Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5803 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 86
Image

Kẻ có mắt quan sát nhạy bén và thận trọng như Triển Chiêu chẳng mấy chốc đã phát hiện ra Đoan Mộc Thúy có chỗ dị thường.

Đôi khi thời gian năm năm hay thậm chí là mười năm có thể khiến một con người thay đổi hoàn toàn, huống chi là hai ngàn năm đằng đẳng xa xôi vật đổi sao dời?

Cô gái trước mắt trừ bộ dạng giống với Đoan Mộc Thúy mà y từng quen biết, còn lối ăn mặc, trang điểm, khí chất, tính tình và cả những thứ không thể kể ra hết được đều cách biệt khá xa.

Riêng sát khí lạnh thấu xương tỏa ra quanh nàng và ánh mắt ngang tàng không thể che giấu cũng đã khiến Triển Chiêu chùn bước.

Nỗi bất ngờ xen lẫn mừng vui trước đó nhanh chóng rũ xuống, thay vào đó là sự mất mát, bàng hoàng cùng e ngại lại trào dâng như sóng cuộn biển gầm.

Lẽ nào ngay từ đầu phương hướng tìm kiếm của y đã sai lầm, Đoan Mộc Thúy bị chìm vào Trầm Uyên cũng không quay về bên Khương Tử Nha ư? Người ở trong quân doanh này vẫn là Đoan Mộc tướng quân của hai ngàn năm trước sao?

Triển Chiêu bỗng phần nào hiểu ra tại sao ngày đó khi y nhảy vào Trầm Uyên, Ôn Cô Vĩ Ngư lại cười quái dị như vậy...

Phía sau có người đẩy y một cái thật mạnh, Triển Chiêu bất ngờ không kịp đề phòng, loạng choạng ngã vào cũi gỗ gai đồng, đầu gối hơi khuỵu xuống va mạnh vào đáy cũi rải đầy gai nhọn, trong phút chốc máu tươi thấm ra qua y phục.

Triển Chiêu nghiến răng đứng dậy, trong lòng ôm một tia hy vọng cuối cùng, quay đầu nhìn Đoan Mộc Thúy.

Đoan Mộc Thúy lại chưa từng để mắt đến y, nàng đang nhìn về một hướng khác.

Nơi đó có sáu người đàn ông cao lớn tay nắm kích cầm chùy đang nóng lòng muốn thử sức, mũ giáp che kín mặt chỉ để lộ ra mắt mũi, ánh mắt vô cùng hung dữ.

Đoan Mộc Thúy chậm rãi đưa tay chỉ về phía Triển Chiêu, gằn từng chữ một: “Đó là võ sĩ do Triều Ca phái tới, trên người hắn nhuốm đầy máu Ngu Đô, bây giờ ta muốn các ngươi đòi lại món nợ máu này gấp mười gấp trăm lần!”

Một tiếng thét nhất tề vang lên, sáu bóng người lưng hùm eo gấu hùng hổ kẻ trước người sau xông vào cũi gỗ, bọn lính canh bên cạnh nhanh chóng bước tới, lấy xích sắt khóa chặt cửa cũi lại.

Ánh mặt trời lách qua khe hở trên quân trướng, sáu người kề vai tạo thành một bức tường thịt, vây kín quanh Triển Chiêu.

Xuyên qua khoảng cách giữa những đôi vai của họ, trong đôi mắt của Triển Chiêu phản chiếu bóng dáng Đoan Mộc Thúy vô cùng rõ ràng.

“Đoan Mộc”, Triển Chiêu đột nhiên cất lời, giọng điệu bình tĩnh lạ thường, “Cô thật sự không nhận ra ta sao?”

Đáp lại y là một nụ cười lạnh lùng trên môi Đoan Mộc Thúy, cùng lúc đó, một cây chùy đồng mang theo một luồng gió mạnh nện xuống đầu y.

A Di thở dài.

Nếu Triển Chiêu là một nam tử bộ dạng thô lậu thì có lẽ nàng ta đã không tiếc nuối đến thế, nhưng khi một nam tử khí độ xuất chúng phải đổ máu, nàng ta vẫn thấy có chút không đành lòng.

Vì vậy nàng ta khẽ ngoảnh đầu đi, đúng lúc này chợt nghe thấy chùy đập xuống đất đánh “cốp” một tiếng, còn có tiếng Cốc Xương cố gắng hạ thấp giọng: “Thân thủ khá lắm”.

A Di nhanh chóng đưa mắt nhìn vào cũi gỗ, tên lính đầu tiên ra tay với Triển Chiêu ôm cổ tay lùi về sau mấy bước, gã gầm lên một tiếng như dã thú bị thương, A Di không thể nhìn thấy bóng dáng của Triển Chiêu, vì ngay trong khoảnh khắc ấy, năm tên lính khác đã nhún mình nhào đến. Kích, xoa, mẫu, búa, rìu tới từ đủ các phương hướng, không chút khoan dung.

Không biết qua bao lâu, lại có tiếng hô trầm thấp khác vang lên, một thanh trường mẫu bay ra, vừa khéo rơi xuống ngay gần chỗ Đoan Mộc Thúy đang đứng, tên lính cầm mẫu va mạnh vào vách cũi gỗ, gai đồng đâm thẳng vào lưng, tên lính kia cũng rất kiên cường, không rên lấy một tiếng, nhổm người lên, gai nhọn kia nhuốm màu đỏ thẫm.

Vẻ mặt Đoan Mộc Thúy càng lúc càng khó coi, Cốc Xương tiến lên một bước, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, nói nhỏ: “Kẻ có thể giết Ngu Đô tất nhiên phải là một cao thủ.”

Đoan Mộc Thúy chẳng nói chẳng rằng, chỉ trong khoảng nửa khắc nàng đã thấy Triển Chiêu phóng lên cao như cánh chim hạc, di chuyển giữa không trung nhanh như chớp, đôi chân không ngừng không nghỉ, lại thêm hai tên lính một trái một phải bay ra ngoài. Một ý nghĩa xẹt qua trong đầu Đoan Mộc Thúy, nàng tiến lên một bước quát lớn: “Dừng tay”.

Triển Chiêu đang giao đấu kịch liệt bỗng nghe thấy giọng nói của Đoan Mộc Thúy, toàn thân chấn động, y quên mất mình đang ở đâu, cứ thế mà dừng lại, còn chưa kịp đứng vững thì sau lưng đột nhiên đau nhói, thì ra tên lính cầm rìu kia đang đánh hăng say không kịp thu tay, lưỡi rìu chém mạnh vào lưng Triển Chiêu, nếu Triển Chiêu không phản ứng cực nhanh mau chóng vận nội lực đẩy ra thì vết thương này chưa biết chừng đã sâu tới tận tim phổi.

Dù chỉ bị thương ngoài da, nhưng chẳng mấy chốc máu đã thấm đẫm lưng áo, Triển Chiêu không nói năng gì, đưa tay xé một mảng lớn dưới vạt áo, gấp lại rồi buộc chặt vết thương sau lưng, sau đó thắt nút lại trước ngực. Đoan Mộc Thúy sải bước đến, tiện tay tháo thương xích buộc trên hông xuống, dùng dây xích làm roi, xuyên qua cũi gỗ quất thẳng vào tên lính kia, lực đánh rất mạnh, tên lính bị đánh liền lui về sau mấy bước, nhưng có thể thấy hàng ngày huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc, gã lại nhanh chóng bước về chỗ cũ, đứng yên không hề nhúc nhích.

Đoan Mộc Thúy cả giận nói: “Ta bảo dừng tay, ngươi có nghe thấy không? Chẳng lẽ khi hành quân đánh trận ngươi cũng không nghe theo mệnh lệnh của ta?” Vừa nói lại vừa vung tay đánh thêm một roi.

Tên lính kia hô lên một tiếng, lại nhận thêm một roi.

Đoan Mộc Thúy toan đánh thêm mấy cái nhưng bỗng nhiên lại mềm lòng, cái tiếng bao che người mình của nàng không phải tự dưng mà có, nàng chỉ nhíu mày, ra hiệu cho mấy người trong cũi: “Đi ra.”

Tên lính bên cạnh bèn nhanh nhẹn đi tới mở cũi gỗ ra, Đoan Mộc Thúy ra lệnh: “Cho hắn một thanh đao.”

Ngừng một chút lại quay sang bảo với A Di: “A Di, ngươi vào thử đao pháp của hắn xem sao.”

A Di ngơ ngác, ma xui quỷ khiến thế nào lại buột miệng nói: “Tướng quân, hắn bị thương.”

Đoan Mộc Thúy tỏ ngạc nhiên, bấy giờ A Di mới nhận ra mình vừa nói lời không nên nói, khuôn mặt bỗng chốc nóng ran như lửa đốt, đành lặng im rút thanh phác đao bên hông ra, bước vào trong cũi gỗ.

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu nhận lấy một thanh đao từ ngoài cũi đưa vào, tiện tay thử vài chiêu, tuy y không chuyên dùng đao nhưng võ công trong thiên hạ đều cùng một gốc, khi luyện tới độ thuần thục thì lấy đao thay kiếm cũng không phải việc gì khó.

Đoan Mộc Thúy lùi về sau mấy bước, Cốc Xương hơi cúi đầu xuống, nói nhỏ: “Người này công phu lợi hại, dù là ở Tây Kỳ hay Triều Ca cũng đều có thể làm tướng”

Đoan Mộc Thúy ừ một tiếng, cũng khẽ đáp lại: “Chàng cho rằng ta không nhìn ra ư?”

“Vậy tại sao nàng lại cho A Di đánh thử với hắn?”

Đoan Mộc Thúy hơi mỉm cười, đang định nói gì đó, chợt ánh mắt nhìn vào trong cũi, sắc mặt trở nên nghiêm túc, ra hiệu cho Cốc Xương tập trung xem cuộc đấu, chớ hỏi thêm nữa.

☆ ☆ ☆

A Di là cao thủ dùng đao.

Ít nhất trong Đoan Mộc doanh, luận đao pháp cũng chẳng mấy ai có thể thắng được A Di.

Triển Chiêu cười nhẹ, chậm rãi giơ đao lên, máu chảy theo vạt áo nhỏ xuống đất, dần dần tích tụ thành một vũng nhỏ bên chân y.

Ánh mắt của A Di lướt nhanh qua vũng máu ấy, nàng ta cắn chặt răng, khua đao lên, lưỡi đao vẽ nên một ánh chớp loang loáng, chém thẳng đến cổ Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhanh nhẹn nghiêng người tránh né, lấy sống đao đỡ lưỡi đao, A Di thuận thế thay đổi chiêu thức, lưỡi đao lật lên, chém vào hông Triển Chiêu, đạo của Triển Chiêu cũng không chậm, lưỡi đao đang đưa ngang lập tức dựng thẳng chặn chiêu, hai thanh đao va vào nhau đánh “keng” một tiếng, dường như còn tóe ra tia lửa.

Hiệp đầu tiên, không thắng không thua.

Đoan Mộc Thúy bình tĩnh theo dõi, chợt mi mắt rũ xuống, nàng khẽ nói: “Nha đầu chết tiệt kia chưa xuất toàn lực.”

Cốc Xương không nhịn được phải bật cười, kề bên tai Đoan Mộc Thúy: “Ngu Đô bị chém đầu bằng hai nhát đao, vết chém chồng chéo lên nhau chứng tỏ kẻ giết người không thông thạo đao pháp. Người này thân thủ cực tốt, đao pháp tinh diệu, hẳn không phải hung thủ sát hại Ngu Đô”.

Đoan Mộc Thúy lườm Cốc Xương: “Ai mượn chàng nói!”

“Nếu nàng đã nhìn ra, vậy bọn họ.” Cốc Xương dùng ánh mắt ám chỉ hai người trong cũi, “Vẫn phải đánh tiếp sao?”

“Sao lại không đánh?” Đoan Mộc Thúy cười đầy ẩn ý, “Nha đầu A Di này hôm nay rất lạ... chàng nhìn thử xem.

Trong lúc họ nói chuyện với nhau, A Di và Triển Chiêu đã đánh sang hiệp đấu thứ hai.

Hiệp đấu này chủ yếu là đánh nhanh thắng nhanh, trong chốc lát đã qua bốn năm chiêu, mới đầu đổi kiếm thành đạo Triển Chiêu cảm thấy hơi trúc trắc, bây giờ đang dần dần nhuần nhuyễn hơn. Chỗ tinh diệu trong chiêu thức của Cự Khuyết được đao đánh ra như cuồng phong sấm sét, uy lực kinh người, chiêu thức của A Di tuy xảo diệu nhưng chung quy nàng ta vẫn là nữ tử, lực tay thua kém hơn, lại thêm lúc trước nương tay để mất tiên cơ, dần dần lực bất tòng tâm, trong lòng cảm thấy nôn nóng: Tướng quân bảo ra so chiêu với hắn, nếu không thắng nổi hắn thì chẳng phải làm xấu mặt tướng quân hay sao?

Lúc nghĩ tới đây nàng ta bèn lén đưa mắt nhìn Đoan Mộc Thúy, nhưng thấy Đoan Mộc Thúy cười như không cười, nàng ta lại càng thêm luống cuống.

Cao thủ so chiêu đâu có chỗ để nàng ta nghĩ ngợi lung tung? Chỉ vừa mất tập trung thôi là tay đã trống trơn, thanh phác đao rời khỏi tay, trong lúc hoảng hốt A Di bước hụt chân, nàng ta lập tức ngã qua một bên.

Phải biết rằng trên song cũi quấn rất nhiều gai nhọn bằng đồng, từng mũi gai vô cùng sắc bén, nếu A Di chỉ bị ngã làm tổn thương thân thể thì còn đỡ, nhưng nếu tổn thương dung mạo thì gay to.

Phen này ngay cả Đoan Mộc Thúy cũng phát hoảng, vội chạy tới cứu, chợt thấy bóng hình màu lam bỗng vụt lên trước mắt, Triển Chiêu đi trước một bước, mau chóng đưa tay chặn ngang đỡ lấy A Di.

Đoan Mộc Thúy thở dài nhẹ nhõm một hơi.

A Di lúng túng lùi lại, nhặt phác đạo bước ra khỏi cũi, lẳng lặng đứng bên cạnh Đoan Mộc Thúy không nói được một câu.

Đoan Mộc Thúy thấy vậy cũng chẳng nhiều lời, ra hiệu bảo quân lính áp tải Triển Chiêu về nhà lao trước.

Tới khi Triển Chiêu đi xa rồi, A Di mới ấp a ấp úng thưa: “Cô nương, người này có vẻ không phải là hung thủ giết Ngu phó thống đâu ạ.”

“Sao lại nói thế?” Đoan Mộc Thúy giả bộ không biết.

“Đạo pháp của hắn tinh diệu, mà Ngu phó thống bị chém bằng hai nhát đao, vết chém...”

“Dù hắn không giết Ngu Đô nhưng hắn có liên quan đến nhà Kỳ Mục, vẫn bị tình nghi là mật thám.”

A Di không nói gì nữa.

Đoan Mộc Thúy nhịn cười, ra vẻ nghiêm túc: “Người này lai lịch khả nghi, cần phải thẩm vấn nghiêm khắc. Giao cho người khác ta không yên tâm... Thôi cứ để ngươi sắp xếp đi, không cần biết ngươi dùng thủ đoạn gì, phải hỏi rõ ràng cho ta.

Cốc Xương hắng giọng mấy tiếng: “Nếu thẩm vấn bằng cách tra tấn thì phải làm có chừng mực, trên người hắn đang mang thương tích, nếu không chịu đựng nổi thì coi như xôi hỏng bỏng không”

“Tra tấn sao? Ta thấy A Di sẽ không làm thế đâu. Đoan Mộc Thúy nhìn sang A Di, lời nói chứa đầy ẩn ý, “Đúng không?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »