_khaiphongchiquai005.jpg)
Quả nhiên là, ngựa hay tung vó, bỏ lại bụi trần.
Hình như ngồi trên lưng ngựa là một cô nương.
Khi ấy bóng dáng của Triển Chiêu gần như đã khuất sau bóng cây, nếu cô nương kia không thấy y thì có lẽ đã phi thẳng qua, cũng sẽ không có những chuyện sau đó nữa.
Nhưng cô nương ấy đưa mắt nhìn xuống, bỗng thoáng thấy bóng người dưới gốc cây, mặt biến sắc, vội ghìm chặt đầu ngựa, con ngựa không khỏi đau đớn, nó giật dây cương, chân trước chồm lên, cô nương kia không kịp đề phòng, “ui cha” một tiếng bị văng ra ngoài.
Nhưng dĩ nhiên cô nương ấy không ngã xuống.
Thân hình Triển Chiêu như mũi tên rời dây cung, thoáng cái đã lướt tới, cánh tay dài vươn về phía trước, xoay người thật nhanh giữa không trung, đỡ lấy cô nương kia trong vòng tay, một tay kéo dây cương, cổ tay ghìm chắc, con ngựa kia bướng bỉnh một hồi rồi cũng ngoan ngoãn tuân phục.
Khi cúi đầu nhìn xuống, thấy cô nương kia tóc tai rũ rượi che gần hết khuôn mặt, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, môi run rẩy ngập ngừng, Triển Chiêu không ngờ nàng ta lại sợ hãi như vậy, thầm trách bản thân mình đường đột, lập tức nở nụ cười, đang định an ủi nàng ta mấy câu thì bỗng cô nương kia rơm rớm nước mắt, “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Triển Chiêu, khóc nói: “Đại hiệp đại nhân đại nghĩa, xin hãy cứu lấy tính mạng cả nhà ta”.
Triển Chiêu thầm giật mình, y vội đưa tay đỡ nàng ta dậy, lo lắng nói: “Người nhà của cô nương đang ở đâu? Đã gặp phải chuyện gì?”
Cô nương kia khóc như mưa, chỉ tay về hướng vừa chạy tới, nức nở nói: “Ở phía bên kia, gặp phải bọn cướp đường”.
Triển Chiêu không nhiều lời thêm nữa, y vỗ mạnh vào đầu ngựa, con ngựa hí lên một tiếng quay đầu lại, Triển Chiêu thuận thế nhảy lên lưng ngựa, vươn tay kéo cô nương kia lên, nói với giọng nghiêm nghị: “Ngồi cho vững.”
Cô nương kia chưa kịp phản ứng thì thân hình đã ngả ra sau, suýt nữa lại văng ra ngoài, may thay lần này động tác của nàng ta rất nhanh, vội vòng tay ôm lấy eo Triển Chiêu, ngay sau đó bên tai như có tiếng gió vun vút, cảnh vật hai bên đường vùn vụt lùi về sau.
☆ ☆ ☆
Sau một quãng đường ngắn, quả thực nhìn thấy phía trước có một chiếc xe ngựa bị lật ngã, đồ đạc trên xe vương vãi đầy đất, trên càng xe còn găm vài mũi tên. Ba kẻ mặc áo ngắn đang bao vây tấn công một ông già vạm vỡ râu tóc bạc phơ, võ công của ông già chỉ thường thường bậc trung nhưng lại thắng ở sức lực, lão múa một cây gậy to bằng cánh tay, tả xung hữu đột, tuy sơ hở trăm bề nhưng cũng rất có thanh thế, lại thêm ba kẻ kia vẫn cười cợt chửi bới, trông khá giống mèo vờn chuột chứ không vội bắt lấy lão. Cách đó không xa là một người đàn ông gầy gò tóc hoa râm, tay cầm một cây quải trượng, cũng đang đánh với một gã mặc áo ngắn trước mặt, gã nọ ra tay rất mạnh, chỉ trong nháy mắt tay người đàn ông gầy gò ấy đã bị đánh chảy máu, lúc xoay người bỏ chạy bước đi khập khiễng, lúc ấy Triển Chiêu mới biết chân ông ta có tật.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô nương kia không kìm được nữa, đầu tiên là gọi một tiếng “cha”, sau đó là “nhị thúc”, giọng nói thê thiết, vẻ mặt đau khổ.
Triển Chiêu giận dữ quát: “Dừng tay!”
Cùng lúc đó tay áo hơi rũ xuống, ba mũi tụ tiễn trong tay áo đồng loạt bắn ra, liền nghe một tiếng thét đau đớn, gã vừa đánh nhau với người đàn ông nhỏ thó kia trúng tên, hai mũi tên còn lại quét qua ba tên mặc áo ngắn kia, không làm tên nào bị thương mà chỉ khiến đám người đang đánh nhau phải tản ra.
Kẻ bị trúng tên phẫn nộ quát lên: “Gặp phải đứa khó xơi rồi, chú ý một chút”.
Ba tên kia nhất tề cất tiếng đáp lại, “soạt” một tiếng rút đao ra, chia làm ba đường trái phải giữa cùng chém về phía Triển Chiêu, Triển Chiêu thấy chúng quần áo chỉnh tề, hai trong số đó còn đeo cung nỏ và bao tên sau lưng, trông không giống quân trộm cướp, lập tức lui bước tránh đợt tấn công, vỏ kiếm gạt ngang, tiếp đó hai chân cũng nhanh như chớp, khom người quét ngang, ba tên kia “ui da” một tiếng, cả đám ngã vật ra đất.
Kẻ trúng tên tỏ vẻ khiếp sợ, dường như hết sức e dè, Triển Chiêu không muốn làm tổn thương tính mạng của chúng, bình tĩnh nói: “Nếu các ngươi thề sẽ hối cải, không đi ăn cướp nữa thì ta cũng sẽ không làm khó các ngươi”.
Lời vừa nói ra, không chỉ kẻ trúng tên lộ vẻ mỉa mai, mà ngay cả ba tên kia cũng cười khẩy, nhao nhao nói: “Ngươi là cái thá gì mà muốn chúng ta nghe lệnh ngươi!”
Chưa nói hết câu cả ba tên cùng nhảy lên chồm tới, sắc mặt Triển Chiêu chùng xuống, vừa định ra tay bỗng hai kẻ tới trước quăng vũ khí, một trái một phải ôm chặt lấy cánh tay Triển Chiêu, hai chân quặp lấy chân Triển Chiêu, trông chẳng khác gì bộ rễ của cây cổ thụ, thấy vậy tên còn lại vui mừng ra mặt, vung đao chém tới.
Triển Chiêu chưa bao giờ thấy trò vô lại như vậy, trong lòng rất tức giận, hai tay vung mạnh muốn hất hai tên kia ra, tuy nhiên chúng không sợ chết mà càng quấn chặt hơn. Triển Chiêu bất đắc dĩ, cố gắng xoay người chuyển chỗ, tên kia chém địch thì trượt, lại bổ trúng lưng đồng bọn.
Cùng lúc đó, kẻ bị thương lúc trước nhận ra kẽ hở, lao tới trước ngựa của cô gái kia, thò tay kéo cô xuống ngựa rồi giục ngựa chạy đi. Vừa đi được mấy bước chợt thấy chân trước chùng xuống, ông lão múa gậy kia cầm gậy đánh mạnh vào chân trước của con ngựa, tên kia không đề phòng, ngã lăn xuống ngựa, chưa kịp đứng lên thì sau gáy đã bị người đàn ông cà nhắc kia tới trợ giúp nện cho một nhát.
Đánh một phát còn sợ chưa đủ, ông ta còn đánh thêm vài cái, thẳng tay tiễn luôn tên kia về quê mẹ.
Bên này đã đâu vào đấy, chợt nghe thấy Triển Chiêu ở bên kia gầm lên một tiếng, Triển Chiêu cuối cùng cũng không thể kiềm chế được nữa, ra tay đẩy hai kẻ đang bám chặt lấy mình ra, chộp lấy thanh đao của tên thứ ba, đảo ngược lưỡi đao, lấy sống đao đánh thẳng vào đầu gã rồi hất sang một bên.
Vừa được rảnh tay, Triển Chiêu liền phi thân đến bên cạnh con ngựa bị thương, cúi người kiểm tra hơi thở của tên mặc áo ngắn kia, biết gã đã chết, trong lòng vừa sợ hãi vừa tức giận: Tuy rằng cô nương kia nói bọn chúng là lũ cướp đường, nhưng y cũng chưa có ý định làm chúng bị thương, nào ngờ hai ông già này lại ra tay tàn nhẫn như vậy.
Mới nghĩ tới đây, y lại nghe thấy tiếng la hét, vội đứng dậy thì thấy ông già kia cùng người què chân đã đánh chết ba tên mặc áo ngắn.
Thấy Triển Chiêu tỏ vẻ tức giận, ông già kia vội vàng bước tới nói: “Đại hiệp không biết đó thôi, đám bọn tặc nhân cướp đường này còn có hang ổ khác, nếu để chúng chạy thoát quay về, gọi người đến báo thù thì một nhà lão đây coi như chết chẳng còn ai”.
Người đàn ông què chân cũng lên tiếng: “Đại ca nói đúng lắm, bọn cường đạo này xưa này hành sự độc ác, thành nhỏ như chỗ chúng ta mà chẳng biết đã bị bọn chúng cướp phá bao nhiêu lần, có nhà nào không mang thù hận với chúng? Đại hiệp cảm thấy chúng ta ra tay không dung tình, dù có thêm vài tên nữa thì chúng ta vẫn làm như thế thôi”
Triển Chiêu im lặng một lúc rồi thở dài nói: “Ta thấy chúng tiến lùi có tính toán, khi đánh rất bài bản, có vẻ không giống bọn trộm cướp.”
Ông già kia cười khẩy: “Đại hiệp cũng nhìn ra rồi ư? Bọn chúng mà trộm cướp cái gì, rõ ràng là binh lính lang thang khắp nơi, bản lĩnh học được trong quân lại đem ra làm khó đám dân thường như chúng ta.”
Trong khi nói chuyện, cô nương kia đã chỉnh trang lại y phục, nhẹ nhàng quỳ gối trước Triển Chiêu, dập đầu cảm tạ ơn cứu mạng, đôi bên hỏi han mới biết cô nương này tên là Kỳ Mục Y La, ông già kia là cha của nàng ta, tên là Kỳ Mục Điển, người què chân là nhị đệ của Kỳ Mục Điển, tên Kỳ Mục Đinh, chỗ ở lúc trước của gia đình họ gặp chuyện binh đao can qua, vì vậy họ mới chuyển nhà đến huyện lân cận, nào ngờ đi được nửa đường lại gặp phải bọn cướp.
☆ ☆ ☆
Kỳ Mục Điển nhớ ơn cứu mạng, bèn mời Triển Chiêu đi cùng gia đình họ, y nghĩ nơi đây hoang vắng, thứ nhất у có thể giúp đỡ nhau trên đường đi, thứ hai nếu đi vào huyện hỏi thăm tin của Đoan Mộc Thúy cũng tiện, vì thế liền gật đầu đồng ý.
Kỳ Mục Điển cùng Kỳ Mục Đinh che giấu qua loa mấy cái xác kia đi, sau đó mới chỉnh đốn lại xe ngựa tiếp tục lên đường, đoạn đường này không có gì đáng nói, họ tới được ấp An khi bình minh ló dạng, đây thực sự là một ấp nhỏ, xung quanh tường bao thấp lè tè cũng không có lính canh, đi vào trong ấp chỉ thấy có một con đường cái, vì còn quá sớm nên chẳng có mấy bóng người.
Kỳ Mục Điển thở dài: “Quân Tây Kỳ đi qua đây, quân canh giữ thành nghe tiếng liền bỏ chạy, chỉ để lại đám dân thường gặp họa như chúng ta.”
“Quân Tây Kỳ đi qua ư?”
Kỳ Mục Đinh nhìn Triển Chiêu với ánh mắt ngờ “Triển đại hiệp không biết sao, hiện giờ quân trướng của thừa tướng Tây Kỳ - Khương Tử Nha đang đóng ở cách đây mười mấy dặm. Có điều người ta muốn chiếm thành Sùng nên chỉ đi vòng qua đây, còn không để lại binh lính đóng giữ.”
Triển Chiêu vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: “Khương Tử Nha đã ở đây thì binh tướng dưới trướng ông ấy cũng vậy phải không?”
Kỳ Mục Điển phì cười: “Chuyện này cần gì phải hỏi? Khương Tử Nha tấn công thành Sùng hai lần đều không có kết quả, vội gọi binh tướng bốn phương gấp rút đến tiếp viện. Bây giờ bên ngoài thành Sùng có rất nhiều mãnh tướng, mấy ngày nay binh tướng còn ùn ùn kéo đến không dứt, chỉ đợi thời cơ thích hợp thì thành Sùng... Ôi, thành Sùng ấy mà...”
Nói đến đây ông lại lắc đầu thở dài, Triển Chiêu suy nghĩ một chút, đoán nhà Kỳ Mục hẳn là con dân dưới triều Ân Thương, đối với việc Khương Tử Nha tấn công thành Sùng chỉ toàn thở dài ngao ngán.
Trong lúc nói chuyện, họ đã đến trước cửa một ngôi nhà lớn trên phố. Kỳ Mục Đinh xuống xe trước, khập khiễng tới gọi cửa, Kỳ Mục Điển nói với Triển Chiêu: “May mà lúc trước đã mua nhà ở ấp An, nếu không thế sự rối ren thế này cũng chẳng biết phải đi về nơi đâu.”
Triển Chiêu trong lòng do dự một hồi, không nhịn được bèn nói: “Lão nhân gia, nghe nói trong quân Tây Kỳ…”
Lời còn chưa dứt, cánh cửa “kẽo kẹt” mở ra, một thiếu niên đầu tóc bù xù thò đầu ra ngoài, ngơ ngác nhìn người trước mặt, Kỳ Mục Đinh đưa gậy đánh vào đầu gối thằng nhóc, cả giận nói: “Nhãi con này, chủ nhân mà ngươi cũng không nhận ra nữa à?”
Thiếu niên kia ăn đòn đau, giật mình tỉnh táo trở lại, đến khi thấy rõ người trước mặt liền vui mừng không thôi, vội mở rộng cửa, vừa chạy ra giúp đỡ vừa hướng về phía cửa gọi lớn: “Lão thái gia, nhị thái gia cùng tiểu thư đã về rồi, còn chưa chịu dậy đi!”
Kỳ Mục Điển cười ha hả, nắm tay Kỳ Mục Y La đi vào trong sân, Kỳ Mục Y La đi được mấy bước, quay lại thấy Triển Chiêu vẫn đứng yên tại chỗ, bèn nhẹ nhàng nói: “Triển đại hiệp? Triển đại hiệp ơi?”
Bây giờ Triển Chiêu mới phản ứng lại, y mỉm cười у nâng vạt áo chậm rãi đi theo, chợt thấy trên mặt lành lạnh, ngẩng đầu lên trông mây đen trên trời đang ùn ùn kéo tới, báo hiệu trời sắp đổ mưa to.
☆ ☆ ☆
Trận mưa này ập tới rất dữ dội, Triển Chiêu đột nhiên ngủ say giữa cơn mưa giông gió giật, trong giấc mộng y như nghe thấy có tiếng bước chân rầm rập, trước mắt mơ mơ hồ hồ, cờ quạt phấp phới, binh tướng hành quân, vô cùng vô tận, y giật mình thức dậy, cố lấy lại sự tỉnh táo, quả nhiên có tiếng bước chân nặng nề như vang trời dậy đất, khi nghe cho kỹ còn thấy ở gian ngoài có hạ nhân thưa với Kỳ Mục Điển: “Là quân của Cao Bá Kiển, Tây Kỳ, chắc là cũng nghe lệnh tới thành Sùng, đi vòng qua ấp An ta…”
Thì ra là như vậy, Triển Chiêu yên lòng, y trở mình tiếp tục chìm vào giấc ngủ...
☆ ☆ ☆
Thấy chuyện ở gian ngoài gần như đã được giải quyết xong, Kỳ Mục Điển xoay người trở về phòng, vừa vào cửa liền nhìn thấy Kỳ Mục Đinh đang đứng dựa vào bàn, dưới nách kẹp một cái túi dài, miệng cười lạnh lùng.
Kỳ Mục Điển vội xoay người khép cửa lại, sau đó đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, thì thầm: “Lần này được Triển đại hiệp giúp đỡ, cuối cùng vẫn là hữu kinh vô hiểm [10] ”.
Kỳ Mục Đinh hừ một tiếng: “Hữu kinh vô hiểm? Ta thấy phải nói là phiền toái vừa mới bắt đầu mới đúng.”
Huynh nói thử xem, chúng ta đâu chỉ mới gặp binh lính Tây Kỳ đôi ba lần, lần nào bọn chúng cũng liều mạng như lần này ư? Lúc đó khi Triển Chiêu nói chỉ cần bọn chúng hối cải thì sẽ tha cho chúng, huynh thấy có tên nào trong bọn chúng chịu nghe không? Chẳng phải chúng vẫn hung hãn liều mạng đánh tới hay sao?”
Kỳ Mục Điển cự cãi: “Chuyện này mà đệ cũng bận tâm ư? Giờ đang là lúc hai quân giao chiến, phía Tây Kỳ thận trọng hơn thường ngày cũng không có gì lạ”.
Kỳ Mục Đinh giậm chân nói: “Sao huynh vẫn chưa tỉnh ra, ta hỏi huynh, tướng nào binh nấy, ai trong tướng lĩnh Tây Kỳ dũng mãnh không lùi, liều chết để thắng như vậy?”
Kỳ Mục Điển sửng sốt, bỗng nhiên chột dạ: “Nếu như đệ nói, chắc không phải đụng phải sát tinh đó chứ?”
Kỳ Mục Đinh không để ý tới lão, lấy cái túi kẹp dưới nách ra ném sang cho Kỳ Mục Điển: “Huynh tự xem đi.”
Kỳ Mục Điển chưa hiểu ý, vội mở cái bao kia ra, bấy giờ mới biết đó là mấy mũi tên nhổ xuống từ càng xe, lão cầm một mũi tên lên, dùng lòng bàn tay cẩn thận vuốt dưới thân, đầu tiên đụng phải một chữ “Đoan”, sắc mặt đã xám xịt, đến khi sờ được chữ “Mộc” tuy đã đoán được từ trước nhưng vẫn không nén được tiếng thở dài: “Nói trước bước không qua, quả đúng là chọc đến sát tinh này thật”.
Sắc mặt Kỳ Mục Đinh càng lúc càng nặng nề: “Trong các tướng quân ở Tây Kỳ, ả là kẻ dũng mãnh nhất, cũng là kẻ hay bao che nhất. Bây giờ quân lính của ả bị giết, huynh bảo ả có để yên hay không?”
Kỳ Mục Điển lắc đầu nói: “Lão nhị, đệ cả nghĩ quá rồi. Nói sao chăng nữa Đoan Mộc Thúy cũng là chủ tướng của Đoan Mộc doanh, mấy tên bị giết chỉ là lâu la mạt hạng, ả sẽ không vì đám lâu la mà làm lớn chuyện đâu”.
Kỳ Mục Đinh thở dài: “Nếu là ngày trước thì dĩ nhiên ả không làm thế. Nhưng hôm nay trời không chiều lòng người, mọi việc đều bất lợi, đệ chỉ sợ việc chẳng được như ý”.
Kỳ Mục Điển cười nói: “Thi thể của đám lính đó đều bị chúng ta vùi lấp rồi, chưa chắc bị lộ đâu”.
Kỳ Mục Đinh lắc đầu: “Những tên đó bị mất tích khi truy tìm mật thám của nhà Ân, Đoan Mộc doanh nhất định sẽ điều tra. Hơn nữa chúng ta chôn mấy cái xác đó không quá sâu, mưa lớn đổ xuống thế này, những thi thể ấy nhất định sẽ lộ ra. Hôm nay quân của Cao Bá Kiển lại hành quân đến thành Sùng, ắt sẽ phát hiện ra những thi thể này, nếu điều tra kỹ hơn sẽ biết những kẻ đó đều là người của Đoan Mộc doanh, huynh nghĩ thử xem, Cao Bá Kiển đưa thi thể tới, lẽ nào lại không kinh động đến Đoan Mộc Thúy? Theo như tính tình của ả, không biết sẽ tức tối đến thế nào. Huynh cứ chờ mà xem, chẳng bao lâu nữa binh tướng của Đoan Mộc Thúy nhất định sẽ lục tung ấp An này lên.”