Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5732 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 77
Image

Một tiếng thở dài khó nghe thoát ra từ đáy họng của Ôn Cô Vĩ Ngư.

Trong tiếng thở dài như có như không ấy, thân hình Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng bay lên, lao vào trong màn lửa rực cháy.

Ngọn lửa ngút trời lập tức bùng lên hừng hực, toàn bộ vách hang chìm trong màu đỏ rực như máu, bóng dáng Đoan Mộc Thúy nhòa đi trong ngọn lửa dữ dội.

Ôn Cô Vĩ Ngư nheo mắt nhìn theo bóng dáng thấp thoáng của Đoan Mộc Thúy, hắn đột nhiên cảm thấy nàng như một cánh bướm bay vào biển rộng, chẳng mấy chốc đã bị cuốn vào bão tố hỗn loạn.

Đến khi ngọn lửa tắt lịm, hắn nhìn thấy bóng dáng mảnh mai của Đoan Mộc Thúy đang đứng trên mép bệ đá, tay áo màu tím nhạt bị chân khí thổi phồng lên như sắp bay đi, bập bùng chẳng khác gì lửa cháy.

Còn phong ấn Nữ Oa ngập tràn lệ khí kia cuối cùng cũng dần dần chuyển thành màu đỏ thẫm.

Ôn Cô Vĩ Ngư chợt cảm thấy bản thân thật vô vị.

Tự nhiên lại muốn làm trò cắt máu ăn thề làm gì, lão tổ tông xưa kia đã từng nhắc nhở hắn, không đồng đạo chẳng cùng mưu toan.

Đã chẳng dành cho ta thì giữ lại cũng không có ích lợi gì.

☆ ☆ ☆

Khi Đoan Mộc Thúy quay đầu lại, Ôn Cô Vĩ Ngư đắc thắng nhìn vẻ mặt của nàng trong khoảnh khắc bỗng trở nên trắng bệch.

Tốt lắm, tốt vô cùng.

Ôn Cô Vĩ Ngư nghĩ như vậy, hắn đứng ở mép bệ đá đung đưa như sắp rơi xuống, sau đó hắn ung dung thong thả vuốt phẳng vạt áo của mình.

Ngọn lửa cháy bỏng mang theo hơi nóng, vạt áo vừa được vuốt phẳng lại nhăn vào. Hắn vốn không cần phải làm việc thừa, nhưng vẫn cố làm.

Hơn nữa hắn cũng không ngại Đoan Mộc Thúy nhìn thấu ý đồ của mình: Hắn chỉ muốn nàng hiểu rằng hắn đã chuẩn bị từ trước, tỏa tâm chỉ cũng không thể làm gì hắn, hắn vẫn có thể cử động như thường, còn kế hoạch mà nàng phải phí tâm tính toán, cắt ruột xé lòng cũng chỉ là nước trôi qua cầu.

“Triển Chiêu hết thật hoài công.” Ôn Vĩ Ngư cười như thấy có lỗi, “Nhưng cô cũng đừng bận lòng, ai mà chẳng phải chết. Hoặc nặng như Thái Sơn, hoặc nhẹ tựa lông hồng. Ta còn nhớ trước khi rời khỏi Doanh Châu cô đã nói với trưởng lão, rằng người chỉ chết một lần, nặng nhất cũng không nặng hơn Thái Sơn, nhẹ nhất lại chẳng hơn chết cóng, bây giờ có có thể yên tâm, cô sẽ không chết rét mà sẽ bị chết cháy”.

Đoan Mộc Thúy cười sầu thảm, nói với giọng khàn khàn: “Tại sao chứ?”

“Là bởi cô quá xem thường ta, cho rằng dùng chút mưu mẹo là có thể qua mặt ta, cô cũng thật tàn nhẫn, có thể nghĩ đến cách thí mạng Triển Chiêu, nhưng cô cũng quá ngu xuẩn, cô làm gì cũng đều thông minh, chỉ có chuyện này là ngu dốt vô cùng, gương mặt Ôn Cô Vĩ Ngư lấy lại vẻ nham hiểm đã ẩn giấu bấy lâu nay, “Lẽ nào cô cũng giống đám thần tiên Doanh Châu, cho rằng Ôn Cô Vĩ Ngư ta đây chỉ là một tiểu lại trông nom thư các không có gì quan trọng ư?”

“Ta không hỏi việc này” Đoan Mộc Thúy nói rất khẽ, “Ta muốn hỏi ngươi, Doanh Châu làm gì có lỗi với ngươi, vì sao lại muốn trở mặt với Doanh Châu, làm những chuyện thương thiên hại lý như vậy?”

Ôn Cô Vĩ Ngư hơi nheo lại mắt, đôi mắt hẹp dài lộ ra vẻ lạnh lùng cùng giễu cợt: “Ta cũng muốn nói cho cô biết, nhưng lại sợ cô không có nhiều thời gian như vậy - nếu như ta bất cẩn phất nhẹ một cái, ngọn lửa bùng lên, cô sẽ bị thiêu rụi thành tro.”

Nói đến đây, hắn đột nhiên nhìn Đoan Mộc Thúy chòng chọc: “Còn ta, ta vẫn luôn bất cẩn thế đấy.”

Vì thế hắn thật sự “rất bất cẩn” mà vươn tay ra.

Bức màn lửa mau chóng bốc lên, nhanh đến nỗi hắn cũng không kịp rút tay lại, đập vào mắt trừ màu đỏ thẫm chỉ còn màu đỏ thẫm.

Đoan Mộc Thúy biến mất tăm hơi, nàng đã hoàn toàn bị bao bọc trong ngọn lửa - có lẽ, chưa biết chừng nàng đã hóa thành làn khói, thân thể phàm tục đâu chịu được cú liếm của lưỡi lửa rừng rực này?

Nghĩ đến đây, Ôn Cô Vĩ Ngư ngẩng đầu nhìn lên cao, không biết là ảo giác hay là cái gì khác, hắn thực sự cảm giác mình thấy được làn khói xanh bay lên như một tấm sa mỏng vừa mong manh vừa mềm mại, trong chớp mắt đã bị sức nóng cuốn trôi không để lại dấu vết gì.

Cảnh tượng ấy đột nhiên thiêu đốt đôi mắt hắn.

“Ta cũng không muốn như vậy” Ôn Cô Vĩ Ngư thở dài lẩm bẩm, “Ta đã cho cô cơ hội, khi cô dùng tỏa tâm chỉ để đối phó với ta đâu có nương tay chút nào? Uổng phí ngần ấy năm ta coi trọng cô.”

Trong tiếng thì thầm, ngọn lửa rít gào rồi rút xuống, chợt có một hình ảnh lọt vào khóe mắt Ôn Cô Vĩ Ngư, lưng hắn căng cứng, hắn ngẩng phắt đầu lên.

Đoan Mộc Thúy vẫn ở đó, vững vàng đứng ở mép bệ đá đối diện, trông nàng lúc này đã rất nhếch nhác, tay áo đều đã cháy đen, tóc mai hai bên má cũng bị đốt quăn lại, bờ môi khô nứt nẻ, một sợi tơ máu cực nhỏ chầm chậm rỉ ra từ vết nứt trên môi.

Ôn Cô Vĩ Ngư mau chóng hiểu ra: “Cô tự viết chữ Thương Hiệt lên áo của mình ư?”

“Áo viết chữ Thương Hiệt có thể chịu được hai lần bị lửa tấn công, chỉ cần ngươi không bất cẩn nữa thì trước khi chết hẳn ta vẫn còn thời gian nghe ngươi giải thích”.

Giọng của Đoan Mộc Thúy nghe có vẻ khá kỳ quái, nghèn nghẹn và trầm thấp mang theo vẻ châm chọc khó chịu, thoạt tiên Ôn Cô Vĩ Ngư hơi giật mình, sau đó mới vỡ lẽ: Cổ họng của Đoan Mộc Thúy đã bị bỏng.

Một nỗi cảm thương không nói nên lời đột nhiên xâm chiếm lấy hắn, Ôn Cô Vĩ Ngư nhắm mắt lại, cố nén nỗi chua xót bất chợt trào dâng, hắn dừng lại một chút rồi nói: “Không phải như cô nghĩ đâu, Doanh Châu không hề có lỗi với ta”

“Ta chỉ muốn chết minh bạch một chút.”

“Cô... im miệng!” Chính Ôn Cô Vĩ Ngư cũng không ngờ bản thân sẽ thất thố như thế, hắn im lặng một lúc rồi nói tiếp, “Cô đừng nói gì cả... Ta chỉ thấy không cam tâm.”

“Ta vốn là con nhà dòng dõi quan lại, nhà cao cửa rộng, nô bộc thành đàn, ăn ngon mặc đẹp, không luyến mộ thế gian vinh hoa, chỉ một lòng tìm kiếm động phủ thần tiên, không màng phụ thân nổi giận, mẫu thân van nài, bỏ lại duyên trần, một mình vào núi sâu, dốc lòng hướng đạo.”

“Không biết trải qua bao phen khổ tu thí luyện, năm tháng trôi qua như chớp mắt, thân tộc lụi tàn chẳng còn mấy ai, bỗng nhiên một ngày thân nhẹ bay lên, tới được Doanh Châu.”

“Luận hàng tu đạo, ta thuộc vào hạng nhất đẳng. Trước kia ở phàm trần ta chưa từng phải làm việc nặng, nay lên tiên lại làm một tiểu lại hạ đẳng bị người ta quát mắng, làm mấy việc hầu hạ thấp hèn vẩy nước quét nhà.”

Vạt áo của Ôn Cô Vĩ Ngư không ngừng run lên, hai mắt hắn dần dần trở nên đỏ thẫm: “Đoan Mộc Thúy, nếu sớm biết khổ tu lên Doanh Châu chỉ được làm kẻ thấp hèn, ta còn tu đạo làm gì, ở nhân gian tiêu dao một đời, vợ đẹp thiếp xinh, trà thơm rượu ngọt, thế không tốt hay sao, tội gì phải đến Doanh Châu mặc cho người chà đạp?”

Quả thực không phải là bi sâu hận lớn như Đoan Mộc Thúy vẫn tưởng, nhưng nàng lại chẳng có lời nào để phản bác.

“Huống chi thời gian ở Doanh Châu là vô cùng vô tận, ở nhân gian sông có khúc người có lúc, trước sau gì cũng có ngày ngóc đầu dậy, nhưng ở Doanh Châu chỉ có một con đường đến chết không thể nào thay đổi. Đổi lại là cô, cô cũng sẽ không cam lòng”

Đoan Mộc Thúy cụp mắt xuống, một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Ta vốn không biết chuyện này”.

“Cô ư? Cô làm sao mà biết được?” Ôn Cô Vĩ Ngư giận đến bật cười, “Cô là nghĩa nữ của Khương Tử Nha, nghĩa muội của Dương Tiễn. Hắn ở thiên đình giữ chức vị cao, trên dưới Doanh Châu có ai không kiêng dè hắn vài phần? Chỉ cần cô thấy không vui, Dương Tiễn cũng dám mặt nặng mày nhẹ với các trưởng lão. Cô làm sao mà biết, biết thế nào được hả?”

Đoan Mộc Thúy im lặng, nàng trong lòng không phải không biết Dương Tiễn rất quan tâm đến mình, nhưng quan tâm tới mức đó thì quả thực nàng “không biết”.

Nhắc đến chuyện này, nỗi phẫn uất trong lòng Ôn Cô Vĩ Ngư lại không thể kìm nén được, gạt bỏ hết cảm giác thương tiếc trước đó dành cho Đoan Mộc Thúy, lạnh lùng nói: “Người ta thường bảo tiên giới là nơi thanh tịnh, nhưng thói chà đạp người mới thì chẳng mảy may khác biệt! Đám người thăng tiên đó có gì ưu việt chứ, trông chừng lò luyện đan lâu ngày, luyện ra chút tiên đan, sớm được thành tiên, thế là ở trước mặt ta tự cho mình là trưởng giả ư? Suốt ngày chỉ biết quát tháo om sòm, sai bảo này nọ!”

Nói vậy cũng không đúng hẳn, tiên nhân ở Doanh Châu có rất nhiều, chỉ có điều thời Hán Tấn có khá đông người tu tiên, tuy không đến mức toàn dân tu tiên nhưng số lượng có thể coi là đồ sộ. Vì quá đông nên dù tỉ lệ đắc đạo thấp đi chăng nữa thì số người cũng không hề ít, thế nên không tránh được việc trong đám thần tiên lẫn lộn người tốt kẻ xấu. Thiên Đình nhận ra điểm này, cho nên từ sau thời Đường dường như không còn người phàm lên tiên nữa. Đến thời Tống đếm đi đếm lại cũng chỉ chọn được Trần Đoàn lão tổ là nổi danh, so với thời nhà Hán đến cả thôn bên cạnh cũng có thần tiên thì không thể sánh bằng.

Có lẽ Ôn Cô Vĩ Ngư số không may, lại va phải đám thần tiên, chắc đã phải chịu chút vất vả, vì vậy tính tình mới gàn dở hỉ nộ thất thường như vậy.

Có vài người dù thấy không cam tâm cũng chỉ có thể chờ đến đêm khuya thanh vắng lẩm bẩm chửi mắng một mình là xong, lại có kẻ dần dần bành trướng tâm ma, cũng giống như có người cầm đao chỉ có thể chẻ củi cắt cỏ, lại có kẻ cầm đao lên thẳng triều đường. Mỗi người đều có cách hành xử khác nhau, quả thực dù có nghĩ cũng không hiểu rõ được.

“Vốn dĩ ta cũng coi trọng cô”, Ôn Cô Vĩ Ngư đưa mắt sang nhìn Đoan Mộc Thúy, “Ta cho rằng cô khác với bọn họ, trong lòng có ba phần thân thiết, muốn kết giao với cô, thật không ngờ.

Đoan Mộc Thúy cười nhạt: “Đã đánh cuộc thì phải biết chịu thua, cần gì đổ lỗi cho người khác.

Ôn Cô Vĩ Ngư lại có chút tiếc nuối cho nàng: “Nếu cô không quá xem nhẹ ta thì cũng sẽ không bị thất bại thảm hại như vậy.”

“Xem nhẹ ngươi ư?” Đoan Mộc Thúy tựa hồ nghe được một câu không thể buồn cười hơn, “Ôn Cô Vĩ Ngư, ngươi là một cao nhân lắm mưu nhiều kế, ta làm sao dám khinh thường ngươi, có bao giờ dám xem nhẹ ngươi chứ?”

Vừa nói nàng vừa từ từ trút bỏ tay áo bên phải, lộ ra cánh tay trắng như ngọc.

Ôn Cô Vĩ Ngư cảm thấy kỳ lạ, bất giác bật cười: “Cô đang làm gì.”

Đang nói dở câu đồng tử của hắn bỗng đanh lại, hắn nói bằng giọng lạnh lẽo: “Xuyên tâm...”

Một tiếng “soạt” khẽ vang lên, khẽ khàng như tiếng hoa nở.

Kỳ thực hắn muốn hỏi: “Xuyên tâm liên hoa của cô đâu?”

Nhưng lúc này hắn không cần Đoan Mộc Thúy trả lời nữa, vì đóa sen kia xuyên tới từ phía sau lưng, nở rộ trên ngực hắn, móc câu sáng bóng nhuộm màu máu thịt bấu chặt lấy buồng tim, càng lúc càng siết vào, nhìn qua như đang nở rộ trong sắc máu giàn giụa.

Mà giữa những cánh hoa đẫm máu ấy thoáng như có một luồng sáng bỏng mắt mảnh mai như ngón tay của nữ tử đang uốn lượn, như ngón tay đang nhẹ nhàng mơn trớn, nhưng bất cứ nơi nào nó chạm vào, cơ thể liền đông cứng lại.

Đây mới là chiêu nàng giấu sau tỏa tâm chỉ.

Một nụ cười cuối cùng cũng nở trên môi Đoan Mộc Thúy, nàng cúi đầu lẩm bẩm, như đang hỏi nhưng cũng giống như nói với chính mình.

“Ta khinh thường ngươi lúc nào, ta có bao giờ dám xem nhẹ ngươi đâu cơ chứ?”

Ôn Cô Vĩ Ngư mặc kệ nàng, hắn cố dùng chút sức lực cuối cùng chặn lại lực đạo của tỏa tâm chỉ, nhìn về phía xuyên tâm liên hoa vừa lao tới.

Lúc này đây, mặt hắn xám như tro tàn.

Người nắm lấy đầu còn lại của xuyên tâm liên hoa sắc mặt cương nghị như sắt, áo lam phủ lên thân hình thẳng tắp như tùng, như thể gió chướng cũng không làm y mảy may lay động.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »