Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5810 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 90
Image

Đoan Mộc Thúy lại nói thêm với A Di mấy câu, hỏi chút chuyện về Triển Chiêu, sau đó mới vào quân trướng.

Hai lính gác áp giải Triển Chiêu thấy chủ tướng đi vào, một người giữ vai Triển Chiêu, người kia đạp vào đầu gối của Triển Chiêu. Đoan Mộc Thúy khoát tay ra hiệu cho họ không cần phải bắt y quỳ xuống, sau đó vung tay lên, hai người hiểu ý, hành lễ rồi lui ra.

Đoan Mộc Thúy đi tới trước mặt Triển Chiêu, nhìn y từ trên xuống dưới một hồi, chẳng nói chẳng rằng, đang định đi vòng qua y để ngồi xuống thì bỗng “ồ” lên một tiếng, ánh mắt dừng trên lưng Triển Chiêu.

Lưng Triển Chiêu vốn bị trúng một nhát chém, lúc sáng mới được đại phu trong quân doanh rịt thuốc cẩn thận, nhưng vừa rồi bị hai tên lính hùng hổ trói nghiến vào, máu tươi lại ứa ra, trong mắt Đoan Mộc Thúy lướt qua một nét không đành lòng, nàng im lặng chốc lát, móc từ trong túi một thanh chủy thủ, bước tới định thả dây trói cho Triển Chiêu.

Triển Chiêu sửng sốt, bất giác tránh đi theo bản năng, buột miệng nói: “Vừa nãy tướng quân còn trách A Di cô nương tháo gông xiềng cho ta, nay lại thả dây trói giúp ta, lẽ nào tướng quân không sợ phiền phức ư?”

Đôi mày thanh tú của Đoan Mộc Thúy hơi nhướng lên, nàng cười duyên dáng: “Sợ gì chứ? Ta vừa hỏi rồi, ngươi là người của bộ lạc Triển ở Đông Di đó thôi? Hơn nữa Tây Kỳ xuất binh thuận lợi như vậy là nhờ có Đông Di khởi binh trước kéo chân đại quân Thương Trụ, không để chúng tiến quân như lũ tấn công ngược lại, tránh cho quân Tây Kỳ một trận tai ương. Mấy ngày trước bộ lạc Triển còn gửi tin tới cho thừa tướng, chắc các trưởng lão vẫn khỏe chứ nhỉ? Vũ Vương lệnh cho họ chờ ở Kỳ Sơn, ngươi là người của bộ lạc Triển, sao tự nhiên lại chạy đến ấp An làm gì?”

Nàng vừa nói vừa cúi đầu tháo dây cho Triển Chiêu, cầm chủy thủ chậm rãi cắt nút buộc, bên tai bỗng nghe được tiếng cười của Triển Chiêu, Đoan Mộc Thúy thầm rùng mình, động tác trên tay tức khắc dừng lại, nàng ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu nói: “Ngươi cười cái gì?”

Triển Chiêu cười nói: “Ta cười vì tướng quân nói nghe cứ như thật vậy, tựa như Đông Di thật sự có bộ lạc Triển. Mấy chuyện như trưởng lão gửi tin cho thừa tướng này nọ chắc đều là do tướng quân tự bịa ra, nếu ta có điều khuất tất ắt sẽ đáp một tiếng ‘vâng, tướng quân có thể lập tức đoán ra ta đang nói dối, đúng không?”

Đoan Mộc Thúy lẳng lặng nghe y nói xong, chợt nhoẻn miệng cười, từ tốn tra chủy thủ vào vỏ: “Quả nhiên ngươi rất thông minh, muốn mọi từ ngươi một lời cũng bị ngươi phát hiện. Xem ra ngươi không phải nhân vật tầm thường, ta muốn không đề phòng ngươi cũng khó.”

Triển Chiêu cười bất đắc dĩ: “Ta chưa từng có ác ý với tướng quân, chẳng qua bất hạnh không có cách tự chứng minh sự trong sạch của bản thân thôi.”

Đoan Mộc Thúy cười khẩy: “Dĩ nhiên ngươi không thể tự chứng minh rồi, ngươi lai lịch không rõ, lại dính dáng đến nhà Kỳ Mục, ngay cả cái chết của Ngu Đô ngươi cũng không tránh được can hệ. Không có ác ý ư? Ngươi nói vậy mà không tự thấy buồn cười sao?”

“Lời của Triển mỗ đều là sự thật, không thẹn với lòng, không thấy buồn cười chút nào.”

Triển Chiêu nói rất thành khẩn, trong một khoảnh khắc Đoan Mộc Thúy chỉ cảm thấy mình bất giác tin tưởng, nhưng ngẫm kỹ thì nàng lại nghĩ: Hạng người này gian trá lọc lừa, đều đã qua rèn luyện, nói dối hết sức chân thật, tuyệt đối không được dễ dàng tin hắn.

Triển Chiêu thấy vẻ mặt nàng thất thường, biết ngay Đoan Mộc Thúy không hẳn tin mình, y nóng ruột vô cùng mà chẳng biết phải làm sao, trong đầu chợt nảy ra một ý: Ta với Đoan Mộc Thúy thân thiết như thế, việc gì phải ở đây cùng nàng đấu khẩu ám chỉ xách mé nhau, chỉ cần hỏi nàng có nhớ chuyện ở Khai Phong không, nếu vẫn nhớ thì chắc chắn đây là Đoan Mộc Thúy không có gì phải nghi ngờ. Nhưng... nếu nhớ được thì sao lại coi ta là địch? Nếu như nàng không nhớ, vậy ta có thể cho rằng nàng chẳng phải là Đoan Mộc Thúy hay không?

Trong lúc nhất thời lòng dạ rối bời, đang ngây người suy nghĩ chợt nghe Đoan Mộc Thúy hỏi: “Đây là bội kiếm của ngươi sao?”

Khi Triển Chiêu đưa mắt nhìn, thấy trong tay Đoan Mộc Thúy chính là Cự Khuyết, y bèn gật đầu đáp: “Đúng vậy.”

Đoan Mộc Thúy rút kiếm ra nhìn kỹ, lòng bàn tay chầm chậm vuốt qua lưỡi kiếm sắc lạnh, ngừng lại một chút rồi mới nói: “Quả là một thanh kiếm tốt, thanh kiếm này của ngươi có tên không?”

Lúc hỏi câu này trong lòng nàng cũng có vài phần căng thẳng.

“Tên là Cự Khuyết.”

Bàn tay cầm kiếm của Đoan Mộc Thúy run lên thật khẽ như không thể nhìn thấy được, sau đó nàng lập tức nắm chặt chuôi kiếm, nhìn Triển Chiêu hỏi với vẻ áp bách: “Triển Chiêu, kiếm của người đã từng gãy bao giờ chưa?”

Triển Chiêu ngẩng phắt đầu lên, sắc mặt hơi tái nhợt: “Làm sao cô biết?”

“Vậy là có đúng không?” Đoan Mộc Thúy nghiến răng, “Ai đã đúc kiếm lại cho ngươi?”

Triển Chiêu nhìn Đoan Mộc Thúy, tựa hồ có thể buột miệng thốt ra chữ “cô” ngay lập tức.

Sau một lát, y lại thu ánh mắt về, khẽ thở dài một hơi, bình tĩnh nói: “Không có lửa làm sao có khói, tướng quân đột nhiên hỏi thanh kiếm này, xem nó đã từng gãy hay chưa, lại hỏi đến người đúc kiếm, ta nghĩ tướng quân không phải không biết ai là người đúc kiếm, mà là không muốn tin người đó đúc kiếm, vì vậy mới truy hỏi ta, đúng chứ?”

Đoan Mộc Thúy bị Triển Chiêu đánh ngược lại một đòn, nhất thời không nghĩ ra câu nào để phản bác, mỗi mấp máy không thôi, bỗng nhiên nàng cảm thấy rất uất ức: “Triển Chiêu, từ trước tới nay ta chưa từng gặp ngươi, dựa vào đâu mà ai cũng bảo kiếm của ngươi là do ta đúc?”

Nói đoạn nàng ném mạnh thanh kiếm xuống đất, vành mắt đỏ lên, quay lưng toan bỏ đi. Nàng cũng biết mình không nên thất thố trước mặt Triển Chiêu.

“Không phải cô.”

Đoan Mộc Thúy giật mình, ngước mắt nhìn về phía Triển Chiêu.

Đối diện với nàng là ánh mắt dịu dàng phảng phất ý cười của Triển Chiêu: “Người đúc kiếm giúp ta quả thực trông rất giống tướng quân, nhưng…”

Nói đến này, y khẽ lắc đầu: “Không phải.”

Gánh nặng trong lòng Đoan Mộc Thúy được buông bỏ, gương mặt nàng thoáng hiện lên nét vui mừng: “Không phải thật ư?”

Giờ phút này trong lòng nàng không còn lo lắng nữa, nàng cười cực kỳ kiều diễm, giống hệt với Đoan Mộc Thúy ở ngoài Trầm Uyên trước kia, từ đáy lòng Triển Chiêu có chút ấm áp chầm chậm lan ra, y đối diện với ánh mắt thăm dò của Đoan Mộc Thúy, trả lời hết sức nghiêm túc: “Quả đúng là không phải.”

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy thở phào một hơi, yên lòng hơn rất nhiều.

Lúc đưa mắt nhìn Triển Chiêu, đột nhiên nàng lại cảm thấy người này lời nói ôn hòa, hành động hết sức lễ độ, bất giác nảy sinh cảm giác gần gũi.

Ngẫm nghĩ một hồi nàng lại thấy hơi mò: “Ngươi vừa nói người đúc kiếm trông rất giống ta, đó là một cô nương phải không? Thực sự giống lắm sao? Giống cỡ nào? Tên của cô ấy là gì?”

Triển Chiêu nghẹn lời, không biết phải làm sao trước ánh mắt tha thiết của Đoan Mộc Thúy, có vẻ nếu không hỏi ra thì nàng sẽ không bỏ qua, Triển Chiêu đành phải cố gắng bịa ra: “Quả thực trông rất giống với tướng quân, nhưng nếu nhìn kỹ thì biết ngay cả hai không phải là một. Cô ấy tên là...”

Tên là gì? Chuyện này đúng là làm khó Triển Chiêu, y vốn không biết đặt tên cho người ta, thuận miệng đặt bừa một cái cũng không được, hơn nữa y thực sự không muốn gắn cho Đoan Mộc Thúy mấy cái tên Xuân Hoa Thu Nguyệt Mẫu Đơn gì đó.

Ngập ngừng một lát y mới nói: “Vị kia cô nương tính tình có hơi cổ quái, vẫn chưa từng tiết lộ tên họ cho tại hạ biết.”

Ở thời Phong Thần có biết bao quái nhân quái sự, bởi vậy Đoan Mộc Thúy có thể chấp nhận câu trả lời của Triển Chiêu, dừng một chút nàng lại hỏi: “Nhìn y phục của ngươi không giống người bản xứ, ngươi đến ấp An làm gì thế?”

Chính nàng cũng không nhận ra giọng nói của mình đã dịu xuống nhiều so với lúc trước.

Triển Chiêu hiểu rằng nếu y không nói rõ lai lịch của mình, thì dù có hỏi bao nhiêu chuyện đi chăng nữa, Đoan Mộc Thúy cũng không thể hoàn toàn loại bỏ hết sự nghi ngờ với y.

Vấn đề là ở chỗ...

Dù y nói rõ đầu đuôi, liệu Đoan Mộc Thúy có tin hay không?

Khó khăn lắm giữa hai người mới có thể bắt đầu thiết lập mối quan hệ đối thoại, không giương cung tuốt kiếm như những lần trước, Triển Chiêu không muốn mạo hiểm làm thử như vậy, sau khi cân nhắc một hồi, y thản nhiên у đón nhận ánh mắt của Đoan Mộc Thúy: “Triển Chiêu không muốn lừa gạt tướng quân, tại hạ không hề liên quan chút nào đến Tây Kỳ hay Triều Ca, cũng không dính dáng đến Đông Di hay bộ lạc Triển. Triển Chiêu từ nhỏ đã bái dị nhân làm thầy, tu luyện võ nghệ. Gia sư là một nhân sĩ ẩn dật, chỉ thích ngao du sơn thủy, không muốn vang danh muôn nơi, kiếm Cự Khuyết vốn được gia sư tặng cho, trước đây không lâu chẳng may bị gãy, về sau có duyên gặp được vị nữ tử rất giống với tướng quân, nàng ấy đã giúp ta đúc kiếm. Trước khi rời đi nàng có nói, kim đức suy tàn, hỏa đức hưng thịnh, mong ta đi khắp thế gian, có thể đạt được thành tựu. Tại hạ cũng vì xúc động trước lời nói của nàng ấy sau đó xin phép sư phụ rồi bắt đầu đi chu du, mấy ngày trước vừa mới đến ấp An, làm quen với nhà Kỳ Mục, cũng chỉ trong mấy ngày ở đây đã phát sinh nhiều biến cố như vậy, tại hạ quả thực rất bất ngờ.

Lời giải thích này thật hợp tình hợp lý, khớp với tình hình lúc nhà Thương suy tàn, khi ấy khắp nơi xôn xao đồn đại nhà Thương thuộc kim đức, lấy hỏa thay kim là vận thế thiên hạ, bởi vậy có rất nhiều cao nhân ẩn dật xuất thế, khuyên bảo kỳ nhân dị sĩ nhân lúc triều đại thay đổi mà kiến công lập nghiệp, những chuyện như Triển Chiêu vừa kể là hết sức bình thường.

Nghe y nói như vậy, Đoan Mộc Thúy gần như tin hẳn, nàng nghĩ một lúc rồi lại nói: “Nếu như thế thì ngươi cũng chỉ mới tới ấp An đôi ba hôm, vậy ngươi hãy kể lại tỉ mỉ chuyện quen biết nhà Kỳ Mục ra sao cùng những chuyện xảy ra trong hai ngày qua cho ta nghe.”

Triển Chiêu lấy lại bình tĩnh, sau đó lần lượt thuật lại hết những việc trước đó, không trốn tránh trách nhiệm, chẳng ngại nhắc đến chuyện từng giúp nhà Kỳ Mục chế ngự nhóm người mặc áo ngắn, cũng không giấu việc từng giao đấu với quân sĩ Tây Kỳ vào lúc nửa đêm.

Vẻ mặt của Đoan Mộc Thúy không tỏ rõ thái độ, lúc nghe chuyện nhóm người áo ngắn, bất giác trong lòng nổi cơn giận dữ: Tuy không phải ngươi tự tay giết chết mấy người lính của Đoan Mộc doanh, nhưng nếu không có ngươi ở bên cạnh nhúng tay vào thì họ cũng không nộp mạng dễ dàng như vậy.

Đến khi kể tới chuyện giao đấu lúc nửa đêm, nghe Triển Chiêu nói: “Cũng không làm tổn thương đến tính mạng của người này, chỉ bẻ trật khớp một cánh tay của hắn”, Đoan Mộc Thúy lập tức khẳng định người đó hẳn là Ngu Đô, nàng từng kiểm tra cẩn thận thi thể của hắn, ngoại trừ thủ cấp chưa được tìm thấy, Ngu Đô còn bị trật khớp tay, thật không ngờ lại là do Triển Chiêu gây nên.”

Trong lúc nhất thời nỗi bực bội trong lòng khó nén lại được, một chút cảm giác gần gũi với Triển Chiêu vừa nảy sinh liền mất sạch, nhưng nàng vẫn có thể cân nhắc thiệt hơn, trầm ngâm một hồi nàng mới điềm tĩnh nói: “Triển Chiêu, nếu ngươi không nói dối thì việc giết Ngu Đô hoàn toàn không phải do ngươi làm. Nếu ngươi có thể tìm ra hung thủ, có lẽ ta sẽ suy xét đến việc bỏ qua chuyện cũ, thả cho ngươi một con đường sống.”

Triển Chiêu cười nhẹ: “Chuyện này có khó gì, lúc ta giao đấu với Ngu phó thống, ở hiện trường chỉ có vẻn vẹn mấy người. Nếu tướng quân có thể mở một lối, cho phép Triển Chiêu tra hỏi người trong Cao Bá Kiển doanh, Triển Chiêu cũng sẽ không để tướng quân phải thất vọng.”

Đoan Mộc Thúy cười tươi tắn: “Ta cũng có ý đó, chỉ có điều...”

“Chỉ có điều tướng quân vẫn chưa tin tưởng Triển mỗ sợ Triển Chiêu nhân cơ hội này mà bỏ trốn đúng không?”

“Đúng vậy, công phu của ngươi tốt như thế, nếu ta thả trói cho ngươi, ấp An bé nhỏ này chẳng có mấy người đánh lại được ngươi.”

“Ngoài miệng tướng quân nói như vậy nhưng thần sắc lại hết sức ung dung, chắc hẳn tướng quân đã có cách ứng phó.”

Đoan Mộc Thúy hơi mỉm cười, nhấc cái nắp của chiếc bình đồng trên bàn ra, ở ngay trước mặt Triển Chiêu lấy từ trong túi một viên thuốc xanh biếc, thả vào trong bình, trong phút chốc có tiếng nước xèo xèo vang lên, một làn khói trắng cay mũi phun ra từ miệng bình.

Triển Chiêu cực kỳ bình tĩnh, y chẳng nói chẳng rằng, Đoan Mộc Thúy tiến đến gần Triển Chiêu, ống tay áo hơi rung lên, chủy thủ lại rơi vào lòng bàn tay, ngón tay vừa cử động đã cắt đứt nút thắt dây trói.

Dây trói quanh thân Triển Chiêu được nới lỏng, nhưng chưa kịp hất đoạn dây thừng đứt xuống đất thì thanh chủy thủ của Đoan Mộc Thúy đã chĩa vào ngực y.

Triển Chiêu bật cười: “Tướng quân sợ ta không uống sao?”

Đoan Mộc Thúy cũng cười: “Biết là tốt rồi.”

Triển Chiêu thản nhiên đưa tay nâng bình nước lên: “Trước đó tướng quân đã nói muốn ta tìm ra kẻ thực sự giết hại Ngu Đô, chắc hẳn sẽ không muốn lấy mạng ta nhanh như thế. Ta chỉ muốn biết sau khi uống xong ta còn sống được mấy ngày?”

“Ngươi sẽ không chết trước lúc mặt trời lặn vào ngày mai.”

“Còn sau khi mặt trời lặn?”

Đoan Mộc Thúy cười khẩy: “Vậy phải xem ta có bằng lòng đưa thuốc giải cho ngươi không.”

Triển Chiêu mỉm cười: “Cũng được”

Chưa nói dứt lời, ánh mắt lạnh lùng, ngón tay chìa ra nhanh như chớp, Đoan Mộc Thúy bất ngờ không kịp đề phòng, chợt cảm thấy bên hông tê rần, ngã ngửa ra sau, cánh tay Triển Chiêu vươn về phía trước giữ chặt lấy eo của Đoan Mộc Thúy, chỉ trong khoảng khắc ngắn ngủi này, Đoan Mộc Thúy phản ứng thật nhanh, cổ tay mau chóng lật ngược trở lại, chủy thủ đặt ngay lên cổ Triển Chiêu, dường như cùng lúc đó chiếc bình trong tay Triển Chiêu cũng áp lên môi Đoan Mộc Thúy.

“Triển Chiêu,” Đoan Mộc Thúy giận quá hóa cười, tay đè nặng hơn, “Nếu ngươi hành động thiếu suy nghĩ, ta sẽ cắt đứt cổ ngươi.”

“Vậy sao?” Khóe môi Triển Chiêu thoáng hiện lên một nụ cười, y nói đầy ẩn ý: “Như nhau mà thôi”.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »