_khaiphongchiquai005.jpg)
Đường về ấp An không quá xa. Đoan Mộc Thúy ghìm ngựa vừa đi vừa nghỉ, tốn biết bao nhiêu thời gian, thỉnh thoảng lại vạch tấm vải bố bọc thân kiếm ra, cẩn thận xem thật kỹ, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
“Máu của ta.” Đoan Mộc Thúy nhíu mày, “Thượng phụ đúng là... nói bậy nói bạ...”
Đương nhiên câu sau nàng nói rất nhỏ, lúc nói xong còn nhìn ngang ngó dọc chẳng khác gì lâm tặc, đến lúc tin rằng câu nói đại bất kính kia chỉ có trời biết đất biết mình biết thì mới thầm đắc ý vung tay quất một roi.
Con ngựa ngẩng đầu hí vang, bốn vó giẫm xuống, đạp tung cát bụi chạy về phía ấp An.
Chẳng mấy chốc đã tới gần cổng doanh trại, lính gác chầm chậm chạy tới đón ngựa, Đoan Mộc Thúy đang định buộc chặt cương ngựa, bỗng nhiên di một tiếng, nhìn về phía doanh trại giữa bãi.
Về lý mà nói nếu đây là trại của Đoan Mộc Doanh thì sẽ không thể dễ dàng nhìn rõ mọi thứ bên trong từ cổng trại như thế này. Nhưng thứ nhất đây là ấp An, điều kiện hạ trại có hạn, thứ hai kẻ đang tạm nắm giữ nơi này là Cao Bá Kiển, cũng không thể đòi hỏi cao sang gì.
Vì vậy từ ngoài cổng đưa mắt nhìn vào trong, nàng đã thấy hai người đang thong thả dạo bộ trong sân bãi.
Đương nhiên “thong thả dạo bộ” là nói về A Di, còn Triển Chiêu đang ôm cõi lòng rối bời không tìm được lối thoát, làm gì có lòng đi tản bộ? Chẳng qua trong lòng vướng bận nhiều chuyện, thôi thì cứ chờ chắc chắn rồi tính tiếp, tạm thời nghe theo sự sắp xếp của người ta là được.
Nhưng A Di thực sự rất nghiêm túc, bảo đưa Triển Chiêu ra ngoài “phơi nắng” đã dẫn y ra ngoài thật, cũng không ngại Đoan Mộc Thúy đang coi Triển Chiêu là “mật thám” kiêm nghi phạm giết Ngu Đô, dù sao nàng ta cũng là người có quyền hạn tương đối trong Đoan Mộc doanh, chỉ cần Đoan Mộc Thúy vắng mặt thì vẫn dám... tự quyết định.
Đoan Mộc Thúy ở bên kia thiếu chút nữa là tức điên lên.
Nha đầu này giỏi lắm, bảo ngươi “thẩm tra” cho rõ ràng, ngươi lại thẩm tra như vậy đấy!
☆ ☆ ☆
Tên lính dắt ngựa cho Đoan Mộc Thúy cũng cảm thấy sắc mặt nàng có đó sai sai, sợ mình đi sai một bước rước lấy tội làm chủ tướng không vui, nào ngờ Đoan Mộc Thúy đưa tay làm động tác “chớ có lên tiếng”, sau đó nàng nhẹ nhàng xoay người nhảy xuống ngựa, đứng tại chỗ một hồi, chuyển từ Cự Khuyết tay trái sang tay phải, rồi lại từ tay phải sang tay trái, bỗng nhiên khóe môi nàng nhếch lên một nụ cười, không nhanh không chậm đi về phía hai người ở giữa sân.
Lại gần một chút liền nghe thấy tiếng nói nhẹ nhàng của A Di, nàng ta đang nói về phong cảnh Tây Kỳ, thỉnh thoảng lại hỏi Triển Chiêu mấy câu, Triển Chiêu không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu hoặc lắc đầu, thỉnh thoảng cúi đầu đáp một tiếng.
Đoan Mộc Thúy dừng bước, hắng giọng mấy tiếng.
Triển Chiêu đã biết là có người tới, nhưng thấy binh lính quanh mình vẫn không biến sắc, A Di chưa phản ứng lại, một người có thân phận đặc thù như y dĩ nhiên cũng không tiện làm gì.
A Di thì không giống như vậy, nàng ta thực sự chuyên tâm đến nỗi không nhận thấy có người tới gần, cho đến khi Đoan Mộc Thúy “cố ý” nhắc nhở.
Hằng giọng quả thực có hiệu quả.
Hai người dường như đều giật mình ngoảnh đầu lại.
☆ ☆ ☆
Nhìn thấy Đoan Mộc Thúy, A Di thầm kêu khổ trong lòng, cũng may nàng ta hiểu sâu sắc đạo lý bàn tay không đánh vào khuôn mặt tươi cười, bèn cười hì hì nói: “Cô nương quay lại nhanh như thế ư?”
Đoan Mộc Thúy cũng cười: “Không quay lại cũng không biết người thẩm tra thuận lợi như vậy, xiềng xích đều được tháo bỏ, chắc là được tẩy sạch tội danh rồi hả?”
A Di tự biết mình đuối lý, giọng nói mềm mại hơn trước mấy phần: “Ta có hỏi hắn, hắn nói không phải hắn giết Ngu Đô...”
“Hắn nói không phải hắn hả?” Đoan Mộc Thúy giận quá hóa cười, “Theo ta thấy chính là hắn, người đầu, bắt lấy!”
Tên lính bên cạnh trông như không hề liếc mắt nhìn qua, nhưng thật ra bọn họ đã suy nghĩ đến tình hình bên này từ trước, chỉ hận lỗ tai không thò tới tận đây được, chưa cần Đoan Mộc Thúy ra lệnh cũng đoán được phần nào tình hình trên sân bãi, giờ Đoan Mộc Thúy ra lệnh như thế, nào dám chậm trễ, nhất tề hô “rõ”, sau đó có hai người đi tới, một trái một phải giữ chặt Triển Chiêu, lấy dây thừng trói chặt y lại, tranh thủ lúc ở trước mặt Đoan Mộc Thúy còn sợ trói chưa đủ chặt, cứ thế dùng hết sức bình sinh mà trói, vết thương của Triển Chiêu bị dây trói siết qua, cơn đau ập đến, y cắn chặt hàm răng, hai tay nắm lại, nhưng không rên lấy một tiếng.
Từ lúc tới gần hai người, một tay của Đoan Mộc Thúy vẫn chưa rời khỏi xuyên tâm liên hoa, đề phòng Triển Chiêu có dị động, dù sao Triển Chiêu cũng là kẻ chưa rõ thân phận, trong lòng nàng cũng hơi dè chừng, nhưng chẳng ngờ Triển Chiêu lại phối hợp như vậy.
A Di rất ấm ức: “Cô nương, cô không phân rõ đúng sai, vì sao cô lại không tin hắn?”
Tuy rằng trước đó Triển Chiêu từng tiếp xúc với A Di, nhưng lúc ấy cõi lòng còn đang ngổn ngang trăm bề, vẫn chưa để ý đến A Di, lúc này nghe thấy nàng ta nói như thế, y hơi sửng sốt, không khỏi nhìn sang A Di và nghĩ: Cô nương này dù sao cũng là thiên tướng của Đoan Mộc doanh, sao lại nói chuyện không kiêng dè như vậy?
Nhưng thấy nàng ta hết lòng bảo vệ mình như vậy, quả thực y có hơi cảm động.
Dĩ nhiên y không biết tuy A Di là thiên tướng nhưng lại rất ít khi xông pha chiến trận, nàng ta lớn lên cùng Đoan Mộc Thúy, danh nghĩa là chủ tớ nhưng tình thân hơn tỉ muội, xét về mặt khác, năm đó A Di là một trong ba bé gái được bộ lạc Ngu Sơn chọn lựa, thân phận tất nhiên không hề tầm thường.
Đoan Mộc Thúy sầm mặt: “Có tin hắn hay không tự ta biết tính toán. Nhưng còn ngươi thì sao, còn chưa tra ra manh mối mà đã tháo gông xiềng, thả dây trói cho hắn, lỡ như xảy ra chuyện gì thì ngươi định giải quyết hậu quả thế nào đây!”
A Di nhận ra ngữ khí của Đoan Mộc Thúy đanh lại, nên cũng không dám khinh suất nữa, khẽ nói: “Cô nương, công phu của hắn cao như vậy, nếu có ý xấu thì đã bỏ chạy từ lâu rồi. Huống chi vừa rồi cô nương sai người bắt hắn, hắn cũng không hề phản kháng…”
Đoan Mộc Thúy cười khẩy: “Kẻ làm mật thám dĩ nhiên phải biết diễn đủ trò để che mắt người khác, đã lừa được ngươi tin tưởng như vậy rồi thì còn trốn làm gì, đúng không?”
Câu “đúng không” cuối cùng kia lại quay sang Triển Chiêu mà nói, Triển Chiêu khẽ mỉm cười, cũng không tỏ vẻ tức giận: “Tướng quân suy nghĩ chu toàn, tâm tư kín đáo, lời nói quả thực rất có lý”
Đoan Mộc Thúy trừng mắt lườm Triển Chiêu: “Ai mượn ngươi nịnh hót!”
Triển Chiêu thầm thở dài, có những người đúng là khó chiều, nói nàng không tốt đã chẳng được thì thôi, mà nói nàng tốt cũng không xong. Đèn trời soi xét, những lời y vừa nói không phải để lấy lòng Đoan Mộc Thúy, chỉ là lấy bụng ta đo lòng người, cảm thấy trong lúc hai quân giao chiến, nếu có ý đề phòng người khác cũng là hợp tình hợp lý mà thôi.
So ra mới thấy, A Di bụng dạ đơn thuần, không hợp với chiến trường tràn ngập không khí đấu đá chém giết đẫm máu.
Bởi vì nàng ta lại tiếp tục bênh vực cho y: “Cô nương, người ta đang khen điểm tốt của cô, sao cô lại không cảm kích chút nào vậy?”
Đoan Mộc Thúy cười khẩy: “Có biết bao kẻ khen điểm tốt của ta, nếu ai ta cũng cảm kích thì mệt chết mất. Người về lều tự kiểm điểm lại bản thân đi, ta không cho phép thì không được ra ngoài!”
Nói đoạn nàng cũng không để ý tới A Di, xoay người sai mấy tên lính dẫn Triển Chiêu vào lều chính, để lát nữa nàng tự mình thẩm tra.
A Di trơ mắt nhìn Triển Chiêu bị giải đi, ấm ức đến nỗi vành mắt đỏ bừng, dù biết lúc này nhiều lời là chọc tức Đoan Mộc Thúy, nhưng vẫn không kìm được mà khẽ nói: “Cô nương, cô sẽ không làm khó hắn chứ?”
Đoan Mộc Thúy bực bội trong lòng, lườm nàng ta một cái, nhưng thấy đôi mắt A Di ửng đỏ thì lại mềm lòng, giơ ngón tay chọc vào trán A Di: “Nha đầu chết tiệt này, đã theo ta lâu đến thế rồi mà sao vẫn chẳng có tiền đồ thế hả? Thấy người ta xuất chúng là quên phắt cả họ của chính mình!”
A Di biết rõ tâm ý của Đoan Mộc Thúy, thấy ngữ khí của nàng thả lỏng, nàng ta cũng không giấu được vẻ tươi cười: “Cô nương, hắn là người tốt thật mà, cô tin ta một lần đi, ta chắc chắn không nhìn lầm đâu”.
Đoan Mộc Thúy bật cười: “Đương nhiên là ngươi không nhìn lầm, thiếu chút nữa là ngươi đã kéo người ta vào lều của ngươi, nếu không phải người tốt thì chắc ngươi cũng không ưng”.
A Di xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt: “Ta không... Cô nương, cô đừng có nói bừa”
Đoan Mộc Thúy trêu chọc nàng ta: “Suy nghĩ của ngươi giấu làm sao qua mắt ta? Khôn hồn thì nhận cho mau, để ta còn bắc cho ngươi một cây cầu, bằng không ta cũng chẳng phí tâm làm gì, cứ gả ngươi cho Thổ Hành Tôn, Thủy Hành Tôn...”
A Di cúi đầu vê góc áo, sắc đỏ lan xuống tận cổ, lén liếc mắt nhìn Đoan Mộc Thúy, ấp a ấp úng nói: “Cô nương nói thật ư?”
Đoan Mộc Thúy giả ngu: “Nói gì cơ? Muốn gả ngươi cho Thổ Hành Tôn ấy à?”
“Không phải.” A Di quýnh lên vội giậm chân, “Là chuyện... bắc cầu.”
Đoan Mộc Thúy cười mà không đáp, lướt về hướng lều chính, khẽ thở ra một hơi đáp: “Ta còn có mấy chuyện muốn hỏi hắn... Việc của ngươi không khó lắm, chỉ cần hắn có thể đáp ứng hai điều kiện của ta.”
“Điều kiện gì?” A Di vội hỏi.
“Thứ nhất, nếu đúng như lời ngươi nói, Ngu Đô không phải do hắn giết thì hắn nhất định phải bắt được hung thủ thật sự giết Ngu Đô. Thứ hai, Đoan Mộc doanh của ta mất một viên phó thống, nếu hắn có thể đổi thành họ Ngu, gia nhập vào bộ lạc Ngu Sơn... thì ta có thể suy xét cho hắn nhận vị trí của Ngu Đô. Như vậy thì thân phận và địa vị của hắn mới xứng đối với ngươi.”
A Di quả thực không dám tin vào tai mình, sửng sốt hồi lâu rồi mới dần vui mừng ra mặt: “Cho hắn tiếp nhận vị trí của Ngu Đô. Cô nương, lúc nãy ta hiểu lầm cô rồi, ta không ngờ cô lại coi trọng hắn như vậy!”
Đoan Mộc Thúy cười mà không đáp.
Coi trọng hắn sao? Chưa chắc, nhưng Dương Tiễn vừa mới nói: “Người này là tướng tài, nếu không về dưới trướng Tây Kỳ, để về sau lại dốc sức cho Triều Ca thì sẽ thành mối họa cho Tây Kỳ. Muội xem xét tình hình mà làm, đối xử tử tế với người này, lập mưu lôi kéo. Nếu có thể dùng thì Đoan Mộc doanh như hổ thêm cánh. Nhược bằng không dùng được... thì giết cũng chưa muộn!”