_khaiphongchiquai005.jpg)
Quân Tây Kỳ đột ngột ập đến một cách kỳ lạ, Kỳ Mục Điển thực sự chưa kịp chuẩn bị gì, bị đánh không kịp trở tay, trơ mắt nhìn một đám người như hổ như sói xông vào nhà mình.
Kỳ Mục Đinh cũng hoàn toàn mất đi vẻ trấn tĩnh tự nhiên thường ngày, nhìn đám Thành Khất lục tung trong nhà ngoài cửa, sắc mặt của ông ta cũng trở nên trắng bệch, quay sang cười nhăn nhó với Kỳ Mục Điển, thân thể lom khom khẽ run rẩy.
Kẻ đắc ý nhất không ai khác chính là Thành Khất.
Trước đó gã đã âm thầm chôn đầu của Ngu Đô ở sân sau nhà Kỳ Mục, sau lại phụng mệnh tới điều tra, vốn dĩ chuyện lục soát trong nhà một lượt chỉ là phố trương thanh thế, không ngờ nhà Kỳ Mục đúng là một núi bảo vật khổng lồ: chưa bàn tới việc tìm ra những thứ tuyệt đối không có trong nhà dân thường như chủy thủ ám khí, chỉ với những mật thư ngầm thông báo cho Triều Ca thôi cũng đủ để cả nhà Kỳ Mục không thể thoát tội.
Quả nhiên khi mật thư được đưa tới quân trướng, không chỉ Đoan Mộc Thúy giận dữ, đến người luôn rất cẩn trọng như Dương Tiễn và Cốc Xương cũng nổi giận đùng đùng. Chuyện này cũng không lạ, mấy ngày trước thừa tướng Khương Tử Nha mở cuộc họp bàn về những chuyện sắp tới phải làm, còn đặc biệt nhấn mạnh rằng mật thám là vấn đề quan trọng nhất, nhà Kỳ Mục các ngươi lại dám ngang ngược gây án như vậy, chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này hay sao?
Không chần chừ gì nữa, chỉ một chữ thôi: Bắt!
☆ ☆ ☆
Lệnh ra như núi, trong nháy mắt nhà Kỳ Mục đã bị vây chặt như nêm cối, dù sao cũng không thoát được chữ “chết”, vì vậy Kỳ Mục Điển và Kỳ Mục Đinh đồng lòng nhất trí: Phải liều mạng bằng bất cứ giá nào!
Nhưng sức hai người có hạn, trứng sao chọi được với đá, chẳng mấy chốc đã bị trói gô lại.
Vốn dĩ nếu Triển Chiêu cũng tham gia thì tình hình có thể kéo dài hơn một chút, tiếc rằng từ đầu chí cuối Triển Chiêu chưa hề rút kiếm lấy một lần.
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, dẫu Triển Chiêu có ngu dốt đến đâu thì cũng phải đoán được nhà Kỳ Mục này không phải thường dân, nếu không đang yên đang lành tại sao lại phải đánh nhau với quân Tây Kỳ?
Dĩ nhiên đó cũng chẳng đủ làm lý do để Triển Chiêu tự nguyện bó tay chịu trói, nguyên nhân chính là do trong đám quân Tây Kỳ vây quanh nhà Kỳ Mục không chỉ có cờ hiệu của lính Cao Bá Kiển, mà có cả cờ của Đoan Mộc doanh.
Vậy cũng hay, không cần biết là lén vào hay bị trói vào, cuối cùng y vẫn được đi vào.
Chỉ có điều...
Chặng đường đã mờ mịt lại còn xa xôi, bị bắt vào quân doanh không có nghĩa là có thể gặp được chủ soái.
Triển Chiêu và cả nhà Kỳ Mục, cùng đám gia nhân của nhà Kỳ Mục đều bị tống hết vào địa lao.
☆ ☆ ☆
Một đêm không chợp mắt, hai huynh đệ Kỳ Mục Điển, Kỳ Mục Đinh bị kéo ra ngoài thẩm vấn, lúc quay lại máu me loang lổ, chỉ còn nửa cái mạng, Kỳ Mục Y La nhào tới chỗ cha khóc nức nở, Triển Chiêu cảm thấy thương cảm mà không biết phải an ủi thế nào.
Từ lời nói lạnh lùng của cai ngục, y cũng ít nhiều đoán được nguyên do sự tình, đã làm mật thám thì dù ở Tây Kỳ hay Bắc Tống, kết cục cuối cùng đều giống nhau.
Chỉ thương Kỳ Mục Y La, nàng ta thực sự không biết cha và nhị thúc là mật thám, nhưng đã ở cùng một nhà có dây mơ rễ má với nhau, nếu muốn không bị liên lụy thì chỉ là nằm mộng giữa ban ngày.
Chung quy y cũng có chút giao tình với nhà Kỳ Mục, nếu có thể gặp được Đoan Mộc Thúy, liệu nàng có thể nể mặt y mà cho nhà Kỳ Mục một con đường sống không?
Chớ có đẩy cho người khác chuyện mình không muốn làm, với yêu cầu làm khó người khác như vậy, chính bản thân y cũng chẳng mở lời được. Hơn nữa nếu Đoan Mộc Thúy đang là một tướng quân, đương nhiên hiểu rõ trách nhiệm của người chủ tướng, hơn nữa trong quân kỷ luật nghiêm minh, sao có thể vì y mà làm việc vị nể tình riêng?
Trong lòng Triển Chiêu cảm thấy chán ngán, chỉ đành thở dài một hơi thật khẽ.
☆ ☆ ☆
Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên có tiếng cửa nhà lao mở ra cùng tiếng xiềng xích va chạm, sau đó một giọng thiếu nữ vang lên: “Ngươi ra đây nhìn xem, là kẻ nào giết chết Ngu Đô?”
Triển Chiêu nghe tiếng nhìn lại, thấy một cô gái dung mạo xinh đẹp ăn vận khỏe khoắn chậm rãi đi tới, vừa đi vừa ngoảnh đầu sang nói chuyện với gã đàn ông bên cạnh, dưới ánh lửa bập bùng, Triển Chiêu thấy rõ gã đàn ông đó mặc y phục của bộc xạ trưởng, gương mặt nịnh bợ, không phải Thành Khất thì là ai?
Trong lòng Triển Chiêu chợt sinh dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên Thành Khất đưa mắt về phía Triển Chiêu, trên khóe môi ngấm ngầm lướt qua một nụ cười hiểm độc, trong khoảnh khắc lại chuyển thái độ cung kính, giơ tay lên chỉ về phía trước: “A Di cô nương, chính là hắn!”
A Di ừ một tiếng, tiến về phía trước mấy bước, nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Triển Chiêu một phen, thoáng gật đầu và nói: “Ta cứ tưởng phải là một kẻ cực kỳ hung ác, nào ngờ lại là một người gọn gàng sạch sẽ thế này, quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong”
Thành Khất vội nói: “A Di cô nương nói đúng lắm, lúc ta mới gặp cũng đâu có nghĩ hắn là kẻ lòng lang dạ sói đến vậy... A Di cô nương phải hết sức cẩn thận khi nói chuyện cùng hạng người này mới được.”
A Di cười khẩy nói: “Ta phải cẩn thận cái gì cơ chứ! Phạm phải tội lớn như thế đâu cần phải thẩm vấn, cứ kéo thẳng ra ngoài chém là xong! Nhưng cô nương nhà ta có suy nghĩ khác nên mới nói muốn gặp hắn xem sao.
Thành Khất cười xòa: “Vâng vâng, tại hạ cũng không đoán ra suy nghĩ của Đoan Mộc tướng quân...”
Trước đó bọn Thành Khất xúc xiểm trước mặt nhóm Đoan Mộc Thúy, khẳng định Triển Chiêu có tội, chỉ mong mang Triển Chiêu đi chém đầu càng nhanh càng tốt, chỉ sợ để lâu thêm phiền toái. Gã đoán không ra vì sao Đoan Mộc Thúy lại muốn gặp Triển Chiêu, vì vậy trong lòng cứ thấp thỏm không yên.
Quý vị ơi, mọi người đừng ôm hy vọng quá lớn với Đoan Mộc cô nương, lẽ nào mọi người thực sự cho rằng nàng nhìn rõ mọi việc, trước khi giết còn muốn thẩm vấn cho kỹ để tránh giết nhầm người vô tội ư?
Không phải đâu, nàng có ý định khác đấy.
☆ ☆ ☆
Đối với ý định của Đoan Mộc Thúy, Cốc Xương không thể nói rõ là ủng hộ hay phản đối.
Hắn thích thú nhìn chiếc cũi gỗ gai sắt khổng lồ trước mặt, mỗi song gỗ đều lớn bằng cánh tay, trên đó quấn đầy gai đồng nhọn hoắt.
“Nàng thực sự làm thế để giúp các thiên tướng và phó thống luyện tập sao?”
“Chàng cảm thấy không ổn ư?”
“Ta cảm thấy đa phần là do nàng muốn trút giận thì đúng hơn. Lấy sáu địch một, phó thống của nàng cầm đao cầm kiếm võ trang đầy đủ, còn hắn tay không tấc sắt. Đoan Mộc, đây không phải luyện tập mà là giết chóc.
“Hắn giết Ngu Đô, vốn dĩ là phải chết, ta chỉ cho hắn chọn cách chết khác mà thôi. Hơn nữa tướng sĩ Đoan Mộc doanh của ta tình cảm khăng khít, bọn họ báo thù cho Ngu Đô là hợp tình hợp lý.”
Đúng là hợp tình hợp lý.
Cốc Xương không nói gì nữa, trên thực tế, lực chú ý của hắn đã bị thứ khác hấp dẫn.
Nam tử được A Di dẫn vào thực sự không giống một tên tù nhân thất thế suy sụp tinh thần, lưng của y thẳng tắp, y phục màu lam tuy dính bụi bặm nhưng không hề nhăn nhúm, gương mặt dù mỏi mệt nhưng đôi mắt vẫn sáng trong, chẳng mảy may có chút sợ hãi hay hoảng loạn nào, trong cái bình thản còn mang theo sự sâu sắc khó tả, nếu chẳng phải trước đó biết trước kẻ được dẫn đến là ai thì quả thực Cốc Xương có thể nhầm y là khách của Đoan Mộc Thúy.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, Cốc Xương đã nhận thấy sự khác thường.
Bởi từ lúc vào trong lều, ánh mắt của Triển Chiêu vẫn dán chặt vào một nơi, không hề dời đi chỗ khác.
Trong lều có rất nhiều thứ đáng để y chú ý, tỷ như chính Cốc Xương đang đứng đó, hay là cái cũi gỗ gai đồng kia.
Nhưng trong mắt y hết thảy những điều này đều như trong suốt.
Cốc Xương nhìn Triển Chiêu, rồi lại quay đầu nhìn Đoan Mộc Thúy, ngừng một hồi lại ngoảnh đầu nhìn Triển Chiêu.
Hắn không ghen tuông mà cũng chẳng giận dữ, trái lại hắn còn thấy buồn cười.
Không xong rồi, Cốc Xương nghĩ thầm.
Đoan Mộc chắc chắn sẽ móc mắt y ra.