở trong minh đạo.

Chẳng lẽ tất thảy những điều vừa xảy ra chỉ là một giấc mộng hư vô?

Đoan Mộc Thúy sững sờ hồi lâu, sau đó đột nhiên lấy tay bưng mặt, giữa các ngón tay dần thấm ra dòng lệ nóng.

☆ ☆ ☆

Doanh Châu trời sáng quanh năm, không có gió cũng chẳng có mưa, ánh sáng ban ngày ấm áp kéo dài những sợi tơ rút ra từ guồng quay cũ kỹ, năm này qua năm khác, không bao giờ thay đổi.

Sau khi tới Doanh Châu, nàng cũng ít khi qua lại với đám thuật sĩ chân nhân tiên phong đạo cốt chỉ biết bàn chuyện Hoàng Lão [8] , lúc rảnh rỗi thì nhàn nhã xem chuyện nhân gian, vì Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu có lui tới nên dần dần nàng cũng kết giao được với vài tiên nữ.

Một ngày nọ, Ma Cô đến Doanh Châu thăm nàng, nói đến mấy đời trước Tần Thủy Hoàng - Doanh Chính đốt sách chôn nho, rất nhiều điển tịch trân quý đã bị đốt sạch, trong đó có cả Liên Sơn thời Hạ, Quy Tàng thời Thương, vô cùng đáng tiếc.

Đoan Mộc Thúy cười nói: “Ta không biết Bồng Lai và Phương Trượng như thế nào, nhưng Doanh Châu có Hãn Hải thư các, cất chứa các điển tịch thượng cổ và sách ở nhân gian. Có lẽ ở đó cũng có Liên Sơn, Quy Tàng, để hôm khác ta tìm giúp cô xem sao.”

Ma Cô cười đáp: “Ta cũng có ý này. Thư các của Doanh Châu được gọi là ‘Hãn Hải [9] ’, thư tịch được cất chứa ở đây quá nhiều mà chẳng đọc được bao nhiêu. Cô tìm được rồi thì sai người đưa đến cho ta, về sau khi ta nhập thế sẽ tìm vài người có tuệ căn, mang sách này trở lại nhân gian”.

Đã nhận lời nhờ cậy của người khác thì phải làm hết sức mình, không lâu sau khi Ma Cô rời đi, Đoan Mộc Thúy quả thực đã chọn một ngày thuận tiện để tới Hãn Hải thư các.

Hãn Hải thư các nằm giữa những tòa tiên sơn, chiếm diện tích rộng lớn, tre trúc mọc thành rừng, hành lang thênh thang nhưng chẳng thấy bóng ai, hẳn cũng hiếm người tới đây, Đoan Mộc Thúy tốn biết bao công sức mới tìm được người trông giữ thư các đang vùi đầu đọc trong một góc khuất chất đầy sách.

Ngờ đâu gọi vài câu mà người kia vẫn say mê với trang sách, bỏ ngoài tai tiếng gọi của nàng.

Đoan Mộc Thúy cảm thấy bực bội, bèn bước tới đoạt lấy cuốn sách trong tay hắn.

Người kia giật mình, bấy giờ mới nhận ra có khách tới, vội đứng dậy hành lễ với nàng: “Bái kiến thượng tiên, tiểu tiên là người trông coi kinh sử tại Hãn Hải thư các.”

“Được rồi được rồi,” Đoan Mộc Thúy không muốn nhiều lời khách sáo với hắn, “Ta muốn hỏi ở đây có Liên Sơn, Quy Tàng không?”

Liên Sơn, Quy Tàng... ” Người kia còn đang đắn đo, chợt thấy Đoan Mộc Thúy có vẻ thiếu kiên nhẫn, vội nói, “Tiểu tiên nhớ hẳn là có, thượng tiên nán lại đây một lát, tiểu tiên đi tìm ngay đây.”

Đoan Mộc Thúy nghe hắn nói “Có”, cảm giác nôn nóng trong lòng liền dịu đi quá nửa, nàng cười nói: “Vậy cảm tạ ngươi trước, phiền ngươi tìm giúp ta nhé.”

Nụ cười này của nàng rất yêu kiều, người kia thấy mà rung động, sợ bản thân thất lễ nên vội cúi đầu chấp thuận.

Đoan Mộc Thúy cũng nghe theo lời hắn “nán lại” chờ đợi, còn cố ý lấy mấy quyển sách trên kệ ra đọc, vừa đưa mắt nhìn đã thấy cơ man là sách vở, sách chất cao như núi, nàng hơi choáng ngợp, bèn quay sang hỏi người kia: “Hiện giờ dưới nhân gian đang thích đọc sách gì?”

Người kia đang bận lục tìm sách, nghe nàng hỏi như thế vội dừng tay, cung kính trả lời: “Nhân gian đang thịnh thơ phú, có một số tác phẩm rất được yêu thích, bên tay trái của thượng tiên có tập thơ của Vương Xương Linh, cũng là tác phẩm được lưu truyền rộng rãi.”

Đoan Mộc Thúy “ồ” một tiếng, đưa tay qua lật xem thử, thấy phần nhiều là thơ văn ai oán chốn khuê phòng, nàng cảm thấy không thích lắm, đang định trả về chỗ cũ thì chợt giật mình, cẩn thận lật giở quyển sách trên tay, cuối cùng tìm lại được một trang vừa thu hút được sự chú ý của nàng.

Đó là một bài thơ thất ngôn của Vương Xương Linh, tên là “Khuê oán”:

Thiếu phụ khuê phòng chẳng biết sầu,

Ngày xuân trang điểm dạo lên lầu.

Chợt thấy đầu đường liễu biếc rủ,

Tiếc để chồng đi kiếm tước hầu.

Ba câu đầu cũng không sao, chỉ riêng câu cuối cùng “Tiếc để chồng đi kiếm tước hầu”, bảy chữ ngắn ngủi như vô tình xoắn lại thành một mũi tên cứng rắn, âm thầm lặng lẽ xuyên vào tim gan, ngoan cố ở lại đó, không đâm sâu vào mà cũng chẳng hề lùi ra mảy may.

Nếu ngày đó nàng không đòi Cốc Xương đi đánh thành Sùng, liệu những chuyện sau này có thay đổi hay không?

Nàng cầm quyển sách, đọc đi đọc lại câu thơ này, nước mắt rơi xuống trang giấy, nét chữ trước mặt dần dần nhòe đi...

Cũng không biết qua bao lâu, khi nàng ngẩng đầu nhìn lên mới nhận ra người giữ thư các kia đang khúm núm đứng gần đó, trong tay cầm cuốn sách vất vả lắm mới tìm được, muốn nói lại thôi, ngập ngừng lúng túng, mà cuối cùng vẫn không dám tiến tới nói chuyện với nàng.

Giữa lúc nước mắt lưng tròng, Đoan Mộc Thúy không đoái hoài đến Liên Sơn Quy Tàng mà mình đang tìm kiếm nữa. Tay nàng vừa buông lỏng, tập thơ của Vương Xương Linh lập tức rơi xuống đất, người trông coi thư các cuống quýt cúi xuống nhặt nó lên, đến lúc ngẩng đầu mới nhận ra Đoan Mộc Thúy đã đi xa rồi.

☆ ☆ ☆

Đó hẳn là ký ức cuối cùng về Cốc Xương.

Đoan Mộc Thúy thở dài một hơi, lúc này mới nhận ra màn sương dày đặc đã tan biến từ lúc nào, con đường tưởng như đi mãi không hết cũng hiện ra điểm cuối.

Đoan Mộc Thúy lấy lại bình tĩnh, chậm rãi đi về nơi đang phát ra ánh sáng.

Nàng đưa mắt nhìn, thấy đó là một vòm hang lớn hơn ở đầu đầu lối rẽ trước đó, phần giữa bị trũng sâu, không biết sâu bao nhiêu, lại có một bệ đá nhô lên, quanh đỉnh bệ đã có màn sương vấn vít, phía trên thấp thoáng một phong ấn màu đỏ khổng lồ.

Một nam tử cao lớn, thanh nhã, mặc y phục trắng đứng đối diện với bệ đá như đang ngẫm nghĩ, nghe thấy phía sau có tiếng bước chân, hắn chầm chậm quay đầu lại.

Đoan Mộc Thúy cười gằn.

Ôn Cô Vĩ Ngư, ta biết ngay ngươi đang ở trong minh đạo này.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »