_khaiphongchiquai005.jpg)
Lúc quay lại nhìn, người vừa tới quả thực là Triển Chiêu, vẻ mặt tuy trầm tĩnh nhưng ánh mắt lại sắc bén như tia chớp, trong khoảnh khắc mang tới cảm giác lạnh lùng khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Đoan Mộc Thúy hết sức mừng rỡ, bước tới nghênh đón, nàng hỏi: “Ngài tới từ lúc nào thế?”
Triển Chiêu nhìn về phía Đoan Mộc Thúy, giọng nói dịu xuống: “Tuy không tới sớm nhưng cũng kịp cứu nguy cho cô... Thường ngày nhanh mồm nhanh miệng là thế, sao lại bị những lời ngụy biện này dồn vào ngõ cụt vậy?”
Đoan Mộc Thúy cười hì hì, đang định nói gì đó thì Triển Chiêu khẽ lắc đầu, ánh mắt ý bảo nàng chú tâm theo dõi Ôn Cô Vĩ Ngư.
Đoan Mộc Thúy hiểu ý, lúc nhìn sang Ôn Cô Vĩ Ngư nàng thầm thở dài một hơi: Trước kia mỗi khi Ôn Cô Vĩ Ngư nói chuyện với nàng, tuy không thể coi là gần gũi thân thiện nhưng vẫn nho nhã lễ độ, giờ đây sắc mặt lại cực kỳ khó coi, chẳng nói chẳng rằng, chỉ lẳng lặng cười khẩy.
Thấy Đoan Mộc Thúy đang nhìn mình, hắn lại cười trông đầy vẻ khinh thường: “Ta cứ tưởng thượng tiên đi một mình vào minh đạo, hóa ra còn dẫn theo người giúp đỡ. Chỉ có điều mắt chọn người của thượng tiên hơi kém một chút... Dù Triển Chiêu có tài ba đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là một kẻ phàm nhân, ta khẽ động một ngón tay thôi cũng có thể nghiền nát y thành từng mảnh.”
Đoan Mộc Thúy lạnh lùng nói: “Ngươi cứ ra tay thử xem sao.”
Cuộc đối đáp này tuy ngắn gọn nhưng tràn đầy sát khí, màu sắc u ám nơi đáy mắt của Ôn Cô Vĩ Ngư càng lúc càng đậm, vậy mà giọng điệu của hắn lại bình thản đến không ngờ: “Thượng tiên, chúng ta cứ nói chuyện như lúc trước cũng rất tốt đó thôi, việc gì phải gọi thêm người đến phá hỏng bầu không khí.”
Chưa kịp dứt lời, thân thể hắn đột nhiên xông tới, bóng người di chuyển nhanh như chớp, Triển Chiêu chưa kịp phân biệt hình dáng thì đã cảm thấy gió chướng ập vào trước mặt, lực đạo vừa mạnh vừa nhanh, trong phút chốc đã khiến y nghẹt thở.
Gần như cùng lúc đó, một lực đạo khác đập thẳng vào nó, là do Đoan Mộc Thúy trong chớp mắt ấy nhanh chóng đỡ lấy, hai lực đạo va chạm với nhau, phần lớn áp lực đè trên người Triển Chiêu đều bị phá tan.
Triển Chiêu lảo đảo lui về phía sau hai bước, y vội ngẩng đầu nhìn lên, Ôn Cô Vĩ Ngư di chuyển rất nhanh, trong phút chốc đã lùi về chỗ cũ, y phục xộc xệch nhưng tư thế vững như bàn thạch, hắn cười khẩy mà nói: “Chung quy thượng tiên vẫn che chở cho phàm nhân, lúc trước là Lương Văn Kỳ, bây giờ với Triển Chiêu cũng như thế, nếu cứ dây dưa lằng nhằng với phàm nhân nhiều lần như vậy, để tin đồn truyền đi, chỉ e sẽ làm tổn hại đến danh dự của thượng tiên.
Đoan Mộc Thúy nghe thấy những lời nói xuyên tạc ác ý của hắn, càng cảm thấy hắn ngoài mặt trong lòng đều đáng chém đáng giết, nàng lạnh lùng nói: “Sao Doanh Châu lại nảy nòi ra thứ bại hoại ác độc không có đức hạnh như nhà ngươi!”
Khi nói những lời này, quanh nàng ba trượng gió nổi dậy từ mặt đất, lúc đầu chỉ khiến y phục phồng lớn, sau đó tiếng gió gào thét xoáy thẳng lên, ngọn gió ngoài rìa sắc như dao, Triển Chiêu không thể đứng thẳng, y buộc phải lui về sau mấy bước, chống vào vách đá mới có thể định thân, lại thấy Đoan Mộc Thúy vẫn đứng vững tại chỗ, mái tóc dài của nàng tung bay bốn phía, dao động cực mạnh lại bắt nguồn từ nơi tĩnh lặng cực độ, sự đối lập này quá rõ ràng, lộ ra vẻ diễm lệ thiêu đốt ánh nhìn.
Vẻ mặt của Ôn Cô Vĩ Ngư dần trở nên nặng nề hơn, trong mắt đầy vẻ phòng bị, Triển Chiêu biết hai người này chuẩn bị đối chiến, y nghĩ thầm: Cho dù ta không giúp được gì nhưng cũng tuyệt đối không được làm Đoan Mộc Thúy phân tâm. Nghĩ vậy y liền lặng lẽ lùi ra.
☆ ☆ ☆
Không rõ là Đoan Mộc Thúy hay Ôn Cô Vĩ Ngư động thủ trước, hoặc thậm chí là cả hai người đồng loạt ra tay - chỉ trong một khoảnh khắc, gió như rồng gầm, kình khí như kiếm, bất cứ nơi nào lực đạo quét qua dù là vách đá cứng rắn cũng bị chém ra một khe nứt, chưa kể đến đá vụn văng ra tứ phía, gió đi tới đâu cảnh tượng hoang tàn tới đó, nhìn mà không khỏi kinh hoảng.
Từ đầu đến cuối Triển Chiêu không thể phân biệt được hình dáng của hai người đang đánh nhau. Theo như y quan sát, cái bóng màu trắng chắc hẳn là Ôn Cô Vĩ Ngư, cái bóng còn lại màu tím nhạt như ẩn như hiện là Đoan Mộc Thúy không phải nghi ngờ gì nữa, chỉ có điều vị trí của hai cái bóng này liên tục thay đổi, biến chuyển như chớp giật, lúc sáp vào lúc chia ra, không thể thấy rõ ai đang chiếm thế thượng phong.
Triển Chiêu vô cùng lo lắng, chợt y cảm thấy quanh mình sóng khí đang ào ạt ập tới như dời non lấp bể, ngay sau đó bỗng “ầm” một tiếng, hai người đang đánh nhau cuối cùng cũng tách ra, mỗi người lui về một phía. Ôn Cô Vĩ Ngư không trụ chân được, va mạnh vào vách đá, trái lại Đoan Mộc Thúy vẫn đứng vững. Mới đầu Triển Chiêu còn thầm thở phào nhẹ nhõm, đến khi thấy mặt nàng trắng bệch, biết có chuyện không ổn bèn vội bước tới, vừa đến đã nghe Đoan Mộc Thúy hổn hển nói: “Đỡ ta”.
Triển Chiêu không kịp nghĩ ngợi gì, một tay đỡ lấy eo Đoan Mộc Thúy, chỉ cảm thấy thân thể nàng run lên, sau đó sức nặng toàn thân của nàng đều đè lên cánh tay y, bất giác trái tim y hẫng một nhịp, tay còn lại nhanh chóng nắm lấy bàn tay rũ xuống của Đoan Mộc Thúy. Hơi thở của Đoan Mộc Thúy vừa ổn định, chợt nàng cảm thấy một luồng lực hùng hậu cuồn cuộn không ngừng chảy vào từ nơi lòng bàn tay chạm nhau, biết Triển Chiêu đang truyền chân khí cho mình, nàng vội lắc đầu khẽ nói: “Ta vẫn ổn”.
Triển Chiêu thấy yên lòng hơn, y hỏi: “Liệu có phần у thắng không?”
Đoan Mộc Thúy thở dài cực khẽ: “Ta không đến mức bị hắn đánh bại, nhưng muốn thắng hắn cũng khó.”
Triển Chiêu cau mày, y chẳng lạ lẫm gì với cục diện như vậy, trước đây y với Bạch Ngọc Đường đã nhiều lần у so tài khó phân thắng bại, bản lĩnh của hai người càng gần ngang nhau thì càng khó phân cao thấp - thoạt nhìn có vẻ pháp lực của Ôn Cô Vĩ Ngư không hề thua kém Đoan Mộc Thúy.
Hẳn Ôn Cô Vĩ Ngư cũng nghĩ như vậy.
Bởi lẽ hắn đột nhiên cười gằn mấy tiếng, trầm giọng nói: “Thượng tiên, nếu cứ đánh tiếp như vậy thì đến khi nào mới có thể phân thắng bại?”
Đoan Mộc Thúy nghiến răng, nương theo lực từ cánh tay của Triển Chiêu để đứng cho vững, sau đó tiến về phía trước mấy bước, từng từ từng chữ bật ra từ kẽ răng: “Vậy theo ngươi phải làm thế nào mới có thể phân thắng bại?”
Ánh mắt của Ôn Cô Vĩ Ngư bỗng trở nên dịu dàng: “Không gì có thể phân thắng bại, vì nàng tuyệt đối không có cửa thắng, lẽ nào... nàng chưa từng để ý đến phong ấn của Nữ Oa ư?”
☆ ☆ ☆
Phong ấn của Nữ Oa?
Đoan Mộc Thúy giật mình, ngước mắt nhìn bệ đá khổng lồ cao ngất kia.
“Phong ấn Nữ Oa vốn có màu đỏ thẫm, nhưng bây giờ đã dần bị lệ khí màu đen gặm nhấm...” Khóe môi Ôn Cô Vĩ Ngư chầm chậm vén lên, “Chờ thêm một lúc nữa, phong ấn bị gỡ bỏ, lệ khí vạn năm ẩn sâu trong minh đạo sẽ như dung nham phun trào, gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật, đến lúc đó dù có là Nữ Oa mẹ của loài người thức tỉnh thì cũng chưa chắc có thể phong ấn minh đạo thêm lần nữa, thượng tiên hà tất phải lấy trứng chọi đá, châu chấu đá xe?”
“Vì vậy cách duy nhất để nàng có thể giành được phần thắng là nhanh chóng đánh bại ta, sau đó dùng pháp lực của nàng phục hồi phong ấn Nữ Oa. Tiếc rằng pháp lực của hai ta không phân cao thấp, vừa rồi chúng ta đã giao thủ với nhau, nàng nên hiểu trong khoảng thời gian ngắn ngủi nàng không thể đánh bại được ta”.
Đoan Mộc Thúy im lặng.
“Không cần phải giải thích dài dòng làm gì, dù nàng có đánh bại ta đi nữa...” Ôn Cô Vĩ Ngư ngừng lại một chút, bỗng cúi xuống nhặt một hòn đá vụn ném về phía bệ đá.
Hòn đá vừa rời tay, từ khe rãnh không biết sâu nhường nào xung quanh bệ đá đột nhiên bốc lên luồng lửa hừng hực, mặc dù Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy đứng cách khá xa nhưng vẫn bị sóng nhiệt ép phải lùi lại hai bước.
Ôn Cô Vĩ Ngư vỗ nhẹ hai tay, ra hiệu cho Đoan Mộc Thúy nhìn về khe sâu kia: “Năm đó khi Nữ Oa phong ấn lệ khí, bà ấy đã đặt một bức màn lửa xung quanh bệ đá. Bây giờ nàng là thần tiên, dĩ nhiên có thể vượt qua bức màn này một cách dễ dàng, nhưng muốn phục hồi phong ấn thì phải tiêu hao hết pháp lực chân nguyên. Thượng tiên, một khi chân nguyên không còn nữa, nàng sẽ trở thành phàm nhân, đến lúc đó làm sao vượt qua bức màn lửa để quay trở về? Chỉ e nàng sẽ bị mắc kẹt trên bệ đá đó thôi.”
“Bởi vậy lần này giao đấu dù có thắng hay thua thì thứ nàng lấy được cũng không phải là kết quả tốt.”
Sắc mặt của Đoan Mộc Thúy trắng bệch như tờ giấy, đôi môi nàng khẽ rung lên: “Thế nên?”
“Thế nên.” Trong mắt Ôn Cô Vĩ Ngư hiện lên vẻ đắc ý, “Thượng tiên, ta cũng vì tốt cho nàng thôi. Nàng cứ giả vờ không biết chuyện gì, đừng nhúng tay vào việc này. Lệ khí trong minh đạo nhận chủ, sau khi phong ấn mở ra, sức mạnh của lệ khí vạn năm đều tuân phục ta, đến lúc đó trong tam giới ít ai có thể đối địch lại. Ta chẳng những không làm khó, mà còn có thể đối xử tử tế với nàng. Thượng tiên là người từng cầm quân đánh trận, nên phán đoán thời thế ra sao, chọn đất lành mà đậu như thế nào, chắc không cần ta phải dạy chứ?”
Đoan Mộc Thúy rũ mắt, hai tay đan vào nhau, trong lòng dường như đang xung đột không ngừng, rồi bỗng nàng ngẩng đầu lên nhoẻn miệng cười: “Để ta suy nghĩ một lát.”
Ôn Cô Vĩ Ngư không ngờ Đoan Mộc Thúy lại chịu thỏa thuận, trên mặt dần lộ ra vẻ vui mừng: “Thượng tiên đúng là người thông minh.”
Đoan Mộc Thúy cười nhạt: “Những kẻ làm tiên như chúng ta vốn nên quan tâm đến cuộc sống của muôn dân. Nhưng có những việc có thể và không thể làm, nếu phải lấy mạng ra đổi thì quả thực cũng hơi khó. Tuy ta không sợ chết, nhưng cũng chẳng muốn hy sinh tính mạng vì những phàm nhân không quen không biết... Hơn nữa giữa hai chúng ta cũng không có thâm thù đại hận, nếu đã như vậy, sao ta lại không thuận nước đẩy thuyền, giúp người được việc?”
Những lời này vừa nói ra, Ôn Cô Vĩ Ngư thì chẳng sao, nhưng Triển Chiêu lại như bị một chậu nước lạnh dội vào đầu, y lên tiếng đầy ngờ vực: “Đoan Mộc!”
Đoan Mộc Thúy nhìn về phía Triển Chiêu: “Ta nói không đúng ư? Triển Chiêu, vừa rồi ngài cũng nghe Ôn Cô Vĩ Ngư nói đó, chẳng lẽ ngài cảm thấy ta nên vì đám người không quen biết ở Tuyên Bình mà hy sinh mạng sống hay sao?”
Triển Chiêu không đáp, sau một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Đoan Mộc, trong lòng cô biết rõ Ôn Cô Vĩ Ngư là hạng người thế nào, nếu đến lúc đó quả thực tam giới ít ai có thể địch với hắn, thì ai biết được hắn sẽ làm chuyện táng tận lương tâm nào nữa đây?”
Ôn Cô Vĩ Ngư cười khẩy một tiếng, cũng không nói gì. Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng nói: “Dĩ nhiên ta biết Ôn Cô Vĩ Ngư không phải người tốt, nếu ta còn cửa sống thì cũng chẳng muốn như vậy. Nhưng Triển Chiêu ạ, ta thật sự không còn cách nào khác nữa rồi, ngài bảo ta phải làm sao đây? Ngài muốn ta phải chết ư?”
Triển Chiêu cũng không biết phải trả lời nàng thế nào, sững người nhìn nàng hồi lâu, sau đó lắc đầu nói: “Đoan Mộc, ta cảm thấy... bỗng nhiên cô không phải người ta từng quen biết”.
Đoan Mộc Thúy khe khẽ thở dài, trong mắt như có chút áy náy: “Đó là vì cho tới nay ngài vẫn luôn nghĩ tốt về ta. Triển Chiêu, trừ pháp lực ra ta cũng giống người bình thường mà thôi, có lẽ còn là loại người tham sống sợ chết. Ta biết ngài buồn bực trong lòng, nhưng ý ta đã quyết, ngài không cần phải nhiều lời nữa”.
Triển Chiêu nhắm hai mắt lại, vẻ đau đớn thoáng lướt qua trên gương mặt, rồi y chậm rãi mở mắt ra, nhìn thẳng Đoan Mộc Thúy mà nói: “Đoan Mộc, cô đừng có hồ đồ, ta sợ sau này cô sẽ phải hối hận.”
Ánh mắt Đoan Mộc Thúy trở nên khó chịu: “Ta hồ đồ chỗ nào?”
Ôn Cô Vĩ Ngư vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt lúc này chợt chen ngang: “Thượng tiên, hình như trợ thủ của nàng có ý kiến khác.”
Đoan Mộc Thúy cười khẩy, khinh thường nói: “Trợ thủ ư? Y có thể giúp gì cho ta chứ?”
Ôn Cô Vĩ Ngư dường như vô cùng hài lòng với câu trả lời của Đoan Mộc Thúy, hắn cười nhạt một tiếng, không nói gì thêm nữa.
Trái tim Triển Chiêu dần chìm xuống tận cùng, khóe miệng gượng vẽ lên một nụ cười khổ sở, y khẽ nói: “Đoan Mộc, ta không biết hôm nay tại sao cô lại có thái độ khác thường như vậy, nhưng...”
Đoan Mộc Thúy rốt cuộc không còn kiên nhẫn được nữa, cả giận nói: “Nhưng cái gì? Triển Chiêu, dù sao kẻ phải chết cũng là ta, người ngoài nhìn vào muốn nói gì chẳng được. Nếu ngài muốn làm anh hùng thì sao không tự tìm đến cái chết đi?”