_khaiphongchiquai005.jpg)
Giờ khắc này Đoan Mộc Thúy đang ở ngoài quân trướng của Khương Tử Nha nổi giận đùng đùng.
“Dựa vào đâu mà các người đều được ở lại tấn công thành Sùng, chỉ có ta phải về trấn thủ ấp An? Ấp An chật hẹp bé nhỏ, có Cao Bá Kiển ở đấy đã quá dư thừa rồi, thêm ta nữa làm gì!”
Vừa nói vừa giật mạnh dây cương ngựa, con ngựa bị đau, vừa thở phì phò vừa cào móng xuống mặt đất nghe lộp cà lộp cộp.
Cốc Xương dẫn ngựa đứng bên cạnh, chỉ nhẹ nhàng an ủi nàng: “Thừa tướng cũng đã nói rồi đó thôi, vì có tin đồn Triều Ca sai cao thủ tới để ám sát tướng lĩnh Tây Kỳ, những cao thủ này rất có khả năng ẩn thân ở ấp An, vì vậy mới để nàng đi trấn thủ ấp An, tên ăn hại Cao Bá Kiển kia sao có thể làm được những chuyện thế này.
“Chứ ta thì làm được sao?” Đoan Mộc Thúy buồn bực, “Trước nay ta chỉ biết hành quân đánh giặc, có bao giờ giỏi bắt mật thám đâu? Đúng là...”
Nàng nghiến răng, càng nghĩ càng giận, không nhịn được lại muốn đạp một phát.
Đạp cái gì mới được nhỉ? Rõ ràng không nên đạp Cốc Xương rồi, đạp ngựa của mình thì lại tiếc...
Vì thế ngay sau đó có tiếng ngựa hí vang, ngựa của Cốc Xương vừa nhảy cà tưng vừa đá hậu, thoát cương bỏ chạy trối chết.
“Nàng... nàng... nàng...” Cốc Xương khóc cũng không được mà cười cũng chẳng xong, tức không nổi mà cười cũng chẳng được, “Nàng đạp ngựa của ta ư?”
“Ta không được đạp nó hay sao?” Đoan Mộc Thúy trừng mắt với Cốc Xương, nhưng chính nàng cũng thấy buồn cười vì lời nói của mình, trong mắt ẩn hiện nét cười, trái lại trông giận mà như không giận.
Cốc Xương dù có giận đến mấy cũng phải nguôi.
Hắn chợt cúi đầu kề sát bên tại Đoan Mộc Thúy, khẽ nói: “Được, đạp ngựa được, đạp người cũng được.”
Tiếng thì thầm bên tai mang theo hơi thở ấm áp khiến vành tai của Đoan Mộc Thúy buồn buồn, nàng cố nhịn cười toan né đi, Cốc Xương đâu cho nàng cơ hội, hắn vươn cánh tay ra giữ chặt lấy eo nàng, cúi đầu hôn sâu lên cần cổ trắng nõn của nàng, Đoan Mộc Thúy buồn lắm, tránh trái né phải, chỉ biết rúc vào lòng Cốc Xương, cả cười mà nói: “Đừng nghịch nữa, đại ca tới bây giờ.
Cốc Xương không muốn buông tha nhưng cũng chẳng làm gì được, đành phải thả tay ra, thở dài nói: “Dương Tiễn đang làm cái trò gì vậy, nàng đã đi xa như thế rồi mà hắn còn bắt nàng phải đợi”
“Chàng nói gì vậy chứ, chẳng lẽ chàng tiễn ta thì được mà không cho đại ca tiến ta hay sao?” Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng, đang định trách móc Cốc Xương mấy câu chợt nàng nhoẻn miệng cười, chỉ tay về nơi cách đó không xa: “Đại ca đến rồi.”
☆ ☆ ☆
Vó ngựa lộc cộc, quả nhiên người đang đến là Dương Tiễn.
Đoan Mộc Thúy nghênh đón: “Đại ca.”
Dương Tiễn không đáp, vung tay ném một thứ tới: “Đoan Mộc, muội xem cái này đi.”
Đoan Mộc Thúy ngẩn ra, đưa tay đón lấy, thứ rơi vào tay vừa lạnh vừa cứng tự hồ là một thanh trường kiếm, tháo bỏ lớp vải bố thô ráp bên ngoài, đập vào mắt là một thân kiếm khắc hoa văn cổ phác.
“Đây là...” Đoan Mộc Thúy chưa hiểu.
Dương Tiễn xoay người xuống ngựa: “Muội có nhớ hôm qua trong những kẻ có liên quan đến mật thám nhà Kỳ Mục bị thủ hạ của Cao Bá Kiển áp tải về, có một thanh niên dung mạo không tầm thường không?”
“Hắn sao?” Đoan Mộc Thúy gật đầu, “Công phu của hắn cũng rất tốt. Đại ca, hôm qua chẳng hiểu sao không tìm được huynh, lúc đó ta với Cốc Xương đã thử công phu của hắn...”
“Đoan Mộc, đây là bội kiếm của hắn.”
Đoan Mộc Thúy ồ một tiếng, lông mày hơi nhíu lại, tiện tay rút kiếm ra khỏi vỏ, chợt cảm thấy một luồng khí lạnh ập vào mặt, phải khen một tiếng “kiếm tốt”, trong lòng bỗng gợn lên một ý nghĩ, ma xui quỷ khiến thế nào lại thốt lên: “Mùi máu nồng quá!”
Cốc Xương tiến lại gần, ngửi thử cho kỹ rồi lắc đầu nói: “Chỉ có mùi sắt thép của bội kiếm chứ nào có mùi máu? Đoan Mộc...” Đang nói dở câu chợt hắn liếc thấy vẻ mặt của Dương Tiễn, đích thực trông hết sức kỳ lạ.
Quả nhiên Dương Tiễn chậm rãi nói: “Đoan Mộc, muội có thể ngửi thấy mùi máu trên thân kiếm ư?”
“Đúng vậy.” Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ, “Hai người đều không ngửi thấy sao?”
“Đưa kiếm cho ta.”
Đoan Mộc Thúy chưa hiểu nhưng vẫn nghe lời đưa kiếm qua, Dương Tiễn nhận lấy thanh kiếm, bỗng sắc mặt hắn trầm xuống, hắn vươn tay bắt lấy cổ tay của Đoan Mộc Thúy, xoay ngược kiếm trở lại, cắt một đường vào lòng bàn tay Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy đau đớn, vội giật tay về, Cốc Xương cả giận nói: “Dương Tiễn, huynh làm cái gì vậy?”
Dương Tiễn không đáp, bình tĩnh một cách lạ thường, giơ thẳng thân kiếm lên.
Chỉ thấy máu của Đoan Mộc Thúy chầm chậm uốn lượn chảy trên thân kiếm như một dòng nước, rồi trong một khoảnh khắc, đột nhiên rút sạch vào thân kiếm và biến mất chẳng thấy tăm hơn.
Không chỉ Đoan Mộc Thúy mà ngay cả Cốc Xương cũng ngây cả người.
Dương Tiễn cười khẩy một tiếng, bàn tay nắm lấy lưỡi kiếm vuốt mạnh một cái, một dòng máu tươi chảy ra, không bao lâu đã khô đọng trên thân kiếm.
“Hôm qua người của Cao Bá Kiển mang đồ lục soát được từ nhà Kỳ Mục về, lúc ấy ta đã cảm thấy thanh kiếm này là vật khác thường, suy nghĩ kỹ lưỡng mà không hiểu rõ, muốn tìm chủ nhân của thanh kiếm tới hỏi cho ra nhẽ, bấy giờ mới biết muội và Cốc Xương đang thử công phu của hắn nên không tới quấy rầy. Hôm qua lúc rời khỏi ấp An ta mang kiếm về nộp cho thừa tướng. Khi đó ta nghĩ thừa tướng học rộng biết nhiều, có thể ông ấy nhận ra điều gì cũng nên.”
“Thượng phụ nói như thế nào?” Không biết vì sao trái tim Đoan Mộc Thúy tự dưng lại đập loạn nhịp.
“Thừa tướng nói, thanh kiếm này hẳn là Cự Khuyết”
“Cự Khuyết?” Cốc Xương kinh ngạc, “Không có khả năng, ta nghe nói tứ đại kiếm Can Tướng, Mạc Tà, Cự Khuyết, Tịch Lư đều được phong ấn tại kiếm trì thượng cổ, giờ vẫn chưa phải lúc chúng xuất thế.”
“Đúng vậy, đại ca.” Đoan Mộc Thúy đưa tay còn lại bịt miệng vết thương trong lòng bàn tay, lắc đầu nói: “Hay là thượng phụ... nhìn lầm rồi?”
“Cũng bởi chưa đến lúc tứ đại kiếm xuất thế, nên thừa tướng cũng không dám khẳng định” Vẻ mặt của Dương Tiễn cũng không vì thế mà dễ chịu hơn chút nào, “Nếu không phải vì chiến sự ở thành Sùng căng thẳng, có lẽ thừa tướng còn có thể đi điều tra... Nói đi cũng phải nói lại, dù thanh kiếm này không phải Cự Khuyết thì cũng không hề kém cạnh so với Cự Khuyết.”
“Dương Tiễn, rốt cuộc huynh muốn nói cái gì?” Cốc Xương hơi mất kiên nhẫn.
“Thần kiếm nhận chủ, nam tử kia chắc chắn không phải kẻ tầm thường.”
Đoan Mộc Thúy bĩu môi, không nói năng gì.
“Còn một việc nữa, thừa tướng nói thanh kiếm này từng bị gãy.”
“Từng bị gãy ư?” Đoan Mộc Thúy không tin, đưa tay cầm lấy thanh kiếm trong tay Dương Tiễn, cẩn thận nhìn cho thật kỹ, “Đại ca, ta nhìn kiểu gì cũng thấy thanh kiếm này trông không giống như từng bị gãy”.
“Thừa tướng nói đã có người dùng máu đúc lại thanh kiếm này, máu của người đó chảy lan khắp thân kiếm, xóa sạch dấu vết nối kiếm.”
“Lợi hại như vậy sao?” Đoan Mộc Thúy kinh ngạc, lật qua lật lại thanh kiếm xem xét một lần nữa, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt càng lúc càng kỳ dị của Dương Tiễn, “Chỉ có đại sư đúc kiếm Âu Dã Tử mới có công lực này... Nhưng ta nghe nói Âu Dã Tử đang bế quan ở Thượng giới, nếu tính thử thì cũng phải mấy trăm năm nữa ông ta mới đầu thai xuống phàm trần, sau khi ông ta đầu thai mới có thể luyện được Cự Khuyết... Lẽ nào trên thế gian hiện tại có đại sư đúc kiếm sánh ngang với Âu Dã Tử ư?"
“Thừa tướng còn nhắc tới.” Giọng nói của Dương Tiễn càng lúc càng nhẹ, “Chỉ có người dùng máu đúc lại kiếm mới có thể ngửi thấy mùi máu tươi trên thân kiếm…”
“Hả?” Đoan Mộc Thúy nghe mà chẳng hiểu gì.
Nhưng chỉ trong chốc lát nàng đã tỉnh táo trở lại.
"Hả?????"
Nàng kinh ngạc vô cùng, buông Cự Khuyết trong tay ra, “keng” một tiếng trầm đục, thanh kiếm rơi xuống đất.
“Đại... Đại... Đại ca...” Đoan Mộc Thúy ngạc nhiên đến nỗi không nói lưu loát được nữa, “Lẽ nào huynh muốn nói chính ta đã đúc lại thanh kiếm này sao?
“Tài cán của muội tới đâu chẳng lẽ ta lại không biết?” Dương Tiễn cười bất đắc dĩ, chậm rãi cúi xuống nhặt Cự Khuyết rơi trên mặt đất, “Nhưng Đoan Mộc ạ, vừa rồi muội cũng thấy rồi đấy, thanh kiếm này... chỉ nhận máu của muội.”