Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5739 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 79
Image

Ánh trăng thời Ân xa xăm trống trải hơn bất cứ ánh trăng nào Triển Chiêu từng thấy trong đời.

Trên đầu treo một vầng trăng lớn lạnh lẽo và hư ảo, tựa như chỉ cần khua tay là có thể xua tan, càng tới rìa càng mong manh, cuối cùng hòa vào màn đêm xám xịt.

Đi một lúc lâu mới gặp được một thân cây cành lá trơ trụi, đứng lẻ loi giữa chốn đồng không mông quạnh, trên dưới không nơi nương tưa, trái phải không chỗ dựa vào, cũng không biết nó đã chờ đợi ở đây qua bao tháng ngày, đưa tay phủi nhẹ cũng có thể phủi ra được nỗi cô đơn tích tụ nhiều năm.

Trước khi gặp được cái cây này, Triển Chiêu đã đi rất lâu, vốn dĩ y không định dừng lại, nhưng lúc này y lại thay đổi ý định.

Triển Chiêu đưa tay vỗ về thân cây, chầm chậm vuốt ve vỏ cây thô ráp nứt nẻ, mùi thơm đặc biệt của cây cỏ lướt qua chóp mũi.

Đây là một gốc cây già, có lẽ sang năm chẳng còn nảy mầm được nữa, hay biết đâu một ngày nào đó sấm chớp vang rền qua đi chỉ để lại thân cây mục nát.

Nhưng giờ khắc này, nó là thứ gần gũi nhất với y.

Cảm giác xa lạ và hoang vắng do một thế giới khác mang lại vượt xa trí tưởng tượng của Triển Chiêu, y rơi xuống khe sâu nhưng không hề thấy đau đớn, bị mắc kẹt trong bùn lầy mà vẫn chẳng hay biết gì.

Nhưng khi tỉnh lại, y cảm tưởng mình đã đầu thai, lúc mở mắt ra cả người run rẩy, như vừa trải qua nỗi đau khi rời khỏi bụng mẹ.

Trăng treo đằng đẵng, trong sự xa cách để lộ ra vẻ hờ hững đến đáng sợ, người ta vẫn nói trăng là ánh sáng quê nhà, có thể thấy nơi đây chẳng phải là cố hương.

Triển Chiêu loạng choạng đứng dậy, cũng không biết phải đi về đâu, từ đông tây nam bắc, cảnh vật đều giống nhau, phóng tầm mắt ra xa đều chỉ thấy chân trời thấp thoáng.

Y tùy tiện chọn lấy một phương hướng, lủi thủi mà đi, tiếng bước chân như tiếng thở dài lởn vởn sau lưng không chịu tan biến, lặn lội cả đoạn đường dài mà không gặp lấy một bóng người.

Không hề gì, trong lòng đã có người mà y muốn tìm.

Xưa nay tìm người vốn không phải là một việc dễ dàng, nhất là mù mịt như mò kim đáy bể, tìm nhưng không thấy, mong mà không được, chẳng trách lại được Phật giáo coi là một trong tám nỗi khổ của kiếp người.

Cũng may Đoan Mộc Thúy không thuộc loại này.

Quyền cao chức trọng, thân thế hiển hách, nàng là nhân vật nổi danh, muôn người trông mong, dòng người đi theo nàng cuồn cuộn như thủy triều, thậm chí y còn chẳng cần cố sức đi tìm, theo dòng người mà đi, chỉ mong được bắt gặp ánh mắt của nàng.

Nghĩ tới đây, trên mặt Triển Chiêu hiện lên nét cười dịu dàng.

Từ trước đến nay y vẫn không để tâm đến quan to lộc hậu hay xuất thân quyền thế, nhưng đem những thứ ấy vận lên người Đoan Mộc Thúy lại khiến cho y cảm thấy vừa gần gũi vừa tự hào.

☆ ☆ ☆

Lúc này y cũng không biết Trầm Uyên khác với Mê Mộng, những thứ trong Mê Mộng có lẽ giống như tơ nhện, chỉ cần lau là hết. Còn Trầm Uyên lại khoét vào ngực y một vết thương sâu hoắm.

Nếu cứ bỏ mặc, vết thương ấy sẽ dần dần toạc ra, đến một ngày nào đó sẽ trở thành một cái rãnh, càng ngày càng sâu, hai người chia đôi bờ, không thuyền bè không mái chèo không cầu bắc ngang, tới khi xa cách đến nỗi ngay cả ánh mắt cũng chẳng chạm nhau được nữa thì sẽ thực sự trở thành người dưng nước lã.

Chỉ mong có người cho y biết, mất bò mới lo làm chuồng, khi còn chưa muộn thì khoảnh khắc vàng đứt ngọc tan ấy sẽ không bao giờ tới.

☆ ☆ ☆

Nghỉ ngơi một lát, đang định đi tiếp bỗng y hơi nghiêng đầu, tập trung nghe ngóng một hồi, lông mày hơi nhíu lại, nhanh chóng nằm sấp xuống, áp tai lên sát mặt đất.

Có tiếng động vang vang theo nhịp, một lúc sau mảnh đất trước mắt dường như có bụi đất bốc lên.

Thanh âm này cũng không xa lạ gì với y.

Tiếng vó ngựa.

Nói đúng hơn là tiếng vó ngựa hỗn loạn.

Có tiếng vó ngựa tức là có người.

Mà tiếng chân hỗn loạn thường là để mở đầu một câu chuyện.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »