_khaiphongchiquai005.jpg)
Đêm nay ấp An hơi khác với thường lệ, vì quân Tây Kỳ cuối cùng đã đóng quân tại đây nên trên cổng thành và tháp canh đều được đốt đuốc tẩm dầu, dưới ánh lửa bập bùng, có thể thấy loáng thoáng bóng binh lính trực đêm cầm kích xách đao đi tới đi lui.
Ngoài thành có thể nói là tương đối ồn ào, nhưng trong thành lại lặng ngắt như tờ. Ấp An là thành của nhà Ân đầu hàng Tây Kỳ, dân chúng trong thành ít nhiều cũng có phần sợ hãi quân Tây Kỳ, nhà nào nhà nấy không ai bảo ai đều tắt đèn từ sớm, trong lòng lại thấp thỏm khôn nguôi, chẳng biết mình có được yên thân hay không.
Theo lý mà nói, lúc này lẽ ra trên phố chính của ấp An phải không có lấy một bóng người.
☆ ☆ ☆
Ngu Đô nheo mắt nhìn bóng đen kia hồi lâu, kẻ kia lén lén lút lút, ẩn thân ở chỗ ngoặt cuối đường cái, thỉnh thoảng lại thò cổ ra nhìn đông ngó tây, trông hết sức khả nghi.
Chẳng lẽ là… mật thám của nhà Ân?
Ý nghĩ này không nảy ra thì thôi, một khi nó đã xuất hiện thì dù có cố bỏ qua cũng không thể, Ngu Đô nhíu mày, tay nắm chặt chuôi đao bên hông, từ một ngõ tắt chỉ đủ cho một người đi lặng lẽ vòng qua phía sau kẻ kia, thừa dịp hắn không đề phòng liền chộp lấy, vặn tay kẻ đó ra sau lưng như vặn bánh quẩy, thuận thế đẩy hắn ngã lăn trên đường cái.
“Ui da...” Kẻ kia kêu lên một tiếng đau đớn, định lật người ngồi dậy, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn thấy Ngu Đô thì lại sợ đến mức ngã bệt xuống, lắp bắp nói: “Ngu... Ngu phó thống…”
Lúc này Ngu Đô cũng thấy rõ phục trang của người kia, nếu hắn đoán không lầm, đây là binh lính dưới trướng Cao Bá Kiển.
Xem ra là đánh lầm người mình rồi.
Ngu Đô cười hồn hậu, chìa tay kéo tên kia dậy: “Muộn thế này rồi ngươi còn ở đây làm gì thế?”
Một câu hỏi đơn giản nhưng tên kia lại trợn tròn mắt.
Phải trả lời thế nào đây? Cũng không thể nói là hắn ở đây trông chừng để bộc xạ trưởng Thành Khất đi bắt cóc con gái nhà người ta chứ?
☆ ☆ ☆
Thấy ánh mắt người trước mặt thoáng vẻ ngập ngừng, Ngu Đô hơi nghi ngờ, đang định nói chợt nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn, một đoàn người từ sau ngõ vội vã đi tới, tên cầm đầu đang chạy bỗng nhận thấy điểm khác thường, gã bèn đứng khựng lại, tên theo ngay sau không kịp để phòng, va đầu vào lưng gã và kêu lên một tiếng "ui da".
Nhưng nhờ có tiếng “ui da” này của hắn mà mấy tên đi sau kịp dừng chân đúng lúc.
Tên cầm đầu chính là bộc xạ trưởng Thành Khất, gã vừa nhìn đã nhận ra người đàn ông cao lớn trước mắt là phó thống Ngu Đô được phái tới từ Đoan Mộc doanh, lòng thầm kêu: hỏng bét, phen này đúng là số xui bị bắt quả tang rồi.
Ngu Đô nhanh chóng nhận ra hai tên lính phía sau Thành Khất đang ôm chặt một bao tải, cái bao tải kia cựa quậy không ngừng, bên trong có vẻ là một người.
“Trong đó là cái gì?” Liên tưởng đến tin đồn mình thường nghe ở Đoan Mộc doanh, rằng đám thuộc hạ của Cao Bá Kiển hay đi cướp của bắt người, Ngu Đô sinh lòng giận dữ, lớn tiếng quát hỏi.
Hai tên lính kia sợ tới mức giật nảy mình, trượt tay đánh rơi bao tải xuống đất.
Ngu Đô sải bước đi tới, rút đao ra, ánh đao chợt lóe lên, bao tải bị chém rách, trong đó lăn ra một người bị trói gô lại miệng còn bị nhét vải, khoảng chừng mười ba mười bốn tuổi, ánh mắt hết sức hoảng sợ, liều mạng ưm a giãy giụa.
Đó chính là Khởi Trạch, người hầu của nhà Kỳ Mục.
“Nó... có tội gì?” Ngu Đô không ngờ sẽ gặp phải cảnh này, quả thực có phần khó hiểu.
☆ ☆ ☆
Thành Khất cũng khó hiểu không kém.
Ơn trời, rõ ràng tận mắt gã thấy cô nương kia vào phòng tắt đèn đi ngủ, đợi hồi lâu đến khi xung quanh không có động tĩnh gì, bấy giờ gã mới sai người động thủ, dứt khoát bịt miệng trói người rồi đi ngay, giữa chừng không hề bại lộ.
Tại sao đổ ra lại là một thằng nhóc lôi thôi thế này? Nhưng chuyện đó lại giúp gã gỡ gạc một phen.
Thành Khất đảo mắt, nảy ra ý hay, bước tới nói: “Bẩm phó thống, ban ngày lúc chúng ta lục soát phát hiện thằng nhóc này trông lén lút khả nghi, nghĩ nó là mật thám của nhà Ân nên lẳng lặng chờ đến đêm mới quay lại kiểm tra, quả nhiên phát hiện ra chút manh mối, vì vậy mới trói nó mang về thẩm vấn cho rõ.”
Thành Khất nói dối không chớp mắt như thế nhưng lại không sợ Ngu Đô vạch mặt: Phải biết rằng tuy nói đến quyền thế thì Đoan Mộc Thúy cao hơn Cao Bá Kiển không biết bao nhiêu phần, nhưng trên danh nghĩa hai người đều là chiến tướng, người này do quân lính của Cao Bá Kiển bắt được, dù thế nào đi nữa Đoan Mộc doanh cũng không thể dẫn người sang chỗ khác thẩm vấn. Khởi Trạch lại chẳng nói được, chỉ cần lừa qua cửa này, xua Ngu Đô đi xong chuyện.
Quả nhiên Ngu Đô không bận tâm nữa, khoát tay ý bảo Thành Khất tự lo là được.
☆ ☆ ☆
Thành Khất cúi đầu khom lưng, đưa mắt nhìn Ngu Đô đi xa, bấy giờ mới nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt lườm hai tên lính trói người kia, thấp giọng cả giận nói: “Chuyện gì đây?”
Hai tên kia nói với vẻ mặt đưa đám: “Làm sao chúng ta biết được? Rõ ràng là một cô nương, sao chỉ vừa chớp mắt mà lại thành thứ này?”
Thành Khất nghe vậy trong lòng càng tức giận, giơ chân đạp vào mặt Khởi Trạch, chưa kịp đạp trúng thì bỗng gã hét lên, ôm đầu gối ngã xuống đất quằn quại, mấy tên kia không hiểu chuyện gì, vội tới dìu gã dậy, lúc này mới nhận ra có một mũi tụ tiễn găm trên đầu gối của gã.
Vậy người hạ thủ đang ẩn thân ở đâu?
Nhìn quanh một hồi, lòng chúng dần ớn lạnh.
Nhưng nhìn thấy một nam tử cầm kiếm đứng trên nóc nhà đằng trước bên phải, quay lưng về phía ánh trăng mờ ảo, hiện lên một bóng dáng anh tuấn khác thường, tuy chỉ tùy ý đứng đó nhưng lại tựa sông lặng sóng ngầm, sừng sững như núi, quanh người tỏa ra khí lạnh thấu xương, khiến cả đám người bỗng nhiên sợ hãi.
Người nọ cười điềm nhiên, từng chữ nói ra tuy nhẹ nhàng mà lại hết sức rõ ràng.
“Tâm địa ác độc, trước thì vô cớ bắt người, không biết hối cải, sau lại muốn đả thương người. Bản tính xấu xa không chịu thay đổi, thật vô liêm sỉ!”
Bắp thịt trên mặt Thành Khất rần rật nhúc nhích, với vẻ mặt hung ác, hắn cười một cách dữ tợn: “Ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết!”
☆ ☆ ☆
Ngu Đô vốn đã đi khá xa, lại vì tiếng kêu thảm thiết của Thành Khất làm cho nổi da gà.
Hắn nghiêng tại lắng nghe, dường như có tiếng đao kiếm va chạm, biết có chuyện không ổn, hắn bèn chạy vội trở lại.
Từ xa đã thấy bóng kiếm múa lên loang loáng, một thân hình cao lớn chuyển động không ngừng trong vòng vây của một đám người, ánh kiếm lướt qua, đám Thành Khất ngã liểng xiểng vô cùng chật vật.
Đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu, nghĩ đôi bên đều là kẻ dốc sức vì Tây Kỳ, Ngu Đô liền không nghĩ nhiều, rút đao ra, gầm lên một tiếng, vươn người chém tới.
Triển Chiêu nghe thấy sau lưng có tiếng gió khác thường, chân bước hơi chếch đi, tránh đòn tấn công tới từ phía sau, cánh tay duỗi ra chém vào khuỷu tay của Ngu Đô, Ngu Đô cũng không hề chậm trễ, hạ thấp người xuống lăn một vòng né tránh, chiêu thức chưa dứt đã chuyển thành gạt đao chém ngang, tấn công vào thân dưới của Triển Chiêu.
Trước đó Triển Chiêu giao đấu với đám Thành Khất, chỉ cảm thấy đám người này cánh tay không có lực, công phu cũng tầm thường, cho rằng Ngu Đô cũng giống bọn chúng, không ngờ đến lúc đấu mới biết thân thủ không tệ, khẽ “ồ” lên một tiếng, sắc mặt chợt trầm xuống. Xưa nay y ghét nhất là kẻ có võ công lại không theo chính đạo, đi làm trò xằng bậy, người này khó khăn lắm mới luyện được một thân võ nghệ, vậy mà lại là đồng đảng của bọn Thành Khất, thật đáng trách.
Trong lòng nghĩ như vậy, ra tay cũng không lưu tình, y mắng một tiếng, Cự Khuyết chém ngang ra, Ngu Đô theo bản năng nghiêng người tránh đi, nào biết chiêu này của Triển Chiêu chỉ là giả, y nhân lúc Ngu Đô tránh đòn liền nhìn cho thật kỹ, sau đó cười gắn một tiếng, cánh tay đột nhiên vươn ra bắt lấy cánh tay của Ngu Đô, hơi kéo về phía trong một cái, Ngu Đô chợt cảm thấy cánh tay tê rần, bàn tay của Triển Chiêu đã như kìm sắt chộp vào vai hắn, ngay sau đó tiếng “rắc” vang lên, cánh tay phải của hắn đã bị Triển Chiêu đánh trật khớp.
Ngu Đô kêu lên đau đớn, lấy tay trái ôm lấy cánh tay phải, lảo đảo lui về phía sau hơn mười bước, dựa vào tường nhà ở sát mặt đường thở hổn hển.
Triển Chiêu cũng không nhiều lời, thu kiếm vào vỏ, đi tới chỗ Khởi Trạch, cúi người đưa ngón tay kéo dây thừng, tay hơi dùng lực, “xoẹt” một tiếng nhỏ, dây thừng đã đứt làm hai.
Khởi Trạch vừa được cởi trói liền lồm cồm bò dậy, trước hết kéo mảnh vải trong miệng ra, nhổ mấy bãi nước miếng, sau đó mếu máo nói: “Triển đại ca, huynh chỉ bảo ta vào phòng tiểu thư giả vờ ngủ, chứ không nói Khởi Trạch ta đây phải chịu khổ như vậy.”
Triển Chiêu hòa nhã nói: “Nếu có thể giúp tiểu thư nhà đệ không bị bọn xấu này bắt cóc, thì đệ vất vả cũng đáng giá đấy chứ, đệ nói xem có đúng hay không?”
Khởi Trạch nhìn quanh mình một vòng, vẻ mặt như chợt hiểu ra, ngay sau đó liền tỏ vẻ vui mừng, nhảy nhót nói: “Hóa ra là như vậy, Triển đại ca, về sau những chuyện nhỏ như này cứ giao cho ta, Khởi Trạch bằng lòng chịu khổ.”
Triển Chiêu dở khóc dở cười, cũng không thèm để ý đến đám Thành Khất, y nói với Khởi Trạch: “Đi thôi, chắc là Kỳ Mục cô nương chờ ở nhà đang nóng lòng lắm.
Khởi Trạch “ừm” một tiếng, vội rảo bước đuổi theo Triển Chiêu, chợt nghe phía sau có tiếng Ngu Đô ồ lên, hắn ngạc nhiên hỏi: “Các ngươi vừa nói gì vậy? Tiểu thư bị kẻ xấu bắt cóc là sao?”
Triển Chiêu hơi khựng lại, xoay người, một tia kinh ngạc lướt qua gương mặt y: “Ngươi không biết ư?”
Ngu Đô lắc đầu đáp: “Ta thật sự không biết.”
Triển Chiêu thấy hắn tuy cao to lực lưỡng nhưng mặt mũi trông hơi khờ khạo, lại thấy ánh mắt của hắn ngơ ngác, quả thực không giống bọn lọc lừa, ngẫm nghĩ một hồi cảm thấy hơi tin hắn, bèn đưa tay chỉ vào Thành Khất mà nói: “Hay là ngươi hỏi thử hắn xem, sẽ biết nhiều hơn đấy”.
Trước đó Thành Khất chỉ mong Triển Chiêu mau rời đi, hy vọng có thể che đậy chuyện xấu xa này, nào ngờ Ngu Đô lại hỏi thêm, giờ nghe Triển Chiêu nói đầy uy nghiêm, ánh mắt Ngu Đô nhìn qua vừa ngạc nhiên vừa giận dữ, trong lúc hoảng sợ gã buột miệng nói: “Ngu phó thống, ngài chớ tin hắn, hắn là đồng bọn của thằng nhóc này, chúng đều là mật thám của nhà Ân!”
Triển Chiêu thấy đến nước này mà gã vẫn còn ăn nói lung tung, trong lòng vô cùng tức giận, cũng không nói nhiều lời, sải bước đi tới, khi đi ngang qua Ngu Đô bèn lật tay một cái, tay Ngu Đô trống trơn, thanh đao đã nằm trong tay Triển Chiêu.
Thành Khất chỉ kịp thấy ánh đao xẹt qua trước mặt, sau đó là một cổ chợt cảm thấy lành lạnh, hơi lạnh tràn ra bốn phía từ nơi lưỡi đao kề vào, Triển Chiêu lạnh lùng nói: “Người nói lại xem, nửa đêm ngươi vào khuê phòng của Kỳ Mục tiểu thư là để lùng bắt mật thám thật sao?”
Thành Khất ôm lòng cầu may, còn định vùng vẫy giãy chết: “Ta quả thực đã…”
Chưa kịp nói xong, Triển Chiêu đã cười gần một tiếng, lực ép xuống lại nặng hơn mấy phần, Thành Khất cảm thấy cổ đau đớn, ngay sau đó chất lỏng ấm áp theo cổ chảy xuống, lúc ấy mới biết Triển Chiêu không chỉ dọa suông, sợ đến mức hồn phi phách tán, nào dám nói năng điều trá? Lập tức kể hết đầu đuôi, đem chuyện mình tơ tưởng nhan sắc của Kỳ Mục Y La, định lợi dụng đêm tối bắt cóc nàng ta khai báo rõ ràng.
Ngu Đô càng nghe càng giận, không ngờ thuộc hạ của Cao Bá Kiển lại độc ác vô sỉ như vậy, sau một lúc hắn không kìm chế được nữa, bèn bước tới tung một cước, đạp Thành Khất ngã vật xuống đất.
Triển Chiêu trở tay ném đao xuống đất rồi nói với Ngu Đô: “Bây giờ phó thống đã hiểu rồi chứ? Đã là phó thống thì nên lấy luật mà trị, nếu cứ vô pháp vô thiên làm hại người dân thế này thì Tây Kỳ có muốn an dân bình thiên hạ cũng khó!”
Ngu Đô nghe mà xấu hổ vô cùng, lại càng căm hận lũ thuộc hạ của Cao Bá Kiển, cả thẹn mà nói: “Xin đại hiệp yên tâm, sau khi về doanh trại chúng ta tất nhiên sẽ có.”
Nói đến cuối câu chợt thấy có điều khác thường, ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy bóng trăng gió thổi, Triển Chiêu cùng Khởi Trạch đã đi tự bao giờ.
Cúi đầu nhìn xuống thấy Thành Khất mặt mũi xám ngoét, trong mắt lộ vẻ cầu xin nịnh nọt, càng thấy căm ghét hơn, hắn giận dữ nói: “Còn chưa đi nữa hả?”
Vừa nói vừa cúi xuống nhặt thanh đao dưới đất, nhưng quên mất vai mình trật khớp, hắn kêu lên đau đớn, lùi lại về sau mấy bước.
Thành Khất vội nói: “Phó thống việc gì phải tự tay làm, ngài cứ để tiểu nhân nhặt cho ạ.”
Gã chỉ mong có thể lấy lòng được bao nhiêu hay bấy nhiêu, để sau khi Ngu Đô về doanh trại không nói hết mọi chuyện. Nếu không Cao Bá Kiển vì nể mặt Đoan Mộc Thúy, dưới cơn nóng giận chưa biết chừng sẽ lôi gã ra ngoài chém đầu.
Ngu Đô thấy Thành Khất khập khiễng, cười toe toét dâng đao tới, lại cảm thấy tên tiểu nhân này đang làm trò, vẻ khinh thường và chán ghét trong mắt hắn lộ ra hết sức rõ ràng.
Thành Khất ngước mắt lên, chạm vào ánh mắt của Ngu Đô, chợt cảm thấy trong lòng ớn lạnh, toàn thân như bị đông cứng, sau đó lại bứt rứt như bị lửa thiêu đốt.
Trong lúc hoảng loạn lại nghe Ngu Đô sốt ruột nói: “Còn không mau đưa đây?”
Thành Khất chầm chậm đưa thanh đao ra, động tác chậm đến mức kỳ lạ, bước chân đột nhiên như giẫm lên bông, mềm nhũn lâng lâng.
Gã vẫn đang đưa đao, mọi thứ xung quanh dường như dừng lại.
Mà trước mặt gã bỗng nhiên chẳng còn lại gì, chỉ có ánh mắt khinh thường của Ngu Đô, giống như dã thú mọc đầy răng nhọn thi nhau kéo đến, bao vây gã trong vũ điệu quỷ dị.
“Còn không mau đưa đây?”
Lại một tiếng quát thiếu kiên nhẫn, tiếng quát này khiến Thành Khất tỉnh lại, hai mắt gã đỏ ngầu, môi mấp máy mấy lần, bỗng nhiên gã nhào tới như phát điên, lưỡi đao sáng loáng kề sát cổ Ngu Đô.
Máu tươi loang đầy, từ cổ họng của Ngu Đô phát ra tiếng ằng ặc, tay chân co quắp giãy giụa, hai mắt như muốn bật ra, thần sắc trong ánh mắt bỗng trở nên sáng chói đến đáng sợ, sau đó lập tức tắt ngấm.
Thành Khất không quan tâm, cánh tay của gã vẫn ấn xuống mạnh hơn, dường như lưỡi kiếm bị kẹt giữa những đốt xương, không thể cắt sâu thêm được nữa, mãi đến khi mấy tên lính kia kịp phản ứng lại, chúng mới lôi gã tách ra khỏi Ngu Đô.
Một người đàn ông cao lớn như Ngu Đô đã mềm rũ, như không xương không gần ngã gục xuống trong im lặng, máu tươi từ vết chém trào ra thành vũng đọng dưới thân.
“Bộc... Bộc xạ... Bộc xạ trưởng…” Một tên lính đang ra sức giữ chặt lấy Thành Khất nói không nên lời, “Ngài... Ngài... Ngài... giết... phó... phó thống lĩnh... của... Đoan Mộc... doanh rồi.”
Thành Khất cười gằn, nói với vẻ kỳ quái: “Ai giết? Ai nhìn thấy? Các ngươi thấy ai giết hắn?”
Tên lính kia kinh hãi, không dám nói tiếp nữa.
Thành Khất đẩy tên lính kia ra, lảo đảo đi đến bên thi thể của Ngu Đô, cười khan mấy tiếng, cúi xuống nhặt thanh đao của Ngu Đô lên, ngắm nhìn vết cắt trên cổ Ngu Đô, giơ đao lên áng chừng mấy lần rồi bổ xuống thật mạnh.
Máu tóe lên khuôn mặt Thành Khất, gã tiện tay lau qua, ném thanh đao đã chém đến cong lưỡi sang một bên, sau đó đưa tay nhấc đầu Ngu Đô lên.
“Các ngươi đều thấy...” Ánh mắt Thành Khất lờ đờ như say rượu, gã ậm ừ nói, “Các ngươi đều thấy... tên mật thám của nhà Ân kia... giết phó thống của Đoan Mộc doanh.”