Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5729 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 76
Image

Ôn Cô Vĩ Ngư lẳng lặng nhìn hai người đối qua đáp lại, vẻ mặt không hề gợn sóng, đáy lòng lại có một nụ cười mỉa mai lướt qua.

Đoan Mộc Thúy đang...

Muốn đuổi Triển Chiêu đi, sau đó đấu trận sống chết với mình ư?

Hay lắm, rất hợp với nguyên tắc tiên giới giao tranh tuyệt đối không vạ lây tới phàm trần.

Về cơ bản chuyện này cũng không có gì đáng trách, chỉ có điều nó khiến hắn cảm thấy khó chịu.

Hắn đã bức bối nhiều năm rồi, hắn không muốn thấy người khác được sống dễ chịu, hành sự thuận lợi, ở trước mắt hắn bày mấy trò tự cho là hay.

Thế nên đúng lúc này hắn bèn lên tiếng.

“Nói vậy tức là thượng tiên đồng ý kết thành đồng minh với ta?”

“Đồng minh ư?” Đoan Mộc Thúy cảm thấy nực cười, “Ta chỉ đứng ngoài cuộc nhắm mắt làm ngơ mà thôi.”

“Ở ranh giới giữa trắng và đen trong thế gian này, có thể có một mảnh đất hoang vu rộng lớn cho thượng tiên lựa chọn, nhưng khi tiên giới và ma đạo đối đầu, sẽ không còn chỗ đặt chân cho kẻ muốn bo bo giữ mình khỏi vũng nước bùn. Thượng tiên đã bỏ mặc ma đạo thì tâm cũng thành ma rồi, sao có thể nói bản thân chỉ đứng ngoài cuộc nhắm mắt làm ngơ?”

Triển Chiêu im lặng, y liếc mắt nhìn qua, thấy thân thể Đoan Mộc Thúy hơi run lên.

Nhưng nàng nhanh chóng ổn định lại, lưng thẳng tắp như không thể lay chuyển được.

“Ngươi nói không sai,” Đoan Mộc Thúy bình tĩnh nói, “Hôm nay ta đã đã quyết định không nhúng tay việc này, đạo tâm đã nhập vào ma đạo, không cần phải tự cho mình là thần tiên nữa.”

Ngừng lại một chút nàng lại nói như tự giễu: “Huống hồ ta đây vốn chẳng có đạo tâm.”

Giọng nói rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến Ôn Cô Vĩ Ngư chấn động. Trong phút chốc, một niềm vui sướng khó tả chầm chậm lan khắp toàn thân hắn, lửa nóng hừng hực bao quanh phong ấn lại chỉ khiến hắn cảm thấy ấm áp.

“Cuối cùng nàng cũng nhận ra điểm này” hắn thậm chí còn không nhận thấy rằng giọng của mình đã dịu dàng hơn: “Thượng tiên, ta thật sự sợ rằng những năm tháng đằng đẳng ở Doanh Châu đã khiến nàng quên mất bộ mặt thật của mình, giống những kẻ tu tiên ôm điển tịch Đạo gia nói hươu nói vượn, càng sống lâu càng mang bộ dạng thối tha đáng ghét. Sở dĩ ta vẫn luôn cho rằng có thể thu phục được nàng, là bởi ta hiểu nàng là hạng người gì. Vậy thượng tiền à, nàng bằng lòng kết làm đồng minh với ta đúng không?”

“Sao cũng được”. Đoan Mộc Thúy đáp với giọng uể oải, “Ngươi cũng biết ta đây chẳng thèm bận tâm mà.”

Ôn Cô Vĩ Ngư nở nụ cười: “Dáng vẻ này càng lúc càng giống tính khí vốn dĩ của nàng, nhân gian coi trọng cắt máu ăn thề, chi bằng chúng ta cũng theo đó mà làm?”

Đoan Mộc Thúy khẽ đưa mắt, dường như vô tình liếc về hướng Ôn Cô Vĩ Ngư đang chỉ.

Kỳ thật dù không nhìn thì nàng cũng biết hắn đang chỉ Triển Chiêu.

“Minh đạo có nhiều yêu thú, chọn bừa một con là được rồi, hà tất phải hiến tế Triển Chiêu?” Giọng điệu của Đoan Mộc Thúy không quá cứng rắn.

“Đó là vì lúc này ở nơi đây hai chúng ta thành ma, yêu thú là yêu, có lẽ Triển Chiêu là thứ duy nhất sạch sẽ, ngay thẳng, thiện lương. Tuy rằng thứ ấy cũng làm cho ta căm ghét”.

Những lời này mà Ôn Cô Vĩ Ngư cũng nói ra được.

Có lẽ kẻ vô liêm sỉ không biết xấu hổ, nhưng thế không có nghĩa là thâm tâm của hắn đã mất luôn thước đo lương tri. Điểm khác biệt duy nhất chính là thước đo ấy không gắn liền với hành vi của hắn, giá trị cũng giống như đồ cổ, lúc rảnh rỗi cầm trên tay ngắm nghía rồi lại đem cất lên giá.

Việc Ôn Cô Vĩ Ngư đột nhiên thừa nhận điểm tốt của Triển Chiêu dường như khiến Đoan Mộc Thúy cảm thấy vừa ý, như thể người được Ôn Cô Vĩ Ngư khen không phải Triển Chiêu mà là nàng.

“Ta cũng nghĩ như vậy”, Đoan Mộc Thúy cười hết sức yêu kiều, trong đôi mắt ẩn chứa một nét dịu dàng khác lạ, đây là lần đầu tiên nàng thật lòng đồng tình với Ôn Cô Vĩ Ngư, nhưng ánh mắt của nàng mau chóng chùng xuống.”

“Nhưng ta không đành lòng xuống tay.”

“Sao dám phiền thượng tiên phải ra tay?” Ôn Cô Vĩ Ngư ra vẻ nhã nhặn ân cần, rất không thức thời mà đứng ra nhận việc về mình, “Nếu thượng tiên không ngại, tại hạ sẵn lòng làm thay”.

Đoan Mộc Thúy không đáp lời, thân mình lại hơi nghiêng đi một chút — — chẳng khác nào nhường cho Ôn Cô Vĩ Ngư một con đường thênh thang để đến lấy mạng Triển Chiêu.

Triển Chiêu bỗng lên tiếng.

“Đoan Mộc, ta có mấy câu muốn nói với cô”.

Ôn Cô Vĩ Ngư nhíu mày, sự khó chịu viết rõ lên mặt.

Đoan Mộc Thúy cười tạ lỗi với Ôn Cô Vĩ Ngư, nhẹ nhàng nói: “Tử tù trước khi lên đường đều có rượu thịt tiễn đưa, cho y nói mấy lời đi”.

☆ ☆ ☆

Nói rất có lý, lấy chữ “lý” làm đầu, Ôn Cô Vĩ Ngư cũng không phản bác được gì.

Huống chi cả ánh mắt và giọng điệu của Đoan Mộc Thúy đều rất nhẹ nhàng, dè dặt như đang xin phép, việc này ít nhiều cũng khiến hắn cảm thấy lâng lâng vui sướng, đè nén mối nghi ngờ về cử chỉ khác thường của nàng đang không ngừng lan rộng trong lòng.

Triển Chiêu tiến tới mấy bước, dừng trước mặt Đoan Mộc Thúy, có lẽ vì khoảng cách quá gần nên Đoan Mộc Thúy chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn y.

Bọn họ chưa từng nhìn nhau nghiêm túc như vậy, cho dù đã quen thuộc đến nỗi nhắm mắt lại cũng có thể hình dung bóng hình của đối phương, bộ dạng hôm nay thật ra vẫn giống thường ngày, có lẽ trầm mặc hơn, bình thản hơn, cảm giác bối rối ngờ vực cùng sự bất an trong lòng Triển Chiêu dần dần vì sự im lặng mà dịu đi, ánh mắt Đoan Mộc Thúy trong trẻo vô cùng, không hề nao núng hay áy náy mà lộ ra vẻ thẳng thắn vô tư, tựa như lát một con đường thẳng tắp dẫn vào cõi lòng y.

Triển Chiêu mỉm cười, lời muốn nói bỗng chốc biến mất như bọt biển mong manh, nhẹ bẫng như không có trọng lượng.

Đứng lặng hồi lâu, y mới chậm rãi cúi đầu xuống, kể sát bên tại Đoan Mộc Thúy khẽ nói: “Đoan Mộc, chuyện tiếp theo đều giao cả cho cô”.

Đoan Mộc Thúy đáp một tiếng rất nhẹ, nàng thì thầm: “Ngài không sợ gửi gắm nhầm người ư?”

“Sao có thể chứ?”

Lời nói còn văng vẳng bên tai, nhưng bóng dáng của y đã lùi ra, trên gò má nàng vẫn còn vương hơi ấm do Triển Chiêu để lại, hay đó chỉ là ảo giác trong một thoáng ngẩn ngơ?

Ngước mắt nhìn lên, trên môi Triển Chiêu còn đọng một nụ cười phảng phất.

Tuy rằng trong lòng có biện pháp đối phó, nhưng hốc mắt Đoan Mộc Thúy vẫn phủ một màn lệ nóng, nàng hơi cắn môi, kiên quyết xoay người sang chỗ khác.

Ôn Cô Vĩ Ngư đột nhiên lướt qua phía sau nàng như một cơn gió.

Khi vụt qua, làn gió lạnh như băng chẳng khác nào một lưỡi dao, cái lạnh lập tức khiến từng tấc da thịt buốt giá, cảm giác kinh hoảng ấy như làm tan nát cõi lòng, Đoan Mộc Thúy đột nhiên mất khống chế, kêu lên một tiếng nức nở: “Ôn Cô Vĩ Ngư, để y được toàn thây!”

Đáp lại nàng, là tiếng xương cổ bị bẻ gãy vừa lạnh lùng lại vừa tàn nhẫn.

Tầm mắt của Đoan Mộc Thúy mau chóng mờ đi, trong hư ảo nàng nhìn thấy bóng hình quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn kia mềm ra, sau đó ngã xuống mặt đất với một tiếng rơi trầm đục.

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy sững người tại chỗ, trong phút chốc nàng cảm thấy kẻ bị bẻ gãy xương cổ không phải Triển Chiêu, mà là chính mình.

Hơi thở bắt đầu dồn dập, sau đó trở nên khó khăn, ý thức chuyển thành hỗn loạn và mù mờ, giọng nói của Ôn Cô Vĩ Ngư loáng thoáng như vọng tới từ chân trời xa xôi: “Thượng tiên, bây giờ giữa chúng ta có một khế ước.”

Bờ môi của Đoan Mộc Thúy mấp máy, nước mắt tuôn rơi chẳng biết tự bao giờ, đột nhiên nàng như nhận ra điều gì đó, run rẩy chạy tới chỗ Triển Chiêu ngã xuống.

Ôn Cô Vĩ Ngư đưa tay ngăn lại nàng: “Việc gì phải tự làm khổ mình như vậy?”

“Chát.”

Một cái tát cực kỳ vang dội.

☆ ☆ ☆

Ôn Cô Vĩ Ngư xoa gò má nóng rát cười bất đắc dĩ, cúi đầu nhìn Đoan Mộc Thúy gục trên thi thể của Triển Chiêu khóc thảm thiết.

Nữ nhân là như vậy đó, Ôn Cô Vĩ Ngư tự trấn an trong lòng, đồng thời lại có đôi chút khinh thường: Chính nàng đã đồng ý hiến tế Triển Chiêu, vậy mà khi Triển Chiêu chết thật nàng lại khổ sở thương tâm.

Khóc một hồi chắc là được thôi?

Dù sao cũng đã nhổ xong cái gai mang tên Triển Chiêu này, cắt đứt nỗi nhớ nhung của nàng, có lẽ nàng sẽ không giở trò gì nữa.

Nghĩ tới đây, cảm giác tự đắc dần trào dâng từ đáy lòng hắn.

Nhưng Đoan Mộc Thúy khóc quá tức tưởi, khiến hắn cũng sinh lòng phiền muộn.

“Thượng tiên tội gì phải...” Ôn Cô Vĩ Ngư thở dài, không kìm được bèn bước tới xoa đầu nàng, Đoan Mộc Thúy dường như không hề để ý, điều này khiến Ôn Cô Vĩ Ngư to gan lớn mật hơn, chầm chậm cúi xuống, một tay từ từ đỡ lấy hông nàng, tay còn lại hơi dùng lực, nâng cằm Đoan Mộc Thúy lên.

Đôi mắt nàng đẫm lệ, giọt nước mắt ấy che lấp đi một thứ gì đó sâu thẳm nơi đáy mắt của nàng, trái lại còn khiến người ta thương hoa tiếc ngọc hơn bội phần.

Ôn Cô Vĩ Ngư như si như dại, hai tay hơi khép lại, ôm Đoan Mộc Thúy vào lòng.

Đoan Mộc Thúy hoàn toàn không cự tuyệt, điều này ít nhiều khiến hắn thất vọng.

Hắn cũng không hy vọng nàng là một nữ tử trinh liệt, nếu không làm sao nàng quên được Cốc Xương hay Triển Chiêu? Nhưng sự nghe lời của nàng vẫn làm hắn thấy thất vọng.

Chinh phục như vậy thật quá nhạt nhẽo, mỹ nhân trong lòng cũng mất đi tư vị vốn có.

“Nàng...” Lời vừa ra khỏi miệng, ngực đột nhiên đau thấu tim gan.

Cơn đau trên ngực này tê dại như con sâu dài ngọ nguậy từ lồng ngực len lỏi khắp toàn thân, gặm nhấm từng tấc từng tấc, đóng kén khắp nơi, tay chân dần mất đi tri giác, không thể mảy may động đậy nhưng ý thức lại hết sức tỉnh táo.

“Tỏa tâm chỉ...” Ôn Cô Vĩ Ngư muốn nhếch miệng cười, nhưng bắp thịt trên mặt đã hoàn toàn cứng đờ, âm thanh phát ra từ cổ họng cũng vô cùng quái dị, “Cô dùng tỏa tâm chỉ ư?”

“Ngươi đúng là vướng víu”, Đoan Mộc Thúy lạnh lùng đứng dậy, nước mắt trên mặt còn chưa khô, “Hôm trước ta vừa đưa Ly Cơ vào luyện ngục, không biết có nơi nào hợp với ngươi hơn luyện ngục không nhỉ?”

“Vậy vừa rồi cô chỉ diễn trò cho ta xem sao?” Dù đã đoán được từ trước nhưng trong lòng Ôn Cô Vĩ Ngư vẫn không khỏi thở dài, “Cô khóc thảm thiết đến vậy, khiến ta đây cũng bị lừa”.

“Nước mắt đó là thật lòng rơi vì Triển Chiêu”. Giọng nói của Đoan Mộc Thúy không nén được sự run rẩy, ánh mắt nhanh chóng đảo qua thi thể Triển Chiêu, “Hôm nay Triển Chiêu bỏ mạng tại đây, sau khi ta phục hồi phong ấn Nữ Oa cũng khó lòng chạy thoát. May mà tỏa tâm chỉ có thể chế trụ được ngươi cho đến khi người Doanh Châu tra xét tới đây. Đến lúc đó ta hy vọng người đến sau trừng trị ngươi thích đáng, đòi lại công bằng cho ta và Triển Chiêu.”

“Chúng ta đã cắt máu kết làm đồng minh rồi thượng tiên ạ”, Ôn Cô Vĩ Ngư không hề che giấu nỗi thất vọng của mình, “Mới đó mà cô đã vi phạm giao ước rồi ư?”

“Đừng có nhắc đến Triển Chiêu với ta, ngươi không xứng.”

“Vậy Triển Chiêu chỉ là công cụ cô hy sinh để khiến ta lơ là mất cảnh giác sao? Sự tuyệt tình của thượng tiên đúng là vượt xa sự tưởng tượng của ta.”

Ánh mắt của Đoan Mộc Thúy hơi đờ ra, sau đó nàng chầm chậm xoay người nhìn về phía bệ đá.

“Ta nghĩ Triển Chiêu sẽ không phản đối ta làm như vậy.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »