_khaiphongchiquai005.jpg)
Cao Bá Kiển, nếu người cũng như tên thì lẽ ra phải cao lớn hùng tráng, ít nhất cũng phải là một chiến tướng hung dữ uy phong lẫm liệt.
Nhưng thực ra không phải vậy.
Cao Bá Kiển ngồi sau bàn tướng quân, vừa lùn vừa béo, đen đúa mập mạp, gương mặt múp míp toàn là thịt, mí mắt sưng húp xụ xuống che mất đôi mắt bé như hạt đậu xanh, hắn uống một hớp rượu lớn, lấy cổ tay áo lau miệng, đôi mắt lộ vẻ vừa hào hứng vừa nóng lòng: “Tiên sinh, nói tiếp, nói tiếp đi”.
Vì vậy Khâu Sơn tiên sinh, phụ tá thân tín hay đúng hơn phải gọi là quân sư quạt mo của Cao Bá Kiển, người đang ngồi ở phía đối diện phe phẩy chiếc quạt lông chim trĩ, lúc lắc cái đầu, điều chỉnh giọng nói của mình, tiếp tục kể về cách tồn tại sau khi đầu hàng quân Tây Kỳ.
Xin phép được chen ngang một câu, lúc bấy giờ đang là khoảng giao mùa giữa thu sang đông, chiếc quạt lông chim trĩ của Khâu Sơn tiên sinh cũng không phải để quạt cho mát. Trên thực tế khi nhà Ân xuất hiện cái quạt, người ta gọi đó là “sáp”, mới đầu nó được dùng làm đồ trang sức. Cho nên Khâu Sơn tiên sinh phe phẩy chiếc quạt lông chim trĩ trong tay không phải để cho mát, mà cảm giác làm như thế sẽ khiến khí chất của mình càng trở nên xuất chúng, phong độ càng thêm ung dung tao nhã.
Khâu Sơn tiên sinh vừa phẩy quạt vừa chậm rãi chỉ cho Cao Bá Kiển lẽ sống ở đời.
“Tướng lĩnh Tây Kỳ xưa nay không quá coi trọng tướng nhà Ân quy hàng. Vợ chồng Thổ Hành Tôn, Đặng Thiền Ngọc cũng đâu có ít công lao? Hôm nay tướng quân cũng thấy rồi đấy, quan hệ giữa bọn họ với chiến tướng Tây Kỳ có phần xa cách, chẳng có mấy gần gũi. Tướng quân cũng là tướng nhà Ân quy hàng, càng phải biết khiêm tốn, không nên quá nổi bật.”
“Vâng, vâng.” Cao Bá Kiển gật đầu lia lịa, tán thưởng không ngừng, chỉ tiếc không thể lấy bút ra ghi lại trọng điểm, để thường xuyên đem ra đọc lại, ôn cũ hiểu mới.
“Trước mắt xem ra Vũ Vương là thủ lĩnh Tây Kỳ, nhưng thực quyền vẫn nằm trong tay Khương Tử Nha.
Cao Bá Kiển tỏ vẻ “thật khéo, anh hùng đều có cái nhìn giống nhau.”
“Nhắc tới Khương Tử Nha, không thể không nhắc đến những người xung quanh ông ta. Con gái của Khương Tử Nha là Ấp Khương, được gả cho Vũ Vương.” Nói đến đây ông ta hạ giọng xuống, “Nếu Vũ Vương thành công thì sau này Ấp Khương sẽ là hoàng hậu của Vũ Vương, đến lúc đó chẳng phải Khương Tử Nha sẽ như mặt trời ban trưa hay sao?”
Cao Bá Kiển đập bàn đánh “bốp”, thở dài thổn thức: “Chuyện tiên sinh nói ta cũng biết, nhưng lần này tới đây tiếp viện, ta còn chưa được gặp mặt thừa tướng thì biết phải bấu víu quan hệ thế nào đây? Ấp Khương đã gả cho Vũ Vương rồi, đừng mơ móc nối được từ chỗ Ấp Khương.”
Khâu Sơn tiên sinh “hừ” một tiếng, trong lòng vô cùng khinh thường nhưng ngoài mặt tuyệt đối không thể hiện ra: “Sao tướng quân lại hồ đồ như vậy? Hôm nay ngài đã gặp được Đoan Mộc Thúy ở Đoan Mộc doanh, cô ta là nghĩa nữ của Khương Tử Nha đó.”
Cao Bá Kiển liên tục xua tay: “Chỉ là nghĩa nữ mà thôi, mối quan hệ này chắc cũng chẳng gần gũi gì.”
“Không!” Khâu Sơn tiên sinh trở nên kích động, bấu hai tay lên mép bàn, theo thói quen thè lưỡi liếm môi một cái, Cao Bá Kiển giật mình, vội vàng đẩy chén trà chưa uống ở trước mặt đến cho ông ta, “Tiên sinh vất vả rồi, uống trà, uống trà đi.”
Khâu Sơn tiên sinh phẩy tay, lại ra dáng một vị đại Nho: “Tướng quân chớ nghĩ thế mà lầm to. Khương Tử Nha là loại người nào, có thể nhận bừa chó mèo bờ bụi làm nghĩa tử, nghĩa nữ hay sao?” Còn rất hài hước lấy chính mình làm ví dụ, “Sao không thấy ông ta thu nhận ta chứ?”
“Vâng, vâng”. Tuy trong lòng vẫn ngu ngơ nhưng Cao Bá Kiển vẫn ra vẻ giật mình vỡ lẽ trông hết sức chân thật.
“Đằng sau việc Khương Tử Nha nhận Đoan Mộc Thúy làm nghĩa nữ có thâm ý mà người thường không thể biết được. Khâu Sơn tiên sinh rất tự hào với tầm nhìn sâu sắc “vô bờ” của mình, “Cha đẻ của Đoan Mộc Thúy là thủ lĩnh của bộ lạc Đoan tên Đoan Mộc Kiệt Ngạo, mẹ cô ta là Ngu Sơn Vọng Cơ con gái của thủ lĩnh bộ lạc Ngu Sơn, hai bộ lạc này thế lực không nhỏ, lại cách xa Kỳ Sơn rất khó khống chế. Văn Vương Cơ Xương lúc còn tại thế đã dùng kế ly gián, khiến hai bộ lạc này lục đục với nhau, nhiều lần đấu đá, cứ như thế cuối cùng hai bên đều chịu thiệt hại, bộ lạc Cơ vươn lên đứng đầu, bộ lạc Ngu Sơn và bộ lạc Đoan đều không thể chống lại bộ lạc Cơ.”
“Ai ngờ Đoan Mộc Kiệt Ngạo lại thích Ngu Sơn Vọng Cơ, ai ngờ thủ lĩnh bộ lạc Ngu Sơn lại gả con gái cho hắn, cũng chẳng ai ngờ hai bộ lạc lại kết thông gia!” Khâu Sơn tiên sinh dùng tới ba chữ “Ai ngờ”, cảm xúc mãnh liệt trong lòng thể hiện bằng lời nói.
“Sau đó thì sao?” Cao Bá Kiển nghe đến mê mẩn.
“Thủ lĩnh bộ lạc Ngu Sơn chỉ có độc một cô con gái, theo quy củ sau này Ngu Sơn Vọng Cơ sẽ trở thành thủ lĩnh của bộ lạc Ngu Sơn, Đoan Mộc Kiệt Ngạo lại là thủ lĩnh của bộ lạc Đoan, như vậy đứa con mà bọn họ sinh ra dù là nam hay nữ đều sẽ trở thành thủ lĩnh tương lai của hai bộ lạc lớn”
“Đó chính là Đoan Mộc Thúy ư?” Hai mắt Cao Bá Kiển tỏa sáng.
“Đúng vậy.” Khâu Sơn tiên sinh cảm thán, “Tiếc thay chuyện không chiều lòng người, một năm sau ngày đại hôn, Đoan Mộc Kiệt Ngạo qua đời, Ngu Sơn Vọng Cơ sau khi sinh hạ Đoan Mộc Thúy vẫn nhớ chồng khôn nguôi, ôm lòng sầu não, bảy năm sau cũng ra đi.
“Không ngờ thân thế của Đoan Mộc tướng quân lại trắc trở như thế.” Cao Bá Kiển nhất thời sinh lòng thương hoa tiếc ngọc.
“Chuyện sau đó còn trắc trở hơn”, Khâu Sơn tiên sinh xem thường Cao Bá Kiển chưa trải sự đời, dĩ nhiên vẫn không mảy may biểu lộ ra mặt, “Đệ đệ của Đoan Mộc Kiệt Ngạo là Đoan Mộc Đôn vẫn luôn dòm ngó vị trí thủ lĩnh, bắt nạt Đoan Mộc Thúy tuổi còn nhỏ, nói rằng cha mẹ của Đoan Mộc Thúy dưới đất hiu quạnh, không có người báo hiếu, vừa dụ dỗ vừa lừa gạt, khiến Đoan Mộc Thúy đồng ý tuẫn táng theo mẹ”.
“Đồng... Đồng... Đồng ý tuẫn táng ư?” Cao Bá Kiển kinh ngạc đến lắp bắp.
“Hắn nói với người khác như thế, ai biết có phải đồng ý thật hay không?” Khâu Sơn tiên sinh thể hiện thái độ xác thực cẩn thận, “Lúc ấy Đoan Mộc Thúy vẫn còn nhỏ, chưa biết chừng lại bị bắt ép, nói chung một ngày sau khi Ngu Sơn Vọng Cơ qua đời, Đoan Mộc Đồn tự mình quyết định chôn hai quan tài một lớn một nhỏ xuống mồ.
“Chôn... Chôn... Chôn... Chôn thật sao?” Cao Bá Kiển trợn tròn mắt.
Khâu Sơn tiên sinh gật đầu: “Bộ lạc Ngu Sơn và bộ lạc Đoan cách nhau khá xa, biết chuyện Ngu Sơn Vọng Cơ qua đời, hơn nửa số tộc nhân đầu gài lá hương bồ, tay nâng đồ gốm chạy tới bộ lạc Đoan chịu tang, vừa mới đi được nửa đường bỗng nghe được tin ấy.”
“Vậy thì hỏng rồi” Cao Bá Kiển nhanh miệng nói chen vào.
“Đúng thế,” Khâu Sơn tiên sinh hình dung lại cảnh tượng trước kia, rõ mồn một như ở ngay trước mắt, “Vừa hay tin tiểu chủ nhân bị đem chôn, tộc nhân bộ lạc Ngu Sơn đang tới chịu tang nổi giận đùng đùng, nghe nói có người già yếu còn tức chết ngay tại chỗ. Thanh niên trái tráng đấm ngực giậm chân, đứng ở giữa đường khóc rống lên, đập hết đồ gốm, thi nhau lấy lá hương bồ gài trên đầu xé ra quấn lên cổ tay. Người bộ lạc Ngu Sơn mỗi khi chiến đấu đều quấn lá hương bồ trên cổ tay, họ muốn khai chiến với bộ lạc Đoan.”
“Sau đó thì sao?” Cao Bá Kiển nôn nóng muốn biết chuyện sau đó.
“Sau đó ư? Còn phải nói nữa sao?” Khâu Sơn tiên sinh kích động đến nổi gân xanh trên cổ, “Bộ lạc Ngu Sơn dốc toàn bộ lực lượng, ngay cả đàn bà cũng địu trẻ con còn đang bú mớm trên lưng đi đánh trận, trước khi đi cho một mồi lửa đốt hết làng mạc, ý chỉ trận này có đi không có về. Hoặc sẽ tiêu diệt bộ lạc Đoan, từ đó về sau chiếm lấy nơi ăn chốn ở của bộ lạc Đoan, hoặc thua trận không dám về đất cũ, sống chết do trời.
“Như vậy cũng quá...” Cao Bá Kiển không biết nên nói như thế nào, “Nếu thật sự thua trận thì chẳng phải bộ lạc Ngu Sơn sẽ vong tộc sao?”
“Bọn họ cũng đã nghĩ đến chuyện này, chọn trong tộc sáu đứa trẻ bằng tuổi Đoan Mộc Thúy, ba nam ba nữ, gửi tới bộ lạc Bài Kỳ có mối giao hảo với bộ lạc Ngu Sơn, phòng khi bộ lạc Ngu Sơn thất bại thì hy vọng ba nam ba nữ này sẽ lấy nhau, sinh con đẻ cái để ngày sau xây dựng lại bộ lạc Ngu Sơn.”
Cao Bá Kiển gật đầu, hết sức tán đồng với cách lưu lại đường lui của bộ lạc Ngu Sơn.
“Lúc ấy Văn Vương và Khương Tử Nha đang đi săn gần đó, sau khi nghe được chuyện này đã chạy suốt một đêm để tới đó, phải biết rằng tuy bọn họ không thích bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn qua lại thân thiết, nhưng tuyệt đối không mong hai bộ lạc này sống mái một mất một còn như vậy, nếu tổn thất hai bộ lạc lớn này thì quốc lực của Tây Kỳ sẽ bị giảm mất ba, bốn phần mười, căn bản không thể chống lại nhà Ân Thương”.
“Kể ra cũng khéo, họ đã đến đúng lúc, hai bộ lạc vừa khai chiến chưa bao lâu, Văn Vương cùng Khương Tử Nha tốn bao tâm sức mới khiến hai bên tạm thời hòa giải, trước tiên phải làm nghi thức chôn cất để người chết được an nghỉ.”
“Vì thế bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn tạm dừng can qua, tiến hành lễ tế trời cho Ngu Sơn Vọng Cơ và Đoan Mộc Thúy, ngờ đâu đang làm lễ, trời đang nắng rõ bỗng…”
Chữ “bỗng” của ông ta đột nhiên trở nên sắc bén, trong phút chốc đôi mắt trợn tròn, sinh động đến mức Cao Bá Kiển sợ hãi suýt thì ngã nhào xuống dưới.
“Bỗng nhiên có sấm chớp ầm ầm, trời đất đen kịt không thấy rõ năm ngón tay, chỉ có giàn lửa tế trời đang cháy hừng hực. Đại vu sư của bộ lạc Ngu Sơn đang ngồi gần giàn thiêu tĩnh tọa niệm chú, chợt đứng phắt dậy, đi thẳng tới chỗ Khương Tử Nha, dập đầu không ngừng, nói nghe được tiếng khóc của Đoan Mộc Thúy, tiểu chủ nhân của bộ lạc đang ở dưới đất chịu khổ, xin Khương Tử Nha cho mở quan tài.”
“Lúc ấy Ngu Sơn Vọng Cơ và Đoan Mộc Thúy đã được hạ táng ba ngày, Khương Tử Nha rất khó xử nhưng thấy bộ lạc Ngu Sơn đang vô cùng xúc động, đành phải hạ lệnh quật mộ mở quan tài.”
“Sau đó Đoan Mộc Thúy sống lại ư?” Cao Bá Kiển hãi hùng khiếp sợ, lúc sáng hắn mới gặp Đoan Mộc Thúy, tuy biết Đoan Mộc Thúy vốn vẫn còn sống, nhưng “sống lại” như thế này thì thật khó mà tưởng tượng nổi.
“Khi phần mộ được đào lên, không chỉ đại vu sư kia mà những người đứng xung quanh đều nghe được tiếng khóc trong quan tài, người của bộ lạc Đoan mặt xám ngoét, dập đầu không ngừng, Khương Tử Nha cũng thấy kỳ quái, vung kiếm chém sợi dây thừng buộc quan tài, liền nghe “ầm” một tiếng, nắp quan tài vỡ ra, Đoan Mộc Thúy trong quan tài ngồi bật dậy.”
Cao Bá Kiển thật sự không thể chịu đựng nổi nỗi kinh hãi giật gân này, run run nói: “Làm... làm sao Đoan Mộc tướng quân ngồi bật dậy từ trong quan tài được? Tiên sinh thấy tận mắt sao? Lẽ ra lúc ấy cô ta phải chết rồi chứ?”
Khâu Sơn tiên sinh lắc đầu: “Ta cũng chỉ nghe kể mà thôi, sao có thể thấy tận mắt chứ. Nghe nói sau khi Đoan Mộc Thúy ngồi dậy, mây đen tan đi, ánh mặt trời lại chiếu xuống, mọi người đều thấy rõ trong vách quan tài có rất nhiều vết cào, có vết hơn một tấc, đâu phải chuyện một đứa trẻ như cô ta có thể làm được?”
“Sau này Đoan Mộc Thúy trở thành đệ nhất nữ chiến tướng dưới trướng Khương Tử Nha, có một tin đồn, nói rằng Đoan Mộc Thúy thật đã chết trong quan tài, về sau sống lại là ác quỷ nhập vào thân xác. Suy nghĩ kỹ lại thấy cũng có đôi phần đáng tin, lệ khí trên người Đoan Mộc Thúy vẫn rất nặng, lúc điều binh đánh trận dũng cảm tàn nhẫn, thường ngày tướng lĩnh đều phải e sợ cô ta mấy phần. Trong đám chiến tướng nhà Ân lại có kẻ gọi cô ta là Quỷ Sát, nhắc đến là biến sắc.”
“Hóa ra Quỷ Sát là để chỉ cô ta!” Cao Bá Kiển vỡ lẽ, “Chẳng trách trước kia nghe nói Gặp cờ Quỷ Sát, thua như ngả rạ ta còn khó hiểu, thì ra kẻ được nhắc tới chính là cô ta...”
Khâu Sơn tiên sinh bỗng nhận ra việc mình chỉ điểm cho Cao Bá Kiển đã lạc đề vạn dặm, sắp thành kể chuyện ma quỷ rồi, ông ta hắng giọng mấy tiếng, nhanh chóng quay về chuyện chính: “Nếu Đoan Mộc Thúy không chết thì dĩ nhiên bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn đều tốn cô ta làm chủ, Khương Tử Nha nhận cô ta làm nghĩa nữ, chỉ cần Đoan Mộc Thúy nghe lời thì chẳng khác nào nắm chắc hai bộ lạc lớn trong lòng bàn tay, ngài nói xem nhận cô nghĩa nữ này có phải lợi lắm hay không? Khương Tử Nha ấy mà, đúng là một kẻ thông minh”.
“Sau khi đi theo Khương Tử Nha, binh tướng trong Đoan Mộc doanh đều đến từ bộ lạc Ngu Sơn, bộ lạc Đoan cùng bộ lạc Bài Kỳ ta vừa nhắc tới, có người nói cô ta chỉ che chở người mình, không nhận lính mới, binh tướng dưới trướng đều là đệ tử tâm phúc, mất một là thiếu một, cực kỳ quý trọng. Dưới trướng Đoan Mộc Thúy có bốn thiên tướng, bảy phó thống, ba đứa con trai được đưa đến Bài Kỳ nay là hai thiên tướng một phó thống, trong ba đứa con gái có một người làm thiên tướng kiêm hầu gái tâm phúc của Đoan Mộc Thúy, tên là A Di, hôm nay tướng quân đã gặp rồi. Cái mạng của Đoan Mộc Thúy có thể nói là do tộc nhân bộ lạc Ngu Sơn cứu về, vì thế cô ta rất thân thiết với người của bộ lạc Ngu Sơn. Ở Đoan Mộc doanh tuy cùng cấp bậc nhưng binh lính họ Ngu có địa vị cao hơn, tỉ như lần này đi theo tướng quân đến ấp An có hai phó thống, một người là Ngu Đô thuộc bộ lạc Ngu Sơn, người kia là Bài Hòa Tử của bộ lạc Bài Kỳ. Đều là phó thống nhưng…”
Nói tới thì ngưng, ý đằng sau không cần nói cũng biết.
Hiển nhiên Cao Bá Kiển cũng hiểu được tinh túy bên trong: “Hóa ra là vậy, xem ra ta phải tranh thủ mấy ngày ở ấp An, làm thân với phó thống Ngu Đô một chút.”
Nói tới đây chợt ngoài lều vang lên tiếng chuông đồng khánh vàng, Cao Bá Kiển còn chưa hiểu chuyện gì, đã thấy quan truyền lệnh từ ngoài lều chân thấp chân cao chạy vào.
“To gan!” Dám không xin phép mà đã vào trong lều, vô tổ chức vô kỷ luật, Cao Bá Kiển hết sức tức giận.
“Tướng... Tướng... Tướng... Quân, đại sự không hay, phó thống của Đoan Mộc doanh bị giết rồi!” Cái gì?
Cao Bá Kiển cùng Khâu Sơn tiên sinh đồng loạt há hốc mồm.
Người phản ứng trước lại là Cao Bá Kiển, vừa được học lớp bổ túc kiến thức về Đoan Mộc doanh, liền nhanh trí vận dụng luôn: “Phó thống bị giết... là... là vị nào?
“Phó thống Ngu Đô”.
Hai mắt Cao Bá Kiển tối sầm, hắn lăn đùng ra ngất.