Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5791 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 84
Image

Triển Chiêu xưa nay ngủ rất cảnh giác, huống chi đêm nay còn giao đấu với bọn Thành Khất, vốn đã ngủ không sâu, khi gian ngoài có tiếng động y liền tức khắc tỉnh dậy.

Y dựa sát vào cửa sổ lắng nghe thật kỹ, thấy tiếng bước chân vội vã của hai huynh đệ Kỳ Mục Điển và Kỳ Mục Đinh, họ đang thì thầm với nhau điều gì đó, Triển Chiêu mỉm cười, đang định quay lại chợt nghe thấy ba chữ “Đoan Mộc Thúy”, trong lòng chợt giật mình, nán lại một chút, chờ tiếng bước chân của hai người đi xa mới khoác áo lên, hết sức khẽ khàng mở cửa ra, lần theo hướng Kỳ Mục huynh đệ vừa đi.

Đi được mấy bước, thấy Kỳ Mục huynh đệ đi lên lầu, Triển Chiêu suy nghĩ một chút rồi thầm vận khí lực, nhẹ nhàng nhảy lên, lật người lại treo mình dưới mái hiện lầu.

Chợt nghe Kỳ Mục Điển thì thào: “Ta vừa mới nhìn thấy, liền vội vàng cho gọi đệ tới... tháp canh thắp đèn rồi, đệ bảo đấy có phải là đèn hiệu của Đoan Mộc doanh không?”

Kỳ Mục Đinh đáp “ừm” một tiếng: “Dương Tiễn và Đoan Mộc Thúy thường dùng đèn hiệu để triệu tập quân lính trong đêm, tên ăn hại Cao Bá Kiển kia chắc chắn không biết được những chuyện này, nghe nói hắn có dẫn theo hai phó thống của Đoan Mộc doanh”.

Kỳ Mục Điển ngạc nhiên nói: “Lạ thật, cả ngày nay trong thành yên ổn, có chuyện gì khẩn cấp mà giờ này còn đánh đèn hiệu với chủ doanh?”

Kỳ Mục Đinh hạ giọng nói: “Cả ngày nay chúng ta thấy trong thành yên ổn, nhưng ai biết có thực sự yên ổn hay không, đèn hiệu này muốn nói điều gì, huynh có đoán ra được không?”

Kỳ Mục Điển thở dài đáp: “Đó là mật ngữ trong quân đội, sau một thời gian lại thay đổi, làm sao ta có thể đoán ra được? Mấy ngày sắp tới chắc sẽ có chuyện, chúng ta đều phải cẩn thận một chút mới được.”

Kỳ Mục Đinh bật cười nói: “Tất nhiên là phải cẩn thận rồi, đâu cần huynh phải nói...”

Hai người rủ rỉ nói chuyện một hồi rồi mới nối đuôi nhau xuống lầu.

Chờ hai người đi xa, Triển Chiêu mới tung mình nhảy xuống, rảo bước lên lầu, bấy giờ mới phát hiện trên cổng thành treo một dãy sáu chiếc đèn lồng cháy sáng, ba chiếc bên trên ánh đỏ, ba chiếc bên dưới ánh xanh, một lát sau lại có một dãy đèn nữa được treo lên, cũng là sáu chiếc đèn lồng đã đốt lửa, nhưng ánh đèn mờ ảo, chỉ để lộ ra nửa ngọn đèn. Triển Chiêu biết đó là mật ngữ trong quân, màu sắc cùng cách sắp xếp khác nhau mang hiệu lệnh khác nhau, nhất thời cũng không hiểu rõ. Y lại nghĩ nhà Kỳ Mục chỉ là người dân bình thường, vì sao lại biết rõ phương thức triệu tập quân đội của Tây Kỳ đến thế?

Càng nghĩ càng sinh nghi, y đứng trên lầu hồi lâu rồi mới lách người trở về phòng.

☆ ☆ ☆

Sau nửa đêm, Cao Bá Kiển không chịu nổi nữa, hắn ngáp dài quay về lều, trước khi đi không quên dặn dò Khâu Sơn tiên sinh phải bố trí lều tang cho Ngu Đô thật lộng lẫy đẹp đẽ.

“Làm như vậy Đoan Mộc tướng quân nhìn thấy cũng sẽ dễ chịu hơn."

Lúc trời tờ mờ sáng, loáng thoáng nghe thấy bên ngoài vọng tới tiếng vó ngựa, Cao Bá Kiển giật mình tỉnh giấc, vội hỏi: “Đoan Mộc tướng quân tới đó ư?”

Lính truyền tin ở bên ngoài ngoạc mồm gào lên câu gì đó, Cao Bá Kiển không nghe rõ, trở mình, tiếng ngáy lại vang lên.

Giấc ngủ này kéo tới tận khi mặt trời lên cao.

Uể oải khoác áo rời giường, đi tới đi lui trong lều, sau đó nhàn nhã xốc cửa lều lên...

Cao Bá Kiển bỗng ngây người.

Chỉ sau một đêm, cờ cắm quanh thành và trong doanh trại đều đổi thành Đoan Mộc doanh?!

Không phải, không phải, nhìn kỹ lại hình như còn có cả Dương Tiễn doanh và Cốc Xương doanh.

Cao Bá Kiển sững sờ hồi lâu, sau đó túm cổ áo lính truyền tin: “Đoan Mộc tướng quân đến rồi phải không?”

“Tới rồi ạ,” lính truyền tinh tỏ vẻ khó hiểu, “Lúc trước tướng quân đã hỏi rồi mà?”

“Thế thế thế... Dương Tiễn tướng quân với Cốc Xương tướng quân...”

“Sau khi Đoan Mộc tướng quân tới chưa bao lâu, Dương Tiễn tướng quân cùng Cốc Xương tướng quân cũng đến.”

“Ngươi.” Cao Bá Kiển tức giận đến suýt tắc thở.

Hắn đã lên kế hoạch từ trước, rằng khi Đoan Mộc Thúy đến, hắn sẽ khóc lóc đau thương lệ rơi đầy mặt, tỏ vẻ đau đến đứt ruột trước nỗi bất hạnh của phó thống Ngu Đô, để lại ấn tượng tốt với Đoan Mộc Thúy. Giờ thì hỏng rồi, lúc Đoan Mộc Thúy tới chẳng những hắn không thể biểu diễn đúng lúc, mà còn ngủ khò khò trong quân trướng, hỏng bét hơn nữa là Dương Tiễn và Cốc Xương cũng đến, phen này hắn thực sự mất cả chì lẫn chài, muốn cứu vãn cũng khó.

☆ ☆ ☆

Cao Bá Kiển kêu khổ không ngừng, loay hoay trước cửa lều tang của Ngu Đô, chần chừ không dám đi vào,

Khâu Sơn tiên sinh nhìn thấy thế bèn tức giận lôi hắn vào trong.

Dương Tiễn cùng Cốc Xương đang đứng rì rầm nói chuyện với nhau, thấy Cao Bá Kiển đi vào liền gật đầu với hắn, thái độ không mặn không nhạt. Đoan Mộc Thúy quỳ một chân trước thi thể của Ngu Đô, nhấc tấm vải phủ xác lên xem gì đó, nghe thấy tiếng động liền chậm rãi quay đầu lại.

Cao Bá Kiển chỉ cảm thấy có hai ánh mắt sắc bén đang phóng tới, đột nhiên nhớ tới hôm qua Khâu Sơn tiên sinh kể về thân thế của Đoan Mộc Thúy, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xuyên thẳng lên đỉnh đầu, đầu lưỡi hắn như thắt lại, lắp bắp không nói nên lời.

Đoan Mộc Thúy lại phủ tấm vải lên, Cốc Xương tiến tới gần đưa tay cho nàng, Đoan Mộc Thúy thoáng gật đầu, bám vào tay Cốc Xương mượn lực đứng dậy.

Cao Bá Kiển cảm thấy mình cần phải nói mấy câu.

“Phó thống Ngu Đô... Tuổi trẻ đầy hứa hẹn... Thật là một viên tướng tài... Bản tướng quân cùng hắn vừa gặp mà như đã quen từ lâu.”

“Cao tướng quân.”

“...Vừa gặp mà như đã quen từ lâu, tình như huynh đệ, lần này Ngu Đô huynh gặp chuyện bất hạnh, bản tướng quân hận không thể lấy thân thay thế.”

“Cao tướng quân!” Giọng Đoan Mộc Thúy tỏ vẻ mất kiên nhẫn, Dương Tiễn nhịn cười, hơi quay mặt qua chỗ khác.

“Đoan... Đoan Mộc tướng quân...” Cao Bá Kiển lắp bắp. “Đầu của Ngu Đô đâu?”

“Đầu...” Trán Cao Bá Kiển bắt đầu túa mồ hôi.

Đêm qua khi thi thể của Ngu Đô được khiêng về, quả thực không có đầu, hắn cũng nhảy dựng lên. Nhưng không có là không có, cũng không thể tự nhiên mọc lại một cái đầu mới được.

“Kẻ nào lại thù hận Ngu Đô đến vậy, muốn Ngu Đô chết không toàn thây, còn chém mấy lần đứt đầu huynh ấy?”

“Khu...” Khâu Sơn tiên sinh hắng giọng toan hòa giải, lời đã ra đến môi lại bị ánh mắt lạnh lùng của Đoan Mộc Thúy ép ngược trở lại.

“Đầu...” Cao Bá Kiển chật vật cố gắng nói, “Phó thống Ngu Đô.”

“Báo!” Lính truyền tin ở bên ngoài chợt hô vang, Cao Bá Kiển giật mình hoảng sợ.

Đang định cất tiếng quát lớn thì Đoan Mộc Thúy lạnh lùng nói: “Có chuyện gì?”

“Bộc xạ trưởng dưới trướng Cao tướng quân cầu kiến.

Đoan Mộc Thúy nhíu mày, nhìn về phía Cao Bá Kiển, Cao Bá Kiển đi mấy bước ra cửa, cả giận nói: “Không biết trong lều đang thương nghị chuyện quan trọng sao? Không gặp.”

“Bộc xạ trưởng nói... Hắn biết đầu của phó thống Ngu Đô đang ở đâu.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »