Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5760 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 81
Image

Mặt trời treo giữa đỉnh đầu, Cốc Xương doanh vốn có lệ ngủ trưa, nên tuy cổng doanh mở rộng nhưng nhìn qua cũng không thấy nhiều lính canh đi lại, chỉ còn mấy người có nhiệm vụ tuần tra.

Tiếng vó ngựa từ xa lại gần, rõ ràng chỉ có một con nhưng tiếng vó ngựa lại hết sức nặng nề, lính canh tò mò nheo mắt nhìn cho kỹ, đến khi con ngựa chạy tới mới thấy một người tuy dung mạo tuấn tú nhưng ánh mắt lại sáng quắc khiến lòng người sợ hãi, chếch bên yên ngựa là một thanh đạo Tam Tiêm Lưỡng Nhận bằng đồng đen nặng trịch, họ biết đó là Dương Tiễn liền vội tới đón lấy dây cương, Dương Tiễn tung mình xuống ngựa, chẳng nói chẳng rằng sải bước đi về phía lều chính giữa.

Đám lính cầm kích đứng ngoài lều giữa thấy Dương Tiễn từ xa, đang định hành lễ chào hỏi thì Dương Tiễn giơ tay ngăn lại, đám lính liền ngậm miệng, nhất tề xoay người nhường đường cho hắn.

Dương Tiễn đi tới trước lều, dừng lại giây lát, sắc mặt bỗng chùng xuống, kéo toạc cửa lều.

Chỉ nghe thấy một tiếng hét kinh hãi, một nữ tử trần trụi tóc dài lòa xòa trở mình ngồi dậy, vừa nhìn thấy người đứng trước cửa lều, cô nàng càng thêm xấu hổ thẹn thùng, Dương Tiễn “hừ” một tiếng, quăng mạnh tấm màn che lên người cô ta, nữ tử đó luống cuống tay chân, vội quấn tấm vải quanh người rồi ngoan ngoãn lui ra.

Dương Tiễn lạnh lùng nhìn chòng chọc nữ tử kia, rồi quay sang nói với Cốc Xương: “Cốc Xương, huynh kiềm chế lại cho ta.”

Cốc Xương uể oải ngồi dậy khoác áo: “Cũng không phải lần đầu tiên, huynh nổi giận làm gì?”

Dương Tiễn cười khẩy: “Nếu không dính dáng đến Đoan Mộc thì có nhiều thêm vài lần nữa cũng chẳng liên quan đến ta”.

Cốc Xương cười ha hả: “Đoan Mộc không phải người hẹp hòi như vậy đâu”.

Dương Tiễn chợt nói đầy ẩn ý: “Thế ư? Hay là ta bảo muội ấy vào đây nhé?”

Vừa nói vừa cất bước hướng ra phía ngoài, Cốc Xương biến sắc, cả giận nói: “Dương Tiễn!”

Dương Tiễn nghe rõ tiếng gió sau lưng, không hề quay đầu lại, cổ tay lật như đao, bàn tay chém xuống, Cốc Xương dưới tình thế cấp bách liền chịu đau nhận lấy cú đánh này, tay kia kẹp lấy cánh tay của Dương Tiễn dưới nách, Dương Tiễn để cho hắn giữ tay, bật cười ha ha, Cốc Xương nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy ánh mặt trời chói chang, nào có bóng dáng người khác? Trong lòng biết mình vừa bị Dương Tiễn trêu chọc, lộ vẻ tức giận, đẩy Dương Tiễn qua một bên, tự mình mặc quần áo lên, lúc này mới thấy sau lưng lạnh toát, cả tấm lưng ướt đẫm mồ hôi.

Dương Tiễn cười dài không dứt: “Vừa mới nói tên thôi mà huynh đã cuống lên rồi, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Cốc Xương, ta thấy huynh nên đuổi hết đám cơ thiếp kia đi thôi”.

Dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nói chuyện chính đi, huynh biết chuyện lúc sáng bên chỗ Đoan Mộc rồi phải không?”

Cốc Xương gật đầu: “Nghe nói mật thám của nhà Ân càng lúc càng càn quấy, bình thường chỉ chuyên dò la nghe ngóng, lần này thậm chí còn giết vài mạng người. Có thể thấy Triều Ca cũng đang để tâm đến trận đánh thành Sùng này”.

Dương Tiễn nói: “Dĩ nhiên phải vậy, một khi thành Sùng bị đánh hạ, Triều Ca sẽ bị chặt đứt vây cánh. Sáng sớm hôm nay mật thám của chúng ta ở Triều Ca đã truyền tin tới, nói rằng Phí Trọng có hành động lạ.”

Cốc Xương rất có hứng thú nói: “Ồ, nói ta nghe thử xem nào.”

“Nghe nói đã gọi tới một đám người kỳ quái... Không thể đường đường chính chính đánh thắng chúng ta, nên muốn dùng mấy thủ đoạn mờ ám sau lưng.”

“Lại định giở trò mưu sát thừa tướng ư?”

Dương Tiễn gật đầu, thoáng chốc lại lắc đầu: “Lần này có chút khác biệt, nghe nói trong số những kẻ Phí Trọng muốn giết có cả hai chúng ta.”

“Phí Trọng muốn giết chiến tướng sao?”

“Quân không tướng như rắn mất đầu. Giờ nhìn lại trong cuộc tiến đánh thành Sùng này, dưới trướng thừa tướng cũng chỉ có vài chiến tướng đắc lực. Mấy ngày gần đây có rất nhiều tướng quân đến tiếp viện, nhưng có thể thực sự tự mình đảm đương một cánh quân chỉ có đôi ba người. Như Cao Bá Kiển vừa tới hôm nay, hắn vốn là hàng tướng của nhà Ân, rất tham sống sợ chết, miễn cưỡng gọi tới để thêm người tăng thanh thế, đâu có ai thực sự trông mong hắn đi công thành chiếm đất? Huynh mới lấy được chiến bài đi đánh thành Sùng, càng là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt. Thừa tướng đã căn dặn lần này chúng ta phải hết sức cẩn thận, nếu như lật thuyền trong mương, bị hại dưới tay bọn tiểu nhân quỷ quyệt thì đúng là sai sót trăm bề.”

Cốc Xương trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Có biết người Phí Trọng phái tới xuất hiện ở đâu không?”

“Ở ấp An, thành trấn gần đây nhất.”

Cốc Xương giậm chân thở dài: “Lúc trước coi thường ấp An, chỉ đi vòng qua ấp ấy chứ không để lại tướng trấn thủ, nếu không đã chẳng để lại tai họa ngầm như vậy. Theo ta thấy tên mật thám giết hại binh sĩ của Đoan Mộc doanh chắc hẳn cũng đang ẩn thân ở đó.”

Dương Tiễn bật cười: “Ta vừa từ chỗ Đoan Mộc tới đây, muội ấy cũng nói như vậy.”

“Nàng ra sao rồi? Lúc sáng xảy ra chuyện lớn như thế, chắc là tức giận lắm nhỉ?”

Dương Tiễn cười bất đắc dĩ: “Đúng vậy, nếu ta không ngăn cản thì chỉ e lúc này muội ấy đã dẫn binh tướng đến ấp An rồi. Nói năng cũng lớn lối lắm, bảo là không cần đi từng nhà lục soát, cứ chất củi xung quanh, cho một mồi lửa, tiễn đám mật thám này nọ đi gặp Diêm La hết.”

Cốc Xương dở khóc dở cười: “Nàng biết rõ chuyện này không thể thực hiện được, nhưng cũng phải cố nói mấy lời tàn nhẫn như vậy, chỉ cần dọa được người ta là tốt rồi. Vậy cuối cùng thế nào? Phái ai tới ấp An?”

“Cao Bá Kiển. Hắn muốn thể hiện trước mặt thừa tướng, sốt ruột mong được lập công. Lại muốn lấy lòng Đoan Mộc, còn nói sẽ cho nhóm binh sĩ chết thảm của Đoan Mộc doanh một câu trả lời thích đáng.”

Lần này đến lượt Cốc Xương cười khẩy.

“Hắn ư? Được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều, tham tài háo sắc hung hăng càn rỡ, hắn không làm gì sai đã phải cảm ơn trời đất rồi, những mặt khác chẳng có gì đáng để trông mong.”

“Đoan Mộc cũng nói như thế nên đã tính toán chu toàn, phái hai phó thống đi theo Cao Bá Kiển, dù sao ấp An cũng cách đây không xa, nếu có chuyện khẩn cấp thì ban ngày phất cờ hiệu, ban đêm đốt đèn hiệu để kịp thời đến trợ giúp”.

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu quả thực rất mệt mỏi, vừa thiếp đi đã ngủ tới sau giờ Ngọ mới thức giấc, lúc tỉnh dậy nhìn thấy mưa không nặng hạt như trước khi đi ngủ, nhưng vẫn cứ tí ta tí tách làm tâm trạng người ta rối bời.

Y vừa đứng dậy liền có một người hầu bước tới hầu rửa mặt, sau đó dẫn Triển Chiêu đi vào sảnh chính, anh em Kỳ Mục Điển, Kỳ Mục Đinh đã chuẩn bị cơm rượu chờ sẵn, Triển Chiêu cũng không chối từ, vừa mới nâng chén chợt thấy một cô nương trẻ tuổi đang từ cửa bước tới, gương mặt xinh đẹp, tóc đen như mực, mặc áo dài tay cổ tròn màu đỏ tía hoa văn mây, eo thắt dải lụa, chân đi giày gai đế gỗ. Thứ nhất là vì lối ăn vận của thời Thương khác với trang phục thời Tống, thứ hai là bởi cô nương này nhìn lạ mặt, Triển Chiêu bất giác nhìn lâu hơn một chút.

Kỳ Mục Điển cười nói: “Y La, sao còn không tới kính Triển đại hiệp một chén?”

Lúc này Triển Chiêu mới nhận ra cô nương này chính là Kỳ Mục Y La mà y từng cứu, trước đó đầu bù tóc rối chẳng có gì thu hút, không ngờ chải chuốt trang điểm xong lại xinh đẹp hiếm thấy.

Kỳ Mục Y La lại không e lệ, thoải mái bước tới, trước tiên hành lễ với Triển Chiêu, sau đó mời y một chén rượu, Triển Chiêu mỉm cười chắp tay đáp lễ, rồi cũng quay sang kính rượu Kỳ Mục huynh đệ, rượu mới kề đến bên môi chợt nghe ngoài cửa vọng tới tiếng chũm chọe bằng đồng, Triển Chiêu hơi giật mình, đưa mắt nhìn ra phía ngoài, thấy thiếu niên lúc sáng tên gọi Khởi Trạch đang hối hả chạy vào, thở hổn hển mà nói: “Lão thái gia, quân binh của Cao Bá Kiển đang tiến về phía ấp An.”

Kỳ Mục Điển biến sắc, nháy mắt với Kỳ Mục Đinh, hai người không để ý đến Triển Chiêu, cùng sải bước đi ra cửa, Triển Chiêu nhất thời do dự, không biết có nên đi theo hay không, Kỳ Mục Y La lại biết Triển Chiêu đang nghĩ gì, nàng ta dịu dàng nói: “Triển đại hiệp, chúng ta cũng lên trên xem thử đi”.

☆ ☆ ☆

Tường thành bao quanh ấp An thấp bé, bốn góc đều có tháp canh, những hộ nào hơi lớn một chút chỉ cần đi lên lầu nhà mình là có thể trông thấy tình hình bên ngoài. Triển Chiêu theo Kỳ Mục Y La bước lên lầu, trông thấy xa xa bụi đất mù mịt, có thể lờ mờ nhìn thấy cờ hiệu bay phấp phới, đi đầu có chừng mười kỵ binh, theo sau hình như là hơn trăm bộ binh, nhìn về bốn phía thấy trên tháp canh lố nhố đầu người, đều là người dân trong ấp An nghe tin vội chạy tới xem, ai nấy đều mang vẻ mặt hoảng hốt lúng túng.

Kỳ Mục Điển nhíu mày, khẽ nói với Kỳ Mục Đinh: “Đệ thấy có phải vì chuyện xảy ra từ lúc sáng sớm hay không?”

Kỳ Mục Đinh hừ một tiếng, coi như ngầm công nhận, dừng một chút lại nói: “Huynh sợ cái gì, nếu có chuyện thật thì ở đây cũng có kẻ chết thay rồi.”

Vừa nói ánh mắt vừa liếc về phía Triển Chiêu, chẳng biết là vô tình hay cố ý.

Kỳ Mục Điển sợ Triển Chiêu sinh nghi, cũng không nhìn Y, chỉ đè giọng xuống thật nhỏ: “Hắn là một cao thủ hiếm thấy, nếu bị đẩy đi chết thay thì cũng có phần đáng tiếc, ví thử có thể làm việc cho ta...”

Kỳ Mục Đinh ừm một tiếng: “Tới đâu hay tới đó, ai biết Cao Bá Kiển sẽ đi nước cờ gì.”

☆ ☆ ☆

Quân binh của Cao Bá Kiển chia làm hai nhóm, một nhóm vây chặt ngoài cổng ấp An, một nhóm đi thẳng vào ấp, hùng hổ hung hăng, phá cửa đập nhà, thấy đàn ông trẻ trung cường tráng là bắt ra, chỉ trong chốc lát gà bay chó sủa, đàn bà trẻ con khóc lóc kêu than, cả thành ngập trong nỗi hoảng loạn.

Ngôi nhà của nhà Kỳ Mục nằm ở giữa đường, quân lính vẫn chưa lục soát tới nhà họ, nhưng tiếng khóc càng lúc càng lớn, Kỳ Mục Điển sai Khởi Trạch đóng cửa rồi điềm tĩnh quay lại ngồi ở đại sảnh, không bao lâu sau ngay ở gian ngoài cũng có thể nghe rõ tiếng quát tháo ầm ĩ, đúng lúc này vọng tới tiếng phụ nữ khóc lóc tránh né cùng mấy lời dơ bẩn của đám binh sĩ, sắc mặt của Triển Chiêu thay đổi, y đứng phắt dậy, đi được mấy bước lại cố kiềm chế, y nói với Kỳ Mục Điển: “Kỳ Mục tiên sinh, đám người đang lục soát ngoài kia chẳng phải là binh sĩ Tây Kỳ ư, nghe nói quân của Vũ Vương hành xử nhân nghĩa, cớ sao...”

Nói chưa dứt lời đã nghe “rầm” một tiếng, cửa bị mở tung, mười mấy binh lính cầm kích xách đao cùng xông vào quát lớn: “Mau giao nộp tên giặc sát hại binh sĩ Tây Kỳ ra đây!”

Kỳ Mục Điển vẫn ngồi yên bất động, nhưng Kỳ Mục Đinh đã chống gậy khập khiễng ra đón tiếp, ông ta cười giả lả nói: “Quân gia, ngài hãy xem cho kỹ, nhà Kỳ Mục chúng ta là nhà giàu ở ấp An, xưa nay an phận thủ thường, không dám chứa chấp lũ giặc đâu.”

Trong lúc nói chuyện, Khởi Trạch đã bưng một mâm tiền đồng và thỏi đồng vụn tới, tên lính cầm đầu nắm một vốc nhét vào trong ngực, sau đó cả đám xúm lại, chen chúc xô đẩy khiến cho tiền đồng trên mâm đổ gần hết xuống đất, vì thế đám lính thi nhau quỳ xuống đất tranh cướp không ngừng, trông chẳng khác nào lũ lợn giành ăn cám.

Tên lính cầm đầu quét mắt nhìn quanh, đang định quay đầu đi thì vừa khéo nhìn thấy thấy Kỳ Mục Y La.

Kỳ Mục Y La hơi biến sắc, lẳng lặng tránh sau lưng Triển Chiêu.

Trong mắt tên lính kia lộ ra vẻ khinh nhờn, thò đầu qua nhìn Kỳ Mục Y La từ trên xuống dưới, khà khà cười ruồi mấy tiếng rồi mới ngoảnh mặt vung tay nói với đám binh sĩ “Đi!”.

Triển Chiêu bước xuống bậc thềm, nhìn đám người này đi xa dần, ánh mắt dần dần chùng xuống, lát sau xoay người nhìn Kỳ Mục Y La, nói đầy ẩn ý: “Y La cô nương, tối nay đi nghỉ nhớ đóng chặt cửa nẻo.”

Kỳ Mục Y La ngơ ngác, rồi chợt hiểu ý của Triển Chiêu, khe khẽ gật đầu.

☆ ☆ ☆

Lại nói đến đám binh lính kia, vừa đi ra ngoài được một lúc, tên cầm đầu dừng lại, quay đầu nhìn về phía cửa nhà Kỳ Mục, cười khan: “Cô nương nhà đó trông khá xinh đẹp, chắc tướng quân sẽ thích lắm đây.”

Người bên cạnh ngạc nhiên nói: “Nhà đó còn có đàn bà đẹp ư? Sao ta không nhìn thấy nhỉ?”

Tên kia vỗ đầu gã và mắng một câu: “Trong mắt ngươi lấp đầy tiền đồng thì thấy được cái gì hả? Ta bảo này, tối nay chúng ta cứ đi bắt cô nương kia đem dâng cho tướng quân... Về sau mấy huynh đệ ta chẳng phải sẽ được hô mưa gọi gió ở quân doanh hay sao?”

Nói tới đây cả đám đã chuẩn bị động thủ, nhưng lại có kẻ nhát gan lên tiếng: “Làm vậy không ổn lắm đâu, nghe nói Khương Tử Nha cai quản rất nghiêm khắc, xưa nay không cho táy máy tay chân như thế. Nếu chỉ có chúng ta thì chẳng sao, nhưng giờ trong quân doanh còn có hai phó thống của Đoan Mộc doanh, lỡ như bọn họ biết được, quay về cáo trạng thì xấu mặt tướng quân lắm.”

Tên kia cười khẩy: “Chỉ cần động tác gọn gàng, tay chân sạch sẽ thì hai tên phó thống kia làm sao biết được? Hơn nữa, một khi đã xong việc, tướng quân thuận nước đẩy thuyền nhận cô nương kia làm cơ thiếp đi theo mình, người ngoài có thể nói được gì cơ chứ? Tướng lĩnh Tây Kỳ trừ Dương Tiễn tu đạo ra, còn Thổ Hành Tôn có Đặng Thiền Ngọc, Cốc Xương dẫn theo cả đàn cơ thiếp, tướng quân của chúng ta thu thêm một người thì đã làm sao? Người của Đoan Mộc doanh có ngang ngược tới đâu cũng không thể nhúng tay vào nhiều chuyện như vậy chứ?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »