_khaiphongchiquai005.jpg)
“Triển Chiêu…” Ôn Cô Vĩ Ngư kinh ngạc không nói nên lời, “Chẳng phải người đã...”
Triển Chiêu không để ý đến hắn, ánh mắt của y dường như vô cùng mệt mỏi, y nhìn Đoan Mộc Thúy ở phía đối diện một cách yếu ớt.
“Ngươi có thể giết y, ta cũng có thể cứu y.” Đoan Mộc Thúy bình tĩnh như đang kể lại một câu chuyện từ thuở nào chẳng hề liên quan đến mình. “Ngươi nói đúng, ta giả bộ đồng ý giết Triển Chiêu để thu hút sự chú ý của ngươi, sau đó ra tay với ngươi, nhưng ngươi đã đoán sai hai việc. Thứ nhất, lần đầu tiên ta dùng tỏa tâm chỉ với ngươi không phải vì muốn giết ngươi, mà là dẫn người vào bẫy, làm cho ngươi lầm tưởng rằng bản thân đã nhìn thấu mưu kế của ta. Thứ hai, ta không có ý định tự mình động thủ giết ngươi, đối với ta mà nói Triển Chiêu có cơ hội thắng ngươi cao hơn ta một chút”.
“Rõ ràng khi đó ta đã giết chết y.” Ánh mắt Ôn Cô Vĩ Ngư như muốn nuốt chửng Đoan Mộc Thúy, “Cô cứu y về từ lúc nào?”
“Khi ta nằm gục trên người y mà khóc.” Đoan Mộc Thúy mỉm cười, “Lúc ấy ngươi bị sắc đẹp mê hoặc, chắc hẳn không hề phát hiện ra.”
“Chẳng trách cô muốn ta để y được toàn thây... Ta vốn cho rằng dù cô đang diễn trò thì nước mắt của cô cũng là thật.” Ôn Cô Vĩ Ngư nhếch mép cười, “Thật không ngờ ngay cả những giọt nước mắt đó cũng là giả.”
“Ngươi không ngờ ư, ta tưởng ngươi phải nghĩ tới chuyện này mới phải,” Đoan Mộc Thúy tỏ vẻ tiếc nuối, “Ngươi nên nhớ rằng ta đã là chiến tướng, phải am hiểu những kế gậy ông đập lưng ông, thật thật giả giả tìm đường sống trong chỗ chết đến mức nào. Ta chưa bao giờ xem nhẹ ngươi, là ngươi nghĩ ta quá dễ đối phó”.
Rũ mắt một hồi lâu, ánh mắt nàng bỗng trở nên dịu dàng, nàng nói với Triển Chiêu: “Phong ấn Nữ Oa đã được phục hồi, minh đạo sẽ nhanh chóng đóng băng, Ôn Cô Vĩ Ngư đã bị xuyên tâm liên hoa đâm qua tim, lại trúng thêm tỏa tâm chỉ, sẽ không làm được gì nguy hiểm nữa. Chuyện ở nơi đây coi như đã cầu gì được nấy công đức viên mãn. Triển Chiêu, ngài mau trở về đi. Khi gặp tiên sinh hãy bảo với ông ấy rằng ta có việc, không đi được.”
Triển Chiêu chỉ lắc đầu, Đoan Mộc Thúy thở dài nói: “Chẳng lẽ ngài chưa nhận ra trên người ta đã không còn ánh bình minh nữa ư? Ngài mau rời khỏi đây đi.”
Kỳ thực lúc Đoan Mộc Thúy vừa xông vào bức màn lửa, ánh bình minh đã biến mất, nhưng lúc đó hẳn là vì không chịu được sức nóng, bây giờ tính toán lại cũng đã sắp tới thời điểm phải đi.
Triển Chiêu vẫn bất động, Đoan Mộc Thúy lắc đầu nói: “Cái người này, sao lại cứ ương ngạnh như vậy, lẽ nào ngài còn nghĩ đến chuyện hai chúng ta có thể an toàn mà rời khỏi đây hay sao? Kết quả lúc này đã là tốt nhất rồi, ngài mau đi đi, bị thiêu cháy có đẹp đẽ gì đâu.”
Triển Chiêu bỗng nhiên lên tiếng: “Đoan Mộc, trên áo ta cũng có chữ Thương Hiệt.”
Đoan Mộc Thúy đoán được suy nghĩ của y nhưng chỉ lắc đầu.
“Cô nghe ta nói.” Triển Chiêu vô cùng sốt ruột, giọng điệu mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày, “Chữ Thương Hiệt trên áo ta có thể chặn được hai lần lửa thiêu, của cô có thể chống được một lần, ta có thể dùng xuyên tâm liên hoa cắm vào miệng khe lửa để làm cầu... Đoan Mộc, cô ở bên đó đừng có làm gì, để ta sang trước rồi đưa cô quay lại.”
Đoan Mộc Thúy hơi dao động, chưa kịp trả lời chợt nghe Ôn Cô Vĩ Ngư cười khẩy: “Không ổn, như vậy không ổn.”
Tuy Triển Chiêu không muốn nghe hắn nói xằng nói bậy, sợ bị phân tâm, nhưng vẫn không kìm được mà hỏi hắn: “Sao lại không ổn?”
Ánh mắt của Ôn Cô Vĩ Ngư dần lộ ra vẻ nham hiểm, hắn gằn từng chữ: “Ngươi cho rằng ta chết rồi sao? Tỏa tâm chỉ quả thực lợi hại, chỉ tiếc rằng ngón tay của ta vẫn có thể cử động, Đoan Mộc Thúy, như thế cũng đủ để ta tiễn cô lên đường.”
Trong đầu Triển Chiêu nổ “oành” một tiếng, y gầm lên giận dữ, lấy hết sức bình sinh lao vào Ôn Cô Vĩ Ngư, vừa chạm vào vai hắn y liền cảm nhận được một luồng nhiệt ập tới như sóng cuộn biển trào, nhất thời hất tung ra, Triển Chiêu không hề nao núng, lăn lộn trên mặt đất tránh lửa, khi vội ngẩng đầu lên chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng giòn tan, tất thảy đều đứt đoạn, tầm mắt tối sầm lại, suýt chút nữa đã ngã gục xuống.
Nhưng thấy trên bệ đá đối diện trống huơ trống hoác, hơi nóng lượn lờ, còn đâu bóng dáng của Đoan Mộc Thúy.
Triển Chiêu sững sờ một hồi lâu, tay chân lạnh ngắt mà ruột gan lại nóng như lửa đốt, đột nhiên nhận ra chuyện gì vừa xảy tới, toàn thân chấn động, y kêu lên một tiếng thê lương.
“Soạt”
Cự Khuyết nắm trong tay, y sải bước đi tới chỗ Ôn Cô Vĩ Ngư.
Ôn Cô Vĩ Ngư vốn đã sẵn sàng bỏ mạng, sớm đoán được chuyện này rồi sẽ đến, nhưng liếc thấy hai mắt Triển Chiêu đỏ ngầu, hắn vẫn không khỏi giật mình: “Ngươi định làm gì?”
Tâm trí Triển Chiêu hết sức hỗn loạn, y không nghe thấy Ôn Cô Vĩ Ngư nói gì, chỉ lẳng lặng chém thẳng xuống ngực Ôn Cô Vĩ Ngư.
Nào ngờ tỏa tâm chỉ mạnh vô cùng, khóa chặt lấy thân thể Ôn Cô Vĩ Ngư như một tảng băng cứng rắn, một đòn này chém xuống, Ôn Cô Vĩ Ngư không hề hấn gì nhưng kẽ ngón tay của Triển Chiêu lại tóe máu.
Triển Chiêu cũng chẳng cảm nhận được, khớp hàm cắn chặt, ánh mắt sắc lạnh còn khiến lòng người khiếp sợ hơn cả Cự Khuyết, Ôn Cô Vĩ Ngư thầm giật mình, chợt mở miệng nói: “Triển Chiêu, ngươi rất muốn Đoan Mộc Thúy quay trở lại đúng không?”
Thân thể Triển Chiêu chấn động, y hoàn toàn không biết Ôn Cô Vĩ Ngư nói gì, chỉ nghe rõ ba chữ Đoan Mộc Thúy, y vội lùi ra sau mấy bước, cất giọng khàn khàn hỏi: “Đoan Mộc Thúy sao rồi?”
Chỉ trong nháy mắt, Ôn Cô Vĩ Ngư đã nảy ra một ý, hắn thản nhiên nói: “Nếu ngươi quỳ xuống lạy ta ba cái thì ta sẽ nói cho ngươi biết.”
Tuy cõi lòng Triển Chiêu đã tan nát, nhưng cũng không muốn bị hắn lừa gạt, biết vừa rồi mình đã mất bình tĩnh, khi Ôn Cô Vĩ Ngư nói ra lời này, y lạnh lùng nói: “Đoan Mộc Thúy đã bị ngươi hại chết rồi.”
Nói đoạn Triển Chiêu cũng không để mắt tới Ôn Cô Vĩ Ngư nữa, đi thẳng tới rìa khe sâu cạnh bệ đá, vén vạt áo, quỳ xuống một cách nặng nề.
Ôn Cô Vĩ Ngư lạnh lùng nhìn Triển Chiêu dập đầu ba cái trước khe sâu, trong lòng cực kỳ khinh thường nhưng cơ mặt cứng đờ nên không để lộ chút biểu cảm nào.
Sau khi Triển Chiêu dập đầu, hai mắt trở nên mờ mịt, y cố lấy lại sự tập trung, nhớ lời Đoan Mộc Thúy dặn phải rời khỏi minh đạo càng nhanh càng tốt, lập tức không nói một lời, sải bước rời đi.
Lúc đi qua Ôn Cô Vĩ Ngư, chợt nghe Ôn Cô Vĩ Ngư nói với giọng đầy ẩn ý: “Ngươi cứ bỏ lại Đoan Mộc Thúy mà đi như vậy ư? Nàng ta sẽ không bỏ ngươi đâu.”
Triển Chiêu không kìm được bèn cúi xuống túm lấy cổ Ôn Cô Vĩ Ngư, tức giận nói: “Ngươi không xứng nhắc tới nàng!”
Lúc này toàn bộ bắp thịt trong cổ Ôn Cô Vĩ Ngư đều đã đông cứng lại, tuy hắn cố phát ra âm thanh nhưng tiếng nói phát ra vẫn quái dị vô cùng: “Ta không lừa ngươi đâu, Triển Chiêu, ngươi thử nhìn xuống dưới khe sâu xem có thấy lửa nữa không?”
Triển Chiêu sửng sốt, mới nãy ngọn lửa bốc lên rồi lại lui xuống, y vẫn cho rằng phen này Đoan Mộc Thúy ắt gặp chuyện chẳng lành, huống hồ một khi bước vào khe sâu sẽ gây ra dị động, tất nhiên sẽ khiến màn lửa bùng lên, thế nên y chưa từng nghĩ đến chuyện thử nhìn xuống xem xét khe sâu đó.
Biết lời nói của Ôn Cô Vĩ Ngư không đáng tin, nhưng một khi trong đầu đã có ý nghĩ này thì y cũng không thể kìm nén được, đang lúc do dự Ôn Cô Vĩ Ngư lại nói: “Dù sao ngươi cũng có chữ Thương Hiệt hộ thân, nếu thực sự đi xem thử thì có sao đâu cơ chứ?”
Triển Chiêu buông cổ áo của Ôn Cô Vĩ Ngư, đi thẳng tới cạnh khe sâu, cúi người xuống kiểm tra.
Quả nhiên đúng như lời Ôn Cô Vĩ Ngư nói, lửa dưới đáy khe đã biến mất, đưa mắt nhìn vào chỉ thấy đen kịt như dầu, phản chiếu ánh sáng như thép đen tinh luyện, nhìn kỹ một hồi thấy tuy là màu đen đặc quánh nhưng vẫn di chuyển chầm chậm như một thứ chất lỏng.
Dù Ôn Cô Vĩ Ngư không được thấy dưới đáy khe trông như thế nào, nhưng hắn có thể thấy được toàn bộ vẻ mặt của Triển Chiêu, hắn lạnh lùng nói: “Rốt cuộc ngươi đã tin ta rồi chứ? Vừa rồi ngươi chỉ lo liều mạng ngăn ta kích khởi màn lửa mà không kịp nhìn xem chuyện gì đang xảy ra. Ngươi có biết Đoan Mộc Thúy đã biến mất trước khi màn lửa bùng lên hay không? Ngươi lại ngu ngốc đến vậy, không biết xem xét cho kỹ, lại tưởng rằng nàng thực sự bị thiêu chết, thật nực cười làm sao”.
Tự đáy lòng Triển Chiêu dần dấy lên hy vọng, y cảm thấy môi mình khô khốc, sau đó nói với giọng run run: “Vậy nàng đi đâu rồi?”
Ôn Cô Vĩ Ngư bình thản đáp: “Cô ta là người được Trầm Uyên lựa chọn, ngoài Trầm Uyên ra còn có thể đi đâu được chứ?”
“Trầm Uyên?”
“Người ta thường nói nhân gian Mê Mộng, minh đạo Trầm Uyên. Bản thân ngươi cũng từng trải qua Mê Mộng, biết được sự mê hoặc trong đó. Nhưng Mê Mộng dễ phá, Trầm Uyên khó ra. Đoan Mộc Thúy là người được Trầm Uyên lựa chọn, bị Trầm Uyên đánh dấu lên người, chỉ với sức của một mình cô ta thì đời này kiếp này đừng hòng rời khỏi Trầm Uyên. Triển Chiêu, là bạn đồng hành, ngươi thực sự muốn bỏ mặc cô ta hay sao?”
Triển Chiêu không đáp, dừng một chút mới nói: “Phải làm sao mới có thể vào được Trầm Uyên?”
“Rất đơn giản, nhảy xuống đó, tìm thấy cô ta, sau đó đưa cô ta quay về.
“Ngươi lại có lòng tốt nói với ta những chuyện này ư?” Triển Chiêu bỗng có chút cảnh giác, “Ôn Cô Vĩ Ngư, ngươi đang cố ý kéo dài thời gian, muốn giữ chân ta ở minh đạo đúng không?”
“Nếu ngươi nghĩ như vậy thì cứ đi đi đừng bận tâm gì nữa”, Ôn Cô Vĩ Ngư cười khẩy, “Trầm Uyên như mộng, có lẽ dù ngươi có dùng dằng trong mộng biết bao nhiêu ngày tháng, đến lúc tỉnh lại chẳng qua thời gian cũng chỉ vừa kịp uống cạn chén trà. Nói cách khác, thời gian trong Trầm Uyên chậm hơn rất nhiều so với minh đạo, đủ để ngươi đưa cô ta về. Thử hay không thử đều do người quyết định.”
Triển Chiêu cân nhắc chốc lát, bỗng quay về phía Ôn Cô Vĩ Ngư chắp tay ôm quyền: “Dù ngươi có dụng ý gì đi chăng nữa, Triển mỗ cũng đa tạ ngươi đã chỉ đường”.
Nói xong khẽ mỉm cười, đang định cất bước, chợt nghe Ôn Cô Vĩ Ngư thản nhiên nói: “Dụng ý của ta rất đơn giản, chỉ muốn khiến cho ngươi cũng không thể quay lại.”
Triển Chiêu giật mình, bước chân khựng lại: “Ngươi nói thế là sao?”
“Trầm Uyên là Trầm Uyên của Đoan Mộc Thúy, không phải của ngươi. Nếu ngươi không thể khuyên Đoan Mộc Thúy quay về... thì ngươi sẽ phải giãy giụa cả đời trong ảo ảnh không thuộc về mình. Hai người các ngươi đã hại ta ra nông nỗi này, ta không muốn nhìn thấy các ngươi được sống yên ổn, phải dẫn ngươi đến Trầm Uyên cho chết bất đắc kỳ tử ở thế giới khác, đó là dụng ý của ta.”
Triển Chiêu hơi chắp tay lại, khẽ cười: “Dù vậy vẫn phải đa tạ Ôn Cô môn chủ chỉ đường. Ta tin Đoan Mộc sẽ không hồ đồ đến nỗi sa vào ảo cảnh.”
Ôn Cô Vĩ Ngư không nói gì nữa.
Triển Chiêu quay mặt về phía Trầm Uyên, bỗng nhiên nhớ đến ánh mắt trong veo như nước của Đoan Mộc Thúy, chợt cảm thấy trong trẻo dịu êm, khóe môi vẽ nên một nụ cười, thân mình hơi ngả ra trước...
☆ ☆ ☆
Bệ đá chìm vào sự im lặng chết chóc, Ôn Cô Vĩ Ngư chăm chú nhìn phong ấn Nữ Oa vừa được sửa lại, màu đỏ như máu tưởng chừng sắp tràn ra bốn phía.
Nhiệt độ dần dần hạ xuống, lạnh giá bắt đầu dâng lên. Ôn Cô Vĩ Ngư bỗng bật cười cuồng dại.
“Triển Chiêu, ngươi quả thực rất ngu ngốc.” Hắn ho khan sặc sụa, gần như không thở nổi, “Trầm Uyên của Đoan Mộc Thúy là Tây Kỳ, đương nhiên ngươi luôn tin tưởng cô ta, nhưng hai nghìn năm sau cô ta mới quen biết ngươi... Ngươi làm sao để tiếp cận cô ta đây? Làm thế nào để đưa cô ta đi từ trong tay Cốc Xương? Đến cuối cùng các ngươi sẽ vĩnh viễn chìm sâu trong Trầm Uyên, chết ở thế giới khác, ta đây coi như cũng được toại nguyện…”
Gió lớn nổi lên, cuốn bay tiếng cười rợn người của Ôn Cô Vĩ Ngư, quăng quật rồi truyền đi, cuối cùng vang vọng khắp minh đạo...
☆ ☆ ☆
Cách thành Sùng hai mươi dặm về phía tây bắc, trong quân trướng Tây Kỳ, Đoan Mộc doanh.
Ngọn nến bùng lên dữ dội, Đoan Mộc Thúy giật mình ngồi bật dậy trong sự kinh ngạc.
Đêm đã về khuya, ánh nến chiếu lên áo giáp treo trên vách lều, kéo ra một cái bóng chênh chếch dài đuột, chập chờn như gió.
A Di nghe thấy tiếng động vội vén rèm đi vào: “Tướng quân có gì sai bảo?”
Đoan Mộc Thúy lấy tay vỗ trán, hết sức mệt mỏi: “Ta vừa gặp ác mộng, mơ thấy thượng phụ lệnh cho chúng ta tấn công thành Sùng, đánh mãi không xong, thương vong vô số, thật đáng giận biết bao”.
A Di cầm lấy bình đồng trên bàn rót nước cho nàng, trong đêm tĩnh mịch, tiếng rót nước khe khẽ róc ra róc rách rất êm tai.
“Nghe nói Cốc Xương tướng quân đã lĩnh được chiến bài đi đánh thành Sùng, nếu tướng quân không yên lòng thì có thể hợp doanh với Cốc Xương quân, tới lúc đó hai quân doanh đại phá thành Sùng, hẳn sẽ là cảnh tượng để đời.”
Đoan Mộc Thúy không đáp, đưa tay nhận lấy chén đồng nạm ngọc, nàng lặng im một lúc rồi cười duyên dáng: “Nói đúng lắm, ta cũng có ý này”.