Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5804 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 87
Image

Từ khoảnh khắc Triển Chiêu bị dẫn ra khỏi nhà Tao, La lang khong đến khi phía trên hành lang loáng thoáng vọng tới tiếng tháo xích sắt mở địa lao thì nàng ta mới thở phào một hơi.

Dõi mắt nhìn về phía lối vào hồi lâu mới thấy bóng dáng Triển Chiêu dần hiện lên rõ ràng, nhưng vẻ mặt của Kỳ Mục Y La cũng thay đổi.

“Triển... Triển đại ca...” Giọng nói của Kỳ Mục Y La không nén được sự run rẩy, “Bọn họ... dùng hình với huynh ư?”

Kỳ thực nàng ta nên nghĩ tới chuyện này từ trước rồi mới phải: Cha và nhị thúc của nàng ta đều bị tra tấn, Triển Chiêu có thể trở về nguyên lành đã coi như được trời xanh phù hộ.

Tuy còn cách cửa nhà lao mấy trượng nhưng Triển Chiêu vẫn nghe thấy. Y hơi ngẩng đầu lên, khẽ cười với Kỳ Mục Y La: “Không đáng ngại.”

Chẳng hiểu sao câu “Không đáng ngại” này lại khiến binh lính áp giải nổi giận, gã hơi lùi về sau đạp mạnh vào đầu gối của Triển Chiêu không một chút đắn đo, sau đó hùng hổ nói: “Không đáng ngại sao? Đúng là hạng đê tiện, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”

Triển Chiêu hơi lảo đảo một chút, sau đó lập tức ổn định lại, Kỳ Mục Y La thấy quanh đầu gối của y thấm đầy máu, nước mắt chợt tuôn ra, nàng ta khóc nói: “Đầu gối huynh ấy bị thương.”

Tên lính kia cười khẩy: “Ngày mai có khi đầu còn lìa khỏi xác ấy chứ, tới lúc đó có ngươi khóc cho hắn rồi!”

Kỳ Mục Y La không đứng vững được nữa, tựa vào tường từ từ khuỵu xuống, hai tay bưng mặt khóc nức nở, bên tại thoáng như có tiếng mở khóa nhà lao, không biết qua bao lâu, chợt nghe thấy một tiếng thở dài, Triển Chiêu nhẹ nhàng nói: “Kỳ Mục cô nương, cô đừng khóc, ta thực sự không sao hết”.

Kỳ Mục Y La nghẹn ngào ngẩng đầu lên, qua đôi mắt đẫm lệ thấy Triển Chiêu tuy sắc mặt tái nhợt nhưng đôi môi vẫn nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt vẫn sáng ngời như trước, lộ ra vẻ thân thiện trấn an, không hiểu tại sao tâm trạng của nàng ta dần bình tĩnh trở lại. Sau khi ngơ ngẩn nhìn Triển Chiêu hồi lâu, nàng ta chậm rãi cúi đầu xuống, nước mắt rơi trên đầu gối, miệng khẽ nói: “Triển đại ca, huynh đã cứu chúng ta, giờ lại bị nhà chúng ta liên lụy... Ta thực sự quá đau lòng.”

Triển Chiêu chỉ lắc đầu, y im lặng một lúc rồi mới nói: “Kỳ Mục cô nương, ta mệt lắm rồi, muốn được nghỉ ngơi.”

Kỳ Mục Y La đang định nói gì đó, nhưng thấy Triển Chiêu đã nhắm hai mắt lại, sợ làm phiền đến y nên nàng ta vội tránh vào một góc, liếc mắt nhìn cha và nhị thúc đang hôn mê, nghĩ tới con đường trước mắt tối tăm mù mịt sống chết không rõ, trong phút chốc nỗi buồn đau lại dâng lên, nàng ta tựa vào tường mà khóc, rồi bất giác ngủ say lúc nào chẳng hay.

☆ ☆ ☆

Đến khi tỉnh lại, trời đã vào nửa đêm, cây đuốc treo trên vách đã lụi tàn, toàn bộ địa lao chìm vào bóng tối đặc quánh, Kỳ Mục Y La mờ mịt nhìn quanh, sau một lúc lâu hai mắt nàng ta mới dần quen với bóng tối, có thể nhìn thấy lờ mờ.

Kỳ Mục Điển và Kỳ Mục Đinh vẫn đang ngất lịm, còn Triển Chiêu vẫn giữ tư thế lúc trước, sống lưng thẳng tắp, nhìn qua trông như một bức tượng đông cứng trong bóng đêm.

Kỳ Mục Y La chăm chú nhìn bóng hình Triển Chiêu hồi lâu, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ: Triển đại ca ngủ thật rồi sao? Hay là... hay là vẫn chưa hề ngủ chút nào?

Nghĩ như vậy, nàng ta bèn rón rén đứng dậy, nhẹ nhàng nhón chân chầm chậm đi đến bên cạnh Triển Chiêu, khi ngước mắt nhìn lên lại đúng lúc Triển Chiêu ngoảnh đầu sang, đôi mắt sáng như sao mai, trong bóng tối lại càng sáng ngời khiến lòng người sợ hãi. Kỳ Mục Y La không kịp đề phòng, “ôi chao” một tiếng và ngã về phía sau, chợt cảm thấy cổ tay bị siết chặt, vừa nương theo lực này để ổn định thân mình thì Triển Chiêu lại nhanh chóng rút tay ra.

Khuôn mặt của Kỳ Mục Y La hơi nóng lên, lúng ta lúng túng không nói nên lời, sau một hồi im lặng nàng ta mới khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh Triển Chiêu, ngửi thấy hơi thở tỏa ra từ y, cõi lòng lại càng thêm bối rối, nàng ta lén nhìn Triển Chiêu, giữa bóng tối vốn đã không nhìn thấy rõ ràng, nhưng trong lòng ngổn ngang trăm mối, mới đầu còn có thể nghĩ rạch ròi, càng về sau lại càng rối bời, nàng ta chỉ biết lấy tay xoắn góc áo, thương cho mảnh gấm lụa kia, chẳng mấy mà bị nàng ta xoắn lại như nùi giẻ.

Cuối cùng không chịu nổi bầu không khí cứng nhắc này, Kỳ Mục Y La cất tiếng hỏi: “Triển đại ca, huynh có chuyện vướng bận trong lòng sao?”

“Vướng bận ư?” Triển Chiêu ngẩn ra, nhẹ nhàng thở một hơi, cười chua xót, “Ta cũng không biết.”

“Làm sao bản thân lại không biết trong lòng có gì vướng bận hay không chứ?” Trong sự quan tâm của Kỳ Mục Y La không khỏi mang theo đôi chút tò mò, “Triển đại ca, nếu như có chuyện gì thì nói ra có lẽ sẽ dễ chịu hơn đó”.

Triển Chiêu đáp, im lặng một hồi y chợt cất tiếng: “Kỳ Mục cô nương, nếu cô có một người bằng hữu, vốn dĩ giao tình rất thân thiết, sau đó vì biến cố mà mỗi người một nơi trời Nam đất Bắc. Cuối cùng đến một ngày kia đôi bên gặp lại nhau, người đó so với ngày xưa như hai người khác nhau, cô sẽ cảm thấy thế nào?”

Kỳ Mục Y La có chút khó hiểu: “Triển đại ca, như hai người khác nhau mà huynh nói có nghĩa là... người đó không còn tình cảm với huynh như ngày xưa nữa sao?”

Trong bóng đêm, thân hình Triển Chiêu khẽ run lên: “Ý ta là như thể người đó chưa từng quen biết ta.”

Kỳ Mục Y La đã đoán chắc tới bảy tám phần, nàng ta khẽ cười mà nói: “Triển đại ca, huynh với người đó đã chia cách bao lâu rồi?”

Nếu nói mới chia cách một lát thì dễ bị thiên lệch, vì vậy Triển Chiêu chỉ đáp qua loa: “Rất... rất lâu rồi”.

Kỳ Mục Y La thở dài: “Triển đại ca, con người rồi sẽ thay đổi.”

“Thay đổi đến mức như người dưng nước lã với bạn cũ ư?”

“Có lẽ người đó không muốn nhận huynh, cũng có thể lúc này địa vị của hai người khác nhau như trời với đất, người đó không muốn huynh làm phiền đến cuộc sống hiện tại của mình.”

“Người đó không phải là kẻ như thế” Triển Chiều mỉm cười, “Kỳ Mục cô nương, cô không hiểu được đâu.”

Kỳ Mục Y La ngẩn người, cúi đầu xuống, chợt như nghĩ ra điều gì lại vội ngẩng lên: “Hay là người huynh gặp sau này không phải là người đó, mà chỉ là một người trông giống người đó mà thôi.”

“Ta cũng nghĩ như vậy. Thấy người ngoài nhìn vào cũng tình cờ trùng suy nghĩ với mình,” Triển Chiêu bất giác có chút vui mừng.

“Hoặc là...” Quả thực Kỳ Mục Y La có nhiều cách nghĩ hơn, “Người đó đã quên huynh rồi.”

“Quên ư?” Hiển nhiên Triển Chiêu chưa từng nghĩ đến chuyện này, “Sao lại quên được?”

“Cũng khó nói lắm,” Kỳ Mục Y La không phải chỉ biết nói suông, “Ta nhớ khi ta còn nhỏ, có một hôm nửa đêm cha ta dẫn về một nam tử chỉ còn thở thoi thóp, nói là bạn cũ của mình, toàn thân người nọ chằng chịt vết thương, cha ta bảo là bị bọn cướp bắt đi, chịu rất nhiều khổ cực. Khó khăn lắm mới cứu sống được thì người nọ lại tỏ ra không quen biết cha ta, cũng không nhớ được những chuyện trước kia nữa. Triển đại ca, đó không phải là quên thì là gì chứ?”

Triển Chiêu không đáp.

Chẳng biết qua bao lâu, Kỳ Mục Y La nghe thấy Triển Chiêu thì thầm rất khẽ: “Quên ư? Thực sự... quên mất rồi ư?”

Thôi được rồi Triển hộ vệ ơi, ta nghĩ dù cuối cùng là tìm nhầm người hay người ngài muốn tìm đã quên mất ngài, thì ngài cũng phải trăn trở một phen, ít nhất đêm nay ngài đừng nghĩ đến chuyện đi ngủ.

☆ ☆ ☆

Đêm dài trôi qua thật nhanh, khi mặt trời mọc lại có một nhóm cai ngục khác vào dẫn Triển Chiêu đi, kỳ lạ ở chỗ lần này thái độ của họ so với hôm trước chẳng những tốt hơn nhiều mà còn có thể nói là “cung kính”.

Cứ ngỡ sẽ bị tra tấn, chẳng ngờ lại được dẫn đến một quân trướng sạch sẽ trang nhã, trong lều không chỉ đầy đủ những thứ như bàn trà, giường chiếu, chăn mền, áo choàng, mà còn có một vị đại phu đi theo quân doanh đang chờ sẵn, tay cầm một đống thảo dược, đang vùi đầu vào giã cối thuốc, thấy Triển Chiêu đi vào liền tỏ ra hết sức khách khí: “Công tử thư thả ngồi chờ một lúc, để ta lấy thuốc này đắp lên vết thương cho ngài.”

Chỉ qua một đêm mà như cách nhau một trời một vực, Triển Chiêu lẳng lặng không nói một lời, chỉ xem bọn họ lại bày trò gì. Thế nhưng trong lòng vẫn không khỏi nghĩ thầm: Lẽ nào là Đoan Mộc sai người sắp xếp?

Lúc đang đắp thuốc bỗng có người vén cửa lều bước vào, chưa thấy mặt đã nghe thấy tiếng: “Đại phu, huynh ấy sao rồi?”

Người đó là A Di.

Triển Chiêu hơi sửng sốt, chợt nhận ra quần áo của mình đang nửa kín nửa hở, bất giác cảm thấy hơi ngượng ngùng, vô thức khép vạt áo vào, A Di lại chẳng hề để ý: Khi bộ lạc đi chinh chiến, cũng có rất nhiều dũng sĩ trong bộ lạc trai tráng khỏe mạnh để trần cả người chỉ quấn một mảnh da thú, nhìn mãi cũng thành quen, việc gì phải câu nệ như thế? Nhưng Triển Chiêu nghiêm chỉnh như thế lại như nhắc nhở A Di, nàng ta không nhịn được bèn hỏi: “Y phục của huynh thoạt nhìn có vẻ rất lạ, huynh là người ở đâu?”

Triển Chiêu không muốn giấu giếm mà cũng chẳng cần phải làm thế, lập tức trả lời thành thật: “Võ Tiến, Thường Châu”.

“Võ Tiến... Thường Châu...” A Di nhíu mày, “Đó là nơi nào? Nằm ở hướng nào của Kỳ Sơn?”

Tuy rằng Triển Chiêu không biết nhiều chuyện thời Chu Vũ Vương, nhưng ít nhiều gì cũng đã nghe qua điển cố “Phượng gáy Kỳ Sơn”, y suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Từ Kỳ Sơn đi về phía đông nam, đường xá xa xôi, ở vùng ven biển”.

A Di nhẩm tính khoảng cách rồi bỗng nhoẻn miệng cười: “Chẳng trách huynh lại ăn mặc kỳ lạ như vậy, nằm ở hướng đông nam của Kỳ Sơn, chắc huynh là người Đông Di nhỉ. Vũ Vương từng phát hịch tới bốn phương, muốn tập hợp lực lượng của các bộ lạc man di để cùng bình định Ân Thương. Huynh nghe hịch mà tới ư?”

Tự dưng lại trở thành người man di rồi...

Nhưng vào thời Ân Thương, vương thổ không mấy rộng lớn, những bộ lạc ở ngoài vương thổ đều gọi là man di, nghĩ như vậy kể ra cũng không khó chấp nhận lắm. Nhưng câu “Nghe hịch mà tới” thì phải trả lời thế nào đây?

A Di cũng không thực sự muốn nghe câu trả lời của y, nàng ta nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Huynh tên là gì?”

“Triển Chiêu.”

“Triển... Chiêu...” A Di lẩm bẩm, “Chắc huynh là tộc nhân của bộ lạc Triển ở Đông Di, ta chưa từng nghe qua, nhưng chắc là cô nương biết đấy”

“Cô nương?” Trong phút chốc Triển Chiêu vẫn chưa phản ứng kịp

“Chính là tướng quân của Đoan Mộc doanh chúng ta, chẳng phải hôm qua huynh đã gặp rồi sao, A Di cười tươi, “Ta tên A Di, là thiên tướng của Đoan Mộc doanh.”

“Quả thực ta đã gặp tướng quân của Đoan Mộc doanh.” Triển Chiêu không ngờ đề tài lại chuyển đến Đoan Mộc Thúy nhanh như vậy, bất giác hơi bối rối, y cố lấy lại bình tĩnh và hỏi: “Tướng quân bảo cô sắp xếp thế này sao?”

“Sắp xếp thế này hả?” A Di hơi thắc mắc nhưng cũng mau chóng hiểu ý của Triển Chiêu, nàng ta bật cười đáp, “Không phải, là ta tự làm thôi”.

Hóa ra mọi thứ trước mắt chẳng hề liên quan đến Đoan Mộc Thúy.

Rõ ràng Triển Chiêu không ôm hy vọng gì, nhưng trong lòng y lại không ngăn được nỗi thất vọng, một lúc sau y mới cười gượng cười: “A Di cô nương, Triển mỗ cảm tạ lòng tốt của cô, chỉ sợ cô tự làm thế này sẽ khiến Đoan Mộc tướng quân... không vui.”

“Tướng quân bảo ta tự ý sắp xếp mà, huống chi ta đây cũng là một thiên tướng, chẳng lẽ chút việc cỏn con này mà cũng không được tự quyết sao?” A Di cố ý nghiêm mặt lại, nhưng nàng ta tính cách đơn thuần, chưa được bao lâu đã không giả vờ được nữa, nghịch ngợm le lưỡi nói: “Với cả tướng quân cũng chẳng ở đây, cô ấy đã đi từ tối hôm qua rồi.”

“Đi rồi sao? Đi đâu vậy?” Triển hiêu thầm giật mình, lại không nghĩ đến chuyện hỏi như thế có vẻ rất lạ thường.

“Dĩ nhiên là tới chỗ thừa tướng” A Di chẳng mảy may nghi ngờ, “Đại quân đang tập hợp bên ngoài thành Sùng, công thành chiếm đất là việc quan trọng nhất, nếu không phải vì Ngu phó thống... Tướng quân cũng không đến ấp An. Nhưng chuyện của Ngu phó thống có lớn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không hơn được chuyện thành Sùng, tướng quân vội sắp đặt cho xong sau đó đã cùng nhóm Dương Tiễn tướng quân quay về rồi”.

Giọng nói của A Di rất dễ nghe, từng câu từng chữ lanh lảnh tươi vui.

Nhưng Triển Chiêu càng nghe càng thấy trong lòng nguội lạnh, cuối cùng vẻ ảm đạm trên mặt cũng không giấu được nữa.

Quả nhiên trong lòng Đoan Mộc Thúy, y chỉ là một у nhân vật bên lề, hoặc cũng không đến nỗi ngoài lề cho lắm, ít nhất y cũng bị buộc thêm cái danh “mật thám”, у nhưng dù có thế thì nàng cũng không thèm bận tâm đến y. Nếu y không phải “mật thám” thì chỉ e nàng còn chẳng thèm liếc mắt nhìn y lấy một lần.

Vấn đề khiến y trăn trở cả đêm lại xông thẳng lên não: Rốt cuộc Đoan Mộc Thúy ở đây vào lúc này là một người khác hay đúng như Kỳ Mục Y La từng nói, nàng đã “quên” y rồi?

Nếu nàng không phải người y muốn tìm thì cứ dùng dằng ở đây cũng chẳng ích gì, y phải đi ngay, phải tìm kiếm bằng cách khác.

Nhưng nếu đúng là nàng “đã quên”...

Triển Chiêu không khỏi rùng mình.

Đôi mắt của A Di không bỏ qua bất cứ động tác nào của Triển Chiêu dù là nhỏ nhất.

“Triển Chiêu, huynh thấy lạnh phải không?”

Nàng ta nheo mắt nhìn ra ngoài cửa lều: “Hôm nay trời ấm áp, huynh có muốn ra ngoài đi dạo một lúc không?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »