Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5705 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74
Image

Ánh mắt của Ôn Cô Vĩ Ngư bình thản đến không không có sự hốt hoảng của kẻ bị bắt quả tang, ánh mắt ấy lướt qua Đoan Mộc Thúy rồi thản nhiên thu lại, tiếp tục hướng về bệ đá.

Hắn ung dung như thể sự xuất hiện của Đoan Mộc Thúy là một chuyện bình thường tới không thể bình thường hơn, nó xảy ra hàng ngày, nhìn thấy cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, đến nỗi đủ để không cần bận tâm đến.

Đoan Mộc Thúy giận quá hóa nực cười.

Làm trò gì đây hả?

Trước đó không phải nàng chưa từng tưởng tượng đến tình cảnh đối mặt với Ôn Cô Vĩ Ngư, đã chuẩn bị tinh thần một trăm hai chục ngàn lần, sẵn sàng giương cung bạt kiếm, nào ngờ Ôn Cô Vĩ Ngư lại ra vẻ như một người qua đường, quả thực là vô chiêu thắng hữu chiêu, nhẹ nhàng bốn lạng gạt ngàn cân, bảo nàng phải đối phó sao đây?

Ý nghĩ chuyển động không ngừng, ánh mắt vừa khéo xoáy thẳng vào bóng hình của Ôn Cô Vĩ Ngư.

Quả nhiên, Ôn Cô Vĩ Ngư lại ngoảnh đầu lại.

“Nàng...” Ôn Cô Vĩ Ngư khẽ nhíu mày, “Ta không nhớ nàng từng mặc loại y phục như vậy.”

Hắn... đang bắt chuyện sao?

Đoan Mộc Thúy hơi bối rối, nàng nghĩ chuyện đôi bên nói đến nếu không phải Doanh Châu Đồ thì cũng là ôn dịch ở Tuyên Bình, ngờ đâu lại bắt đầu từ chuyện y phục.

Ôn Cô Vĩ Ngư dường như cũng không mong đợi câu trả lời của nàng, giọng hắn trầm xuống: “Lúc còn ở Doanh Châu, nàng thường mặc y phục màu xanh ngọc, cũng có màu vàng nhạt nữa, có mấy lần ta thấy nàng mặc... Bộ nàng đang mặc bây giờ trông không hợp chút nào... nên đổi đi thôi.”

Bộ y phục này là do Triển Chiêu chọn.

Đoan Mộc Thúy vốn hạ quyết tâm không nói lời nào, trước hết phải tìm manh mối trong lời nói cũng hắn, chẳng ngờ càng nghe càng thấy như lạc giữa sương mù, đến khi nghe hắn nói bộ quần áo này không hợp thì càng bực bội hơn nữa, nàng lạnh lùng đáp: “Y phục mặc trên người ta, có hợp hay không ta còn rõ hơn ngươi”.

Ôn Cô Vĩ Ngư đột nhiên lùi về sau hai bước, trên mặt hiện lên biểu cảm hết sức quái dị.

Đoan Mộc Thúy không có hứng thú lời qua tiếng lại với hắn: “Ôn Cô Vĩ Ngư, ngươi hẳn đã biết vì sao ta đến đây. Nếu không bó tay chịu trói thì lấy vũ khí ra, đấu một trận phân định thắng thua đi.”

Ôn Cô Vĩ Ngư vẫn là không đáp, trong mắt dần hiện lên vẻ vui mừng đang cố kìm nén lại: “Nàng là Đoan Mộc Thúy ư?”

“Chứ ngươi nghĩ là gì?”

Nghe được câu trả lời khẳng định, Ôn Cô Vĩ Ngư thở phào nhẹ nhõm: “Ta cứ tưởng rằng nàng là ảo ảnh Trầm Uyên.

“Trầm Uyên?”

“Nhân gian Mê Mộng, minh đạo Trầm Uyên. Lẽ nào khi thượng tiên đi tới đây không bị xúc tu của Trầm Uyên chạm phải ư? Huống hồ.” Trong lời nói của Ôn Cô Vĩ Ngư có ẩn ý, “Dường như Trầm Uyên có phần coi trọng thượng tiên, nếu không cũng sẽ không để lại dấu vết trên y phục của nàng.”

“Dấu vết sao?” Đoan Mộc Thúy giật mình, bất giác cúi đầu xuống: Vết bùn trên y phục do bị xúc tu của Trầm Uyên chạm phải vẫn chưa hề biến mất, trái lại còn trở nên rõ ràng hơn, nàng đưa tay muốn phủi đi nhưng tay lại dính đầy bùn.

Đoan Mộc Thúy lạnh lùng hừ một tiếng: “Dù là Mê Mộng hay Trầm Uyên cũng chưa chắc có thể làm gì được ta.”

Ôn Cô Vĩ Ngư cười nhạt: “Tất cả mọi người vào đây đều sẽ bị xúc tu của Trầm Uyên dò xét, ta cũng không ngoại lệ, nếu không ta ở trong minh đạo cũng sẽ chẳng thường xuyên nhìn thấy ảo ảnh của nàng. Bây giờ nàng nói lời này, có lẽ nàng cho rằng ta ôm lòng hiểm độc, nhưng ta quả thực có ý tốt muốn nhắc nhở nàng: Phải có nguyên nhân gì đó thì Trầm Uyên mới để lại dấu vết trên người nàng. Hôm nay nàng có thể bình an rời khỏi minh đạo, nhưng chưa chắc nàng đã thoát được Trầm Uyên.”

Đoan Mộc Thúy chỉ cười khẩy, không thực sự để tâm đến những lời nói của hắn: “Tại sao ngươi ở trong minh đạo lại thấy được ảo ảnh của ta? Ta nhớ giữa ta và ngươi vốn không có giao tình gì mới phải chứ?”

Ôn Cô Vĩ Ngư tỏ vẻ cực kỳ bình tĩnh: “Có lẽ là vì ở Doanh Châu chẳng có mấy người đáng để ta nhớ tới.”

Đoan Mộc Thúy khẽ cau mày, dẫu nàng thiếu nhạy bén đến đâu thì cũng phải nhận thấy hình như Ôn Cô Vĩ Ngư có tình cảm khác với mình: Khi còn ở Doanh Châu, dù thỉnh thoảng nàng có lui tới Hãn Hải thư các nhưng lại hiếm khi gặp được Ôn Cô Vĩ Ngư, ngay cả trong những lần gặp mặt ít ỏi ấy, Ôn Cô Vĩ Ngư cũng thấp thỏm khép nép, hầu như không dám ngẩng đầu lên nhìn nàng, bằng không nàng đã chẳng đến nỗi không nhớ rõ bộ dạng của Ôn Cô Vĩ Ngư.

Vậy Ôn Cô Vĩ Ngư nói năng mập mờ, ậm ờ ngâm nga, trong lời nói chứa đầy ẩn ý thì phải hiểu thế nào đây?

Đoan Mộc Thúy đắn đo không nói, liếc mắt nhìn ánh bình minh trên tay áo, trong lòng cảm thấy căng thẳng, nàng thầm nghĩ: Lần này vào minh đạo thời gian có hạn, tuyệt đối không thể bị Ôn Cô Vĩ Ngư vòng vo làm lỡ chính sự.

Nghĩ tới đây, nàng liền vứt bỏ hết những nghi ngờ trước đó, nhìn quanh một hồi rồi lạnh lùng hỏi: “Ôn thần và Vưu Hùng thị đâu?”

“Chết rồi.”

“Chết rồi ư?”

“Lẽ nào chúng không đáng chết sao?” Ôn Cô Vĩ Ngư nhắc nhở Đoan Mộc Thúy, “Ôn thần đứng vào hàng tiên ban, lại vì lòng riêng mà đẩy sinh linh vào cảnh khốn khổ lầm than, luận tội phải bị tru diệt. Còn Vưu Hùng thị vốn chỉ là một tinh quái mạt hạng, chết cũng không đáng tiếc.”

Đoan Mộc Thúy nổi giận: “Ôn Cô Vĩ Ngư, ngươi có mặt mũi nào mà nói ra những lời này! Nếu nói luận tội phải bị tru diệt thì có lẽ Ôn thần chỉ cần chết một lần là đủ rồi, còn ngươi dù có chết mười lần trăm lần cũng không đủ chuộc tội!”

“Ta khác với bọn chúng, làm đại sự tất phải có hy sinh, người ta thường nói một tướng lập công chết vạn người, thượng tiên vốn là chiến tướng, hẳn còn hiểu đạo lý này hơn ta.”

Đoan Mộc Thúy giận đến muốn nghiến nát răng cửa: “Ôn Cô Vĩ Ngư, ta thực sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như ngươi. Làm đại sự ư? Ngươi muốn làm đại sự gì?”

Ôn Cô Vĩ Ngư không trả lời thẳng mà lạnh lùng nói: “Chỉ chết vài kẻ phàm phu tục tử mà thôi, việc gì thượng tiên phải giận dữ như vậy? Nghe nói khi Tây Kỳ phạt Trụ, thượng tiên đã cùng Dương Tiễn hợp doanh, trong hai ngày hạ được ba tòa thành, chiến xa không biết đã nghiến qua bao nhiêu xương người, người chết dưới tay nàng chỉ e còn nhiều hơn người chết vì dịch bệnh ở Tuyên Bình... Nàng việc gì phải ở đây làm bộ làm tịch chỉ trích ta!”

Đoan Mộc Thúy giận không thể kìm chế được: “Sao ta có thể giống ngươi được!”

“Có gì không giống chứ?” Ôn Cô Vĩ Ngư hùng hổ lấn át, “Tướng sĩ Ân Thương chết dưới tay binh tướng Đoan Mộc doanh của nàng có phải là kẻ đại gian đại ác không? Nghe nói Đoan Mộc doanh đánh vô cùng tàn nhẫn, liều chết xông lên hung hãn phi thường, nếu không một cô gái như nàng cũng chẳng thể trở thành mãnh tướng tiên phong của Khương Tử Nha. Lúc nàng hành quân bày trận có bao giờ để lại đường sống cho đối phương hay không? Thượng tiên, nàng cũng giống ta thôi, đừng có chó chê mèo lắm lông làm gì.”

Đoan Mộc Thúy giận đến không nói thành lời, chỉ cảm thấy trong lòng bực bội khôn nguôi, ngay cả hơi thở cũng nghẹn ứ, nàng biết Ôn Cô Vĩ Ngư già mồm cãi lý, nhưng từng câu từng chữ của hắn như xuyên qua tại đâm vào tận trái tim.

Lời của Ôn Cô Vĩ Ngư có một phần nói đúng, xưa nay nàng bài binh bố trận vẫn rất dứt khoát, hiếm khi lấy lòng dạ đàn bà ra đánh trận. Vì vậy lúc nào nàng cũng luôn nhận lệnh làm tiên phong.

Khi xưa nàng chỉ quyết tâm giành chiến thắng, một lòng một dạ đánh Nam dẹp Bắc, trong lòng nàng chẳng nhận ra có điều gì bất ổn, sau này an cư ở Doanh Châu, những lúc rảnh rỗi nhớ lại quá khứ, cảm giác bứt rứt cứ ngày một nhiều lên, nàng khó tránh thấy hối hận vì ngày xưa dũng mãnh có thừa mà lại thiếu lòng nhân hậu. Thường ngày nàng nhanh mồm nhanh miệng, giờ đây bị Ôn Cô Vĩ Ngư nói trúng điều vẫn canh cánh trong lòng, ngay cả một câu phản bác cũng không nói ra được.

Đúng lúc đang khó kìm nén nỗi tức giận, chợt nghe có người trầm giọng nói: “Trụ Vương vô đạo, tàn hại người hiền, Vũ Vương phạt Trụ là hợp lẽ trời, vừa lòng người, theo đức hạnh mà làm. Hai quân giao chiến khó tránh được tử thương, huống chi lúc chiến tranh sinh tử rất mong manh, đi con đường khác thì phải có nhân nghĩa khác, sao có thể vì đối thủ mà bỏ sự nghiệp của toàn quân? Đoan Mộc ở vị trí đó, chuyện cô ấy làm không có gì đáng trách. Còn Ôn Cô Vĩ Ngư nhà ngươi, đứng hàng tiên ban lại có lòng dơ bẩn, không nghĩ tới nhân nghĩa mà hành xử như hạng nghiệt súc, chết đến nơi rồi còn giảo biện đổi trắng thay đen, đâu chỉ vô sỉ, có thể nói ngươi là loại hạ lưu!”

Đoan Mộc Thúy vui mừng khôn xiết, vội thốt lên: “Triển Chiêu!”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »